Chương 9
Cả hai đem hoa về, lúc này trời đã tối đen, Crocodile chỉ huy Doflamingo đem mấy cái chậu sứ mình đã mua ra sân, còn anh thì đi lôi bao đất trồng hoa ra. Đêm nay trăng rất sáng, không cần đốt đèn vẫn có thể nhìn rất rõ. Hơn nữa người dân trong thị trấn giờ này có vẻ đã đi nghỉ sớm nên bọn họ không cần lo lắng có người thấy.
Crocodile lấy một cái chậu không, cho một ít đất trồng hoa, sau đó đem một khóm hoa bỏ vào, lại phủ thêm một lớp đất nữa, sau đó tưới một ít nước, thế là xong. Doflamingo ngồi bên cạnh cũng rất chịu khó học hỏi, nắm được cách làm lập tức xắn tay áo lên phụ giúp. Hai người im lặng làm việc, Crocodile sực nhớ ra gì đó bèn gọi hắn
"Doffy, ta quên mua chăn nệm rồi, đêm nay chịu khó ngủ cùng ta một đêm nữa nhé ?"
"...Ừm" (Đậu Đậu: Khoái chetme =)))))) )
"Hôm nay ta đã dặn đi dặn lại bản thân là phải nhớ mua chăn nệm mới cho anh nhưng cuối cùng vẫn quên, thật là, haizzz"
"...không sao"
"Ngày mai anh muốn ăn gì ?"
"Ăn gì cũng được" (Đậu Đậu: tưởng "ăn em" =)))) )
Crocodile đặt chậu hoa vừa trồng sang một bên, nhìn nhà bếp ngẫm nghĩ một lúc rồi nói
"Trong bếp còn bí đỏ và thịt, ăn canh bí đỏ nhé? Và thịt kho ?"
"Được"
Hai người câu được câu không trò chuyện, chẳng mấy chốc đã làm xong, nhìn những chậu hoa trắng muốt được xếp ngay ngắn, Crocodile nở nụ cười
"Qua thêm hai ngày nữa có thể đem nó vào sảnh lớn."
Anh tưới thêm một ít nước cho những chậu có phần héo rũ, sau đó cả hai tắm rửa rồi trở về phòng ngủ.
Hai ngày sau trừ hai chậu hoa triệt để héo úa không cách nào cứu được, còn lại đều phát triển rất tươi tốt. Crocodile đem chúng vào sảnh lớn, xếp xen kẽ với hoa Lily. Nhìn Cung Thánh ngập tràn sắc hoa trắng muốt, Crocodile thoả mãn nở nụ cười, Doflamingo đứng bên cạnh, nhìn đuôi mắt cong cong của anh, cảm thấy cực kỳ đáng yêu. Người trước mắt lúc không cười nhìn vô cùng nghiêm khắc, cười rộ lên khoé mắt cong cong, gương mặt nhu hoà, nhìn càng đẹp mắt.
Ngày mai đã là lễ khánh thành, buổi tối cả hai hợp lực quét tước trang trí lại một lần nữa, nhìn sảnh lớn lúc này đã trở nên hoàn thiện, những chậu hoa long lanh, sàn nhà quét tước sạch bong không một hạt bụi, cảm giác thoả mãn càng tràn ngập nơi đáy mắt.
"Doffy, đây là thành quả của chúng ta đó!"
Doflamingo dịu dàng nhìn người bên cạnh, khoé môi khẽ nhếch, nhìn lướt qua chỉ thấy sự cao ngạo ngập tràn trên gương mặt điển trai, nhưng nếu thấy được tình ý dịu dàng đong đầy nơi đáy mắt, có lẽ sẽ là một suy nghĩ khác. Crocodile không để ý chỉ tủm tỉm nói tiếp
"Đây là thành quả đầu tiên của ta, ta thật sự rất hạnh phúc. Ta mong muốn nó sẽ phát triển đến đời sau, đời đời kiếp kiếp. Nhưng mà..."
Anh khẽ rũ mắt sắc mặt đượm buồn
"Con người khó tránh khỏi sinh, lão, bệnh, tử. Ta cũng thế, rồi cũng có ngày ta từ giã cõi đời này. Nhà thờ lúc đó không biết sẽ ra sao. Doffy, anh khác ta, anh có thể sống lâu nghìn tuổi. Ta hy vọng rằng, ngày ta không còn nữa, anh hãy thay ta bảo vệ nhà thờ này. Coi như là bảo vệ hồi ức của chúng ta..."
Khi nói những lời này, thần sắc anh thản nhiên như đang nói 'Ngày mai ăn canh bí đỏ nhé ?', hoàn toàn không có một cảm xúc dư thừa nào khác. Nhưng lời anh nói như một tiếng chuông cảnh tỉnh Doflamingo. Lúc này hắn mới nhận ra, hắn và anh khác nhau, hắn là quỷ, mà anh là người. Người và quỷ, cuối cùng vẫn khác nhau. Rồi có ngày con người nhỏ bé trước mặt hắn sẽ già đi, sẽ không còn trên đời này nữa, nhưng hắn sẽ vẫn mãi trẻ trung mạnh khoẻ, sẽ không chịu sự tàn phá của thời gian, sẽ đứng im nhìn con người này biến mất mà chẳng thể làm gì cả. Nghĩ đến đó, trái tim của hắn như bị siết chặt lấy, sau đó từng câu chữ của Crocodile như biến thành những mũi dao sắc nhọn đâm thật mạnh thật sâu vào tim hắn, khiến hắn tưởng là một giây sau sẽ ngừng thở. Run rẩy vươn tay kéo anh vào cái ôm thật chặt. Crocodile bất ngờ bị ôm theo phản xạ muốn đẩy ra, nhưng đẩy không nổi, ngược lại cảm nhận thân thể lạnh như băng đang run lên từng đợt. Anh khẽ nâng tay vỗ lên tấm lưng dày rộng, cằm đặt trên vai hắn, cất tiếng thỏ thẻ bên tai
"Làm sao vậy? Sao lại run lợi hại thế ?"
Doflamingo siết chặt hơn làm anh cảm thấy hơi khó thở, đưa tay đấm nhẹ lên lưng hắn, nhưng nắm đấm chưa kịp hạ đã nghe hắn run rẩy nói
"Đừng...Xin em...Đừng bao giờ nói như thế...Đừng bỏ anh lại một mình..."
Crocodile chấn động, không ngờ lời nói của anh lại tạo ra xúc động lớn như thế với người này. Nhưng ngẫm lại, người này chính mắt nhìn thấy ba mẹ và em trai bị giết chết, đánh cho tan thành khói bụi, anh là người đến sưởi ấm linh hồn hắn, dẫn hắn ra khỏi khu rừng đen tối. Thời gian qua chỉ mới chữa lành một ít, anh đã nhắc tới việc chết chóc trước mặt hắn, như gián tiếp nói rằng một ngày nào đó anh sẽ rời bỏ hắn, khó trách hắn lại phản ứng lớn như thế. Crocodile nghĩ xong, ôm đáp lại người đàn ông to cao kia, im lặng không nói gì. Bởi anh biết, tất cả những lời an ủi lúc này đều là nói dối, sự thật chính là anh sẽ chết, sẽ rời khỏi con người này. Đối với Doflamingo, tuổi thọ của anh chỉ như một cái thở dài của hắn, chớp mắt là xong. Cho nên trong tình huống này anh chẳng thể nói gì nhiều. Đau đớn của hắn anh có thể hiểu được, nhưng anh vô dụng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn...
Hai người đứng đó ôm nhau thật lâu thật lâu, đến khi trời tối sẫm mới tách ra, cả hai tự giác không nhắc gì nhiều, chỉ im lặng làm nốt những việc còn dang dở. Sau đó trở về phòng tắm rửa nghỉ ngơi.
Bọn họ vẫn chưa tách phòng, vì Doflamingo bảo rằng hắn sợ một mình. Những đêm ngủ trong rừng hắn luôn gặp ác mộng, thức trắng đêm, nhưng không hiểu sao ở bên cạnh Crocodile khiến hắn ngủ rất ngon, nên mong rằng Crocodile có thể cho hắn ngủ cùng (Đậu Đậu: xạo xạo riết quen =))) mời Doffy đọc lại chương 6). Crocodile nghĩ hai người đều là đàn ông không có gì đáng lo nên cũng đồng ý. Cả hai ngả lưng ra giường, vì ngày mai phải dậy làm lễ sớm cho nên anh ngủ rất nhanh.
Khi trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đều của đối phương, Doflamingo ngồi dậy nhìn chằm chằm kẻ đang say sưa ngủ. Nghĩ đến những lời lúc chiều của anh, đôi môi của hắn dần chuyển sang màu đỏ rực, trong màn đêm nhìn cực kỳ đáng sợ. Hắn cúi người, đặt lên môi Crocodile một nụ hôn, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, đầu lưỡi chỉ vươn ra liếm một chút rồi rụt về. Hắn thì thầm vào tai anh
"Anh yêu em nhiều như thế, làm sao có thể trơ mắt nhìn em chết ? Dù mất nửa cái mạng, anh cũng bằng lòng..."
Sáng sớm tinh mơ, Crocodile tỉnh dậy sau tiếng gà gáy. Anh chuẩn bị thật tử tế, mặc vào bộ phẩm phục đặc biệt cho ngày lễ trọng. Dáng người cao ráo, khoác trên mình chiếc áo lễ màu đỏ (*), sắc đỏ tôn lên làn da trắng hồng, gương mặt như tượng tạc, tóc tai chải chuốt tỉ mỉ, nếu có người ngoài ở đây chắc chắn sẽ bật thốt lên trước vẻ đẹp hoàn mỹ này, nhưng ở đây chỉ có Doflamingo. Doflamingo nhìn anh, cảm thấy người này càng ngày càng trở nên xinh đẹp, phẩm phục mặc trên người như tôn lên nét đẹp thần thánh của anh, vừa thần thánh vừa tinh khiết, khiến hắn sợ rằng nếu bản thân chạm vào người này sẽ bị vấy bẩn, cho nên hắn chỉ yên lặng đứng đó thưởng thức mỹ nhân.
Hai người tiến đến tháp chuông, cùng nhau kéo chuông, tiếng chuông vang lên truyền khắp thị trấn
'Ding,dong'
'Ding,dong'
'Ding,dong'
Người dân trong thị trấn giống như chỉ chờ đợi khoảnh khắc này, ngay lập tức ùa ra đường tiến về nhà thờ
"Tới giờ đi lễ rồi, nhanh nhanh nào"
"NÈ, JOHN DẬY CHƯA ? ĐI LỄ NÀO !"
"DẬY RỒI TỚI NGAY!!!"
"Haha bao năm cuối cùng cũng lại được đi lễ rồi. Thật nhớ quá"
"Mẹ ơi ! Đi lễ vui lắm ạ ?"
Đứa bé nắm tay người phụ nữ ăn mặc trịnh trọng, rụt rè hỏi
"Con trai, chúng ta đi lễ để được Chúa chở che, ban muôn phước lành. Hơn nữa chúng ta có thể được Chúa ban cho sức mạnh thiêng liêng vượt qua khó khăn gian khổ, tránh khỏi cám dỗ. Việc đi lễ có ý nghĩa rất to lớn đối với những giáo dân như chúng ta. Con hiểu không ?"
"Dạ hiểu ạ"
"..."
Crocodile đứng đó, bên cạnh là Doflamingo đang ẩn thân, chỉ có anh mới nhìn thấy hắn, nhìn từng dòng người lũ lượt kéo đến nhà thờ và nụ cười trên môi họ, anh cảm thấy vui vẻ vô cùng. Có lẽ khoảnh khắc này anh đã chờ đợi từ lâu...
Chú thích
(*) Áo Ðỏ: Chỉ lòng mến yêu, sự hy sinh đến chết vì Chúa, hiến dâng cuộc sống cho Thiên Chúa. Áo đỏ được dùng trong các Thánh Lễ sau:
– Chúa Nhật Lễ Lá
– Thứ Sáu Tuần Thánh
– Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống
– Lễ các Thánh Tông Đồ và Thánh Sử – trừ Thánh Gioan Tông Đồ và Lễ Thánh Tử Đạo.
Chi tiết xem thêm tại google
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com