Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

phần 9

Chap 9

Quay về

*****

Mối quan hệ của họ bắt đầu có những bước ngoặt. Jong Hyun thật sự có thể thấy được điều đó. Vì đã rất lâu từ khi Kyu Min bỏ đi, Yong Hwa chưa từng nói chuyện với anh về bất cứ cô gái nào, nhưng bây giờ Seo Hyun xuất hiện với tần suất ngày một nhiều trong những cuộc nói chuyện của họ. Yong Hwa gặp Seo Hyun thường xuyên hơn cả gặp anh, mặc dù nói là có việc cần sai bảo nhưng Jong Hyun có thể thấy được phần nhiều là do anh muốn gặp cô. Bây giờ việc Jong Hyun cần phải làm, cái việc mà anh đã tự cho mình cái quyền chịu trách nhiệm, là làm sao cho ông bạn cù lần Yong Hwa của anh, thừa nhận rằng anh đã thật sự rung động trước người con gái đó.
.
.
.
-        Này muốn ăn cái gì quá, hay là nhờ Seo Hyun ssi mua giúp đi? – Jong Hyun gạ gẫm.

-        Thôi khỏi đi, giờ này cô ta chắc là chăn êm nệm ấm ở nhà rồi còn kêu réo gì nữa. Hôm nay mình đã nhờ cô ấy nhiều rồi, cũng nên để người ta nghỉ ngơi một chút chứ. Vả lại nếu nhờ cô ta mua thức ăn, chắc chắn sẽ lại mang khoai lang tới. Cô ta thật sự rất là kì cục đấy, người gì mà mê khoai lang đến như thế chứ. Sáng nay mình đã thật sự phát điên lên khi phải nghe cô ta giảng một tràng về công dụng của khoai lang cho sức khỏe... – Yong Hwa đột ngột ngưng lời nói của mình, Jong Hyun đang nhìn anh tủm tỉm cười. – Bộ mặt mình dính gì sao mà nhìn dữ vậy?

-        Ko, chỉ là mình thấy sức mạnh tình yêu lớn thật, làm thay đổi cả một con người. – Jong Hyun dang rộng cánh tay, diễn tả sự vĩ đại đó.

-        Thằng điên, yêu đương gì. Chỉ là mình thấy cô ta thật sự rất kì cục, loại người mình chưa gặp bao giờ thôi...

-        Thôi thôi tôi biết hết rồi...

Tiếng chuông cửa nhà Yong Hwa làm cả hai ngừng cuộc trò chuyện của mình lại. Yong Hwa tạm thời ko tính sổ với Jong Hyun, chạy ra mở cửa.

Ai lại đến vào cái giờ này chứ?

‘Cạch’ – Và Yong Hwa dường như bị chôn chân vào mặt đất, anh ước rằng mình đã ko bao giờ mở cánh cửa đó.

-        Ai vậy Yong Hwa? – Jong Hyun từ trong nhà bước ra.

Vừa nhìn thấy cô gái đứng trước cửa, nụ cười trên khuôn mặt Jong Hyun biến mất hẳn. Anh nhìn Yong Hwa, rồi lại nhìn cô gái kia. Cuối cùng, anh quyết định để cả hai riêng tư nói chuyện.

-        Mình nghĩ là mình nên về trước đây, có gì thì gọi cho mình nhé. Kyu Min ssi, tạm biệt cô.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hôm nay Yong Hwa ko đến trường. Anh nhắn lại một tin ngắn gọn cho Seo Hyun trước khi biến mất ko chút tăm tích. Bình thường anh cũng hay như thế, nhưng hôm nay Seo Hyun cảm thấy có chút khác thường trong tin nhắn của anh.

From Yong Hwa ssi: tôi có việc phải về Pusan vài ngày, đừng tìm tôi. Lịch lên lớp của tôi chắc cô cũng đã biết, nếu như trùng với lịch học của cô thì ko cần dự lớp thay tôi cũng được. 

Chắc chắn là có chuyện gì xảy ra rồi.

Cô đi tìm Jong Hyun ngay lập tức, bởi cô biết, chỉ có anh hiểu rõ Yong Hwa.

-        Jong Hyun ssi, tại sao anh ấy lại về Pusan thế ạ? – Seo Hyun tìm thấy Jong Hyun ở phòng nhạc cụ.

-        Vậy ra nó cũng nói với cô rồi à? – Jong Hyun hoàn toàn ko ngạc nhiên khi anh biết tin Yong Hwa đã về quê.

-        Ý anh là... – Seo Hyun vẫn chưa tìm được câu trả lời.

-        Yong Hwa về Pusan thăm bố mình rồi. Chắc là đau đớn lắm nên mới quay trở về đó.

-        Tôi... tôi vẫn chưa hiểu lắm, Jong Hyun ssi.

-        À, vậy là cậu ấy chưa kể với cô về Kyu Min ssi rồi. Cũng đúng, chuyện như thế làm sao đem kể với người ngoài được.

-        Jong Hyun ssi, xin anh làm ơn đừng ấp úng như vậy nữa... – Seo Hyun thật sự cảm thấy bất an.

-        Hôm qua cô ấy vừa trở về từ Mỹ và đến tìm Yong Hwa lúc nửa đêm. Lee Kyu Min ssi, chính là bạn gái cũ của Yong Hwa.
.
.
.

Họ là cặp đôi khiến cả trường phải ganh tị. Anh là thiên tài guitar điển trai mà bao cô gái mơ ước muốn chiếm được. Cô là mỹ nữ khoa thanh nhạc mà chàng trai nào cũng muốn sánh cùng. Nhưng họ là của nhau. Họ dành cho nhau. Họ là Jung Yong Hwa và Lee Kyu Min. Làm sao có chàng trai nào có thể đánh bại được Yong Hwa để có thể ở bên Kyu Min, cũng như có cô gái nào dám tiếp cận Yong Hwa nếu như đã biết chắc rằng họ ko sánh lại Kyu Min. Người ta đồn rằng họ quen nhau từ những năm cấp 3, và đã cùng nhau đỗ vào học viện âm nhạc Seoul. Thật đáng ngưỡng mộ. Đôi trai tài gái sắc đó chắc chắn sẽ mĩ mãn ở bên nhau cả đời nếu như Lee Kyu Min ko phải là một cô gái quá tham vọng, đến nỗi vì tương lai, cô chấp nhận từ bỏ người mình yêu thương hơn bất kì ai khác.

-        Chúng ta chia tay anh nhé.

-        Em nói gì cơ? – Yong Hwa dường như còn ko tin vào tai mình nữa. – Tâm trạng anh hôm nay ko tốt, vì thế đừng đùa nữa, nó ko vui đâu.

-        Em ko đùa, là em nói thật. Cơ hội đang đến và em ko muốn mình phải bỏ lỡ nó chỉ vì chuyện tình cảm riêng tư. – Kyu Min nói thẳng.

Nếu như hỏi Yong Hwa rằng ai là người đủ khả năng làm trái tim anh tan nát, thì anh sẽ ko ngần ngại trả lời rằng, đó chính là Lee Kyu Min.

-        Cơ hội sao? Thôi được, nếu như em muốn rời xa anh, thì ít nhất hãy cho anh biết rõ cơ hội đó là gì, được chứ? – anh đau đớn.

-        Chủ tịch YS Entertainment đã đến gặp em vài hôm trước. Ông ấy đã nghe em hát trong một buổi tiệc từ thiện. Và ông ấy muốn em về đầu quân cho công ty ông. Em đã suy nghĩ rất nhiều, nếu như em debut với tư cách là ca sĩ, em phải nổi tiếng, và em ko muốn chuyện tình cảm của chúng ta cản đường em. – Kyu Min  nói một mạch trước cái nhìn sững sờ của Yong Hwa.

-        Vậy ra là anh cản trở em sao? – anh còn ko thể tin được đây là sự thật.

-        Còn nữa, nếu trở thành trainee, em sẽ phải sang Mỹ để hoàn thành việc huấn luyện. Anh dám chắc rằng thời gian ko làm lòng người thay đổi chứ, xa mặt thì ko cách lòng chứ? Em ko muốn phải hằng đêm phải than khóc vì nghĩ rằng anh đang ở với người con gái khác, hay ko thể tập trung dù chỉ một giây vì nhớ anh. Xin anh, hãy hiểu cho em. – Kyu Min khẩn thiết nhìn vào mắt Yong Hwa. – Chúng ta, hãy chấm dứt ở đây thôi anh.

Và cô bỏ đi thật, ko hề quay đầu lại dù chỉ một lần. Trong suốt 2 năm, cô ko một lần nào trở về Hàn Quốc hay liên lạc với Yong Hwa. Mặc dù rất đau đớn, nhưng Yong Hwa ko muốn níu giữ một người ko cần đến mình. Anh yêu cô nhưng anh ko thể tin được rằng cô nói anh sẽ cản trở cô. Anh để cô đi. Anh trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết. Đã phải mất một thời gian Jong Hyun mới có thể gặp lại anh. Và Jong Hyun thề, một phần con người Yong Hwa, đã chết hẳn rồi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Seo Hyun bỏ hết những tiết học buổi chiều, chạy ngay đến bờ sông Hàn. Đã được 3 ngày kể từ hôm anh trở về Pusan. Và sáng nay sau khi hoàn thành các tiết học của mình, Seo Hyun nhận được tin nhắn của anh.

From Yong Hwa ssi: tôi về Seoul rồi. Nếu có thể, chiều nay cô gặp tôi ở bờ sông Hàn được chứ?

*****

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #meessinger