Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 85: TRỪ TỊCH

Tiêu Nam Chúc thân là lịch sư, một câu nói vừa thốt ra khỏi miệng của anh cũng tương đương với việc đã định tội Trừ Tịch.

Sau khi mệnh hồn của Thập Nhị bị hủy, rất nhiều lịch thần cần anh dẹp loạn gấp cũng vì vậy mà hoang mang lo lắng, giống Trung Nguyên vậy, y thậm chí còn mong thái độ của Tiêu Nam Chúc có thể rõ ràng hơn chút. Dẫu sao tuy Trừ Tịch là một vị cổ xưa nhất trong các ngày lễ truyền thống, nhưng điều này cũng không có nghĩa là hắn sẽ được bao che tội danh vô điều kiện thế ấy.

Song, cuối cùng Tiêu Nam Chúc chỉ tạm giam Trừ Tịch trong một tờ lịch tách biệt khỏi niên lịch. Còn đối với thái độ nghi ngờ của Trung Nguyên, sau một lát trầm mặc, Tiêu Nam Chúc dứt khoát trả lời.

"Tôi sẽ vá lại mệnh hồn của Thập Nhị một cách toàn vẹn, người làm việc ác cũng sẽ phải chịu trách nhiệm trước những hành động của mình, chuyệnd này không cần anh nói tôi cũng sẽ không thiên vị một miếng nào, anh không cần lo lắng."

Thái độ của Tiêu Nam Chúc rất cứng rắn, vì tâm tình không tốt thành thử ngữ khí cũng có tốt được tẹo nào đâu. Mệnh hồn của Thập Nhị được anh thu lại toàn bộ, mấy ngày tới chắc anh sẽ phải nhọc lòng nghĩ cách nên phục hồi lịch giấy vụn vỡ của lịch thần này thế nào, vì thế từ nãy tới giờ anh không còn nhìn Trừ Tịch lấy một cái, mà Trung Nguyên thì lại có ý kiến về việc này, dưới tình huống như thế anh cũng chỉ có thể đè xuống sự không muốn nơi đầu tim.

Ngoài ra, những lịch thần biết được vụ việc xảy ra hôm nay đều cực kỳ kiêng kỵ trước chuyện này, mấy anh mấy chị ra ngoài đi làm các ngày sau đó đều run sợ trong lòng. Mặt khác, Tịch thúc đẩy tất cả những chuyện này lại không vui vẻ như hắn đã tưởng.

Trừ Tịch đã bị tất cả mọi người hiểu lầm như hắn trù tính lúc đầu, hắn vốn cho rằng mình đã có thể hấp thụ toàn bộ thần lực của Trừ Tịch, nhưng ai mà có dè cái tên cố chấp này lại cam tâm tình nguyện bước vào cái lồng mà tên loài người kia dựng cho hắn.

Không có oán hận, chẳng có phản kháng, cũng chả có tí cảm xúc muốn trả thù vì bị hiểu lầm. Bất kể Tịch có chua ngoa châm ngòi chia rẽ, xỉa xói mỉa mai thế nào ở trong cơ thể hắn thì vẫn chẳng lay động được một cọng lông của hắn. Mãi cho đến khi bóng dáng của Hàn Thực giam hắn lại biến mất hoàn toàn, chỉ còn bóng tối vô tận bao trùm đôi mắt họ, Trừ Tịch mới mở miệng nói với hắn bằng một giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.

"Dù ta có chết, y cũng sẽ không để cho người được tự do. Chuyện ác người đã làm, cũng chẳng ai gánh chịu thay ngươi. Còn khối thể xác này... nếu ngươi thích thì cứ việc lấy đi đi, chỉ cần ngươi có bản lĩnh lấy."

Nói xong câu đó, tên cứng nhắc, cố chấp, luôn đối nghịch với Tịch liền dứt khoát bán bơ cho hắn, ngày nào Tịch cũng dây dưa đấu đá với hắn vô số lần nhưng mãi vẫn chẳng có được sự tự do mà mình trông ngóng mỏi mòn. Còn Tiêu Nam Chúc thì như đã quên mất sự tồn tại của hắn hoàn toàn, chỉ giam cầm hắn trong tờ lịch này, song chẳng chịu lộ diện. Mà đối với Tịch mà nói, cái cảm giác rõ ràng đã dùng hết tâm tư mà lại chả thu hoạch được gì thật sự đáng ghét chết đi được.

Hắn vốn tưởng sự hiểu lầm đến từ kẻ khác sẽ phá hủy Trừ Tịch, khiến hắn triệt để vứt bỏ thiện ý, đi đoạn tuyệt với Tiêu Nam Chúc. Dẫu sao từ góc độ của một thần minh, mức độ hoài nghi thế này cũng đã là sự sỉ nhục to lớn lắm rồi.

Trừ Tịch dưới tình huống hết đường chối cãi sẽ chạy ra khỏi cái gọi là sự khống chế của niên lịch, trở thành một con tai họa lưu lạc giống hắn vậy, nhưng hắn lại như chả bao giờ đoán được chính xác ý nghĩ trong lòng tên kia, tất cả những giả thiết trước đó về hậu quả của vụ giết chóc này đều không thành hiện thực.

Rõ ràng hắn quan tâm cái người tên Tiêu Nam Chúc kia đến thế, vậy mà sau khi bị phản bội hiểu lầm hắn vẫn không oán hận... Tại sao lại như vậy? Tại sao chứ?

Nghĩ vậy, trong ánh mắt hung tàn nhuộm đầy huyết sắc, cảm xúc của Tịch theo thời gian cũng ngày càng khó khắc chế. Song, loại giam cầm thế này mới là thứ giày vò người khác nhất, bởi vì trong ngàn năm qua, hắn đã từng có một khoảng thời gian bị giam cầm trong bức Trừ Tịch diệt ma đồ kia.

Bức họa kia là ác mộng của hắn, là cái hố mà cả đời hắn cũng khổng thể nào bước qua. Vì tự mình trải nghiệm, nên Tịch hiểu rõ cảm giác bị tất cả mọi người chán ghét và bài xích hơn ai hết. Nhưng cứ cho là hắn biết tỏng nhược điểm của Trừ Tịch, thì Trừ Tịch cũng nắm được nhược điểm của hắn trong lòng bàn tay. Tịch vốn trông chờ Trừ Tịch và Tiêu Nam Chúc trở mặt để tiện cho mình lấy lại tự do một lần nữa, nhưng trước mắt xem ra Trừ Tịch cũng đang dùng cách của mình để đáp lễ những mưu kế mà Tịch bày ra.

Kết quả cuối cùng chính là, chiêu này đối với Tịch mà nói quả thực đủ tàn nhẫn, bởi vì hắn từng phải trải qua cảnh bị người của tộc Hoa Hạ đánh đuổi mỗi ngày. Tình huống hiện tại, mặc dù xung quanh không có gì cả, nhưng cũng chẳng tốt hơn lúc bị nhốt trong bức họa kia là bao. Sự buồn chán và tịch mịch vô tận có thể bức điên bất kỳ một người bình thường nào, nói chi đến một kẻ điên cảm xúc cực kỳ không ổn định như Tịch.

Trang lịch chỉ là một thế giới khác do Tiêu Nam Chúc tạo ra, căn bản không có cái gọi là ngày và đêm. Mãi cho đến một hôm nọ, Tịch bỗng cảm nhận được luồng hơi thở quen thuộc đang chầm chậm nhích lại gần mình, mà Trừ Tịch cũng nhân lúc hắn lơ là giành lại quyền làm chủ cơ thể một lần nữa, Tịch cười lạnh, hẳn cũng đã đoán được người đến là ai.

Đã ba ngày kể từ khi Trừ Tịch bị nhốt trong trang lịch không có tác dụng gì khác ngoài giam cầm tự do, Tiêu Nam Chúc cứ như thế xuất hiện trước mặt Trừ Tịch mà không hề báo trước.

Lịch thần hồng y toàn thân máu bẩn ngồi ở góc xa nhất của tờ lịch, mái tóc dài đen của hắn che khuất vẻ lạnh lùng tê dại trên khuôn mặt, đuôi mắt đo đỏ lộ vẻ yếu đuối.

Tịch lại bắt đầu lớn tiếng chế giễu hắn, dường như làm vậy có thể khiến Trừ Tịch khó chịu hơn chút. Song, lúc Tiêu Nam Chúc đứng trước mặt mình, Trừ Tịch vẫn không ngẩng đầu lên mà chỉ nhìn chằm chằm vào tay mình, mãi đến khi có chút ấm áp quét lên mu bàn tay, Trừ Tịch mới phát giác hóa ra Tiêu Nam Chúc đang cẩn thận lau đi vết máu dính đầy trên tay mình.

"Sao thế, giận à?"

Thấy Trừ Tịch mãi chẳng ừ hử gì với mình, Tiêu Nam Chúc đành mở miệng hỏi. Trừ Tịch nghe vậy hơi nghiêng đầu đối mặt với tầm mắt anh, mà nam nhân bị hắn nhìn chằm chằm cũng nhìn lại hắn cực kỳ thản nhiên.

Trong lúc nhất thời, hai người họ không ai nói chuyện, nửa ngày sau, Tiêu Nam Chúc là người cúi đầu trước, anh lau sạch bàn tay của hắn rồi cẩn thận để nó lại trong tay áo, sau đó mới thấp giọng nói.

"Sơ Cửu không thể nói dối chuyện của Thập Nhị được, thứ mà nhiều người trông thấy như thế tôi cũng chẳng tìm được lý do để phản bác. Đó giờ rất nhiều chuyện anh vẫn không muốn nói cho tôi biết, cơ mà tôi cũng đoán được đại khái rồi, trong cơ thể anh có chứa một thứ khác mà anh không thể khống chế được, gã cũng không phải tai họa nên tôi mới mãi chẳng nhận ra, là gã làm hết nhưng chuyện này, mà giờ..."

Giọng nói của nam nhân trầm thấp, có chút bất đắc dĩ cũng có chút mệt mỏi. Nhiều ngày ẩn nhẫn xem xét như thế mà cuối cùng vẫn không thể giải cứu Trừ Tịch khỏi cảnh khốn cùng, trái lại còn kéo hắn vào một bãi phiền phức mới. Lời hôm đó nói trước mặt mọi người một mặt là để tỏ rõ lập trường, mặt khác cũng có chút châm biếm chính mình. Nhưng khi anh nhìn vào ánh mắt của Trừ Tịch thì lại cảm thấy ấm áp lạ thường, giống như giữa trời đêm vắng vẻ chợt lóe lên một vì sao vậy.

"Chờ tôi được không? Cho tôi chút thời gian, để tôi chứng minh những lời anh nói đều là thật."

Cùng với lời nói của Tiêu Nam Chúc, một cành đào xinh đẹp diễm lệ được đặt nhẹ vào lòng bàn tay sạch sẽ của Trừ Tịch, ngón tay Trừ Tịch không nhịn được bắt đầu nhẹ run, trong đôi mắt vằn vện tơ máu đỏ tươi không còn một chỗ trống.

Bởi vì hắn trông thấy một hồn linh tỏa kim quang thuộc về lịch thần đang nằm gọn trong nhụy hoa vàng nhạt của một trong những đóa đào mềm mại phấn hồng mọc quanh đầu cành. Tuy hơi thở của hồn linh rất yếu, nhưng vẫn chứng minh rằng cậu còn sống ở nhân gian. Tiêu Nam Chúc thấy thế sờ sờ mũi mình, sau đó thoáng sáp vào Trừ Tịch, mở miệng dụ dỗ bằng ngữ khí giả bộ yếu đuối.

"Đừng giận nữa mà, toàn là lỗi của đồ khốn nhà tôi hết, những lời đó là nói cho họ nghe thôi, anh đừng nghe gì hết á. Làm anh đau lòng rồi, anh cứ việc phạt tôi đi, tôi thề, trừ phi chính miệng anh nói cho tôi nghe, nếu không tôi chả tin ai hết... Hmm, có điều giờ hai đứa mình thầm thì thế này ngoài anh ra chắc cũng chỉ còn gã cầm đầu kia mới nghe thấy thôi, hay là mình làm gì đó khác kích thích gã đi ha?"

Tiêu Nam Chúc còn chưa dứt lời, một sức lực lớn đến đáng sợ đã giam chặt anh vào lòng. Tiêu Nam Chúc ngẩng đầu lên chỉ thấy cẩm y đỏ sắc tung bay che khuất tầm mắt mình. Hai người trao cho nhau một nụ hôn thân mật trong tình trạng quấn quýt, nửa ngày sau, giọng nói run rẩy của Trừ Tịch mới vang bên tai anh.

"Lịch sư..."

Tim chưa từng đập nhanh như thế bao giờ, dường như những giày vò và uất ức hắn đã chịu mấy ngày trước cũng trở nên nhỏ nhặt chẳng đáng kể. Hắn không tin lầm người, người trước mặt hắn đây cũng chẳng làm hắn thất vọng. Chỉ cần một cái xác nhận đơn giản như vậy thôi, cũng đã đủ khiến Trừ Tịch thỏa mãn, cảm tạ trời xanh.

"Ừm, tôi ở đây."

Thấy dáng vẻ ngốc nghếch đến lời cũng chẳng nói nổi của đại mỹ nhân nhà mình, Tiêu Nam Chúc không nhịn được cười toe toét, môi thì bị gặm cho sưng tấy, trông chật vật hết sức.

Vì để tìm về toàn bộ mệnh hồn của thằng nhóc Thập Nhị, hổm rài anh không ngủ không nghỉ cũng chả kịp đến xoa dịu cảm xúc của Trừ Tịch, lúc này khó lắm mới dỗ xong hắn, anh cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đối diện với anh mắt đã trở nên dị dị do đấu tranh giành quyền làm chủ cơ thể với Tịch lâu ngày của Trừ Tịch, Tiêu Nam Chúc nhếch miệng cười lạnh, sau đó thâm thúy nói với Tịch.

"Anh bạn kia ơi, tôi nên nghĩ đến từ lâu mới phải, vậy mà trước giờ tôi lại chẳng đề phòng anh chút nào, câu này mỗi một chữ đều tặng cho anh đó. Mặt dày giả mạo người khác, còn chơi loại thủ đoạn đê tiện như thế, người bình thường còn chả làm ra mấy chuyện không biết xấu hổ thế này nữa là..."

"Ừm, hắn đúng là không biết xấu hổ."

Trừ Tịch trước nay nghiêm túc thận trọng nghe vậy cũng gật gật đầu, dáng vẻ hại người đường hoàng trịnh trọng, mặt không cảm xúc làm Tịch trong thân thể hắn giận xì khói. Có điều sau một lúc ngắn ngủi không kìm chế được cảm xúc, Tịch nở nụ cười âm trầm, rồi bỗng vùng lên đoạt lại quyền làm chủ cơ thể. Hắn âm u nhìn về phía Tiêu Nam Chúc, nói.

"Vậy xem ra là ta xem thường ngươi rồi, lịch sư Tiêu? Nhưng giờ ngươi có cách gì đối phó ta chứ? Ta và Trừ Tịch quân của người đã là một thể, bức Trừ Tịch diệt ma đồ kia cũng đã bị hủy, trên đời này chẳng còn thứ nào có thể làm gì được ta nữa rồi, ngươi muốn giết ta, trước hết phải giết ——"

Tịch còn chưa dứt lời, một cái tát tàn nhẫn đã ghé thăm mặt hắn, Tiêu Nam Chúc vội vàng dùng sức giữ chặt đôi tay nhợt nhạt kia. Trừ Tịch khôi phục thần trí bình thường cũng chẳng nói gì, sắc mặt thì ảm đạm, nhất thời, bầu không khí giữa hai người có chút nặng nề. Hồi lâu sau, Tiêu Nam Chúc đau lòng vuốt ve gò má hắn, nói.

"Đừng nghe gã nói, nghe tôi nè, đợi tôi thêm mấy ngày nữa, để tôi chứng minh lời anh nói là thật. Tôi sẽ đem mệnh hồn của Thập Nhị về tộc Hoa Hạ, chờ khôi phục thân giấy của nhóc ấy xong là có thể chứng minh anh trong sạch rồi. Đến lúc đó tôi lại nghĩ cách giúp anh xúc thứ này đi, tôi nói được làm được, có được không?"

------------------------

Tác giả có lời muốn nói: Nói cho mấy bà nghe, còn 4 chương nữa thui là kết thúc chính văn rùi ó.

Tiêu Nam Chúc khum thể khum tin Trừ Tịch được đôu, ẻm iu người ta muốn chớt, thiệt đóa hehe.


----------------------------------------------------

Wattpad: https://truyen2u.com/tac-gia/xiaolongbaooo

Wordpress: https://xiaolongbao14.wordpress.com

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com