Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Mười bốn

Thuỷ Lục - phương chủ của Lục Giới, nàng đem lòng yêu Bạch Phong - con trai trưởng của Thiên Đế tối thượng. Hắn biết được tấm chân tình của nàng nhưng lại không mảy may để ý. Nhiều lần tránh mặt nàng, không đoái hoài đến nàng. Nhưng Thuỷ Lục không quan tâm, vẫn mù quáng đơn phương hắn tận 10 năm ròng rã.

Nàng yêu hắn đến điên cuồng, mặc cho các tinh linh trong Lục Giới nhiều lần khuyên nhủ. Nàng đã tàn nhẫn đả thương, sát hại không biết bao nhiêu người. Trong đó có cả những tiên nữ, công chúa cũng đem lòng yêu Bạch Phong như nàng. Nàng tiêu diệt tất cả, vì sự mù quáng chỉ muốn Bạch Phong là của riêng mình. Nàng không ngần ngại làm điều xấu, dù nhiều lần đã bị Thiên Giới giam giữ, dùng đinh tiêu hồn trừng phạt. Thương tích đầy mình, những vết sẹo vẫn còn đó nhưng nàng vẫn không thể thoát khỏi chấp niệm kia. Tất cả cũng chỉ vì một chữ "tình".

Một ngày, nghe tin Bạch Phong đã thành thân với Hoa thần, nàng phát điên tu luyện đến tẩu hoả nhập ma. Khiến cho yêu thần xuất thế. Thuỷ Lục trở thành yêu thần, cũng là trở thành bá chủ thiên hạ. Nàng bay đến Thiên Giới làm loạn đòi gặp Bạch Phong. Nàng đi đến đâu máu tươi đỏ rực của những sinh linh vô tội đổ đến đó, tất cả như nhuốm cho Thiên Giới một màu bi thương.

Bạch Phong xuất hiện, hắn cả kinh vì cảnh tượng trước mắt. Bao nhiêu binh lính, cung nữ nằm la liệt trên vũng máu. Thuỷ Lục tiến đến gần, hắn ngạc nhiên vì nữ tử năm đó đơn phương hắn sao giờ lại trở thành như vậy. Suốt bao nhiêu năm, hắn không phải không có chút cảm tình nào với Thuỷ Lục. Hắn thật ra là yêu nàng, nhưng vì lời hứa với Thiên Đế năm đó đã ban cho hắn hôn ước nên hắn đã phải thành thân với Hoa thần. Vì không muốn nàng bị liên luỵ nên hắn đã tỏ ra làm ngơ trước tình cảm của nàng.

Hắn hét lớn:

"Thuỷ Lục, mau dừng lại. Nàng đã sát hại rất nhiều người rồi."

Nàng không quan tâm, vẫn tiếp tục giết hết những cung nữ đang ở gần hắn. Đột nhiên, Hoa thần chạy đến ôm chặt lấy hắn lo lắng hỏi han. Hắn dùng điệu bộ ôn nhu trấn an. Thuỷ Lục nhìn thấy một màn trước mắt, không khỏi nổi điên. Nàng dùng pháp thuật bóp cổ Hoa thần rồi đả thương khiến cô ta ngã xuống. Bạch Phong hốt hoảng, chạy lại đỡ cô ta lên rồi lại hét lớn.

"Nàng bị điên rồi sao? Mau dừng lại đi, mọi chuyện đã đi quá xa rồi."

"Ta không dừng lại. Phải, ta bị điên rồi. Vì yêu chàng mà ta bị điên rồi." Nàng nói, một giọt nước mắt đã rơi xuống. Con ngươi đỏ thẫm kia mang một niềm đau thương.

"Vì cớ gì lại không thể yêu ta? Vì cớ gì lại thành thân với cô ta, lại còn ân ái trước mắt ta. Ta không cam tâm." Nàng hét đến khàn giọng.

Bạch Phong đau nhói, từng câu chữ của nàng như đâm ngàn vạn nhát vào tim hắn.

"Chúng ta có duyên nhưng không nợ. Ta không thể đáp lại chân tình của nàng, đều là lỗi của ta. Đừng sát hại chúng sinh nữa." Hắn đau lòng thốt lên từng chữ.

"Không đời nào, vì yêu chàng ta không ngại làm kẻ ác. Đến một cô ta giết một cô, đến một cặp ta giết cả đôi. Cho đến khi nào chàng chỉ yêu mình ta." Dứt lời, nàng lại sát hại thêm nhiều mạng người nữa. Nàng thật sự phát điên rồi.

Không còn cách nào khác, hắn không thể giương mắt nhìn người vô tội bị sát hại. Bạch Phong bay lên, dùng pháp thuật khống chế nàng. Với sức mạnh của yêu thần, chút pháp thuật của Bạch Phong có hề gì. Nhưng khi nhìn thấy Bạch Phong, Thuỷ Lục như phân tâm khiến nàng bị một đòn của hắn mà ngã xuống.

Cùng lúc đó, Hoa Thần đột nhiên phun ra một ngụm máu. Bạch Phong vội chạy tới đỡ cô ta rồi đau lòng hỏi han. Thuỷ Lục đau đớn nhìn thấy, những giọt nước mắt trong veo lăn dài trên khuôn mặt mĩ lệ của nàng.

"Tại sao, đến tận khi ta đã có được cả chúng sinh thiên hạ. Ta vẫn không thể có được trái tim chàng."

Nghe được những lời này, lòng Bạch Phong dâng lên một cỗ đau xót. Hắn muốn chạy đến bên nàng, muốn nói với nàng rằng trái tim của hắn đã thuộc về nàng từ lâu rồi. Nhưng hắn không thể.

Ngay lúc đó, Thiên Đế dẫn theo một đoàn binh lính đến, toan định bắt giữ lấy Thuỷ Lục liền bị Bạch Phong can ngăn. Ông tức giận nói:

"Bạch Phong con còn chần chừ gì nữa, mau dùng Thanh Liêm kiếm trừ khử cô ta, tránh gây hại cho chúng sinh."

Với Thanh Liêm kiếm trên tay, Bạch Phong tâm can như lửa đốt không biết phải hành xử thế nào. Bèn lên tiếng:

"Thuỷ Lục, nàng mau dừng tay lại. Ta không muốn có thêm ai bị thương nữa. Hoa Thần đã bị nàng đả thương rất nặng rồi."

Nàng cười lớn với ngữ điệu đau khổ:

"Hoa Thần, lúc nào cũng là Hoa Thần. Chàng nhìn xem, tim ta còn chỗ nào trống chàng rạch một nhát đi." Nàng nói với ánh mắt vô định.

"Chàng không thể giết ta, hay không nỡ giết ta đều đã không còn ý nghĩa. Giữa ta và Hoa Thần chàng có thể chọn sao?" Nàng dùng giọng điệu khinh thường, mà đâu biết tim nàng đang vụn vỡ.

"Ta...." Bạch Phong định mở miệng thì Thuỷ Lục đã cướp lời.

"Nếu chàng không thể, ta giúp chàng." Nói xong nàng dùng pháp thuật làm Thanh Liêm kiếm bay lên không trung, nàng cũng bay lên và rồi...

"AAAAA...." Nàng bay đến, Thanh Liêm kiếm xuyên qua tim nàng. Cơ thể nàng rơi tự do. Cả Thiên Giới một trận hốt hoảng. Bạch Phong đánh rơi vỏ kiếm xuống đất, gào thét chạy đến đỡ nàng.

Nằm trong lòng Bạch Phong, nàng phun ra một ngụm máu đỏ thẫm, ướt cả một mảng y phục Bạch Phong. Hắn đau đớn:

"Thuỷ Lục, tại sao? Tại sao lại làm vậy. Nàng nói yêu ta, tại sao lại muốn rời bỏ ta." Hắn khóc.

"Yêu chàng? Chàng còn có tư cách để ta yêu chàng sao? Chàng không có,...không có." Nàng dùng sức lực yếu ớt để đáp lời.

Bạch Phong như đơ ngươi, lòng đã đau đến tê tâm liệt phế.

"Đến cuối cùng, chàng vẫn không thể yêu ta. Từ đầu đến cuối, đều tự ta đa tình."

"Bạch Phong...Ta...dùng thân phận yêu thần....nguyền rủa chàng, đời đời kiếp kiếp....sẽ tuyệt tình, mãi mãi cô độc.....chốn Thiên Giới này."  Nàng hấp hối cố nói từng chữ, rồi cánh tay cũng buông lỏng.

Bạch Phong gào thét, ôm chặt lấy cơ thể nàng.

"Thuỷ Lục. đừng rời bỏ ta. Bạch Phong ta cả đời này chỉ yêu một mình nàng. THUỶ LỤC."

Thiên Giới hôm ấy nhuốm một màu đau thương. Không khí u ám, tĩnh mịch. Tiếng khóc thê lương của Bạch Phong vang vọng cả một bầu trời.

Bạch Phong, ta đã đợi suốt một đời, chỉ để nghe được một câu chàng nói yêu ta. Nhưng ta không làm được, đến cuối cùng ta vẫn không làm được. Ta cam tâm tình nguyện vì yêu chàng mà trở thành kẻ ác trong mắt chúng sinh. Còn chàng? Chàng đã làm được gì cho ta? Giờ phút này chàng nói yêu ta còn ý nghĩa gì nữa? Ta cũng đã không còn khả năng để nghe thấy, để đón nhận tình yêu muộn màng này của chàng...
-----------------------------------------
Nằm trong bản thảo đã lâu, nay quyết định cho em lên sóng.

Cái này viết từ 2 năm trước rồi, lúc đó lậm phim cổ trang không chịu nổi. Chắc văn phong cũng trẩu trẻ lắm =))))) Thôi dù sao cũng viết rồi, cứ đăng vậy.

Mọi người giữ gìn sức khoẻ nha.

#Yu

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com