Part 3
25.
Vì báo thù giết vợ, y dịch dung để tiếp cận người đàn ông ấy..
Khi người đàn ông gặp phục kích, y lấy thân mình thay người ấy đỡ đạn.
Khi người đàn ông dạ dày khó chịu, y tự tay bôi thuốc, nhẹ nhàng xoa bụng cho người ấy.
Khi người đàn ông sự nghiệp thất bại, y mỗi ngày cùng người ấy tăng ca đến rạng sáng.
Rốt cuộc người đàn ông hôn hắn, thấp giọng nỉ non: "Tôi không thể không có em."
Y lại đẩy nam nhân ra, vừa cười vừa nhảy từ cửa sổ tầng 10 xuống...
Yêu mà đau đến không muốn sống, hiện tại anh đã cảm nhận được chưa?
26.
Một nam sinh đẹp trai ở dưới tầng kí túc xá ôm ghi-ta đàn, thỉnh thoảng lại nhìn lên tầng hai, trong mắt đầy dịu dàng.
Đột nhiên từ cửa sổ phòng đó xuất hiện một người: "Mẹ nó, anh có để bọn tôi yên không! Đây là kí túc xá nam, anh bị bệnh à?"
Cùng với tiếng rống giận còn kèm theo một chậu nước rửa chân, nam sinh mỉm cười lấy từ trong ngực ra một đóa hoa hồng vừa bị tưới ướt.
"Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt em, anh đã biết mình bị bệnh, bệnh tương tư."
27.
Sau tai nạn xe cộ, hắn bị mất trí nhớ...
Không nhớ rõ mình là ai, lại càng không nhớ chàng trai ấy là ai...
Chàng trai biết vậy cũng không tức giận, ít nhất hắn còn sống...
Chàng trai cẩn thận chăm sóc hắn, ngay cả bác sĩ cũng nói chàng trai đúng là một em trai tốt...
Tối đến hắn nhìn chàng trai thở dài: "Cái kiểu mất trí nhớ cẩu huyết như vậy mà em lại có thể bình tĩnh như vậy, anh giả vờ đến mức không còn thú vị."
Chàng trai yên lặng ngẩng đầu liếc hắn một cái, hung hăng véo hắn một cái: "Giả vờ em gái anh ấy!"
28.
Có một đôi bạn tốt rất kì lạ, một người rất trầm mặc, một người lại hướng nội, hay thẹn thùng, hơn nữa cả hai đều không hề hẹn hò ai suốt thời đại học.
Hỏi lí do đều nói đã có người trong lòng.
Gặp lại nhau sau khi tốt nghiệp vài năm, bên cạnh hắn là một cô gái hay đỏ mặt ngượng ngùng, bên cạnh cậu là một cô gái trầm tĩnh ít nói.
Nhìn nhau cười ảm đạm, vẫy tay tạm biệt, không hề quay đầu lại...
Thế giới này lẽ ra có rất nhiều người không thể được ở bên nhau, đành phải tìm một người giống thế đã là đủ lắm rồi.
29.
Hắn là tác gia nổi tiếng, y là biên tập viên của hắn.
Y mỗi ngày bưng trà đưa nước, giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, chỉ bởi vì điều đấy có thể giúp hắn sáng tác nhanh hơn, không kéo bản thảo, nhưng hắn lại thường uống trà ngắm y ra sức hầu hạ hắn.
Rốt cục có một ngày y mệt mà ngã bệnh, lo lắng bản thảo sẽ không có, lại không ngờ hắn lại vẫn giao bản thảo đúng hạn.
Hắn nói: "Tôi mới không cần ai ngoài cậu đến thúc bản thảo." Y vui vẻ, nghĩ thầm, vẫn là thành thật tiếp tục ốm thôi ~
30.
Ngày xưa, cha mẹ hắn thả một đống đồ vật trước mặt hắn cho hắn chọn, hắn lại bò đến nắm ngón tay tôi.
Mười tuổi, hắn nghịch ngợm mắc lỗi, tôi nhận tội thay hắn.
Mười lăm tuổi giúp hắn viết thư tình cưa gái, tôi trộm giữ lại, đem "cô ấy" đổi thành "cậu ấy"
Mười bảy tuổi hắn hẹn hò lần đầu tiên, tôi canh chừng thay hắn.
Sau đó, tôi cầm lá thư tình kia đi tìm hắn, hắn bị kích động, cầm lấy tay tôi: "Tớ muốn kết hôn, cậu làm người đàn ông của tớ đi."
31.
Năm thứ nhất, chờ đợi...
Năm thứ hai, chờ đợi...
Năm thứ ba, chờ đợi...
Năm thứ tư, vẫn là chờ đợi...
Hắn ngồi bên giường, nhẹ nhàng nắm tay cậu...
Hắn trầm ngâm nhìn lông mi cậu rung rung, nhưng đó cũng không phải là dấu hiệu tỉnh dậy...
Hắn đứng dậy, hôn nhẹ lên trán cậu.
"Đừng có gấp, anh chờ em, chúng ta cùng nhau vượt qua."
Hắn ra ngoài, trên mặt cậu có giọt nước mắt...
Cậu biết hắn đang đợi cậu, nhưng cậu chính là không tỉnh lại được, thế thôi...
32.
Cuộc đối thoại của 2 bé trai:
"Chúng ta yêu nhau trước, sau đó khi lớn lên, cậu gả cho tớ nhé!" Một bé trai nói.
Bé còn lại trả lời: "Có thể không?"
"Cậu họ gì?"
"Trương! Làm sao vậy?"
"Không sao! Tớ họ Hàn! Mẹ của tớ nói, cùng một họ thì không thể ở bên nhau, họ của chúng ta khác nhau là có thể."
"Vậy ha!"
Hai đứa nắm tay nhau cùng chạy – hóa ra chỉ có cùng họ là không thể yêu nhau a ~
33.
Một tấm bia mộ đứng lẻ loi trong nghĩa trang, trên đó có một gương mặt trẻ tuổi, lẳng lặng mỉm cười khiến cho cả thân mặc cảnh phục cũng trở nên nhu hòa...
Nếu không phải trong lúc làm nhiệm vụ phải sống mái với xã hội đen không may bắn nhầm người ấy, khuôn mặt kia vẫn có thể làm người khác động lòng.
Một người đàn ông toàn thân mặc quần áo đen, chậm rãi cúi xuống hôn nhẹ bia mộ lạnh như băng kia: "Anh nói rồi, chỉ cần tổn thương đến em, anh sẽ giết chết kẻ ấy."
— Giơ súng...
34.
"Cậu hôn tôi một cái, tôi sẽ cho cậu kẹo."
"A~"
Sơ trung: "Cậu hôn tôi một cái, tôi sẽ cho cậu chép bài."
"Chu~"
Đại học: "Cậu hôn tôi một cái, tôi sẽ giúp cậu viết luận văn."
"Đi chết đi! Ông đây là con trai"
"Con trai thì làm sao, không cần thẹn thùng, nếu không để tôi hôn cậu một cái vậy..."
"Ưm ~"
Sau khi tốt nghiệp: "Cậu hôn tôi một cái, cái nhẫn này chính là của cậu."
"Cút! Ông đây không thèm!"
Một phút đồng hồ sau: "Muahhh~"
35.
Sau bữa tối.
Mẹ: "Con rốt cuộc khi nào mới kết hôn?"
Chị gái: "Chờ con tìm được một người đàn ông thích hợp đã."
Mẹ: "Con rốt cuộc thích kiểu gì?"
Chị gái: "Lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, sổ gửi ngân hàng 8 con số, có xe, bên ngoài không trăng hoa, trong nhà con là lớn nhất, có thêm một chút cơ bắp càng tốt."
Em trai kinh hãi: "Chị, chị không thể nhớ thương người đàn ông của em!!!!!!"
36.
"Người anh em, tốt nghiệp rồi, tôi cạn li, cậu cứ tùy ý."
"Kháo!"
"Cái cậu này mở miệng ra là nói như thế, con gái đều thích con trai dịu dàng điềm đạm"
"Kháo!"
"Tôi đã nghĩ kỹ rồi, đi Hải Nam, không trở lại nữa..."
"Kháo!"
"Tặng cậu một bài hát, làm quà tốt nghiệp," hắn vừa hát vừa đưa cho cậu một cái vé máy bay, "Tôi cho em dựa vào, cho em dựa vào, không cần lo lắng gì..."
(靠 /kào/: kháo, dựa vào. Em dùng từ "Kháo!" vì nó gần giống như từ "Thao!" (nghĩa kiểu 'phắc' á). Còn Anh thì lại chuyển thành nghĩa kia)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com