Đồ nướng
ánh trăng bên hồ sen
Hanni chưa bao giờ trải qua hương vị năm mới nồng đậm gì, với nàng nghỉ Tết cũng giống như những kỳ nghỉ khác, phần lớn thời gian là một người chơi trò chơi. Nhưng lúc này không giống, bên người nàng có một Minji.
Từ mùng hai Tết, học sinh cần cù Minji đã bưng ghế nhỏ, ngồi vào bàn trà làm bài tập về nhà kỳ nghỉ đông, lúc Hanni rút di động ra chuẩn bị online chơi trò chơi, ngẩng đầu hỏi nàng: "Cậu làm bài tập về nhà chưa?"
Hanni: "..."
Hanni: "À, lúc ăn Tết mình không có làm bài."
Nàng lạnh lùng nói xong, dứt khoát vùi đầu vào trò chơi, âm thanh trong trò chơi vang lên xoẹt xoẹt xoẹt trong phòng khách. Minji trong tiếng game đó, cả ngày vùi đầu làm xong bài tập nghỉ đông.
Theo lý thuyết, chơi game vui hơn làm bài nhiều, nhưng Hanni vẫn dần dần bị bài tập bên cạnh câu dẫn suy nghĩ, nàng cảm thấy giống như lúc thi chạy người khác vượt mặt mình xa lắm rồi, nàng ở phía sau, dù tự nhủ mình không thèm để ý thành tích chạy đâu, vẫn sẽ cảm thấy khó chịu.
Hanni rung chân, Hanni đứng lên uống nước, Hanni đi vệ sinh, Hanni đi vòng vòng ở phòng khách.
Minji nghe tiếng nhân vật của nàng chết trong game rất nhiều lần, mới ngẩng đầu hỏi nàng: "Cậu đói bụng hả, đi làm cơm nha?"
Không đợi Hanni lên tiếng, nàng cất sách vở giấy bút, xuống nhà nấu cơm, Hanni đành phải theo sau. Mấy nay bên ngoài không có quán nào mở cửa, các nàng mua chút thức ăn nhanh và mì phở ở nhà nấu. Hai người cũng không ai là sát thủ phòng bếp, Hanni nấu sủi cảo giỏi cực, Minji cũng nấu ăn đã quen, có thiếu chút nguyên liệu thì mùi vị vẫn là không tồi, chỉ là ngày nào cũng ăn rất dễ ngán.
Thật vất vả chờ đến mùng bảy Tết, tiểu huyện nơi các nàng cư trú bắt đầu có không ít hàng quán xung quanh mở cửa, ra cửa mua đồ còn thấy tiệm bán BBQ, Hanni rốt cuộc nhịn không được, giữ lấy tay Minji đang định nấu mì, "Đêm nay ra ngoài ăn, mình mời cậu ăn đồ nướng."
Đối với học sinh, loại đồ ăn dùng dầu chiên nướng này là được hoan nghênh nhất, Hanni cũng không ngoại lệ mà thích ăn loại thức ăn bị những người trung niên, dưỡng sinh xem là không vệ sinh không khoẻ mạnh này. Đi vào cửa hàng bán đồ nướng, nàng quen cửa quen nẻo gọi đồ.
Nhưng Minji, nàng thật ra chưa từng ăn qua món này, có chút tò mò nhìn xiên que rồi lò than, lại nhìn sang Hanni đang gọi món không ngừng, "Cũng được rồi, nhiều vậy tụi mình ăn không hết đâu."
Hanni: "Ăn không hết gói mang về."
Nàng rất kiên trì, món nào cũng phải gọi chút.
Đa số mọi người lúc này còn ở nhà chưa làm việc trở lại, chỗ này mở lại đầu tiên bán đồ nướng cũng quạnh quẽ, chỉ có hai vị khách là Minji và Hanni, ông chủ và bà chủ một người làm đồ nướng, một người dọn dẹp tiệm, bận bận rộn rộn lại an an tĩnh tĩnh.
Mùi đồ nướng dần dần tản ra, hơi nóng như thể truyền sang bên các nàng. Thừa dịp đồ nướng còn chưa bày lên, Hanni đi cầm hai lon bia, bày một lon trước mặt Hanni.
Minji chần chừ, nhìn lon bia ấy muốn nói lại thôi.
Hanni nghĩ thầm, bạn cùng bàn này của mình là học bá là trò ngoan, chắc chưa uống qua rượu bia bao giờ. Kỳ thật làm trò ngoan có cái gì hay chứ, không được làm cái này không cho làm cái kia, mấy món này nếm qua một chút cũng đâu có gì, chỉ cần không nghiện ngập mê muội chẳng phải tốt rồi à.
Nàng cầm lấy lon bia kia, động tác thành thục lại ngầu lòi mà mở lon: "Sợ cái gì, bia thôi mà, uống một lon cũng không say."
Minji: "Không phải, bia này đông lạnh, uống đá nữa không tốt." Buổi tối Hanni lúc ngủ người không ấm miếng nào, còn phải dùng túi chườm nóng ấm chân, trời lạnh như vậy sao còn dám uống đá nữa.
Nàng lấy lon bia lạnh trong tay Hanni đặt tới trước mặt mình, "Cậu lấy bia thường uống đi."
Thật ra, khi trước Minji ở nhà, ăn Tết đều uống rượu, trong thôn tự ủ loại rượu này, mỗi lần uống một chén lớn cũng không có việc gì, so với anh em gì cũng lợi hại hơn. Nhưng thật là loại bia này nàng chưa từng uống qua, nhấp một ngụm, Minji nghĩ thầm, cồn này không khác nước lã là bao, không có vị gì, sao lại bán mắc đến thế?
Nhìn lại Hanni ngồi đối diện, nàng ấy cầm một lon bia không lạnh, uống mười phần thâm trầm.
Một mâm thịt nướng đầy dầu được bưng lên, Hanni đem mề vịt lưỡi vịt xào bơ mình thấy ngon từng miếng đặt tới trước mặt Minji, bắt nàng nếm thử. Ăn không ngon như cửa hàng thịt nướng trước trường các nàng, nhưng miễn cưỡng cũng đạt tiêu chuẩn, Hanni âm thầm đánh giá một chút.
Rất nhiều học sinh trong trường các nàng cuối tuần không về nhà đều sẽ ra cổng trường mua ăn, đồ ăn đồ chiên bán chạy nhất, trong lớp còn thường có người mang vào ăn vụng, dạy mãi không sửa.
Hanni chưa bao giờ thấy Minji ăn qua những đồ ăn vặt ở cổng trường, cái kiểu tiết kiệm kia của nàng, nghĩ thôi cũng biết khẳng định chưa ăn qua, chỉ là lúc người ta ăn, Minji cũng chú ý chút, tuy nhiên lại thật mau quay đầu không nhìn nữa.
Lúc đó Hanni đã cảm thấy không thoải mái gì, đồ nướng thôi mà, nàng ấy muốn ăn cái gì cũng không dám thể hiện sao.
Bây giờ đem Minji đi ăn đồ nướng lần này, Hanni rốt cuộc cảm thấy trong lòng thoải mái một chút, cảm giác đã hoàn thành chuyện gì đấy.
Các nàng ăn đến khi trời tối, quả nhiên ăn không xong, ông chủ lấy hộp gói lại một chút, Minji chủ động xách đi. Hanni đi trả tiền, quay đầu thấy Minji nhìn sang giống như muốn nghe hết bao nhiêu tiền, bèn trừng mắt liếc nàng một cái, cảnh giác nói: "Nhìn cái gì."
Xem bao nhiêu tiền chắc chắn là chuẩn bị ghi sổ nợ sau này trả cho nàng!
Minji nhìn bộ dáng nàng có chút hung hăng, đành phải cười cười, quay đầu đi không xem nàng thanh toán bao nhiêu, cúi đầu nhìn thực đơn nhẩm tính giá. Đến khi Hanni cầm di động quay lại, Minji cũng tính tạm xong rồi, theo nàng rời đi cùng nhau.
Hai người đi trên đường, so với hai ngày trước, trên đường nhiều người hơn chút.
Một siêu thị ven đường mở loa, bài nhạc kinh điển hoài cổ, tên là "Ánh trăng bên hồ sen"
"Phụt." Hanni bỗng nhiên cười rộ lên.
Minji đi rồi nhập thần, không chú ý nàng vì sao lại bật cười, vừa định hỏi, liền nghe được lời bài hát từ chiếc loa cỡ đại vang lên:
"Em giống như chú cá nhỏ bơi giữa hồ sen người~"
Minji phản ứng, cũng cười rộ lên theo.
Nàng hai tuổi vẫn còn chưa có tên, là người trong thôn đến đòi đăng ký thân phận, thúc giục mãi mới lấy tên ngay tại chỗ, nữ hài bên cạnh nàng cười cười chỉ vào nàng, nói: "Chú cá."
Cá so với thừa tốt quá nhiều.
Hanni cảm thấy lời ca của bài hát "Ánh trăng bên hồ sen" này quá ma tính, nghe mới có một lần, trên đường về nàng nhịn không được ngâm nga, lúc đi tắm không chú ý đến cũng ậm ừ theo.
Buổi tối nàng theo thói quen bật nhạc nghe, muốn xua đi yên tĩnh trong phòng, như trước đó cũng thuận miệng hỏi Minji muốn nghe bài gì, lúc này Minji không nói bài gì cũng đươc nữa, nàng lần đầu tiên chủ động nói tên một bài ca: "Ánh trăng bên hồ sen?"
Hanni tàn khốc cự tuyệt nàng.
"Không được, nghe nữa mình trúng độc mất, trong đầu không nhớ nổi lời bài hát nào nữa luôn."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com