Part 10
109.
"Không ngờ hôm nay trời lại mưa to thế này! Haiz..."
"Ừ."
"Nên anh không mang ô theo T^T"
"Ừ."
"Vừa rồi còn ngã một cú (>﹏<)"
"Thấy rồi"
"Tay anh bị đập xuống đất như thế, em không quan tâm anh một chút được sao... QAQ"
"Ờ, đau không?"
"Thực ra là không đau ~"
"Ừm."
"Hu hu, em lạnh lùng quá!"
"Có chuyện gì thì nói nhanh!"
"Thực ra anh chỉ muốn nói, hôm nay tay bị đau, không yêu yêu được rồi, vợ ơi~"
"... Cút!"
110.
"Anh biết con đường này không dễ đi, nhưng vì em, anh tình nguyện vứt bỏ tất cả những gì anh có. Anh đã làm tất cả chỉ vì giữ em lại bên mình, anh sẽ cố gắng kiếm tiền, không để em phải chịu khổ... Nếu anh đã làm bao việc như vậy mà em vẫn không cảm động, anh đành chúc em hạnh phúc... Em cứ đi đi..."
Người đàn ông buông tay, suy sụp ngã ngồi xuống đất.
"Ông đây chỉ ra ngoài mua đồ ăn! Cưới cũng cưới con mẹ nó rồi, anh còn giả bộ cái rắm!"
111.
Trong phòng tự học, có một đôi tự nhiên ôm ấp không coi ai ra gì, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng con gái cười khúc khích, còn bạn nam thì khẽ phụ họa theo, hết đợt này đến đợt khác.
Cậu và thằng bạn ngồi bên cạnh liếc nhau một cái, hiểu ý.
Cậu đưa tay xoa xoa môi nó, nó đặt tay lên eo cậu.
Nó nói: "Cục cưng ~", cậu đáp trả: "Nỡm à ~"
Nháy mắt, tiếng bàn ghế rầm rầm, đôi nam nữ thu dọn đồ đạc chạy lấy người.
"Ê, hai đứa kia đi rồi."
"Tao biết."
"Đồ bựa, thế sao tay mày còn sờ xuống dưới hả?"
112.
Cậu tỏ tình với hắn. Tan học, cậu đang than thở: "Rốt cuộc thì cậu có thích tớ hay không cơ chứ..." thì hắn tới, "Tối nay cùng ăn một bữa nhé."
Cậu nghe vậy, lòng vui như nở hoa, ngoài miệng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: "Có những ai?"
"Một bạn học của tớ, một người vẫn thầm thích tớ, một người tớ rất thích, còn có cậu với tớ."
"À, năm người hả?" Trong lòng bỗng chốc lạnh ngắt.
"Ngốc muốn chết, rõ ràng là hai người!"
113.
Chữ Hỉ đỏ thẫm, pháo nổ rền vang, chiêng trống náo nhiệt.
"Nhất bái thiên địa..."
"Chậm đã!" Một nam tử bạch ý, diện mục như ngọc, tay cầm họa phiến (quạt có vẽ tranh ở trên), chạy vào.
"Vị thiếu hiệp này, hôm nay là ngày đại hỉ của khuyển tử, ngươi..."
"Sao nào? Sợ ta tới cướp tân nương sao?"
"Vậy..."
"Yên tâm, không phải vậy đâu."
Thở phào một hơi, "Vậy xin thiếu hiệp dừng chân một lát, cùng tham gia hỷ yến của khuyển tử."
Nam tử cười dịu dàng: "Thực ra, ta tới cướp tân lang cơ mà!"
114.
Không có ai biết y vì sao cứ mãi mãi đứng dưới tàng cây lê ấy, nhìn tuyết hòa với hoa lê bay trắng cả mùa xuân, thổi trắng cả mái đầu tóc dài quá vạt áo lông. Chỉ có y biết, dưới gốc cây này, từng có một nam nhân hứa với y lời ước hẹn cả đời, nhưng chưa từng quay trở lại.
115.
"Vì sao anh phải dọn đến nhà tôi ở?" Y bất mãn hỏi.
"Ai bảo cậu không bao giờ chịu nộp bản thảo đúng hạn~" Người đang nằm trên giường trả lời.
"Vậy vì sao anh phải XX tôi hả?!"
Y ngồi trước cửa sổ xoa xoa thắt lưng trừng mắt nhìn người kia.
"Chỉ có như thế, cậu mới có thể cố gắng viết bản thảo nha~"
116.
Gần đây, trong lớp đang tổ chức bầu bí thư chi đoàn, cậu có linh cảm cơ hội hoa khôi lớp thắng là rất lớn.
Vừa nghĩ tới chuyện sau này, số lần tên lớp trưởng mặt than gặp mặt hoa khôi lớp có lẽ sẽ nhiều hơn, rồi có khi sẽ thích cô bạn ấy, cậu thấy cả người khó chịu, mới bĩu môi lầm bầm: "Mấy cái siêu đoản văn trên mạng lúc nào cũng viết lớp trưởng với bí thư chi đoàn là một cặp. >^<"
Tên lớp trưởng vẫn giữ nguyên cái mặt than đẹp trai chết tiệt của mình, không thèm để ý đến cậu.
Ngày hôm sau, thầy chủ nhiệm gọi cậu lên văn phòng: "Lớp trưởng đề cử em làm chức bí thư chi đoàn với thầy, bảo là em rất thích hợp..."
117.
Thấy mấy đứa xung quanh ngủ gật cả rồi, cậu không nhịn được, lôi tai nghe ra, cắm vào điện thoại xem trộm GV. Ai ngờ, chưa được một lúc, một ngón tay thon gầy, nhìn rõ khớp xương gõ gõ lên bàn cậu, cậu vội ngẩng đầu lên, là thầy chủ nhiệm trẻ tuổi đẹp trai lớp cậu.
Thầy chủ nhiệm tịch thu điện thoại của cậu, chậc chậc lưỡi: "Đến văn phòng tôi!"
Vừa bước vào văn phòng đã bị đẩy vào tường, " Thưa thầy... Ư... ưm...mmmm.."
Bị hôn rồi!
"Cả ngày chỉ xem mấy thứ không thực tế, muốn tôi dạy em thực hành như thế nào không?"
118.
Mỗi lần hắn muốn mua quần áo đều gọi một bạn nữa đi cùng, mua cái gì cũng để bạn nữ kia quyết định.
Bạn thân cười, bảo hắn vô dụng, hắn vênh mặt: "Ông thì biết cái gì! Quần áo mặc là để cho mấy bạn nữ coi, đương nhiên phải chọn những gì mà người ta thấy là đẹp nhất chứ ~"
Bạn thân nghe vậy dường như có suy nghĩ gì đó, ấp ấp úng úng kéo hắn lại: "Thế.... thế... ngày mai đi mua đồ với tôi được không?"
119.
Chụp ngoại cảnh, em gái cùng đoàn hẹn hắn đi ăn, hắn cúi đầu nghĩ xem phải từ chối thế nào.
"Đừng hiểu lầm, là anh trai tôi nhờ tôi thôi."
Theo hướng tay em gái kia chỉ, hắn thấy anh chàng chụp ảnh đang giả vờ không có việc gì làm, nghịch nghịch cái máy ảnh, tai lại hồng đến khả nghi.
Mày giãn ra thành một độ cong hoàn hảo, tâm trạng của hắn bỗng chốc tốt lên trông thấy: "Phiền cô nói cho anh trai cô, nếu anh ấy tự đến hẹn tôi, tỷ lệ thành công là một trăm phần trăm."
120.
Tiểu thụ thầm mến tiểu công lâu lắm rồi. Cuối cùng, tiểu thụ cố lấy dũng khí viết một lá thư tình cho tiểu công, tối đến trộm nhét vào ngăn bàn tiểu công.
Nhưng tiểu công không trả lời.
Tiểu thụ có chút nản lòng, bạn bè cổ vũ ghê quá, tiểu thụ lại viết thêm.
Tiểu thụ viết thêm mấy lá liền, nhưng vẫn không thấy hồi đáp.
Tối hôm đó, tiểu thụ đem lá thư cuối cùng, buồn bã đặt vào ngăn bàn tiểu công. Sau lưng vang lên giọng của tiểu công: "Tên ngốc nhà cậu, sao lại có thể viết thư tình mà không ghi tên hả?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com