eleven
Ngủ trưa hơn một giờ, Taehyung bị đồng hồ báo thức đánh thức.
Người trong lòng ngực vừa mềm vừa ấm áp, Taehyung không muốn rời giường, hắn nhẹ giọng hỏi: “Ngủ rồi sao?”
Jungkook mở mắt lại nhắm mắt, lừa hắn: “Vâng.”
Tỉnh lại đã lập tức chơi lưu manh, cũng không thèm nhìn coi hai cái vú đã bị hắn chà đạp thành cái dạng đáng thương gì, còn dốc hết sức mà xoa, còn dùng sức véo trêu chọc, làm Jungkook không có chỗ trốn, nằm trong lòng hắn khẽ thầm thì: “Muốn có thì tự mình đi uống thuốc kích sữa đi…”
Cậu lại tưởng tượng ra hình ảnh kia, kim chủ mặc tây trang giày da, đẹp trai phong độ, vừa cởi quần áo đã lập tức lộ ra hai luồng thịt vú nũng nịu treo trước ngực.
Jungkook cắn đầu lưỡi, không dám cười ra tiếng, cười xong lại tự mình phủ nhận, cơ ngực này của kim chủ đã đủ dùng rồi, vẫn là đừng nên kích sữa thì hơn.
“Tôi chuẩn bị đến công ty.” Taehyung xoay người đè Jungkook xuống, nụ hôn không báo trước lập tức ập đến: “Buổi chiều muốn làm gì?”
Làm gì? Chỉ cần nằm trong chăn hồi tưởng lại dư vị tối qua và sáng hôm nay là đủ rồi.
Jungkook vô cùng say mê sự ôn nhu như vậy, trong lúc nhất thời cái mũi không biết cố gắng trở nên chua xót, cậu lẩm bẩm nói: “Giặt khăn trải giường, còn muốn… ngủ tiếp một lát nữa…”
Taehyung vừa xoa xoa, vừa hôn môi cậu, hưởng thụ đến lúc đã tạm thời thỏa mãn mới xoay người rời giường.
Jungkook ôm chăn nằm trên gối đầu, cánh môi trơn bóng sưng to, trong lòng cậu như có nai con đang nhảy loạn, có loại ảo giác mình không phải là món đồ chơi, mà chỉ là một người bình thường được người yêu cưng chiều.
Những đồ chơi khác cũng có được đãi ngộ như vậy sao?
Jungkook trừng mắt ngơ ngẩn nhìn trần nhà, khóe mắt liếc thấy kim chủ đang ra khỏi phòng về sinh, cậu vội vàng hồi hồn ngồi dậy: “Đang mưa, ngài lái xe chậm một chút nhé.”
“Ừm.” Taehyung mặc đồ vào, lại lấy một tấm thẻ từ trong bóp ra đưa cho Jungkook: “Ngủ dậy thì ra ngoài đi dạo một chút, mua một cái điện thoại mà dùng, lại mua thêm,..em không có quần áo mặc đúng không?”
Jungkook mím môi, tự mình nhớ lại một chút, lúc nãy là ai vuốt mông em, trêu chọc đến nỗi ngay cả quần lót em cũng chưa kịp mặc chứ?
Hai người không nói một lời nhìn nhau.
Taehyung đi qua, phủ thêm áo tắm cho cậu: “Đừng ngủ, đi cùng với tôi đi.”
Sau khi ngủ trưa một hồi, cơn mưa đã nhỏ hơn một ít.
Jungkook lại lần nữa lên xe của kim chủ, tối hôm qua cậu phải nằm trong cốp xe phía sau, bây giờ lại ngồi trên ghế phụ.
Nhà cửa không ngừng lùi về sau, người đi đường vội vội vàng vàng, Jungkook hận không thể dán sát vào cửa sổ xe thưởng thức phong cảnh đã lâu không thấy này.
Tuổi của cậu mới chỉ 23, nhưng trong đám đồ chơi vẫn là rất già, không trách cậu lại bị cải tạo thành vú em không ai muốn, gần đây không phải ai cũng thích thân thể như vậy, huống chi lại không đủ ngây ngô mềm mại.
Nếu, Jungkook nghĩ mà sợ, nếu cậu không gặp được vị kim chủ này, nếu triển lãm lần thứ tư, lần thứ năm mà cậu vẫn chưa bán được, như vậy dựa theo điều khoản trên bản hợp đồng đã kí, cậu sẽ bị chuyển dời đến câu lạc bộ đêm làm một MB, cho đến hội sở kiếm đủ tiền nuôi dưỡng cậu, mới có thể thả cho cậu tự do.
Lại nói tiếp, Jungkook còn chưa biết kim chủ của cậu tên là gì.
Xe Porsche ngừng ở ven đường, Taehyung rút chìa khóa xe ra: “Xuống xe.”
Là một cửa hàng quần áo, vừa vào cửa, phục vụ đã cung kính nói: “ Kim tổng.”
Thì ra là họ Kim.
Jungkook lặp lại cái họ này trong lòng, không ngừng suy nghĩ về tên của kim chủ.
Taehyung đột nhiên xoay người, thấp giọng nói: “Có muốn mặc váy không?”
Jungkook nhanh chóng lắc đầu.
“Vậy… Không có nịt ngực thì phải làm sao bây giờ?”
Jungkook càng dùng sức lắc đầu, nhỏ giọng nôn nóng nói: “Không sao hết.”
Cũng chỉ mới tới cup B mà thôi, không mặc cũng không quan trọng.
Taehyung trêu đùa đủ rồi mới chọn một cái áo hoodie màu trắng và quần jean lam nhạt bảo cậu đi thay, không có ý tốt gì, Jungkook thấy cái quần lót kia có mặc cũng như không mặc.
Jungkook ra khỏi phòng thay đồ.
Áo hoodie rộng thùng thình, quần gắn thêm cái nịt, trên chân vẫn là dép cotton mang ở nhà.
Taehyung giống như ảo thuật mà biến ra một đôi giày thể thao màu trắng: “Này.”
Lúc này từ trên xuống dưới đều thuận mắt rồi.
Tính tiền xong, hai người đứng trước cửa hàng chào tạm biệt.
Taehyung lại đưa thẻ cho cậu: “Mua thêm một ít đồ nữa đi.”
Hắn lại đưa cậu thêm mấy tờ tiền mặt: “Phải về nhà trước khi trời tối, đừng đi lạc.”
Tâm trạng của Jungkook vừa cảm động lại vừa phức tạp, ngưỡng mặt hỏi: “Ngài không sợ em chạy sao?”
Taehyung cười rộ lên: “Em có thể chạy tới đâu?”
“Thì… thì bỏ trốn chẳng hạn.”
“Ừ, vậy thì trốn tới chỗ nào?”
Jungkook á khẩu không trả lời được, trời xa đất lạ, cậu cũng không biết mình có thể đi đâu.
Taehyung mở dù ra, vừa mới bước đi nửa bước đã quay đầu lại: “Đã nhớ mật khẩu nhà chưa?”
Jungkook cố nén độ nóng trên hốc mắt: “Đã nhớ.”
Cho đến xe Porsche kia đã đi xa, ngay cả cái đít xe cũng không thấy, Jungkook mới thu hồi ánh mắt ướt át.
Sao lại thành như vậy nhỉ?
Cậu chỉ từng học qua nên làm sao để lấy lòng kim chủ, chưa từng học nếu kim chủ lấy lòng mình thì mình phải nên làm thế nào.
Là vật cực tất phản*, sau khi vận đen đã đi mất, cuối cùng cũng có thể hưởng thụ rồi sao?
(*): ý nói một vật hoặc một sự việc khi đi đến điểm cực độ trong giới hạn thì sẽ phản đảo lại. Cho nên, càng là ở vào lúc vô vọng thì càng có thể là hy vọng đang ở ngay trước mắt.
Cậu dám khẳng định, những món đồ chơi khác đều không có được đãi ngộ như cậu!
Jungkook cất kĩ tiền mặt và thẻ vào túi, đầu ngón tay sờ đến một tờ giấy, mặt trên là số di động mà kim chủ đã viết.
Cậu không muốn mua quần áo, chỉ muốn mua di động, gấp không chịu nổi.
Cậu muốn rời khỏi con đường đầy cửa hàng quần áo xa xỉ này, cậu muốn đi bộ, đi đến trung tâm thương mại ầm ĩ để cho mình hòa nhập vào trong đám đông ồn ào náo động.
Jungkook đi đến một cái quảng trường.
Trong lòng cậu vô cùng kích động, tìm được một cửa hàng bán di động ở tầng một. Jungkook đi thẳng đến quầy nhãn hiệu di động mà cậu từng dùng, nhìn một cái, sau khi cảm khái một câu ‘đổi mới thật nhanh’ liền không chút do dự lựa chọn loại mới nhất.
Lúc cậu quẹt thẻ thì điện thoại của kim chủ cũng sẽ được thông báo có phải không nhỉ?
Quẹt thẻ xong, rất nhanh Jungkook đã có được di động mới.
Cậu vào thang máy xuống tầng, ngồi trên ghế nghỉ chân, nhìn đám đông qua lại sau đó, cúi đầu bắt đầu cân nhắc nhắn tin cho kim chủ.
Jungkook móc tờ giấy ra, cẩn thận nhập dãy số vào di động, ghi chú là Kim tổng.
Nên nhắn như thế nào mới tốt nhỉ?
To Tiên sinh: “Tiên sinh, em là Jeon Jungkook.”
Màn hình di động hiển thị trạng thái ‘đã gửi’.
Còn không chờ cho Jungkook kịp đoán có nhận được tin nhắn reply hay không, màn hình đã nhảy ra khung tin nhắn.
Tiên sinh: Jeon Jungkook là ai?
Giống như có chậu nước đá xối thẳng lên người Jungkook.
Tiên sinh: Là Jeon Jungkook lộ mông trần trụi, không có quần lót mặc sao?
Lập tức lại có một ngọn lửa nóng rực đốt cháy Jeon Jungkook.
Jungkook: Vâng.
__
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com