Chap 7
Khuôn mặt Jisoo căng như dây đàn: "Có cần báo cảnh sát hay không thì phải xem ý định của cô ấy."
"Tôi nói cho anh biết, phần lớn các cô gái bị xâm phạm thường hay im lặng nên mới để tội phạm cưỡng hiếp trốn thoát khỏi vòng pháp luật đấy! Dù sao tôi cũng làm chứng cho cô ấy rồi. Chỉ cần cô ấy muốn, tôi có thể cung cấp báo cáo thẩm định y khoa!" Nayeon phẫn nộ.
Trán Jisoo nhăn lại đầy khó hiểu, sao lại thành cưỡng hiếp rồi? Chỉ là đêm qua anh có uống rượu nên mới không thể khống chế bản thân, mạnh mẽ tí thôi mà.
"Cô xử lý vết thương cho cô ấy rồi?" Anh thay đổi chủ đề.
"Xử lý xong rồi, đã khâu miệng vết thương. Đây là thuốc mỡ chống viêm giảm đau, anh đưa cho cô ấy đi. Anh nói với người nhà cô ấy rằng tốt nhất nên để cô ấy nằm nghỉ trên giường một tuần. À đúng rồi, cô ấy đang mặc áo choàng tắm, anh bảo Lucas đổi đồ cho cô ấy đi." Nayeon đặt thuốc lên bàn Jisoo.
"Mang bộ quần áo này vào cho cô ấy rồi cô có thể đi." Jisoo ra lệnh.
Sở Nhiễm vô cùng kinh ngạc, người đàn ông mắc bệnh ám ảnh cưỡng chế về sự sạch sẽ này thấy người khác mặc áo choàng tắm của mình mà không sốt ruột sao?
Nayeon nhớ lại một lần cô tham gia tiệc sinh nhật của Kim Jisoo tại nhà họ Kim, Soyeon mặc chiếc váy dạ hội lộ vai hơi lạnh nên mới khoác áo vest của anh ta một lúc mà anh ta còn vứt bỏ cả chiếc áo, Soyeon còn gào khóc rất to nữa đấy.
Nayeon nhìn xuống bộ quần áo: "Phối bộ đầy đủ từ trong ra ngoài, anh cũng cẩn thận gớm. Làm sao anh biết được số đo của cô ấy?"
"Tôi bảo Lucas đi mua, cô muốn biết thì đi hỏi anh ta đi." Khuôn mặt Kim Jisoo hơi ngại ngùng, mất tự nhiên.
"Anh ta á? Không thể ngờ một tên ngơ ngác như thế mà cũng có mắt ra phết đấy!" Nayeon nói xong liền mang quần áo vào phòng nghỉ.
"Quần áo của cô này. Tôi về đây. Nếu cô muốn báo cảnh sát thì lúc nào cũng có thể gọi cho tôi." Nayeon lại dặn dò Jennie một lần nữa.
"Được. Cảm ơn cô." Suýt chút nữa thì Jennie đã phải nằm liệt giường. Không thể ngờ rằng cái giá phải trả cho việc hủy bỏ hôn ước lại lớn đến vậy.
Jennie lấy quần áo và ngay lập tức bị choáng váng bởi nhãn hiệu trang phục.
Trang phục của thương hiệu này toàn có giá bán lên đến năm con số. Nếu Kim Jisoo đòi tiền cô thì sao, cô lấy đâu ra tiền mà trả?
Cô không hề muốn mặc bộ quần áo này, nhưng cô cũng không thể trần truồng nằm trên giường nhà người ta được.
Cô cắn răng mặc vào, từng bước lết đến phòng làm việc bên ngoài phòng nghỉ.
"Tổng giám đốc Kim, cảm ơn anh giúp tôi tìm bác sĩ. Cái đó, phí khám bệnh là bao nhiêu? Tôi sẽ trả lại cho anh sau." Cô nhỏ giọng hỏi.
"Cô dậy làm gì? Không biết vết thương của mình cần phải nằm trên giường nghỉ ngơi một tuần lễ sao?" Kim Jisoo trách cứ cô gái.
"A?" Khuôn mặt Jennie ảm đạm, cô bảo Nayeon giữ bí mật giúp cô mà.
"Nayeon nói cô té bị thương không nhẹ, phải để cô nằm trên giường một tuần lễ. Phí khám bệnh thì không cần, cô ấy là bạn tôi." Jisoo giải thích.
Cả người trên dưới chỉ có một trăm tệ, đến cả gọi điện cho Nayeon còn không đủ, cô lấy gì mà trả cho anh?
"Ồ, quần áo tôi sẽ trả lại cho anh sau. Cảm ơn tổng giám đốc Kim, con người anh thật tốt tính." Jennie cúi đầu cảm ơn anh.
Cô thật lòng cảm ơn anh. Kim Jisoo chẳng những cứu cô mà còn tìm bác sĩ khám bệnh cho cô, còn đưa quần áo cho cô nữa.
Không biết liệu có phải mình đổi vận rồi mới gặp được một người tốt như thế.
Kim Jisoo cho tới bây giờ chưa từng lúng túng: "Quần áo tôi cho cô. Người nhà cô đâu? Để tôi gọi người nhà cô tới đón."
"Tôi, tôi không có người nhà. Tôi chỉ có một mình thôi." Jennie khó khăn nói.
Lông mày Kim Jisoo trầm xuống, hiển nhiên rằng cô đang nói dối.
"Anh Kim ơi, em tới rồi nè." Thanh âm mềm mại của người phụ nữ vọng vào phòng làm việc.
Jennie nhìn thấy người quen phía sau, kinh ngạc trợn to hai mắt: "Soyeon?"
"Jennie? Sao em lại ở đây?" Soyeon giống như bị sét đánh, ngây ngô run sợ tại chỗ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com