94. Thích
Phương Hình liền mở miệng: "Trịnh lão đại, mời ngồi, có chuyện gì chúng ta từ từ thương lượng, lời nói của con trai tôi lão đại đừng coi là thật".
Thấy Tại Trung kéo tay Trịnh Duẫn Hạo, đáy mắt Tuấn Kỷ lóe lên một tia khó hiểu, nếu anh ta nhớ không nhầm, giang hồ đồn Trịnh Duẫn Hạo ghét gần gũi người khác, vậy mà bây giờ hắn bị Tại Trung đụng vào tay cũng không có phản ứng, rốt cuộc tin đồn không đúng hay vì nguyên nhân khác?
Tại Trung cố gắng kéo Trịnh Duẫn Hạo về chỗ ngồi, cậu mỉm cười với Tuấn Kỷ ở phía đối diện: "Tôi không phải bị ép đi theo lão đại, tôi thật lòng muốn ở bên lão đại, anh không cần phải lo cho tôi".
Sau khi hiểu rõ ý Tuấn Kỷ, Tại Trung cũng thấy vui vui, dù sao anh ta cũng đối xử tốt với cậu, bất kể xuất phát từ động cơ gì, anh ta tốt với cậu thì cậu càng phải nói cho rõ ràng, cậu không muốn dây dưa mập mờ. Trước đây, Tại Trung từng có lúc không muốn đi theo Trịnh Duẫn Hạo, nếu Tuấn Kỷ xuất hiện sớm hơn, chắc chắn cậu sẽ nhận lời anh ta ngay lập tức. Còn vào thời điểm này, vào giây phút này, việc cậu đi theo Trịnh Duẫn Hạo không phải là bị ép buộc nữa rồi.
Nghe Tại Trung giải thích, Tuấn Kỷ hơi nhíu mày. Về phần Trịnh Duẫn Hạo, hắn đột nhiên quay sang nhìn Tại Trung, ánh mắt tràn đầy nộ khí khiến Tại Trung giật nảy người. Sao vậy, lẽ nào cậu đã nói sai, cậu giải thích như vậy chẳng lẽ không đúng?
Tại Trung không biết là ngay từ đầu, những lời nói của Tuấn Kỷ đã chọc giận Trịnh Duẫn Hạo, câu "anh đừng lo" của cậu càng đổ thêm dầu vào lửa. Nếu bây giờ không phải đang ở Phương gia, chắc chắn hắn sẽ cho Tại Trung một trận nên thân.
"Thật lòng hay bị ép buộc là việc của tôi, Phương công tử không có tư cách can thiệp". Trịnh Duẫn Hạo đưa mắt qua Tuấn Kỷ, thái độ vô cùng bá đạo.
Tuấn Kỷ nghe vậy không lên tiếng, Hồng Ưng đột nhiên chen ngang: "Nếu Lam Bang đã có xích mích với Phương gia, vậy thì chúng ta nên lật lại vấn đề?". Từ đầu đến giờ chỉ im lặng lắng nghe, Hồng Ưng đã nhạy bén nắm bắt được trọng tâm câu nói của Tại Trung, bây giờ không phải là vấn đề ai đi cầu ai nữa, sự đời đúng là thiên biến vạn hóa không thể lường trước, tự nhiên cục diện lại trở thành có lợi cho bọn họ.
Sau khi trở mặt với Lam Bang, mấy ngày vừa qua bọn họ lưu lại châu Âu để cùng Jiaowen thương lượng về kế hoạch hành động. Do mọi sự chú ý đều hướng về hai khu vực Âu Mỹ, cũng là nơi tập trung thế lực chủ yếu của Lam Bang nên bọn họ không bận tâm đến khu vực châu Á. Nếu không phải Tại Trung lén lút bỏ đi Hongkong và xảy ra chuyện, lại nghe tin Lam Bang có một thứ quan trọng xuất hiện ở biên giới Trung Quốc và Nga, bọn họ không đời nào đích thân tới Phương gia, vì vậy tin tức bọn họ nắm được không nhanh bằng Tại Trung.
Tuấn Kỷ thấy Tại Trung có phản ứng như vậy, đám người Trịnh gia rõ ràng không phải tầm thường, chỉ một câu nói lỡ miệng đã xoay chuyển cả cục diện, anh ta đành phải ngồi xuống mau chóng nghĩ kế sách đối phó.
Trịnh Duẫn Hạo sau khi bị Tại Trung kéo lại cũng ngồi xuống ghế, Tại Trung vẫn đứng đằng sau lưng Trịnh Duẫn Hạo, cậu nói với Phương Hình: "Bọn chúng dám dùng cả biện pháp mạnh cảnh cáo Tuấn Kỷ, ép Phương lão gia làm theo ý của chúng. Chuyện đến nước này rồi Phương lão gia vẫn có thể nhẫn nhịn sao?"
Hồng Ưng liền tiếp lời: "Phương lão gia, lão đại của chúng tôi thành tâm thành ý đến thương lượng với ngài, vậy mà Phương lão gia hình như không nể mặt chúng tôi lắm. Phương lão gia, chắc ngài cũng biết Trịnh gia chúng tôi và Lam Bang thủy hỏa không hợp, hiện tại hai bên đã công khai trở mặt. Hơn nữa xem ra Lam Bang cũng không chiếu cố đến Phương gia cho lắm, chúng dám đe dọa cả quý công tử, điều này có nghĩa là gì tôi tin Phương lão gia chắc chắn sẽ hiểu".
Hồng Ưng ngừng lại một lát rồi nói tiếp: "Trên thế giới này không có kẻ địch nào cũng không có người bạn nào là vĩnh viễn. Lam Bang là loại người như thế nào, thủ đoạn ra sao, chắc mọi người cũng rõ cả. Chúng tôi gây áp lực lớn cho chúng ở hai khu vực Âu Mỹ nên chúng muốn tìm điểm đột phá ở bên này. Nếu Phương gia muốn một mình đối kháng, vậy thì Trịnh gia chúng tôi cũng không còn gì để nói".
Lời nói của Hồng Ưng nửa thương lượng nửa uy hiếp, khiến Phương Hình nhíu chặt đôi lông mày. Phương gia thế lực không nhỏ, một mình đấu lại Lam Bang cũng không đến nỗi chịu thiệt thòi quá lớn. Nhưng nếu đắc tội Trịnh gia, ba bề bốn bên đều là kẻ thù, Phương gia chắc chắn sẽ bị thiệt hại. Dù thế lực của bọn họ lớn đến mức nào cũng lệ thuộc vào chế độ một nước, khi chính phủ của đất nước này ủng hộ họ thì họ có thể đứng trên đầu kẻ khác, nhưng nếu giới lãnh đạo thay đổi, họ sẽ mất tất cả. Họ không giống như Trịnh gia, Trịnh gia là nhà sản xuất vũ khí không phụ thuộc vào giới cầm quyền, các chính phủ đều không thể làm gì họ.
Trịnh Duẫn Hạo đưa mắt nhìn Phương Hình: "Điều kiện của tôi không thay đổi, chỉ cần tôi có thể chấp nhận, Phương gia các ngài đưa ra yêu cầu nào cũng được". Phương Hình và Tuấn Kỷ sau khi nghe câu này liền đưa mắt nhìn nhau, nói một là một quả nhiên là tác phong của Trịnh Duẫn Hạo.
Tuấn Kỷ nở nụ cười tao nhã và mở miệng: "Được thôi, mọi người đã lật hết bài tẩy rồi thì tôi cũng không ngại đổi điều kiện khác. Tôi muốn Phương gia chúng tôi cùng hợp tác với Trịnh gia để chia cắt thế lực của Lam Bang".
Trịnh Duẫn Hạo lạnh lùng nhìn Tuấn Kỷ, Tuấn Kỷ tựa người vào thành ghế sofa phía sau, tiếp tục lên tiếng: "Tôi cũng không phải là người dễ bị bắt nạt". Ánh mắt anh ta lóe lên một tia sắc bén khiến người đối diện không thể coi thường.
Phương Hình đồng thời gật đầu: "Được, điều kiện này tôi cũng có thể chấp nhận".
Tại Trung hơi nhăn mặt khi theo dõi nội dung cuộc đàm phán, bạch đạo và hắc đạo hợp tác là có ý gì? Chẳng phải có câu hai giới hắc bạch đạo luôn coi nhau như kẻ thù, hai thế lực lớn hoàn toàn không có khả năng hợp tác hay sao? Tuấn Kỷ dám đưa ra đề nghị phân chia thế lực Lam Bang. Tuấn Kỷ muốn "miếng bánh" Lam Bang để làm gì, anh ta có ý định nhảy sang lĩnh vực buôn bán vũ khí, hay là buôn bán ma túy? Tại Trung không biết ý đồ của anh ta nhưng cậu đoán Trịnh Duẫn Hạo sẽ không nhận lời.
"Được". Tại Trung vừa nghĩ Trịnh Duẫn Hạo không nhận lời, cậu liền nghe thấy hắn thốt ra một từ đầy dứt khoát, khiến Tại Trung như bị đánh mạnh vào đầu, Trịnh Duẫn Hạo đồng ý rồi?
Tuấn Kỷ ngồi ở phía đối diện bắt gặp vẻ mặt không thể tin nổi của Tại Trung, anh ta bất giác mỉm cười: "Hắc bạch đạo không thể hợp tác là quy tắc ở bên Âu Mỹ, chỗ chúng tôi không có quy tắc này. Hơn nữa, Phương gia chúng tôi cũng không phải bạch đạo thuần túy, chúng tôi thuộc về màu xám".
Phương gia nghề gì cũng làm, từ đen đến trắng, người của họ làm ăn tạp nham, tùy thuộc vào khu vực, hoàn cảnh hay tư tưởng sẽ quy thành đen hay trắng. Chính vì vậy, Trịnh Duẫn Hạo mới sảng khoái nhận lời.
Nghe Tuấn Kỷ giải thích, Tại Trung hơi gật đầu. Cậu nhạy cảm ngửi thấy mùi tức giận toát ra từ Trịnh Duẫn Hạo, mà sự tức giận này nhằm vào cậu. Tại Trung bất giác chớp mắt, cậu chọc giận người ngồi ở đằng trước từ lúc nào?
Tuấn Kỷ gật đầu nói: "Được, chúng ta đã bắt tay hợp tác thì vấn đề về mượn đường chúng tôi sẽ giải quyết cho Trịnh lão đại. Có điều, tôi có một việc khác cần sự giúp đỡ của các anh". Tuấn Kỷ cũng không khách sáo, anh ta biết người ngồi ở phía đối diện nói một là một hai là hai, một câu nói và một lời hứa còn quan trọng hơn ông trời, hoàn toàn khác với những nhân vật tầm thường, vì vậy anh ta đề xuất thẳng thừng.
Thấy Tuấn Kỷ thể hiện thành ý, Trịnh Duẫn Hạo liền gật đầu: "Nói đi".
Tuấn Kỷ trầm mặc một vài giây rồi cất giọng trầm trầm: "Trịnh lão đại biết chúng tôi buôn bán dầu lửa. Gần đây chúng tôi nhận được tin, người của chúng tôi ở Thái Bình Dương đã khám phá ra một loại Algae có khả năng luyện thành dầu mỏ, công năng của nó còn khả quan hơn dầu mỏ. Nhưng Thái Bình Dương không phải là địa bàn của chúng tôi, Lam Bang cũng thò một chân vào, cản trở kế hoạch của chúng tôi, hơn nữa chúng đã bắt đầu hành động. Tôi cần sự giúp đỡ của anh để xác nhận thông tin này là thật hay giả".
(Algae: Một loài sinh vật có khả năng sản sinh năng lượng)
Tuấn Kỷ biết rõ Trịnh Duẫn Hạo không dính dáng đến lĩnh vực dầu mỏ, vì vậy anh ta mới không kiêng dè tiết lộ cho hắn biết, mỗi bên đều có sở trường riêng, không ai động chạm đến ai.
Trịnh Duẫn Hạo ngẫm nghĩ trong giây lát rồi gật đầu. Thái Bình Dương là nơi Trịnh gia và Lam Bang ở thế cân bằng lực lượng, hắn vốn không có ý định sớm giao đấu với Lam Bang ở đó, nhưng Phương gia đã đưa ra đề nghị thì hắn không từ chối, dù sao sớm muộn cũng phải giải quyết nên khỏi suy nghĩ nhiều.
Tuấn Kỷ liền mở miệng: "Tốt quá, tối nay mọi người hãy nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai chúng ta xuất phát đi Thái Bình Dương, tôi muốn tận mắt thấy, Trịnh lão đại nghĩ sao?"
Algae không có tác dụng đối với Trịnh Duẫn Hạo, nhưng lại vô cùng quan trọng đối với một nhà buôn dầu mỏ như Phương gia, Tuấn Kỷ đích thân đi xác nhận không phải là chuyện đáng ngạc nhiên. Có điều Tuấn Kỷ nói đích thân đi, vậy thì Trịnh Duẫn Hạo chắc chắn cũng phải đi cùng. Xét về thân phận và địa vị, Tuấn Kỷ sẽ là chủ nhân của Phương gia trong tương lai, Trịnh Duẫn Hạo không thể không cho anh ta thể diện.
Phương Hình góp lời: "Thế lực của Lam Bang ở Nga, Trung Quốc và khu vực Châu Á, Phương gia chúng tôi có thể đối phó, không cần Trịnh lão đại bận tâm".
Phương Hình đã nói đến mức này, là một sự nhượng bộ ngoài sức tưởng tượng của Trịnh Duẫn Hạo, đồng nghĩa với việc hắn không thể từ chối đi cùng hay nói cách khác là đi theo bảo vệ Tuấn Kỷ, vì vậy hắn lên tiếng: "Được, ngày mai tôi sẽ đi". Nói xong Trịnh Duẫn Hạo đứng dậy gật đầu chào Phương Hình rồi đi ra ngoài.
Tại Trung liền đi theo Trịnh Duẫn Hạo. Tuấn Kỷ dõi theo bóng lưng Tại Trung, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười, sau này anh ta sẽ có nhiều cơ hội và thời gian tiếp xúc với Tại Trung, anh ta không tin không chiếm được cậu.
"Con đừng quên nặng nhẹ". Phương Hình cau mày khi thấy Tuấn Kỷ không rời mắt khỏi Tại Trung.
Tuấn Kỷ nở nụ cười tà khí: "Con biết giữ chừng mực, công là công, tư là tư, con hiểu mà". Phương Hình gật đầu rồi đứng dậy đi ra ngoài tiễn đám Trịnh Duẫn Hạo. Người con trai này của ông ta mà không biết phân biệt công tư, không biết nặng nhẹ thì ông ta đã không giao nhiều chuyện quan trọng cho Tuấn Kỷ xử lý.
.
.
Theo Trịnh Duẫn Hạo lên chiếc Cadillac, Tại Trung thấy toàn thân Trịnh Duẫn Hạo toát ra vẻ âm trầm đáng sợ, dù hắn không thể hiện ra bên ngoài nhưng ánh mắt sắc bén của hắn khi nhìn cậu và sự tức giận ngày càng đậm đặc khiến cậu không khỏi nổi da gà. Tại Trung so vai rụt cổ, đưa ánh mắt cầu cứu qua đám Hồng Ưng, không hiểu tại sao Trịnh Duẫn Hạo lại phẫn nộ như vậy?
Đám Hồng Ưng giả bộ không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Tại Trung, bây giờ lão đại đang có điềm báo trước một cơn lôi đình thịnh nộ, bọn họ không muốn dây vào để rồi trở thành tro bụi.
Tại Trung thận trọng ngồi xuống bên cạnh Trịnh Duẫn Hạo, chuyện nhỏ như vậy có đáng để hắn tức giận hay không? Cậu chỉ là giả vờ bị thương nặng kéo dài thời gian thôi mà, đâu quá đáng đến nỗi khiến hắn giận dữ? Cậu còn nói giúp hắn nữa, đúng là khó hiểu quá.
Khi xe dừng lại, Tại Trung còn chưa kịp nhìn nơi đến là khách sạn hay biệt thự đã bị Trịnh Duẫn Hạo xách cổ đi vào trong. Đám Hồng Ưng thấy vậy chỉ còn biết cầu nguyện, hy vọng Tại Trung có thể sống đến ngày mai.
Trịnh Duẫn Hạo ném Tại Trung xuống giường, cậu chưa kịp ngồi dậy đã bị hắn đè cứng hai chân, tay bóp chặt cổ cậu, gương mặt hắn tràn ngập phẫn nộ và sát khí.
Tại Trung vô cùng kinh ngạc, cậu thật sự không ngờ Trịnh Duẫn Hạo tức giận đến mức này, cậu liền giang hai tay ôm Trịnh Duẫn Hạo vội vàng lên tiếng: "Là tôi không đúng, tôi sai rồi, tôi đã nói dối bị thương nặng, nhưng quả thật tôi có bị thương. Nếu tôi không phản ứng nhanh, chắc chắn sẽ không được như thế này đâu. Tôi không phải cố ý dấu anh đâu, tôi nói thật đấy".
Thấy Tại Trung thành thật khai báo, Trịnh Duẫn Hạo không biết nói gì, hắn siết chặt bàn tay trên cổ Tại Trung rồi cất giọng đầy tức giận: "Tiểu tử nhà họ Phương dám đòi công bằng cho em, em ở lại đây vì muốn đi cùng hắn? Vì hắn mà em dám bỏ ngoài tai lời nói của tôi, dám chống lại mệnh lệnh của tôi?"
Tại Trung cảm thấy cổ cậu bị bóp chặt, tuy không đến mức tức thở nhưng cũng không mấy dễ chịu, lại thấy cả người Trịnh Duẫn Hạo như một ngọn lửa đang bừng bừng cháy, nhưng lời nói lạnh lẽo mang theo hàn khí và sắc nhọn như ở trên mũi dao. Từ trước đến nay, Tại Trung chưa từng bắt gặp kiểu phẫn nộ này của Trịnh Duẫn Hạo.
Tại Trung vội lắc đầu: "Không phải, không phải, tôi chỉ là tình cờ gặp Phương Tuấn Kỷ, vào hôm anh liên lạc với tôi ấy, anh ta khiến tôi bị liên lụy làm tôi suýt chết cháy, làm sao tôi có thể đi cùng anh ta, anh ta có phải là gì của tôi đâu".
Thần sắc Trịnh Duẫn Hạo hơi thay đổi, hắn nằm đè Tại Trung xuống dưới thân, tay vẫn giữ chặt cổ cậu. Hắn lạnh lùng nhìn Tại Trung: "Nói đi".
Khuôn mặt Trịnh Duẫn Hạo ngày càng sát gần Tại Trung, ánh mắt vẫn không một chút ấm áp. Tại Trung thở hắt ra, ôm lấy cánh tay hắn: "Tôi ủy thác cho anh ta tìm Hiền Trọng nên mới ở lại đây. Tôi thật sự muốn gặp Hiền Trọng, tôi không nói dối anh cũng không bỏ ngoài tai lời nói của anh".
Nhìn vào mắt Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo biết Tại Trung không nói dối hắn. Nghe Tại Trung nói vậy, nộ khí trong lòng Trịnh Duẫn Hạo từ từ tan biến. Cảm giác tức giận đến rất nhanh nhưng hình như biến mất cũng rất nhanh.
Không hiểu vì nguyên nhân gì, khi Tuấn Kỷ đòi trao đổi Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo thật sự muốn băm vằm đối phương thành trăm mảnh. Nếu không phải Tuấn Kỷ là người có địa vị, không phải hắn đang có việc cần thương lượng với Phương gia, chỉ e là hắn đã ra tay rồi.
Nghe Tuấn Kỷ nói quen biết Tại Trung từ trước, Tuấn Kỷ yêu cầu trả tự do cho Tại Trung, nghe anh ta nói theo đuổi gì đó, người yêu gì đó, Trịnh Duẫn Hạo vô cùng tức giận. Tại Trung là người của hắn, cả đời này cậu chỉ có thể đi theo hắn, ở bên cạnh hắn, người khác đừng hòng mơ tưởng động vào cậu.
Cho dù Tại Trung có muốn tự do đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không cho cậu tự do. Trên đời này càng không ai có bản lĩnh bắt hắn phải trả tự do cho cậu, hắn sẽ chặt đứt đôi cánh của cậu, chỉ cho cậu một đôi cánh tung hoành tứ hải cùng hắn, khiến cậu mãi mãi ở bên cạnh hắn.
Sau khi hết phẫn nộ vì mấy câu nói của Tại Trung, Trịnh Duẫn Hạo chăm chú nhìn người ở dưới thân hắn. Cậu không giãy giụa, cũng không hề phản kháng, cậu chỉ ôm chặt vai hắn một cách rất tự nhiên. Trịnh Duẫn Hạo từ từ thả lỏng cổ Tại Trung rồi vuốt ve dấu tay trên đó. Sau đó Trịnh Duẫn Hạo khép mi mắt, từ từ cúi xuống cắn cổ Tại Trung. Hắn không cắn mạnh mà chỉ mút cổ cậu rồi dùng răng day nhè nhẹ.
Thấy Trịnh Duẫn Hạo đã khống chế được sự phẫn nộ, Tại Trung bất giác thở phào nhẹ nhõm. Trịnh Duẫn Hạo quái lạ thật đấy, trước đây dù có tức giận nhưng hắn cũng không bao giờ vô duyên vô vớ nổi nóng, tuy cậu không nói thật với hắn nhưng tuyệt đối là chuyện nhỏ, không đến mức phải giận dữ như vậy. Vừa rồi Tại Trung còn tưởng Trịnh Duẫn Hạo sẽ bóp chết cậu.
Vừa rồi Tại Trung cảm thấy cổ họng không đau mấy, cậu biết Trịnh Duẫn Hạo không dùng sức, nếu không chắc chắn cậu sẽ chết dở sống dở. Tại Trung không quên câu nói của Trịnh Duẫn Hạo là từ nay về sau sẽ không để cậu bị thương, có nghĩa hắn cũng sẽ không làm tổn thương cậu. Trịnh Duẫn Hạo là người luôn giữ lời nên khi hắn nổi trận lôi đình, trong lòng Tại Trung thật ra không cảm thấy sợ hãi. Không hiểu tại sao cậu không hề hoảng sợ, cứ như cậu biết trước Trịnh Duẫn Hạo sẽ không nặng chân nặng tay với cậu.
Trên cổ có cảm giác vừa buồn buồn vừa ngứa ngứa, Tại Trung liền ôm chặt Trịnh Duẫn Hạo, để mặc hắn cắn cổ cậu, chỉ cần hắn không tức giận là được.
"Em hãy nhớ kỹ cho tôi, em là người của tôi, những chuyện khác đừng nghĩ tới". Giọng nói bá đạo của Trịnh Duẫn Hạo vang lên bên tai Tại Trung.
Tại Trung mỉm cười, cổ cậu đột nhiên nhói một cái, chắc Trịnh Duẫn Hạo lại tức giận đây mà, vì vậy cậu gật đầu: "Tôi biết rồi, tôi là thuộc hạ của anh, cả đời này tôi sẽ đi theo anh. Tôi có nói tôi sẽ rời khỏi anh đâu, đó là Tuấn Kỷ tự đưa ra quyết định, đem tôi ra đổi lấy lợi ích gì đó, tức chết đi được ấy, tôi có phải là hàng hóa để trao đổi đâu".
Nghe Tại Trung nói vậy, Trịnh Duẫn Hạo nhả cổ Tại Trung rồi ngẩng đầu nhìn cậu. Ánh mắt Tại Trung ngời sáng pha trộn ý cười cười, Trịnh Duẫn Hạo bất giác nhíu mày.
Tại Trung đột nhiên cười lớn: "Lão đại, tôi rất vui khi anh không đồng ý đem tôi ra trao đổi, tuy điều kiện đó cũng khiến tôi động lòng". Bị Trịnh Duẫn Hạo dạy dỗ nhiều, Tại Trung liền khai báo thành thật, cậu nghĩ sao nói vậy không một chút lừa dối Trịnh Duẫn Hạo cũng không dám lừa dối hắn.
Trịnh Duẫn Hạo vuốt ve cổ Tại Trung, nói bằng một giọng đầy bá đạo: "Người của tôi, làm sao kẻ khác có thể quyết định. Em ngoài tôi ra không thể đi theo ai khác". Tại Trung biết Trịnh Duẫn Hạo rất bá đạo nên cũng không so đo với hắn mà chỉ nhìn hắn mỉm cười.
Trịnh Duẫn Hạo đột nhiên cất giọng trầm trầm: "Em động lòng sao?"
Tại Trung bị Trịnh Duẫn Hạo vuốt ve cổ đến mức buồn buồn, cậu liền giơ tay chống vào ngực Trịnh Duẫn Hạo: "Tự do là thứ cả cuộc đời này tôi hướng đến, làm sao có thể không động lòng. Nếu lão đại cho tôi tự do, tất nhiên tôi sẽ rất vui mừng".
Trịnh Duẫn Hạo hơi nheo mắt, từ đôi mắt hắn phóng ra một tia nguy hiểm, đến mức Tại Trung nổi da gà. Trịnh Duẫn Hạo nâng cằm Tại Trung hỏi nhỏ: "Em muốn rời khỏi tôi?"
Tại Trung nhìn Trịnh Duẫn Hạo, cậu biết hắn đang hỏi ý kiến của cậu chứ không phải uy hiếp hay đe dọa. Cậu nhạy cảm nhận ra tối nay Trịnh Duẫn Hạo có gì đó rất bất thường, cậu trầm mặc suy nghĩ trong giây lát rồi nhìn thẳng vào đôi mắt hắn. Tại Trung phát hiện một ngọn lửa từ đáy mắt hắn đang cháy bừng bừng, ngọn lửa đẹp đến kinh người, nó không phải là điềm báo trước một cơn giông bão cũng không khiến cậu cảm thấy sợ hãi mà chỉ thấy yên lòng và dễ chịu.
"Trước đây tôi muốn, nhưng bây giờ hình như không muốn nữa". Tại Trung nói rất nghiêm túc.
Ánh mắt Trịnh Duẫn Hạo lóe lên một tia sáng khác lạ, hắn nhấc cao cằm Tại Trung: "Em nói thật không?"
Trước đây hắn không bao giờ để ý đến tâm trạng của người khác. Đối với hắn thế giới này có quy tắc bất di bất dịch "thắng làm vua thua làm giặc", bận tâm nhiều cũng chẳng có tác dụng gì, tất cả đều dựa vào thực lực. Tuy nhiên kể từ lúc ở trong Kim tự tháp, Trịnh Duẫn Hạo phát hiện hắn rất muốn biết cảm giác chân thực và tiếng lòng của Tại Trung. Hắn cảm thấy trong lòng ấm áp mỗi khi nhớ đến cảnh Tại Trung ôm chặt hắn và rơi nước mắt ở trong Kim tự tháp. Sự ấm áp này từ trước đến nay hắn cũng chưa từng nhận được bao giờ, ngoài Tại Trung không ai có thể trao cho hắn. Vì vậy Trịnh Duẫn Hạo có cảm giác giống như bị nghiện, hắn bắt đầu để ý đến cảm xúc chân thực của Tại Trung, bởi vì hắn muốn tiếp tục nhận được sự ấm áp đó.
Tại Trung phát hiện ra Trịnh Duẫn Hạo có vẻ vui mừng, sắc thái tình cảm này hình như chưa từng xuất hiện trên người Trịnh Duẫn Hạo, cậu bất giác gật đầu: "Tôi nói thật đấy, thế giới này ở đâu cũng vậy thôi. Tôi đi theo anh, làm thuộc hạ của anh cũng có thể tự do như thường".
Trịnh Duẫn Hạo chăm chú nhìn Tại Trung, khóe miệng hắn nhếch lên thành nụ cười. Hắn cúi đầu kề sát mặt Tại Trung rồi nói với giọng đầy bá đạo: "Dù em có muốn, tôi cũng không cho em". Nói xong hắn phủ môi lên đôi môi của Tại Trung.
Trịnh Duẫn Hạo không biết tâm trạng của hắn lúc này là gì, không biết là vui mừng hay cảm giác khác, hắn chỉ muốn càng gần gũi với người ở dưới thân hắn, muốn thông qua hành động này biểu đạt cảm nhận của hắn. Hắn đang rất ấm áp, rất vui sướng, rất muốn gần gũi cậu hơn nữa.
Tại Trung cũng cảm nhận thấy Trịnh Duẫn Hạo đang rất vui, cậu cảm thấy một sự ấm áp dưới bề mặt lạnh lùng của hắn. Một Trịnh Duẫn Hạo như vậy vô cùng xa lạ nhưng cũng rất quen thuộc. Tại Trung nhất thời không thể lý giải nhưng cậu chỉ cảm thấy bản thân không chán ghét cũng không bài xích, có lẽ do cậu quen thuộc với sự tiếp xúc thân mật của Trịnh Duẫn Hạo nên mới như vậy.
Một nụ hôn không chứa đựng dục tình mà chỉ là sự bá đạo và ngông cuồng như bình thường. Nhưng nụ hôn truyền cảm giác ấm áp vào tận trái tim con người.
Nhìn vào đôi mắt Trịnh Duẫn Hạo, Tại Trung chỉ thấy sự mừng vui trong đó, cậu bất giác nhíu mày: "Lão đại, anh ăn "đậu hũ" của tôi".
Trịnh Duẫn Hạo mỉm cười bá đạo, nằm nghiêng xuống bên cạnh Tại Trung và giơ tay ôm cậu vào lòng, hắn cất giọng thản nhiên: "Chỉ cần tôi muốn".
Một tuyên bố rất ngông cuồng, Trịnh Duẫn Hạo đúng là bá đạo hết chỗ nói, nhưng phản đối cũng vô hiệu, Tại Trung chẳng thèm so đo với Trịnh Duẫn Hạo. Mấy tối hôm trước Tại Trung ngủ không ngon giấc, bây giờ được trở lại trong vòng tay ấm áp và bờ ngực rắn chắc của Trịnh Duẫn Hạo, cơn buồn ngủ đột nhiên dội đến, khiến cậu không mở mắt nổi, thôi thì chẳng nghĩ ngợi nhiều nữa, đánh một giấc rồi tính sau.
Tại Trung dịch dịch người tìm tư thế thoải mái trong lòng Trịnh Duẫn Hạo rồi nhanh chóng đi gặp "Chu công". Trịnh Duẫn Hạo cũng không nói một lời nào, ôm chặt Tại Trung vào lòng rồi cúi xuống hôn lên mi mắt đã khép lại của cậu.
Ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào trong phòng, ánh sáng bàng bạc phủ lên hai thân hình đã chìm vào giấc ngủ. Ánh trăng màu trắng bạc không mang cảm giác lạnh lẽo mà rất ấm áp, mềm mại và dễ chịu.
.
.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hoàng Ưng đứng chờ sẵn ở cửa phòng Trịnh Duẫn Hạo và Tại Trung. Tuy công việc này không phải của anh ta nhưng vì muốn xác nhận xem Tại Trung còn sống hay không, Hoàng Ưng mới đích thân đến đánh thức hai người ở trong phòng.
Hôm nay đám Trịnh Duẫn Hạo sẽ cùng Tuấn Kỷ đi Thái Bình Dương, Trịnh Duẫn Hạo lại là người rất chỉnh chu trong công việc nên Hoàng Ưng mới chỉ gõ nhẹ cửa hai tiếng, Trịnh Duẫn Hạo đã tỉnh giấc.
Hoàng Ưng cung kính báo cáo với Trịnh Duẫn Hạo thông tin mà bọn họ tổng kết sau một đêm không ngủ, Phương gia đúng là không có thực lực ở khu vực Thái Bình Dương, trong khi đó Lam Bang đã ra mặt gây khó dễ cho bọn họ, vì vậy nhân lực và trang thiết bị không thể đơn giản hơn. Chỉ trong một đêm, mọi việc đã được đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng chuẩn bị xong, nhờ thế lực của Trịnh gia cộng với sự trợ giúp của Phương gia, tất cả tiến hành thuận lợi.
Thấy Trịnh Duẫn Hạo và Hồng Ưng bận bàn bạc việc khác, Hoàng Ưng liền chuồn vào phòng Trịnh Duẫn Hạo. Tại Trung đang ngồi trên giường ngáp dài ngáp ngắn như chưa tỉnh ngủ, Hoàng Ưng lôi Tại Trung xuống đất và lên tiếng hỏi: "Cậu vẫn chưa chết?"
Bị Hoàng Ưng kéo xuống giường, Tại Trung đột nhiên tỉnh hẳn, cậu ngồi ở dưới đất tung cước về phía Hoàng Ưng: "Tôi không chết anh vui lắm phải không?"
Hoàng Ưng tránh cú đạp của Tại Trung, đứng nhìn cậu từ trên cao: "Lão đại tức giận đến mức đó, chúng tôi còn tưởng cậu không chết cũng bị lột sạch da rồi. Vậy mà cậu chẳng bị sao cả, cậu đúng là có bản lĩnh, xem ra sau này có chuyện gì phải nhờ cậu mới được".
Tại Trung đứng dậy cau mày đáp: "Anh biết thì tốt rồi, sau này nhớ đừng giở trò với tôi, nếu không tôi sẽ đi tố giác với lão đại".
"Tôi sợ quá". Hoàng Ưng lườm Tại Trung, thốt ra ba từ bằng một giọng lạnh lùng, khiến Tại Trung không biết anh ta thật lòng hay nói đùa.
Tại Trung hừ một tiếng rồi mở miệng: "Có gì thì mau nói đi". Cậu không tin Hoàng Ưng đợi Trịnh Duẫn Hạo ra ngoài rồi vào phòng chỉ để đánh thức cậu và nói những lời vô vị, Hoàng Ưng không phải là người rỗi hơi như vậy.
Hoàng Ưng trở nên nghiêm túc: "Lần này cậu định theo lão đại đi Thái Bình Dương hay đến chỗ Jiaowen lão đại?"
Tại Trung ngẩng đầu nhìn Hoàng Ưng: "Ý anh là gì?"
Hoàng Ưng khoanh hai tay trước ngực, mắt không rời khỏi Tại Trung: "Lần này chúng ta đi tìm Algae gì đó, máy bay không có tác dụng, chỉ có thể ngồi tàu. Với thể chất say sóng của cậu, nếu cậu đi thì ngoài việc liên lụy mọi người ra cậu còn có thể làm gì? Hơn nữa đối thủ là Lam Bang, chuyến đi này lành ít dữ nhiều, cậu có khả năng chống đỡ nổi không, hay là đến lúc đó lại như lần trước?".
Nghe đến chuyện đi tàu, Tại Trung hơi do dự, cậu vẫn không quên vụ say sóng lần trước. Lần trước tuy xảy ra sự cố khiến cậu quên mất cả say sóng nhưng đúng là có vấn đề thật. Đầu óc cậu bị làm sao rồi, sao tối hôm qua cậu không chú ý đến điểm này?
Bắt gặp ánh mắt do dự của Tại Trung, Hoàng Ưng bồi thêm một câu nữa: "Chúng tôi ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ còn phải bảo vệ sự an toàn của lão đại. Về điểm này có lẽ cậu không làm được, vì vậy tôi và Hồng Ưng đã thương lượng với Jiaowen lão đại, chúng tôi cho rằng cậu đi Italy tới chỗ Jiaowen lão đại sẽ an toàn hơn là đi theo chúng tôi. Mặt khác, chúng tôi cũng không bị vướng víu bởi cậu".
Tại Trung im lặng trong giây lát: "Lão đại có cho phép không?"
Mặc dù lời nói của Hoàng Ưng có vẻ chê bai Tại Trung nhưng cậu vẫn có thể nhận ra sự quan tâm của anh ta. Vụ Kim tự tháp xảy ra trước khi Trịnh gia và Lam Bang trở mặt đã nguy hiểm đến mức đó, bây giờ giao tranh ở hải phận quốc tế càng không ai có thể nói trước điều gì. Cậu tới chỗ Jiaowen đúng là sẽ an toàn hơn. Ít nhất trên mặt đất, cậu là con gián đánh không chết, còn một khi xuống nước, cậu chỉ là con cá không thể thở giãy chết.
"Nếu cậu đồng ý, chúng tôi sẽ nói lại với lão đại. Lão đại không phải là người làm việc theo cảm tính, lão đại có thể phân biệt rõ nguy hiểm và an toàn". Hoàng Ưng trả lời nghiêm túc.
Tình cảm của Trịnh Duẫn Hạo đối với Tại Trung là gì, có lẽ cả hai đương sự đều không biết. Nhưng người ngoài có thể nhìn thấy rõ trong mắt họ chỉ có nhau. Về chuyến đi nguy hiểm lần này, Trịnh Duẫn Hạo sẽ không mở miệng yêu cầu Tại Trung rời khỏi hắn, Tại Trung càng không chịu đề xuất, bởi cậu biết nói ra cũng vô dụng. Vì vậy bọn họ mới tính thay Tại Trung, hay nói cách khác là tính thay Trịnh Duẫn Hạo. Trịnh Duẫn Hạo chỉ cần một tia cơ hội sinh tồn hắn cũng có thể vượt qua, nhưng Tại Trung không có bản lĩnh đó, nếu cậu đi theo chỉ trở thành gánh nặng mà thôi. Hiện giờ chỗ của Jiaowen là nơi an toàn nhất, để Tại Trung ở nơi an toàn, Trịnh Duẫn Hạo mới có thể yên tâm. Nếu Tại Trung xảy ra chuyện, Trịnh Duẫn Hạo chắc chắn sẽ phát điên.
Tại Trung im lặng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Tia nắng ban mai chiếu vào trong phòng, khiến căn phòng lấp lánh ánh vàng, tạo cảm giác rất dễ chịu, cảm giác dễ chịu giống như tối hôm qua.
Trầm mặc một lúc, Tại Trung quay sang nhìn Hoàng Ưng và mỉm cười: "Cám ơn ý tốt của các anh, tôi vẫn cho rằng đi cùng lão đại tôi sẽ an toàn hơn. Có điều tôi không phải vô tác dụng đúng không? Lần trước chẳng phải tôi cũng có công lao đấy thôi. Cám ơn anh, phiền anh giúp tôi chuẩn bị thuốc chống say, ok?". Nói xong cậu đứng dậy đi vào nhà tắm.
Hoàng Ưng lắc đầu khi dõi theo bóng lưng Tại Trung, đây chẳng phải là cậu tự rước vạ vào thân hay sao? Bọn họ muốn Tại Trung tới chỗ Jiaowen, dù phải đối mặt với Lam Bang nhưng tuyệt đối không xảy ra chuyện. Ai ngờ cậu sống dễ chịu không muốn lại tự nguyện nhảy xuống hố, điều này hoàn toàn trái ngược với bản chất tham sống sợ chết của cậu trước đây. Tại Trung tin tưởng lão đại và tình nguyện đi theo lão đại, không thể không công nhận đây là một chuyện tốt lành.
Hoàng Ưng vừa ra khỏi phòng gặp Hồng Ưng đúng lúc đi tới, chỉ qua trao đổi bằng ánh mắt bọn họ đã hiểu ý của nhau. Hồng Ưng gật đầu, bọn họ muốn Tại Trung tới nơi an toàn, nhưng cậu ngược lại muốn ở bên cạnh lão đại, điều này có thể chứng minh tình cảm của Tại Trung đối với lão đại.
.
.
Trên sân golf rộng lớn của Phương gia, hai chiếc máy bay được chế tạo đặc biệt đã đậu ở đó từ lâu. Khi xe Cadillac màu đen chạy đến, Tuấn Kỷ đã đứng ở bên cạnh máy bay chờ đợi.
"Trịnh lão đại quả nhiên đúng hẹn". Tuấn Kỷ tươi cười bước tới nghênh đón, Phương Hình không thấy bóng dáng đâu, xem ra ông ta đã đi giải quyết vụ việc liên quan đến Lam Bang.
Trịnh Duẫn Hạo lãnh đạm gật đầu, đưa mắt qua bên cạnh thấy mấy người xa lạ, Tuấn Kỷ lập tức giải thích: "Đây là đoàn thăm dò của tôi". Trịnh Duẫn Hạo nghe thấy vậy chỉ hừm một tiếng rồi tiếp tục đi lên phía trước,
Tuấn Kỷ thấy Tại Trung đi theo Trịnh Duẫn Hạo liền bước đến bên Tại Trung cười tươi: "Tú Thủy chuẩn bị cho cậu ít đồ ăn sáng, toàn món cậu thích nhất". Vừa nói anh ta vừa đưa cho Tại Trung túi đồ ăn.
Tại Trung nghe nói đồ ăn do Tú Thủy làm, vội đưa mắt về đằng trước. Trịnh Duẫn Hạo tuy không quay đầu nhưng từ người hắn toát ra nộ khí rõ rệt, Tại Trung cau mày đáp: "Tôi ăn rồi". Tuy cậu có thể ăn thêm, nhưng đối diện với cơn giận dữ của Trịnh Duẫn Hạo, cậu đành phải từ chối.
Tuấn Kỷ liền mỉm cười đi theo Trịnh Duẫn Hạo: "Trịnh lão đại, giang hồ nói Trịnh lão đại rất nghiêm khắc. Xem ra tin đồn không sai, chuyện cỏn con này cũng cần sự đồng ý của lão đại hay sao? Tôi chỉ đứng ở lập trường quan tâm bạn bè của tôi chứ không có ý chỉ trích lão đại ngược đãi thuộc hạ".
Trịnh Duẫn Hạo lập tức dừng bước, chiếu ánh mắt lạnh lùng về phía Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ không hề tỏ ra sợ hãi vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi: "Chúng ta sẽ làm việc chung một thời gian, sự dung hợp là quan trọng nhất. Tôi rất muốn cùng mọi người chung sống hòa bình và tăng thêm mối quan hệ hữu nghị, Trịnh lão đại chắc không phản đối?"
Trịnh Duẫn Hạo liếc qua Tuấn Kỷ, trả lời lạnh nhạt: "Tùy Phương công tử". Nói xong hắn đưa tay ôm eo Tại Trung đi về phía chiếc máy bay.
Tại Trung nhanh chóng giật lấy túi đồ ăn trong tay Tuấn Kỷ rồi lấy ra một miếng bánh đưa cho Trịnh Duẫn Hạo: "Tú Thủy nấu ăn ngon lắm, chúng ta nên nhận thịnh tình của Tú Thủy". Trịnh Duẫn Hạo ôm chặt Tại Trung tiến về phía trước, Tại Trung thấy Trịnh Duẫn Hạo không phản đối liền tươi cười rạng rỡ cất bước theo hắn.
Ánh mắt Tuấn Kỷ xuất hiện một tia đầy nghi hoặc khi anh ta thấy Trịnh Duẫn Hạo ôm eo Tại Trung đưa cậu đi cùng, sắc mặt anh ta hơi tối lại nhưng trở lại bình thường rất nhanh. Anh ra nhếch miệng cười và sải bước đi theo bọn họ.
"Sao mọi người lại ở đây?". Vừa lên máy bay, Tại Trung hơi ngạc nhiên khi thấy đám Ngô Sâm và Tú Thủy đã ở trên máy bay, Tú Thủy tựa vai vào đầu Ngô Sâm nhìn cậu mỉm cười.
Tuấn Kỷ nhảy lên máy bay trả lời: "Bọn họ muốn đi thăm quan nên tôi đưa đi cùng".
Tại Trung cau mày, liếc qua Ngô Sâm và Tiêu Vân, hai người nhìn bề ngoài có vẻ nhàn rỗi nhưng ánh mắt họ rất thận trọng, hoàn toàn không giống thần thái của người đi du lịch. Xem ra bọn họ có nội tình gì đó, chỉ có điều nghe Hoàng Ưng nói chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, Tuấn Kỷ để Tú Thủy đi cùng là có ý gì? Tại Trung bất giác nhìn Tuấn Kỷ rồi lại quay đầu về phía Trịnh Duẫn Hạo.
Trịnh Duẫn Hạo ôm Tại Trung đi về chỗ ngồi mà không lên tiếng. Hồng Ưng ở bên cạnh cất lời: "Nếu đúng tồn tại sinh vật có thể thay thế dầu mỏ, vậy thì tập đoàn Phong Dương và Phẩm Nguyên thế gia đều là đối tác tốt nhất của Phương gia. Một miếng bánh lớn như vậy một người ăn không hết, phải chia ra mới là đạo lý đúng đắn".
Nghe Hồng Ưng nói vậy Tại Trung đã hiểu ra vấn đề, Tiêu Vân là con trai CEO của tập đoàn Phong Dương, còn Tú Thủy là công tử của Phẩm Nguyên thế gia, hai gia tộc này làm gì thì Tại Trung không rõ, nhưng chắc có liên quan đến dầu mỏ. Về phần anh chàng có dính dáng đến xã hội đen Ngô Sâm, chắc là đi theo để bảo vệ Tú Thủy, hoặc là phát huy năng lực khi cần thiết. Sau khi hiểu ra, Tại Trung không còn thắc mắc nữa, thế giới này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ không nhỏ, thật ra quanh đi quẩn lại cũng chỉ là mấy người này.
Nghĩ đến đây, Tại Trung liền trừng mắt với Tuấn Kỷ, Tú Thủy đã đi cùng còn cần anh ta đưa đồ ăn sáng làm gì, muốn giỡn chơi cậu phải không?
Tuấn Kỷ mỉm cười nhún vai trả lời: "Tôi tự nguyện nhường phần ăn của tôi cho cậu".
Tại Trung lườm Tuấn Kỷ rồi quay sang bên này, thấy Tú Thủy tuy mỉm cười một cách miễn cưỡng nhưng bộ dạng rất căng thẳng, Ngô Sâm và Tiêu Vân cũng tỏ ra không tự nhiên, Tiêu Vân không thuộc giới hắc đạo thì không nói làm gì, ngay cả Ngô Sâm mặt mũi cũng cứng nhắc không thoải mái, Tại Trung bất giác tham thầm, Trịnh Duẫn Hạo quả là có khí chất áp đảo.
Thật ra những người chưa từng nghe nói hoặc chưa từng gặp Trịnh Duẫn Hạo thì không sao, riêng Ngô Sâm xuất thân từ giới xã hội đen nên anh ta biết quá rõ về Trịnh Duẫn Hạo. Từ bản thân con người Trịnh Duẫn Hạo toát ra sự lạnh lẽo và tanh máu, khiến Ngô Sâm không thể thở nổi.
Sau khi quan sát ba người, Tại Trung mới hiểu ra tại sao Tuấn Kỷ lại lấy đồ ăn sáng cho cậu. Tú Thủy quả thực không dám tiến lại gần, tuy trước đây cậu cảm thấy Trịnh Duẫn Hạo rất đáng sợ nhưng không đến mức độ này. Trong đám người này chỉ có Tuấn Kỷ to gan nhất và không sợ Trịnh Duẫn Hạo. Nghĩ đến đây, Tại Trung lại đảo mắt qua Tuấn Kỷ.
Bắt gặp ánh mắt của Tại Trung, Tuấn Kỷ lập tức hiểu ý cậu, anh ta khóc cũng không xong cười cũng không xong chỉ biết lắc đầu. Tại Trung đúng là thông minh hơn người mới tìm ra lời giải thích hợp lý như vậy.
Tại Trung đột nhiên nghĩ ra một chuyện, trừng mắt với Tuấn Kỷ: "Tôi cần tin tức về Hiền Trọng, anh chỉ có thời gian hai ngày thôi đấy".
Tuấn Kỷ không ngờ Tại Trung vẫn còn nhớ đến chuyện đó, anh ta mỉm cười đáp: "Vẫn chưa hết thời gian mà, cậu yên tâm đi, tôi đã nhận sự ủy thác của cậu nhất định sẽ giúp cậu tìm ra cậu ấy".
Trịnh Duẫn Hạo cũng phát lệnh tìm Hiền Trọng, không ngờ Tại Trung lại ba mặt một lời đề cập thẳng thừng. Tuấn Kỷ là người thông minh, anh ta lập tức hiểu ra Trịnh Duẫn Hạo cũng đã biết chuyện này, nếu đã không có gì cần dấu diếm thì cứ nói rõ, ai có bản lĩnh người đó sẽ tìm thấy trước.
Trịnh Duẫn Hạo từ đầu đến cuối không nói không rằng, hắn đột nhiên giơ tay nhấc Tại Trung ở bên cạnh đặt cậu lên đùi hắn rồi nhìn Tại Trung chăm chú. Ánh mắt hắn lạnh lẽo đến mức Tại Trung quên cả việc trò chuyện với Tuấn Kỷ, lập tức ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng hắn.
Trịnh Duẫn Hạo để Tại Trung ngồi trên đùi hắn, đầu cậu ngả vào khuôn ngực hắn, hắn giơ tay nhẹ nhàng vuốt tóc cậu. Tại Trung bất giác ngước lên nhìn cằm Trịnh Duẫn Hạo. Hắn làm gì vậy? Hắn chưa từng có động tác thân mật với cậu ở trước mặt người ngoài bao giờ, cậu không bị thương, đâu cần hắn ôm ấp như thế này, không biết hôm nay sợi dây thần kinh nào có vấn đề? Cảm giác Trịnh Duẫn Hạo bắt đầu tức giận, Tại Trung liền chớp mắt, cậu không hiểu ra vấn đề thì đi ngủ thôi, sáng nay dậy sớm quá ngủ vẫn chưa đủ giấc.
Tú Thủy, Tiêu Vân và Ngô Sâm ngồi ở phía đối diện đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt họ không che dấu sự kinh ngạc và không thể tin nổi. Trịnh lão đại và Tại Trung rốt cuộc có quan hệ gì? Hôm qua khi biết Tại Trung là thuộc hạ của Trịnh Duẫn Hạo lại có vị trí cao ở Trịnh gia, bọn họ đã ngạc nhiên lắm rồi, bây giờ lại được tận mắt chứng kiến cảnh hai người ôm nhau đầy mờ ám, thế giới này đúng là thay đổi quá nhanh.
Tuấn Kỷ ngồi im lặng, miệng vẫn nở nụ cười nhưng đôi mắt anh ta sáng rực đến kinh người, anh ta từ từ thưởng thức tách trà buổi sáng trong tay.
Đây chính là lời tuyên bố chiếm hữu, tuyên bố kẻ khác đừng mơ tưởng hão huyền của Trịnh Duẫn Hạo. Mặc dù Trịnh Duẫn Hạo không trực tiếp nói ra nhưng Tuấn Kỷ có thể cảm nhận thấy, vòng tay ôm bá đạo, động tác vuốt ve rất tự nhiên và tùy ý nhưng truyền đạt đến anh ta lời tuyên cáo: Tại Trung là người của hắn. Nụ cười trên môi Tuấn Kỷ càng rộng hơn, anh ta là cao thủ tình trường, trong ý thức của anh ta, tình cảm là tự mình đoạt lấy, anh ta thích ai anh ta sẽ tấn công người đó, tuyên cáo đối với anh ta đều là vô dụng. Chỉ cần trái tim của Tại Trung vẫn ở trên người cậu, anh ta sẽ còn có cơ hội.
.
.
Hai chiếc máy bay bay xuyên qua đại lục, tiến thẳng về Thái Bình Dương. Đích đến là hòn đảo nằm ở phía nam Thái Bình Dương, phía nam quần đảo Hawaii, địa giới không có thế lực của Phương gia. Quần đảo Hawaii có một nhà máy sản xuất vũ khí của Trịnh Duẫn Hạo nên nơi này thuộc phạm vi thế lực của Trịnh gia, vì vậy nếu Tuấn Kỷ muốn tìm nguồn tài nguyên ở đây, cần phải có sự giúp đỡ của Trịnh Duẫn Hạo mới được.
Máy bay tiếp tục xuyên qua làn mây trắng, Trịnh Duẫn Hạo nhắm mắt ôm chặt Tại Trung, Tại Trung ngủ say như chết, hoàn toàn coi Trịnh Duẫn Hạo là ghế tựa, có điều hình như Trịnh Duẫn Hạo cũng không bận tâm.
Tuấn Kỷ không làm phiền Trịnh Duẫn Hạo và Tại Trung, anh ta bận rộn cùng đám Tiêu Vân, Ngô Sâm và các chuyên gia thăm dò tìm hiểu thêm về Algae và tính toán phương hướng, địa điểm... Xem ra Tuấn Kỷ cũng không hoàn toàn là một anh chàng playboy chỉ biết ăn chơi, lúc bắt tay vào công việc cũng hết sức nghiêm túc.
Tới quần đảo Hawaii, đoàn người xuống máy bay rồi lên một chiếc quân hạm, đây không phải là quân hạm quân đội Australia điều đến lần trước mà là quân hạm loại hình mới nhất do Trịnh gia sản xuất. Chức năng và trang thiết bị của nó vô cùng tiên tiến, chiếc quân hạm cũ kỹ trước đây không thể nào sánh bằng.
Một hàng gồm bảy chiếc quân hạm, tàu ngầm và tàu dò tìm từ quần đảo Hawaii tiến thẳng đến một hải phận không người ở Nam Thái Bình Dương
"Tại Trung, em làm sao vậy? Sắc mặt em trông khó coi thế?" Tú Thủy cất giọng đầy lo lắng khi thấy Tại Trung kể từ lúc lên tàu sắc mặt trắng bệch chỉ biết tựa người vào Trịnh Duẫn Hạo để hắn bế đi đâu thì đi.
Tại Trung mỉm cười đáp: "Em không sao". Giọng nói của cậu không có sức thuyết phục mấy.
Tuấn Kỷ tiến về phía cậu, cau mày hỏi: "Cậu bị say sóng, sao không nói sớm?" Ngữ điệu của anh ta đầy sự quan tâm và hơi trách cứ. Trịnh Duẫn Hạo lập tức cất giọng lạnh lùng: "Người của tôi Phương công tử không có quyền hỏi đến, Phương công tử hãy làm tròn phận sự của mình". Vừa nói hắn vừa bế Tại Trung đi về phòng thuyền trưởng.
Tuấn Kỷ không kìm chế nổi bước theo Trịnh Duẫn Hạo: "Tại Trung là thuộc hạ của Trịnh lão đại, cậu ấy đúng sai thế nào tôi không có quyền can thiệp hay hỏi han tới. Nhưng bây giờ tôi lấy tư cách chủ nhân của Phương gia trong tương lai quan tâm thuộc hạ của Trịnh lão đại, tôi tin tôi có quyền đó. Lẽ nào Trịnh lão đại đối xử với thuộc hạ hà khắc như vậy, đến sự quan tâm của người ngoài cũng không được phép tiếp nhận hay sao?"
Trịnh Duẫn Hạo lạnh lùng đáp: "Thế thì Phương công tử hãy có hành vi phù hợp với thân phận chủ nhân tương lai của Phương gia".
Tuấn Kỷ nhíu mày cười lớn: "Tôi không cảm thấy lời nói và hành động của tôi có điểm nào không phù hợp. Tại Trung là thuộc hạ của anh chứ không phải món đồ chơi của anh. Anh có thể khống chế hành vi của cậu ấy, nhưng không thể khống chế suy nghĩ của cậu ấy, càng không thể khống chế chuyện tôi thích Tại Trung".
Nghe câu nói cuối cùng của Tuấn Kỷ, Trịnh Duẫn Hạo lập tức dừng bước và quay người nhìn Tuấn Kỷ bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. Tuấn Kỷ không né tránh nhìn lại Trịnh Duẫn Hạo, ánh mắt anh ta không có vẻ gì là sợ hãi, miệng còn nở nụ cười tao nhã. Trịnh Duẫn Hạo chăm chú nhìn Tuấn Kỷ và cất giọng trầm trầm: "Phương công tử thích?"
Tuấn Kỷ đáp: "Tôi thích Tại Trung không phải chuyện phạm pháp, cũng không ảnh hưởng đến Trịnh lão đại đúng không?"
Đáy mắt Trịnh Duẫn Hạo đầy sát khí, hắn trả lời lạnh lùng: "Thế thì xem Phương công tử có bản lĩnh hay không?"
Trong thế giới của Trịnh Duẫn Hạo từ lâu đã quen với việc dùng sức mạnh để chiếm đoạt, "Thích" là thứ gì, hắn không biết, hắn chỉ biết một khi hắn thuận mắt, hắn sẽ bắt về bên mình. Thực lực cường hãn là ngọn nguồn của tất cả, thích chẳng là gì cả. Điều hắn cần là giữ chặt Tại Trung ở bên mình, hơn nữa Tại Trung cũng đã chấp nhận. Dù cậu có nghĩ gì, hắn cũng không bao giờ buông tay. Tuấn Kỷ muốn Tại Trung thì phải xem anh ta có bản lĩnh đoạt cậu từ tay hắn hay không?
Tuấn Kỷ liền cười lớn tiếng: "Chuyện này cần gì đến bản lĩnh? "Thích" là việc riêng của hai người, là việc không ai có thể khống chế. Đây là sự biến đổi trong trái tim, bất cứ hành động vũ lực nào cũng không thể giải quyết. Lẽ nào Trịnh lão đại sẽ giải quyết tôi tại đây để chứng minh bản lĩnh của Trịnh lão đại?" Lời nói của Tuấn Kỷ mang hàm ý châm biếm rõ rệt, khiến Trịnh Duẫn Hạo cuộn chặt tay thành nắm đấm.
Thấy không khí giữa Trịnh Duẫn Hạo và Tuấn Kỷ trở nên căng thẳng, Hồng Ưng vội đi tới đưa tay bấm vào chân Tại Trung và nháy mắt với cậu.
Tại Trung còn đang sững sờ vì câu nói "tôi thích" của Tuấn Kỷ. Cậu nhớ trước đây Tuấn Kỷ từng đề nghị cậu làm người yêu của anh ta, nhưng lúc đó cậu tưởng chỉ là lời nói đùa nên không để ở trong lòng. Bây giờ bắt gặp ánh mắt chân thành và nghiêm túc của Tuấn Kỷ, Tại Trung bất giác không biết phản ứng thế nào.
Được Hồng Ưng nhắc nhở, lại thấy tình hình giữa Trịnh Duẫn Hạo và Tuấn Kỷ không mấy lạc quan, Tại Trung vội nhăn nhăn nhó nhó: "Đau đầu quá, lão đại, tôi buồn nôn quá". Vừa nói cậu vừa hơi hơi giãy giụa.
Trịnh Duẫn Hạo cúi đầu nhìn Tại Trung ở trong lòng hắn, Tuấn Kỷ cũng xông lên nói với giọng đầy lo lắng: "Sao không nói sớm là cậu bị say sóng, cậu cố chịu đựng nhé, tôi sẽ lập tức sai người đi lấy thuốc cho cậu, cậu mau hít một hơi sâu đi". Ánh mắt và giọng nói đầy quan tâm của Tuấn Kỷ như thể Trịnh Duẫn Hạo không hề tồn tại càng làm đám Tú Thủy và Ngô Sâm ở bên cạnh hết hồn.
Tại Trung mặc kệ Tuấn Kỷ, cậu kéo tay Trịnh Duẫn Hạo, nhìn hắn bằng ánh mắt khẩn cầu như không thể chịu đựng lâu hơn.
Trịnh Duẫn Hạo đứng im bất động, thần sắc hắn băng giá đi mấy độ. Tuấn Kỷ thấy vậy liền ngẩng đầu nói với hắn: "Trịnh lão đại, Tại Trung cần nằm nghỉ ở nơi bằng phẳng, anh..."
"Em có tin tôi ném em xuống biển ngay bây giờ không?" Trịnh Duẫn Hạo cắt ngang lời Tuấn Kỷ, nỗi tức giận trong đáy mắt càng nghiêm trọng hơn.
Tuấn Kỷ không lên tiếng, vẻ mặt yếu ớt của Tại Trung cũng lập tức biến mất, cậu lên tiếng: "Lão đại, tôi chóng mặt thật đấy". Giọng nói cậu không còn vẻ khẩn cầu như vừa rồi mà hơi ỉu xìu.
Trịnh Duẫn Hạo lạnh lùng nhìn Tại Trung, Tại Trung cũng đối mắt với hắn, nói dối Trịnh Duẫn Hạo là vô dụng, hắn rất nhạy cảm nên lúc nào cũng nhận ra, cậu chỉ có thể dùng thái độ chân thành và thật thà khi đối mặt với hắn.
Trịnh Duẫn Hạo nhìn Tại Trung một lúc mới lên tiếng: "Nếu còn lần sau, em sẽ đi làm mồi cho cá".
Nói xong hắn ngẩng đầu nhìn Tuấn Kỷ và cất giọng lạnh nhạt: "Dựa vào công tử mà muốn đấu với tôi? Công tử không có tư cách đó". Nói xong hắn bế Tại Trung đi về khoang tàu.
Tuấn Kỷ nheo mắt dõi theo bóng Trịnh Duẫn Hạo và Tại Trung. Ra đời bao nhiêu năm mà anh ta không nhìn ra Tại Trung giả bệnh, trong khi đó Trịnh Duẫn Hạo biết ngay, cảm giác này không dễ chịu một chút nào. Có điều anh ta không thể phản bác câu nói cuối cùng của Trịnh Duẫn Hạo, xét về địa vị, sớm muộn anh ta cũng có ngày bằng vai phải lứa với Trịnh Duẫn Hạo, xét về thủ đoạn, phải đọ sức mới biết ai mạnh ai yếu, xét về vũ lực, chắc chắn anh ta sẽ bị lép vế, thân hình Trịnh Duẫn Hạo quá dũng mãnh, anh ta thua kém xa.
.
.
Chiếc quân hạm rẽ sóng tiến về nơi cần đến. Hôm nay trời xanh biển lặng, mặt trời chiếu ánh sáng lấp lánh xuống mặt biển xanh biếc, tạo nên cảnh tượng vô cùng mỹ lệ. Có điều đại dương đẹp đẽ này chứa đựng cơn sóng ngầm chết chóc, nguy hiểm đang chờ đợi cả đoàn người ở phía trước.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com