12
Từ những ngày sau đó Thanh Pháp vẫn rất kiên trì với tinh thần được đưa đi học mỗi buổi sáng từ Đăng Dương nhưng vì tính chất công việc nên cậu phải đi xe buýt về nhà thay vì được hắn đón nhưng điều đó chẳng còn quan trọng
Vì điều quan trọng hơn là hôm nay là ngày đầu tiên cậu đi hát tại một quán cà phê nhạc, Thanh Pháp không nói cho hắn về việc cậu đi hát vì cậu biết rõ hắn sẽ phản đối nhưng vì mong muốn tặng chiếc cà vạt cho hắn bằng tiền của chính mình vẫn còn ấp ủ nên cậu đành giấu
Bước vào quán cà phê, cô chủ đã đợi sẵn vui vẻ chào đón cậu
"Chào con"
"Dạ chào cô ạ, hi vọng cô giúp đỡ"
Cô chủ vui vẻ gật đầu hướng dẫn cho cậu chỗ đứng hát sau đó căn dặn vài câu, chợt tiếng rung điện thoại khiến cậu giật mình
Đăng Dương gọi đến..
"Alo" nghe áp tai vào điện thoại
"Em về chưa" giọng hắn cất lên bên kia đầu dây
"Mới tan nhưng hôm nay tôi sang thư viện kiếm chút sách, anh về rồi hả"
"ỪM, nhưng tôi đi ngay không kịp ăn tối cùng em. Tôi có lịch công tác gấp đến Đức khoảng 1 tuần"
Cậu nghe thấy thế cảm thấy trong lòng buồn nhe nhẹ nhưng cũng vui vẻ đáp lời
"Okii, anh nhớ mua quà cho tôi"
Nghe thấy người nhỏ đòi quà giọng hắn bật cười đáp lời
"Em ngoan thì tôi mua, tôi đi cùng John nên Jack ở nhà với em nhưng nó cũng đang bận công việc nhà nên nếu việc gì gấp em hẵng liên lạc với nó. Xong việc tôi gọi cho em"
"Biết dồi, anh bay cẩn thận" nói rồi cậu cúp máy, hắn đi có một tuần thôi mà chắc cũng không lâu lắm đâu ha. Tự nghĩ trong lòng rồi cũng thôi, hắn đi tận một tuần cậu càng có cớ đi hát nhiều hơn kiếm tiền thiệt nhiều...
Thanh Pháp hít thở thật sâu rồi bước về phía sân khấu sẵn sàng cất lời, hôm nay cậu chọn cover bài Hào Quang bài hát cậu thích nhất cũng là bài hát được viral của cậu
Từng câu hát vang lên, mỗi vị khán giả trong quán đều thán phục si mê liên hồi. Vỗ tay rôm rả cho cậu khiến Thanh Pháp tự tin hơn, vui sướng vì giọng ca của cậu được công nhận
Nhận lấy tiền cát xê lẫn tips từ cô chủ cậu vui mừng trong lòng, nhanh chóng dọn dẹp đồ dạc rồi rời đi. Nhìn đồng hồ cũng đã hơn 11h đêm, cậu thở dài mệt mỏi bước đi trên con đường vắng
Chợt...
Bụng réo inh ỏi, phải rồi từ trưa giờ cậu chưa bỏ bụng thứ gì. Mải mê học rồi chạy sang quán hát tới giờ này vẫn chưa ăn được gì khiến bụng đói meo, cậu nhìn xung quanh rồi va vào tiệm bánh mì gần đó vội chạy đến
"Cho em một ổ đầy đủ"
"Ok bé" chú chủ quán nhanh nhẹn làm một ổ to cho cậu
Rút vài tờ tiền trong túi hắn đưa cho cậu từ vài hôm trước để đi xe về nhà. Nói là tiền lẻ chứ lẻ hàng trăm hàng triệu chứ làm gì lẻ hàng chục, đưa cho chú bán bánh mì tờ tiền mệnh giá cao nhất khiến chú ngỡ ngàng
"Mua bánh mì tưởng mua vàng không á, tờ to dữ" nhận lấy tờ tiền từ cậu chú chọc ghẹo, còn Thanh Pháp cũng chỉ cười trừ vì Đăng Dương không có nỗi mấy tờ tiền mệnh giá thấp, hắn chỉ xài thẻ hoặc mấy tờ tiền mệnh giá cao
Xách ổ tay mì trong tay cậu tìm lấy công viên gần đó ngồi thưởng thức bữa tối. Cầm lấy ổ bánh mì trên tay, bỗng Thanh Pháp ngấn lệ
Có lẽ cậu nhớ về những tháng ngày cơ cực đó khi đến ổ bánh mì hoàn chỉnh cũng không có mà ăn, những trận đòi roi thay cơm, những lần hành hạ đau điếng cả người không biết nói với ai cũng vì thế mà cậu rất sợ ở một mình, sợ bóng tối và sợ những người ác độc kia
Giờ đây ngồi một mình trong công viên cảm giác sợ ấy lại dâng lên, từ lúc về nhà hắn cho đến bây giờ rất ít khi nào cậu phải ở một mình đôi lúc có John hoặc Jack vẫn khiến cậu yên tâm hay chỉ cần ở một mình trong căn nhà cũng khiến cậu an tâm hơn.
Một luồng gió thổi ngang qua khiến cậu rùng mình vì lạnh, trong lòng bỗng nhớ về người cha của cậu. Sau khi mẹ mất, cha là người thân duy nhất của cậu nhưng vì đồng tiền mà ông nhẫn tâm bán đi cậu, nhưng cũng vì nghĩa tình cậu vẫn luôn mong nhớ về cha dù trong lòng vẫn rất căm ghét. Đôi mắt cứ thế ngấn lệ sụt sịt
Renggggg
Tiếng điện thoại rung lên, là hắn gọi. Đăng Dương vẫn luôn xuất hiện trong bất kì tình huống nào của cậu, dù là tốt hay tồi tệ và ngay lúc này cũng như thế. Cậu vuốt trôi đi hai hàng nước mắt, hít thở sau đó bắt máy
"Alo" tiếng cậu sụt sịt
"Sao thế?" hắn nghe giọng cậu lạ lạ liền hỏi ngay
"Hông sao hết" cậu nhanh chóng đáp lời,lập tức bên kia đầu dây nhận thấy sự bất thường liền
"BẬT CAMERA LÊN" hắn cao giọng đáp lời sau đó chuyển chế độ gọi sang video call
Nhận thấy không còn đường trốn tránh cậu cũng đành bật camera nhưng chỉ chỉa lên trời
"Đưa mặt em vào đây" hắn ra lệnh
Nhìn thấy người đàn ông tên Đăng Dương đang nhìn thẳng vào camera cậu liền giơ ổ bánh mì đang cắn giở lên
"Tôi đang ăn"
"Tôi nói em đưa mặt vào đây" hắn nghiêm mình cao giọng
Người ta đã khóc còn quát, Thanh Pháp phũng phịu làm theo lời hắn chỉa camera về phía mặt mình. Khuôn mặt đỏ đỏ với chóp mũi đỏ kèm đôi mắt ngấn lệ lập tức đập vào mắt hắn
Đăng Dương chau mày khó hiểu
"Em khóc?"
"Bụi đó, bụi bay vào" cậu nhanh chóng đáp lời
"Ai làm em khóc, nói" hắn chau mày đáp lời
"Anh á được chưa, tui hông sao hết. Anh bay tới nơi rồi hả" cậu bực mình chìa môi ra đánh lạc hướng
"Chưa tới, đang quá cảnh nhưng nhớ ra còn em ở nhà nên gọi xem sao" hắn chóng cằm nhìn vào điện thoại
"Ò" Thanh Pháp ngại ngùng đáp khi nghe thấy hắn nói nhớ cậu...
"Sao còn ở ngoài đường?" hắn hỏi
"Ngủ quên ở thư viện, giờ mới nhớ để về nè hì" cậu mỉm cười với hắn, một mực giấu chuyện đi hát
"Về nhà nhanh, đêm ở ngoài không tốt" hắn căn dặn cậu
"Biết rồi, anh nhớ mua quà nha tắt máy đây" cậu nói rồi muốn dập máy liền nhưng có vẻ người bên kia đầu dây không chịu
"Giữ yên máy đó, về đến nhà thì tắt tôi không yên tâm khi em về mà không có tôi"
"Làm quá quá, giờ lỡ có cướp anh cũng có cứu tôi được đâu Đăng Dương" cậu phì cười
"Đừng có cãi. Về đi" hắn nghiêm giọng đáp
Thanh Pháp nghe thấy thế cũng đứng lên đi về theo lời hắn, hai tay một tay cầm bánh kì cắn một tay cầm điện thoại bật sẵn camera. Suốt cả quãng đường vắng chỉ còn lại tiếng nói chuyện rôm rả của cậu và hắn
Cậu kể cho hắn nghe về ngày hôm nay còn hắn kể cho cậu nghe về những ngày sau tại Đức sẽ làm gì, cứ như thế cả hai vui vẻ kể cho nhau nghe về nhiều điều sau một ngày vất vả công việc riêng.
Như thể thế giới chỉ thu nhỏ còn hai người
Đang yêu...
.
.
.
/Mọi người nhớ stream ủng hộ EP của Dương Domic nha🫵🫶/
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com