Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

32

Buổi tối Tiêu Chiến đến nhà Nhất Bác ăn cơm. Tiểu Lam luôn bám lấy anh, hỏi đủ chuyện về Bánh Bao. Khi nghe đến việc Bánh Bao có một phòng đồ chơi riêng, thậm chí có những món đồ cậu bé còn chưa từng khai phá thử thì biểu hiển của Tiểu Lam trở nên buồn bã. Thấy bé con cứ cúi mặt xuống, hai bàn tay xoắn xuýt lại với nhau, Tiêu Chiến lên tiếng hỏi

"Tiểu Lam, con làm sao thế?"

Tiểu Lam không ngẩng đầu lên, cô bé chỉ lặng lẽ lắc đầu. Tiêu Chiến nâng mặt của bé con lên nhìn mình, anh nhẹ giọng lặp lại câu hỏi một lần nữa

"Tiểu Lam, có chuyện gì? Nói ta nghe thử"

Lúc này bé con mới lí nhí nói, "Tiểu Lam không có nhiều đồ chơi giống như em. Bà ngoại nói baba đi làm vất vả lắm mới kiếm được tiền"

Nhất Bác ngớ người với lời nói của Tiểu Lam. Khi biết Bánh Bao có một căn phòng đồ chơi riêng, cô bé vì tủi thân nên mới xụ mặt xuống như vậy. Từ trước tới giờ Nhất Bác chưa từng hỏi qua xem Tiểu Lam muốn gì? Cần gì? Và cô bé cũng chưa từng đòi hỏi ở cậu bất cứ điều gì cả. Cậu mua bất cứ thứ gì Tiểu Lam cũng đều vui vẻ nhận lấy, khuôn mặt cô bé lúc đó còn hiện rõ sự vui mừng.

"Tiểu Lam, anh cũng có một phòng đồ chơi riêng. Nếu em thích, anh có thể cho em"

Thỏ béo chạy tới dỗ dành Tiểu Lam. Cậu nhóc cầm lấy tay của cô bé an ủi khiến người lớn cũng cảm thấy ấm áp theo.

"Tiểu Lam, xin lỗi con. Tại baba không tốt"

Nhất Bác đưa tay về phía Tiểu Lam, bé con như hiểu ý liền chạy tới sà vào lòng cậu. Nhất Bác vuốt tấm lưng nhỏ nhắn, hôn lên đỉnh đầu của Tiểu Lam thay cho lời xin lỗi. Tự nhủ với bản thân sau này nhất định phải bù đắp cho cô bé. Một đứa trẻ hiểu chuyện như thế này đáng lẽ ra phải nhận được nhiều sự yêu thương hơn nữa. Nhất Bác tự trách bản thân không tốt, không làm tròn nghĩa vụ của một baba.

Khoảng tám giờ tối, Tiêu Chiến nói muốn đưa Tiểu Lam đi dạo. Trác Thành cũng rất muốn đi, thế nhưng cơn buồn ngủ lại kéo tới khiến hai mắt của Y dính chặt lại với nhau. Hải Khoan không muốn rời xa bảo bối của mình nên anh ta đã giao Thỏ béo cho Tiêu Chiến.

Chở Nhất Bác với hai đứa trẻ đến khu trung tâm thương mại. Nơi đầu tiên dừng chân chính là quầy bán kem. Nhất Bác quay sang nói với Tiêu Chiến.

"Anh không cần làm như thế này đâu. Con bé sẽ quên ngay thôi"

"Làm thế này là làm thế nào? Anh chỉ muốn ghi điểm với con bé mà thôi. Hơn nữa anh cũng muốn làm điều gì đó cho Tiểu Lam, anh thật sự rất thích con bé"

Tiêu Chiến nắm lấy bàn tay của Nhất Bác, ánh mắt ôn nhu nhìn cậu. Nhất Bác cũng mỉm cười đáp lại anh, cậu chủ động đan hai bàn tay lại vào nhau, trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc.

Tiểu Lam và Thỏ béo chạy khắp gian hàng bán đồ chơi. Hai đứa nhỏ giúp nhau lựa chọn hết thứ này đến thứ khác. Nhiều khi Tiểu Lam lại chạy ra chỗ của Nhất Bác, ngước khuôn mặt thích thú lên hỏi

"Baba, có thật là Tiểu Lam được mua nhiều đồ chơi không? Baba có nhiều tiền rồi sao?"

Câu hỏi ngây ngô của cô bé làm Tiêu Chiến với Nhất Bác bật cười. Khom người vuốt cái đầu nhỏ, Tiêu Chiến nhẹ nhàng nói

"Thật mà, con cứ chọn tất cả những gì mà con muốn, ta sẽ mua hết cho con. Nhưng với một điều kiện, con phải gọi ta là ba"

Tiểu Lam mở to đôi mắt nhìn Tiêu Chiến, sau đó lại ngước mặt lên nhìn Nhất Bác như muốn hỏi ý kiến. Nhận được cái gật đầu từ baba, Tiểu Lam mỉm cười vui vẻ, gọi Tiêu Chiến một tiếng "Ba" thật to.

"Ngoan lắm. Tiểu Lam muốn mua gì cũng được. Muốn mua cả quầy đồ chơi này ta cũng sẽ mua cho con"

Mặc dù Tiêu Chiến đã nói như vậy nhưng Tiểu Lam rất ngoan. Cô bé chỉ lựa lấy hai món đồ chơi mà mình thích nhất, sau đó nhờ Thỏ béo ôm ra quầy thanh toán.

Tiêu Chiến tự mình chọn đồ chơi cho Tiểu Lam. Mặc kệ Nhất Bác can ngăn thế nào anh vẫn vác cả một đống đồ chơi ra quầy thanh toán. Tiểu Lam cứ đứng bên cạnh baba cười khúc khích. Mỗi khi Tiêu Chiến hỏi cô bé có thích món đồ chơi này hay không? Cái đầu nhỏ lại gật cái rụp.

Vì quá nhiều đồ chở không hết nên đành phải nhờ cửa hàng đóng gói rồi chuyển tới nhà vào sáng hôm sau. Tiểu Lam chỉ ôm một chú bọt biển to gần bằng mình đi ra về, bên cạnh là thỏ béo cũng ôm một con tương tự. Hai đứa trẻ vừa đi, vừa bàn tính làm sao để chơi hết được số đồ chơi mới mẻ kia vào ngày mai. Sau đó lại vì quá phấn khích mà cười ầm lên với nhau.

Về đến nhà, Nhất Bác dặn Tiểu Lam ngồi chơi với Thỏ béo, còn bản thân vào phòng mở nước nóng để tắm cho cô bé. Thấy cánh cửa phòng bị đóng, Nhất Bác quay lại đã thấy Tiêu Chiến áp sát vào người mình. Cậu không đẩy anh ra mà chỉ nói nhỏ

"Anh đừng như vậy. Lỡ mọi người biết thì sao?"

"Thì chúng ta công khai luôn chứ sao. Yên tâm đi, anh chỉ muốn ôm em một chút"

Tiêu Chiến khẽ ôm lấy Nhất Bác vào lòng. Bàn tay phía sau vuốt nhẹ đầu của cậu

"Cám ơn anh"

"Vì chuyện gì?"

"Vì anh đã đối tốt với Tiểu Lam"

"Trước hay sau con bé cũng là con của anh. Anh chỉ làm tròn bổn phận của mình mà thôi"

Tắm cho Tiểu Lam xong, Nhất Bác mang gối với chăn sang phòng cho Tiêu Chiến. Cậu nói anh chịu khó ở chung phòng với Thỏ béo vì nhà đã hết mất phòng trống mất rồi. Nhân lúc Thỏ béo đang đi tắm, Tiêu Chiến tranh thủ gần gủi với người mình yêu. Anh kéo Nhất Bác ngồi lên đùi của mình, vòng tay ôm lấy eo cậu.

Nhất Bác có chút ngại ngùng với tư thế này, cậu vòng tay ôm lấy cổ của Tiêu Chiến rồi tựa cằm lên vai anh. Tiêu Chiến xoa nhẹ ở hai bên eo, cho đến khi bàn tay của anh chạm lên bụng khiến Nhất Bác giật mình. Thấy vậy, Tiêu Chiến ngạc nhiên hỏi

"Sao vậy?"

"Không...không có. Bất chợt em nhớ ra Tiểu Lam đang ở một mình"

Nhất Bác ấp úng nói, hai bàn tay phía sau cổ Tiêu Chiến xoắn lại vào với nhau

"Vậy em về phòng đi. Ngủ ngon, mai gặp lại"

Tiêu Chiến không muốn làm Nhất Bác khó xử. Anh nghĩ cậu vẫn bị ám ảnh bởi chuyện hôm đó. Tự nhắc bản thân không nên vội vàng, phải để Nhất Bác làm quen với những hành động thân mật trước đã. Nhất Bác rời khỏi người Tiêu Chiến, cậu cứ đứng một chỗ nhìn anh mà không di chuyển. Điều này làm Tiêu Chiến khó hiểu, anh ngước mặt hỏi

"Sao thế? Có chuyện gì muốn nói với anh sao?"

"À, không...không có"

Nhất Bác trở nên luống cuống. Xoay người muốn đi nhưng rồi lại không đi. Tiêu Chiến vẫn dùng thái độ khó hiểu nhìn cậu. Bất ngờ, Nhất Bác nâng mặt của anh lên. Cậu khẽ cúi người chủ động đặt lên môi Tiêu Chiến một nụ hôn nhẹ. Vì quá ngại ngùng Nhất Bác đã vội vã rời khỏi phòng.

Tiêu Chiến đưa tay chạm lên môi, nơi đây vẫn còn lưu lại một chút gì đó ấm áp, mềm mại. Anh bật cười giống như một kẻ ngốc nhìn ra phía cánh cửa đang mở.

Sáng hôm sau.

Vì không ngửi được mùi dầu mỡ và mùi thức ăn, Nhất Bác đành phải dậy sớm đi mua đồ ăn sẵn cho cả nhà. Lúc ra bên ngoài phòng khách đã thấy Tiêu Chiến ngồi ở ghế sofa, cậu mở to mắt nhìn anh rồi lên tiếng hỏi

"Sao anh dậy sớm vậy? Không ngủ được sao?"

"Chỉ vì một nụ hôn của ai đó đã khiến tôi mất ngủ cả đêm luôn đấy. Giờ phải làm sao nhỉ?"

Lời nói đùa của Tiêu Chiến làm Nhất Bác đỏ mặt, cậu lấy chìa khoá ở cạnh ti vi rồi nhanh chóng đi ra bên ngoài. Tiêu Chiến hỏi với theo

"Em đi đâu vậy?"

"Anh nhỏ tiếng một chút, cả nhà vẫn đang ngủ đấy. Em đi mua đồ ăn sáng cho mọi người"

Nhất Bác xoay người, đưa ngón tay lên miệng ra hiệu. Nghe thấy cậu nói vậy, Tiêu Chiến cũng đứng lên đi ra bên ngoài cửa. Anh ngó nghiêng một hồi cuối cùng cũng tìm ra đôi dép lê của Hải Khoan.

"Anh làm gì thế?"

"Đi chợ, không lẽ để em đi một mình. Đi thôi"

Tiêu Chiến thản nhiên trả lời. Anh nắm lấy bàn tay của Nhất Bác kéo ra bên ngoài rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Đi qua các cửa hàng ăn, Nhất Bác khó chịu lấy tay che mũi. Mùi các loại đồ ăn hoà lẫn với nhau khiến cậu cảm thấy nôn nao. Nhìn thấy một cửa hàng bán bánh bao, Tiêu Chiến nói Nhất Bác hãy chọn các loại bánh bao theo sở thích của mọi người. Còn anh sẽ đi mua thêm súp và một ít sủi cảo.

Nhất Bác muốn đi theo nhưng Tiêu Chiến không đồng ý. Anh nói sắc mặt của cậu nhìn rất kém, vậy nên để anh đi mua cho nhanh, sau đó sẽ cùng nhau trở về. Nhìn theo bóng lưng cao gầy rời đi, Nhất Bác thấy trong lòng thực sự ấm áp. Người đàn ông này quá hoàn hảo. Nếu cậu là một người phụ nữ chắc chắn sẽ rất hạnh phúc khi có một người chồng như vậy.

Tiêu Chiến quay lại với hai hộp sủi cảo to đùng. Vì không mang theo đồ đựng nên không thể mua được nhiều súp, thế nên anh đã ghé qua cửa hàng thịt bò mua một ít, kèm theo đó là một chiếc bánh mỳ sandwich. Nhìn túi thịt đỏ hỏn trên tay Tiêu Chiến, Nhất Bác nhăn mặt nói

"Em không thể nấu ăn được. Sao anh lại mua thịt chứ?"

"Anh đâu có bảo em nấu. Anh muốn ghi điểm với mẹ của em mà"

Tiêu Chiến đưa tay véo một bên má của Nhất Bác. Cậu đã gầy ốm đi rất nhiều, cái má phúng phính dường như đã hoàn toàn biến mất.

"Điềm Điềm, em gầy đi nhiều quá. Phải tẩm bổ nhiều hơn mới được. Em muốn ăn gì thì cứ nói với anh"

Nhất Bác mỉm cười. Suy nghĩ một lúc liền nói muốn ăn món thịt bò mà hôm trước Tiêu Chiến đã làm cho cậu. Từ lúc ăn món đó, Nhất Bác luôn có cảm giác thèm nhưng không thể mặt dày yêu cầu anh nấu cho mình được.

Thực ra đây cũng là lí do mà Tiêu Chiến mua thịt bò. Ở bữa ăn hôm đó anh để ý Nhất Bác cứ nhìn qua nhìn lại hai chiếc đĩa, miệng ngậm nĩa, thỉnh thoảng lại chép miệng một cái. Tiêu Chiến rất muốn quay vào bên trong để làm thêm cho cậu vài đĩa thịt như vậy. Nhưng tại đang có mặt hai nhà đầu tư ở đó, anh cũng phải giữ cho bản thân một chút thể diện.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com