Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

21

Căn phòng… im đến mức nghe rõ cả nhịp thở đang tắt dần.

Ngu Tử Diên vẫn tựa vào người hắn.

Nhẹ.

Rất nhẹ.

Như thể—

chỉ cần buông tay—

là sẽ tan mất.

Giang Phong Miên không đẩy ra.

Không ôm lại.

Chỉ đứng đó.

Cứng.

Như một người… không biết phải làm gì.

Nhưng bàn tay hắn—

đã không còn buông lỏng.

Mà là—

giữ.

Rất khẽ.

“…đừng ngủ.”

Hắn nói.

Giọng trầm.

Thấp.

Gần như không phải ra lệnh—

mà là…

cầu.

Ngu Tử Diên khẽ cười.

Mắt vẫn nhắm.

“…ta không ngủ…”

“…chỉ là… mệt…”

Hơi thở nàng ngắt quãng.

“…ngươi yên tâm…”

“…ta còn… chưa nói hết…”

Một câu đùa.

Nhẹ.

Nhưng không ai cười.

Giang Phong Miên siết chặt hơn.

“…không cần nói nữa.”

Hắn nói.

Nhanh.

“…ngươi nghỉ đi.”

Ngu Tử Diên lắc đầu.

Rất nhẹ.

“…không nói… sẽ không kịp…”

Một khoảng lặng.

“…ngươi nhớ không…”

Nàng bắt đầu.

Giọng mờ dần.

“…lúc chúng ta mới thành thân…”

“…ta rất ghét ngươi…”

Một tiếng cười khẽ.

“…ngươi cũng ghét ta…”

“…hai người ở chung một mái nhà…”

“…mỗi ngày… đều cãi nhau…”

“…ta luôn nghĩ…”

“…chỉ cần ta đủ tốt…”

“…ngươi sẽ nhìn ta một lần…”

“…chỉ một lần thôi…”

Giọng nàng vỡ ra.

“…nhưng ta đợi mãi…”

“…cũng không có…”

Một giọt nước mắt thấm vào áo hắn.

“…sau đó…”

“…ta không đợi nữa…”

“…ta bắt đầu… cứng lại…”

“…lạnh lại…”

“…ta nghĩ…”

“…nếu ta không cần…”

“…thì sẽ không đau…”

Một khoảng lặng rất dài.

“…nhưng hóa ra…”

“…không cần… vẫn đau…”

Giang Phong Miên nhắm mắt.

Một giây.

Tay hắn siết lại.

“…đừng nói nữa.”

Hắn lặp lại.

Giọng thấp hơn.

“…được rồi.”

Nhưng nàng vẫn tiếp.

“…ta từng nghĩ…”

“…chúng ta sẽ cứ như vậy…”

“…cả đời…”

“…không yêu…”

“…không thương…”

“…cũng không rời…”

“…ai ngờ…”

Nàng khẽ thở.

“…ta lại đi trước…”

Một câu nói—

nhẹ như gió.

Nhưng—

đau như dao.

Giang Phong Miên cúi đầu.

“…ngươi sẽ không đi.”

Hắn nói.

Lần đầu tiên—

không phải chắc chắn.

Mà là—

phủ nhận.

Ngu Tử Diên không trả lời.

Chỉ khẽ cười.

“…ngươi vẫn như vậy…”

“…luôn nói những lời… không thật…”

“…nhưng…”

Nàng khẽ siết áo hắn.

“…lần này…”

“…ta muốn tin…”

Một khoảng lặng.

“…Phong Miên…”

Lần đầu tiên—

nàng gọi tên hắn.

Không phải “Giang tông chủ”.

Không phải “ngươi”.

Mà là—

tên.

Giang Phong Miên khựng lại.

“…ừ.”

Hắn đáp.

Rất khẽ.

“…nếu có kiếp sau…”

Giọng nàng nhẹ dần.

“…đừng gặp ta…”

Một câu nói—

không ai ngờ.

“…ta mệt rồi…”

“…không muốn…”

“…yêu một người… không yêu mình nữa…”

Một giọt nước mắt nữa rơi.

“…cũng không muốn…”

“…hận mà không dứt được…”

Hơi thở nàng… chậm lại.

“…ta chỉ muốn…”

“…một đời bình thường…”

“…có người… thật lòng…”

“…nhìn ta…”

Giọng nàng gần như biến mất.

“…chỉ vậy thôi…”

Tay nàng—

trượt xuống.

Khỏi áo hắn.

Rơi nhẹ.

Giang Phong Miên siết lại.

Giữ.

“…Ngu Tử Diên.”

Hắn gọi.

Không có tiếng đáp.

“…Tử Diên.”

Lần thứ hai.

Giọng hắn thấp.

Khàn.

Nhưng—

vẫn không có gì.

Chỉ có—

một hơi thở rất nhẹ…

rồi—

không còn nữa.

Căn phòng lặng đi.

Không có tiếng khóc.

Không có tiếng hét.

Chỉ có—

một người đàn ông—

đứng đó.

Lần đầu tiên—

trong đời—

ôm một người phụ nữ—

mà hắn chưa từng ôm—

khi nàng còn sống.

Và lần này—

nàng không còn cảm nhận được nữa.

Bên ngoài—

gió vẫn thổi.

Liên Hoa Ổ vẫn như cũ.

Chỉ là—

thiếu đi một người—

đã dùng cả đời—

để giữ một gia đình—

mà chưa từng thật sự thuộc về mình.

Và để lại—

một câu nói—

không ai nghe thấy nữa:

“…ta thật sự… đã yêu ngươi…”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com