3. Đua xe
Tại Trung giảm tốc độ, đi từ từ để thưởng thức trò vui. Quả nhiên nghe cậu nhắc nhở, có kẻ thông minh quay về lấy xe. Tại Trung lắc đầu đầy thất vọng. Xem ra trò vui sắp kết thúc rồi, cậu quay đầu lại chuẩn bị tăng tốc độ.
Đúng lúc này, xe Tại Trung đi ngang qua hai người đàn ông bỏ chạy. Trong khi cậu chưa kịp nhấn ga, một người đàn ông thuận tay nắm lấy cửa xe cậu bay người nhảy vào trong rồi kéo người còn lại leo lên xe.
"Mau tăng tốc đi, nếu cậu không muốn bị liên lụy thì lái xe nhanh lên". Một tràng tiếng Anh lưu loát từ phía sau vọng đến.
Tại Trung không thèm quay đầu, cậu vẫn từ tốn lái xe. Qua kính chiếu hậu, cậu nhìn thấy bộ dạng thảm hại của hai người đàn ông ngồi đằng sau. Một người phương Đông tóc đen, trông giống con lai, máu không ngừng chảy từ trên trán xuống. Người đàn ông mắt xanh tóc vàng còn lại càng thảm thương hơn. Mặt anh ta bê bết máu, nhìn không rõ diện mạo.
Lúc này, người mắt xanh thấy Tại Trung vẫn lái xe chầm chậm, tuy nhanh hơn người chạy bộ nhưng chắc chắn sẽ bị mấy chiếc xe đuổi theo bắt kịp ngay. Anh ta vội vàng huých người bên cạnh: "Cậu kéo cậu ấy đi, để tớ lái cho".
Người đàn ông tóc đen nhíu mày, đột nhiên mở miệng nói với Tại Trung: "Làm phiền cậu, chúng tôi bây giờ cần cắt đuôi những người ở phía sau. Nếu cậu không thể phóng nhanh, thì để chúng tôi lái xe. Cậu yên tâm, sau khi mọi chuyện kết thúc chúng tôi sẽ bồi thường cho cậu".
Tại Trung nghe người này nói với cậu bằng tiếng Trung, liền nhếch mép: "Tôi không thích người khác lái xe của tôi".
"Shit, vậy cậu mau lái nhanh lên". Người đàn ông mắt xanh nghe Tại Trung đáp lời, vừa cuống cuồng nhìn về phía sau vừa nói câu tiếng Trung khá chuẩn.
"Thằng kia, mau dừng xe lại, nghe thấy gì chưa?"
"Đồ khốn khiếp, tôi mà tóm được, cậu sẽ chết trong tay tôi. Dám cho chúng nó lên xe".
Tại Trung còn chưa kịp trả lời người mắt xanh, từ phía sau vọng đến tiếng chửi mắng của đám người đuổi theo. Gương mặt Tại Trung bỗng trở nên lạnh lùng, cậu liếc nhìn vào gương chiếu hậu: "Bám chắc vào". Tại Trung nhấn ga, chiếc xe màu rượu đỏ phi như bay trên con đường bờ biển.
"Phía trước có cua dốc, làn đường sẽ thay đổi, cậu hãy chú ý". Nghe những lời thuật ngữ đua xe chuyên nghiệp từ miệng người mắt xanh, Tại Trung bất giác mỉm cười.
"Mẹ nó chứ, để tao xem chúng mày chạy đi đâu", kẻ đuổi theo tỏ thái độ hết sức hung hăng. Kỹ thuật lái xe và tốc độ của bọn chúng cũng không tồi.
Tại Trung vừa nghe thấy, miệng cậu nở nụ cười hưng phấn. Cậu vẫn tiếp tục phóng xe với tốc độ hai trăm cây số một giờ.
"Cậu điên rồi sao, mau giảm tốc độ đi. Có phải cậu muốn bị rơi xuống biển làm mồi cho cá không. Mau giảm tốc độ!". Người đàn ông mắt xanh hoảng hốt khi thấy Tại Trung không những không giảm tốc độ mà còn tăng tốc sau lời nhắc nhở của anh ta. Anh ta hét lớn, cặp mắt vằn lên tia máu.
Tại Trung quan sát tình hình phía sau qua kính chiếu hậu, cậu quát: "Im miệng". Người đàn ông tóc đen nãy giờ không lên tiếng kéo áo người đàn ông mắt xanh lắc đầu. Tuy nhiên, khi nhìn về khung cảnh trời biển ở phía trước, mặt anh ta cũng trở nên tái nhợt.
Đường cua dốc ngay ở phía trước mặt. Đội xe phía sau tích cực gia tăng tốc độ. Bọn chúng quả nhiên rất tức giận. Vì vậy khi thấy Tại Trung tăng tốc, chúng cũng tăng tốc theo. Quan sát tình hình qua gương chiếu hậu, Tại Trung bất giác nở nụ cười lạnh lùng.
Gạt cần, đánh bánh lái, phanh kít, chiếc xe Ferrari quay một trăm tám mươi độ đổi đường ngay trong giây lát, bánh xe ma sát trên mặt đường phát tiếng kêu kin kít. Ngay đến đầu đoạn cua, Tại Trung đã bất ngờ quay đầu xe sang làn đường đi ngược lại.
Cùng lúc đó, đám xe đuổi theo xảy ra vụ va chạm. Không ngờ đến hành động quay xe của Tại Trung, chiếc xe đi đầu theo quán tính phanh gấp, khiến những chiếc xe đang phóng tốc độ rất cao ở đằng sau đâm mạnh vào đuôi xe phía trước. Mấy chiếc xe sang trọng bẹp dúm trong chốc lát, may mà bọn chúng đều là tay đua không tệ nên mới tránh khỏi tình trạng thương vong.
"Hahaha, chúc chúng mày gặp may mắn". Nhìn thấy đám người nhảy ra từ những chiếc xe bị hỏng, người đàn ông mắt xanh vừa cất tiếng cười ha hả vừa giơ ngón giữa về phía bọn chúng.
Qua đó một đoạn, Tại Trung lại giảm tốc độ đi thong thả, một tay cậu cầm bánh lái, một tay cậu vắt lên cửa xe. Chúng phải trả giá vì dám chửi mắng cậu. Coi như đây là bài học giành cho kẻ không tôn trọng người khác.
"Giỏi thật, giỏi thật đấy, không ngờ kỹ thuật của cậu tốt như vậy, gần bằng tôi rồi. À đúng rồi, tên tiếng Trung của tôi là Tiêu Vân, còn cậu ấy tên là Ngô Sâm". Người đàn ông mắt xanh, à không, Tiêu Vân lúc này nhảy lên phía trước, ngồi xuống ghế phụ bên cạnh Tại Trung, nhìn cậu bằng ánh mắt đầy hưng phấn.
Tại Trung nhếch môi: "Xuống xe". Nói xong cậu đạp phanh dừng xe lại. Cậu còn phải đi mua xì dầu nữa.
Tiêu Vân trợn mắt nhìn Tại Trung. Ở đây là đường bờ biển không một bóng người. Nếu đi bộ quay về thành phố không biết một ngày có tới nơi? Anh ta có cảm giác người bên cạnh tính tình phóng khoáng, không ngờ định bỏ rơi anh ta ở nơi này. Cậu không nhìn thấy anh và Ngô Sâm đang bị thương sao?
Tiêu Vân vừa định lên tiếng, Ngô Sâm ngồi sau liền kéo anh ta xuống xe. Ngô Sâm đặt một tấm danh thiếp vào xe Tại Trung: "Cám ơn cậu, đây là số điện thoại của tôi. Sau này cậu cần giúp gì thì cứ mở miệng. Việc chúng tôi có thể giúp, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức".
Tại Trung ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông, thấy hai người có vẻ mặt thành khẩn. Anh chàng tóc đen nói một tràng giang đại hải mà chẳng đúng trọng tâm gì cả, Tại Trung đành giơ tay: "Trả tiền cho tôi, một ngàn".
Ngô Sâm và Tiêu Vân ngắn mặt. Lẽ nào người lái xe cao cấp như vậy lại đòi họ tiền quá giang. Hơn nữa, một lời hứa của họ lẽ nào không đáng giá một ngàn. Tiêu Vân lầm lì rút ví tiền, lấy toàn bộ tiền mặt trong ví đưa cho Tại Trung.
Tại Trung giơ tay kẹp lấy tờ một ngàn, rồi trả lại tấm danh thiếp. Cậu không nói một lời nào, rồ ga phóng đi mất, để mặc hai người đàn ông máu me be bét nhìn nhau lắc đầu.
.
.
"Ôi, đói bụng quá!", Tại Trung nhăn mặt xách cái túi đi vào nhà. Đói chết đi được, cậu phải đảo một vòng quanh San Francisco mới mua được chai xì dầu của quê hương.
Vừa vào nhà, nhìn những người ngồi ở phòng khách, Tại Trung không khỏi cảm thán thế giới này quả là nhỏ bé. Ngoài anh chàng điển trai tên Tuấn Kỷ, trong phòng khách xuất hiện thêm hai người đàn ông băng bó đầy đầu, chính là hai người cậu gặp trên đường.
Tú Thủy thấy Tại Trung về, liền đi ra đỡ túi đồ trên tay Tại Trung: "Sao em về muộn thế? Bây giờ mấy giờ rồi? Bữa trưa qua từ đời nào rồi".
Tại Trung nói với giọng mệt mỏi: "Anh có biết xì dầu khó mua lắm không?"
Tú Thủy hơi sững người: "Anh quên không nói cho em biết ở đâu có bán".
Tại Trung khóc dở mếu dở. Nếu không phải Tú Thủy nấu ăn rất ngon, cậu sẽ dọn ra khỏi nhà ngay. Tuy nhiên, dạ dày của Tại Trung không có sức đề kháng với mấy thứ gọi là mỹ vị. Ai bảo đường đi vào trái tim người đàn ông thông qua dạ dày.
"Hi! Cậu bé xinh đẹp, chúng ta lại gặp nhau rồi". Tiêu Vân nằm trên ghế sofa vừa ăn hoa quả vừa huýt sáo cười tươi với Tại Trung.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com