Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Gần đây, Dư Viễn ở công ty như cá gặp nước, đặc biệt là với các cô bé cùng phòng ban, không vì lý do nào khác ngoài việc nhờ Dư Viễn đích thân đến văn phòng quản lý đáng khinh một thời gian trước, sau đó ông bác quản lý nhiệm kỳ mới rốt cuộc không dám sờ mó các chị em nữa, nhân viên nữ của phòng thiết kế không một ai không bội phục Dư Viễn, thậm chí còn có người hỏi cậu làm thế nào để thu phục quản lý.

Đương nhiên Dư Viễn không nói sự thật, chỉ cười cười ẩn ý, cậu kín mồm kín miệng như thế càng khiến các cô gái yêu thích hơn, họ sắp thổi phồng cậu lên tận trời.

Sự thật là, quản lý thường xuyên bị Dư Viễn quyến rũ vài phát, vật dưới thân không gượng dậy nổi suốt một tuần liền, càng gia tăng cảm giác thành tựu của Dư Viễn, kê ba dù lớn cũng có một ngày bị vắt khô!

Cũng vì tiếng lành của Dư Viễn đồn càng ngày càng xa, phó tổng giám đốc công ty giao cho cậu một công việc ngon lành – đi công tác ở Y quốc.

Lúc nhận được thông báo, Dư Viễn hơi có cảm giác được yêu mến mà vừa mừng vừa lo, tuy nhiên cậu biết dạo này công ty ký kết một hợp đồng lớn, vì đối tác cực kỳ hào phóng nên cấp trên công ty rất coi trọng, còn cố ý điều động một người đến Y quốc để tiến hành khảo sát và kiểm tra.

Vốn dĩ tưởng rằng công việc vừa nhẹ nhàng vừa có thể nhân tiện ra nước ngoài du lịch nhất định rơi xuống đầu một tên con ông cháu cha nào đó, ai ngờ rơi trúng Dư Viễn.

Công tác vội vàng, Dư Viễn chuẩn bị vài thứ cần thiết, trước đó, phó tổng giám đốc còn gọi cậu đến văn phòng, cẩn thận dặn dò một lượt.

"Dư Viễn à, công tác Y quốc giao cho cậu, công ty rất coi trọng cậu, hơn nữa tiếng Anh của cậu không tệ, bất kỳ lúc nào cậu cũng nhớ kỹ cần để lại ấn tượng tốt cho đối tác, mối quan hệ nào có thể lợi dụng được thì đừng ngần ngại, nắm lấy cơ hội nhé."

Dư Viễn liên tục gật đầu, những lời này khiến cậu như lọt vào sương mù, cậu chỉ là một thanh niên nhỏ nhoi bình thường ngày ngày chui rúc ở trong nước, sao có thể có cái gọi là mối quan hệ gì gì chứ.

Không kịp nghĩ gì nhiều, Dư Viễn bước chân lên chuyến bay đến Y quốc.

Một chuyến bay kéo dài hơn mười mấy giờ đồng hồ, Dư Viễn vốn dĩ định ngả lưng chợp mắt, nhưng thực tế không như ý nguyện, bởi vì ngồi cạnh cậu là một tên nhóc Y quốc tóc vàng mắt xanh, hơn nữa còn là một tên nhóc Y quốc lắm mồm, thế thì thôi đi, kỳ lạ là tên nhóc vừa nhìn thấy Dư Viễn thì suốt chuyến bay chưa từng ngậm miệng.

"Ồ, bạn là người Trung Quốc á! Mắt bạn rất to, rất đẹp!"

Được bạn bè quốc tế khen ngợi, Dư Viễn chỉ nhếch môi cười có lệ.

"Tôi đến Trung Quốc du lịch, tôi rất thích văn hoá Trung Hoa! Bề dày lịch sử của các bạn thật đáng ngưỡng mộ!"

Được bạn bè quốc tế hết lời khen ngợi, Dư Viễn tiếp tục nhếch môi cười cười, ngoảnh mặt trừng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Ha, chúng ta kết bạn đi! Bạn có thể dạy tôi nói tiếng Trung được không? Tôi nói chưa sõi."

Được bạn bè quốc tế hai ba câu liền "thân thiết" như thế, Dư Viễn lim dim ngủ rốt cuộc nhịn không được quay đầu lại nói: "Cậu muốn học câu nào?"

Tên nhóc tóc vàng vui vẻ nói: " 'Anh yêu em' nói như nào?"

Đôi mắt Dư Viễn cong cong, tươi cười: "Chuyện này đơn giản, nói theo tôi: thao – chết – em."

"Thao – chết – em."

Tên nhóc tóc vàng học tập rất quy củ, cực kỳ nghiêm túc, nhóc vô cùng mừng rỡ khi tìm được một người tốt dạy mình vài câu tiếng Trung đơn giản trên chuyến bay, tranh thủ ham học, hỏi thêm: "Thế 'rất được' nói như nào?"

Đôi mắt Dư Viễn tiếp tục cong cong, cười: "Đồ – phóng – đãng."

Tên nhóc tóc vàng hớn hở học: " 'Bạn thích mình' nói như nào?"

"Thao em thấy thoải mái."

" 'Rất tuyệt' nói làm sao?"

"Sướng."

"Còn 'tráng lệ nguy nga'?"

"Trym lớn thật thích."

...

Cứ như thế, tên nhóc Y quốc còn hỏi Dư Viễn rất nhiều câu tiếng Trung khác, rốt cuộc nhóc cảm thấy việc học hành hôm nay không tệ lắm thì Dư Viễn cũng sắp ngủ gật, người bạn nước ngoài này rất chăm chỉ ôn tập lại "kiến thức" mình vừa học, miệng lẩm nhẩm mấy câu Dư Viễn dạy, tuy âm thanh nhóc không lớn nhưng đủ để Dư Viễn ngồi ngay bên cạnh nghe thấy cực kỳ rõ.

Vươn tay điều chỉnh ghế ngồi, lấy tấm bịt mắt đeo lên, cậu nhắm mắt lại, nghe giọng nói tên nhóc bên tai, hơi cong khoé miệng giễu cợt, tiếp tục ngủ.

Trên chuyến bay Dư Viễn đến Y quốc, trên máy bay hầu hết là người da trắng tóc vàng, thức ăn và đồ uống đều của phương Tây khiến Dư Viễn ăn uống không thích lắm.

Lúc tiếp viên hàng không đến hỏi cậu muốn ăn gì, cậu không do dự chọn nước lọc, còn tên nhóc nước ngoài ngồi cạnh cậu có sở thích "tình thú" cao hơn bình thường, thế mà gọi một ly rượu vang.

Thế thì thôi đi, người khác uống cái gì vốn không liên quan đến Dư Viễn, quan trọng là đối phương uống rượu vang xong lại càng thêm phấn khích không để người khác ngủ ngon, lân la tìm hiểu văn hoá Trung Hoa từ Dư Viễn! Dư Viễn hận không thể cho thêm ít thuốc mê vào ly rượu của nhóc ta, bạn bè nước ngoài nhiệt tình như thế chỉ khiến cậu thấy phiền toái.

Tên nhóc tóc vàng uống ly rượu vang xong kích động trao đổi văn hoá Trung Hoa với Dư Viễn, hai giờ sau rốt cuộc đứng lên vào WC "xả nước".

Dư Viễn nhéo nhéo gương mặt cứng ngắc, có trời mới biết cậu muốn ngủ ngon một giấc cỡ nào!

Nếu ông trời không chiều lòng người, Dư Viễn chỉ có thể giở vài mánh nhỏ, cậu bình tĩnh vẫy tay nữ tiếp viên hàng không, lịch sự nói: "Cho tôi một ly rượu vang."

Tiếp viên hàng không chuyên nghiệp nhanh nhẹn mang đến một ly, Dư Viễn nhận lấy rồi để ở phía trước vị trí của tên nhóc tóc vàng kia, sau đó thừa dịp người nọ không ở đây, bình tĩnh lấy ra một gói bột trắng nhỏ, mở giấy gói ra, đổ một phần ba chỗ bột vào ly rượu vang, vài giây sau bột trắng lập tức hoà tan vào rượu, không sót dấu vết, Dư Viễn cực kỳ hài lòng cong khoé miệng.

Nếu không có thuốc mê thì dùng thuốc kích thích cũng có thể chỉnh đối phương, hơn nữa nó không phải thuốc kích thích loại thường, đây là thuốc chuyên dùng khiến người ta sử dụng xong thì cực kỳ ngứa cúc hoa, phía trước không thể tự nhiên cứng lên, phải dùng mặt sau tiếp nhận khoái cảm để mặt trước cứng bắn ra, như vậy tác dụng của thuốc mới từ từ hết.

Dư Viễn nôn nóng muốn nhìn thấy tên nhóc tóc vàng trốn trong WC tự đâm cúc hoa mình.

Chốc lát sau, tên nhóc tóc vàng trở về liền thấy ly rượu vang trước mặt, không để nhóc kịp hỏi, Dư Viễn cười cười giải thích: "Xem cậu rất thích rượu vang, tôi gọi giúp cậu một ly, không cần khách sáo."

Nghe Dư Viễn nói xong, nhóc tóc vàng tức khắc vô cùng vui vẻ vì hành động của cậu, nhóc cảm động nói: "Woa, người Trung Quốc thật hiểu lễ nghĩa! Cám ơn bạn gọi rượu vang giúp tôi, tôi không ngờ trên chuyến bay về nước còn có thể gặp người nhiệt tình như bạn."

Dư Viễn nhàn nhạt cười, tận đến khi tên nhóc tóc vàng vẫy tay gọi tiếp viên hàng không, nói như này: "Chị ơi, chị có thể lại lấy cho tôi một ly rượu vang được không, tôi nhất định phải mời người bạn này."

Nghe thế, Dư Viễn vội xua tay nói: "Không không không, không cần phiền phức như vậy đâu."

Nhóc tóc vàng chớp mắt tươi cười: "Bạn nếm thử đi, rượu vang không nặng đâu, hơn nữa cũng không phiền."

Dư Viễn nín lặng nở nụ cười xem thường, thật ra cậu uống không thành vấn đề, chỉ cần người trước mắt uống hết ly rượu trong tay nhóc thì Dư Viễn có thể yên ổn ngủ.

Khi tiếp viên hàng không mang đến ly rượu vang thứ hai, Dư Viễn chưa kịp nhận, máy bay đột ngột lắc lư do khí lưu, tiếp viên hàng không đứng không vững nên ngã xuống, may có tên nhóc tóc vàng kịp thời đỡ cô, còn nhận lấy ly rượu mới, sau một khoảng thời gian, máy bay rốt cuộc ổn định tiếp tục hành trình.

Lúc Dư Viễn ngước mắt nhìn, nháy mắt sắc mặt cậu tối sầm...

Tên nhóc tóc vàng hai tay bưng hai ly rượu vang giống nhau như đúc, thật không thể phân biệt nổi ly nào là ly đã bỏ thuốc!

Tên nhóc tóc vàng "tâm lý" đưa ly rượu bên tay trái qua, trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng, Dư Viễn cứng người ngồi yên, nhận cũng không được, không nhận cũng không được...

Nhóc tóc vàng cực kỳ thẳng thắn, trực tiếp nhét ly rượu vào tay Dư Viễn, nhóc nâng ly rượu trong tay mình cụng ly với Dư Viễn: "Mình cụng ly nào!"

Dư Viễn cầm cái ly, âm thầm nhớ lại vận may của mình dạo này như nào, mua sổ số một lần cũng chưa trúng, ly rượu trong tay rất có khả năng là ly bỏ thuốc, nhưng 50% chưa chắc chắn... Dư Viễn đưa ly đến bên miệng, không khỏi ngước mắt nhìn phản ứng của nhóc tóc vàng.

Đối phương uống được non nửa chén, chỉ thấy nhóc uống xong rồi không nói gì, sắc mặt đỏ ửng khác thường, làn mi cong hơi nhíu lại, nhóc dường như đang hết sức chịu đựng điều gì đó.

Mày Dư Viễn giãn ra, yên tâm rồi!

Khoé miệng hơi cười, còn trộm ca ngợi mình số đỏ không thôi, Dư Viễn vô cùng vui vẻ nhanh chóng uống ly rượu trong tay, còn chép chép miệng nhấm nháp hai phát, hơn nửa ly rượu chui vào bụng.

Dư Viễn thưởng thức ly rượu vang xong đang định quay sang chế giễu nhóc tóc vàng, lại thấy đối phương đỏ mặt tai hồng ho khan đứng dậy.

Nhóc vừa cố sức ho khan vừa ngượng ngùng nói với Dư Viễn: "Thật ngại, tôi vui quá nên uống hơi nhiều, rượu vang vẫn nên từ từ thưởng thức mới hay, ưm, tôi thật kém quá, không kìm được ho trước mặt bạn, thật sự mất hết mặt mũi, có điều hãy tin tôi, rượu vang uống thích lắm."

Dư Viễn bỗng mở to hai mắt, vội vàng lấy hai tay bưng kín miệng, cậu định nôn tất cả rượu vừa uống ra, nhưng không đợi cậu kịp móc họng, hoa huyệt ngay lập tức có cảm giác khác thường!

Đậu má cả nhà nhóc!

Dư Viễn giận dữ trừng mắt nhìn nhóc tóc vàng, cậu một muốn đạp bay tên này khỏi máy bay!

Mà nhóc tóc vàng như không biết chuyện gì xảy ra, Dư Viễn bỗng nhiên đứng lên, lảo đảo rời đi.

Dư Viễn biết mình phải nhanh nhanh đến WC, cậu hiểu rõ tác dụng của thuốc này hơn ai hết, cảm giác ngứa ngáy đó không phải muốn nhịn là có thể nhịn được, hơn nữa máy bay nhiều hành khách như vậy, bất luận như nào Dư Viễn không thể mất mặt trước mọi người.

Cậu bước đi chưa được hai bước, trán lấm tấm mồ hôi, hai đùi đột nhiên mềm nhũn, cả người nghiêng ngả.

Nhóc tóc vàng vội vàng ôm lấy thắt lưng Dư Viễn, nhóc còn lo lắng thì thầm bên tai Dư Viễn: "Bạn làm sao vậy? Không khoẻ sao? Có cần tôi giúp gì không?"

Cần cả nhà nhóc! Nếu không tại nhóc sao ông đây có thể bị như này!

Trong lòng Dư Viễn điên cuồng hét lên, nhưng đối diện với vẻ mặt vô tội lo lắng của nhóc tóc vàng, bao nhiêu lửa giận phun không phun được, mắng không ra đánh không xong, Dư Viễn chỉ có thể hít sâu một hơi rồi cố gắng ổn định hô hấp bản thân, giả vờ bình tĩnh nói: "Tôi không sao, muốn đi WC thôi."

Dư Viễn vốn dĩ tưởng rằng có thể chạy thoát lại phát hiện "người bạn" tóc vàng nghe cậu nói xong không những không buông cậu ra, hai tay còn gắng sức hơn, không biết vô ý hay cố tình, đối phương ghé sát tai cậu thì thầm, tư thế này thật quái dị.

"Có phải bạn say máy bay hay không? Tôi đỡ bạn đi."

Tên nhóc tóc vàng ăn nói ngay thẳng, Dư Viễn vừa chịu đựng cơn ngứa thống khổ từ phía dưới vừa nghi ngờ nhìn nhóc, trong lòng cậu hơi dấy lên dự cảm xấu.

"Nhóc buông tôi ra."

Dư Viễn muốn vùng ra khỏi hai bàn tay to lớn bên hông, cậu dồn hết sức lực bản thân cũng không tránh được, nhất thời cảm thấy không ổn.

Quả nhiên, nhóc tóc vàng lập tức vùi đầu vào hõm vai Dư Viễn, vẻ mặt ngây thơ lo lắng bay mất, nhóc nở nụ cười xấu xa với Dư Viễn: "Không đấy."

Dư Viễn thật sự... cảm thấy cả người đều không ổn.

Cậu chưa từng ngờ tới có ngày mình bị bản thân thông minh hại ngược, bị đối phương "giả heo nuốt cả hổ"!

Giờ này giây này, nhóc tóc vàng ôm cậu nhìn thế nào cũng không còn vẻ ngơ ngơ con nai tơ như trước! Con ngươi xanh thẳm tràn đầy giảo hoạt, nghiễm nhiên biến thành bóng dáng sói đói, mệt mình còn tưởng nhóc là tên nai tơ nước ngoài!

"Ô ừm..."

Hai tay tên nhóc không thành thật nhéo thắt lưng Dư Viễn khiến Dư Viễn nhịn không được hừ nhẹ một tiếng, cảm giác ngứa ngáy ở hoa huyệt bất giác phóng đại, hơi thở dần dần dồn dập, Dư Viễn nhíu mày, mặt đỏ ửng bất thường, thái dương đã có mồ hôi nhỏ giọt.

Đã đến nước này, Dư Viễn chỉ có thể gieo gió gặt bão, không thể không lăn cùng tên nhóc này.

Trước lúc đưa ra quyết định đấy, Dư Viễn kỳ thật rất do dự, tuy cậu không phản cảm chuyện make love với đủ loại người khác nhau, nhưng cậu khá soi mói, trong đó có quy tắc không làm với người nước ngoài, vì người da trắng và người da đen có phun bao nhiêu nước hoa lên người cũng không giấu được mùi cơ thể của họ!

Hiện tại không kén cá chọn canh được, Dư Viễn xoay người một cái, vươn tay kéo áo tên nhóc, hổn hển nói: "Đi theo tôi."

Nhóc tóc vàng cười gật đầu, hai người một trước một sau đi về phía WC trên máy bay.

WC trên máy bay chứa được hai người đứng là đầy, cực kỳ nhỏ hẹp và không thuận tiện, khoá cửa lại, nhất thời trong không gian chật chội chỉ còn hai người bọn họ, Dư Viễn nhìn tên nhóc trước khi đóng cửa thì ngoan ngoãn hiền lành, sau đó chớp mắt biến thành lang sói hung ác cùng cực.

Nhóc đột ngột áp lên, Dư Viễn còn chưa kịp phản ứng, nhóc tóc vàng trực tiếp giật phăng quần áo trên người cậu, tiếng cúc áo đứt ra vô cùng vang, làn da trắng nõn mịn màng loã lồ trước mắt đối phương.

"Cậu thật sự rất được, cậu bé Trung Quốc!"

Người Châu Á thường nhỏ hơn, nhưng lời đồn đãi quả thật rất đúng, Y quốc nhiều gay nhất.

Dư Viễn khẽ cười, ngước cặp mắt hoa đào nhìn con ngươi màu xanh của nhóc tóc vàng, đồng tử màu đen như ẩn chứa lốc xoáy khiến đối phương phải hít sâu. Thân thể Dư Viễn mềm yếu tựa vào trước ngực tên nhóc, khẽ khẽ khàng khàng dùng cơ thể quyến rũ dục vọng nhóc tóc vàng bùng nổ.

Nhóc tóc vàng quả nhiên không khiến Dư Viễn thất vọng, nhóc ôm Dư Viễn, hai tay nâng đùi Dư Viễn, cúi đầu liếm loạn xạ trên ngực cậu, đầu vú cũng không tha, nhũ tiêm cứng lên, lấp lánh sáng bóng, thật quá mẫn cảm.

"Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi đã muốn làm cậu! Thân thể đẹp quá, ồ!"

"A a ô... Nhẹ, nhẹ thôi... Ha a a a đầu vú sắp đứt rồi... A a..."

Cơ thể Dư Viễn vốn dĩ nhạy cảm, hơn nữa còn uống ly rượu có thuốc kích thích khiến thân thể cậu càng mẫn cảm hơn so với trước đây, chỉ là liếm đầu vú mà hoa huyệt phía dưới bắt đầu ẩm ướt, ngứa lại càng ngứa hơn.

Dư Viễn nắm lấy đống tóc vàng trên ngực mình, miệng cậu rên rỉ không thôi, hai đùi đặt trên lưng nhóc tóc vàng.

"Muốn nữa, ha a phía dưới... Ô a a..."

Dư Viễn lắc lắc mông, cố ý dùng hoa huyệt cọ xát vào đũng quần căng phồng như cái lều nhỏ của nhóc tóc vàng, mà phía dưới quần Dư Viễn cũng ướt át không kém.

"Cậu thật ngon miệng! Nói tiếng Trung thử xem nào, woa, đồ phóng đãng! Cậu là đồ phóng đãng!"

Hai người vẫn trao đổi bằng tiếng Anh, bỗng nhiên nhóc tóc vàng nói tiếng Trung khiến ánh mắt mê ly của Dư Viễn níu lại một chút lý trí, cậu chợt cảm nhận được loại cảm giác không tìm chết sẽ không chết, nhưng nghe tên nhóc này nói tiếng Trung khá thú vị.

Ngoại hình nhóc tóc vàng không có gì đáng nói nhưng khi cởi quần áo, dáng người tráng kiện có thể sánh ngang vận động viên thể thao, đối phương hai ba phát đã cởi quần Dư Viễn xuống, cả chiếc quần lót ẩm ướt cũng bị ném đi.

"Ồ, phía dưới cậu còn đẹp hơn gương mặt cậu!" Tên nhóc nói xong thì đưa tay sờ sờ hoa huyệt trần trụi của Dư Viễn, dâm thuỷ xuôi theo hoa huyệt chảy ra bắp đùi, bàn tay vuốt ve hoa huyệt bất ngờ đâm một ngón vào, âm thanh "chậc chậc" nổi lên.

"A a... Thật ngứa, mau ha a a a... Mau hơn nữa, thao tôi... nha a a a..."

Nhóc tóc vàng lưu loát lấy kê ba cực lớn ra, đó là một trong những kê ba khủng nhất mà Dư Viễn từng thấy, quy đầu to như một quả trứng vịt lớn, bộ phận sinh dục người Âu Mỹ trời sinh "khổng lồ" giờ khắc này hoàn toàn được phô diễn, sau khi nhìn kích thước kê ba, Dư Viễn đói khát khó nhịn quyết định không ghét bỏ mùi cơ thể đối phương nữa.

"Ô ưm, cắm vào đi, tôi muốn kê ba ha a..."

"Ồ, thao! Dâm phụ nhà cậu, tôi muốn giết chết cậu!"

Dứt lời, nhóc tóc vàng dứt khoát nâng thân dưới đâm vào động! Dâm thuỷ hoa huyệt 'phốc' một tiếng văng khắp nơi, toàn bộ sức nặng Dư Viễn đều đặt ở nơi tao huyệt và kê ba kết hợp, độ sâu tiến vào trước nay chưa từng có!

"Nha a a a a... Làm đến nơi đó rồi... Nhanh hơn, rất ngứa ô a a a..."

Sức lực nhóc tóc vàng sánh ngang với tuấn mã, ra sức đong đưa eo, kê ba như đóng cọc ra vào tao huyệt cậu, nhóc ta hẳn cũng lần đầu tiên được làm huyệt chặt như vậy, tao thuỷ giàn giụa giúp kê ba hoạt động không hề trở ngại, lại càng kích thích người ta cuồng loạn.

"Cậu đồ hư hỏng, cậu thật sự rất chặt! Ưm, phắc!" Nói tiếng Anh xong, nhóc ta lại dùng tiếng Trung ngọng nghịu nói: "Sướng! Thao cậu cảm thấy thích không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: