Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

Ông bác môi giới để lại chủ nhà và người có khả năng sẽ thuê nhà ở lại rồi rời đi, bảo thoả thuận thành công hẵng gọi ông ấy để tính chuyện tiền hoa hồng.

Chenle và Jeno ngồi đối diện nhau trên bàn ăn. Bàn trong phòng khách chỉ ngang đầu gối, có vẻ không thuận tiện để bàn chuyện hợp đồng thuê nhà nên anh mới chọn xuống đây ngồi. Cậu có chút ấm ức, tại sao người này luôn luôn chu đáo như vậy, ngay cả khi đã chẳng còn là gì của nhau.

Thấy Chenle cứ lưỡng lự vo tròn góc áo trong tay, Jeno lên tiếng trước.

"Em về nước hẳn?"

"À vâng."

"Nếu em ở đây rồi thì hẳn là muốn thuê nhà. Tại sao nãy giờ không đọc hợp đồng?"

Tay cậu mon men mò đến gần tập giấy, nhưng cuối cùng cũng dừng lại giữa bàn.

"Anh không ngại sao?"

Jeno nhướn mày thay câu hỏi "Ngại chuyện gì?"

"Chuyện ở ghép..."

Ba chữ "chuyện tụi mình" suýt không cẩn thận mà bị Chenle thốt ra.

"Ừm, không ngại," như để làm rõ cho lời mình, anh còn nói thêm, "Dù sao tôi trước giờ đều không giỏi chuyện bếp núc, chỉ cần người kia tháo vát chút thì không lo thiệt thòi."

Chắc hẳn vì cậu có tật giật mình, cảm thấy người ta nói gì đều là đang đá xoáy cậu. 'Trước giờ', điều này mà Chenle còn không hiểu, cậu đã từng là người nấu cho anh rất nhiều món, còn van nài anh ngàn lần đừng vào bếp nữa bởi cái thói hậu đậu.

Chenle miễn cưỡng đọc hết một mớ điều khoản để có thể nhanh chóng đi về, chuyện thuê hay không để sau rồi tính. Nhưng quái lạ, đọc hết một lượt mà chẳng thấy có điều gì bất ổn, Chenle bắt đầu hoài nghi về chuyện ông bác kể rằng không ai thuê được ở đây.

"Anh không có điều kiện gì đặc biệt sao, ý tôi là, với giá thuê rẻ như vậy?"

Lee Jeno trầm tĩnh lắc đầu, đáp rằng mọi thứ chỉ vỏn vẹn trong hợp đồng, không có gì phát sinh thêm.

Không lẽ chỗ này có âm hồn bất tán, Chenle len lén đảo mắt.

Như phát hiện ra điều Chenle khúc mắc, anh cười thầm trong lòng, "Ở đây an ninh rất tốt, không gian cũng thoáng đãng sạch sẽ. Tôi để giá rẻ vì dù sao tôi cũng cần người làm việc nhà."

Khác quái gì người ở đâu nhỉ, Chenle cắn môi, nhưng phong thái người có tiền thường vậy.

"Tôi muốn cân nhắc kĩ hơn một chút, hẹn anh khoảng 3 ngày sau được không... ạ?"

Khi không lại cứng nhắc thêm kính ngữ, Chenle khẽ tặc lưỡi, còn Jeno vẫn điềm nhiên uống trà.

"Được."

-

Nghiêng đầu tựa vào cửa kính xe buýt, Chenle thở dài thườn thượt. Đúng là cái phận ghẻ, đi đâu cũng gặp tình cũ. Ngặt cái, người ta vẫn sống tốt, còn mình trông có phần tàn tạ hơn hồi xưa mới đắng. So với căn nhà trọ của anh trước đây, Chenle nhẩm tính, có lẽ anh đã tích góp được kha khá, sắc mặt cũng đã hồng hào hơn cái thời bù đầu bù cổ với giáo án và sinh viên.

Còn cậu, chẳng có gì ngoài cái mác du học sinh.

Chuyện Chenle về nước không phải là chuyện được định trước. Gia cảnh vốn khá giả, năm đó đưa cậu ra nước ngoài rất dễ dàng mà không cần chứng chỉ gì nhiều. Mấy năm nay tình hình làm ăn của bố theo đà sa sút, chi phí không đủ để trụ lại, Chenle đành từ bỏ kế hoạch ở lại làm việc - thậm chí là định cư luôn ở bên đó để trở về kiếm việc trong nước.

Chi tiêu bây giờ cũng phải bóp chặt lại. Chenle ngậm ngùi tiếc rẻ căn nhà của Jeno, nhưng chạm mặt nhau mỗi ngày khiến cậu thấy rất khó xử.

Vài hôm sau đó, Chenle vừa nộp đơn tìm việc, vừa cùng ông bác kia xem thêm một lượt những chỗ thuê khác.

Chắc hẳn đây là "lời nguyền bom tấn" mà người ta hay nói. Nghĩa là khi bạn đã xem được một bộ phim hạng A rồi, phim hạng B hạng C sẽ làm bạn thấy sượng sùng hoặc chán chường. Tương tự đó, căn nhà của Lee Jeno quá mức hoàn hảo, cậu đi đến chỗ thuê nào cũng vô thức so sánh, tìm ra đủ khuyết điểm, kết lại vẫn là không ưng.

"Vẫn là căn nhà đầu tiên chứ gì. Đấy, tôi nói cậu nghe, cố gắng hoà hợp một chút với cậu Lee thì chỉ sướng mình chứ sướng ai."

Cậu gật đầu cười xoà, kì thực lòng rối như tơ vò.

Ở chung nhà với người yêu cũ?

Jung Sungchan nghe đến chắc hẳn sẽ ngứa ngáy khắp người vì dị ứng.

Bỏ qua khuyết điểm duy nhất ở trên, tiền nhà rẻ, vị trí gần trung tâm, tiện nghi đầy đủ, nội tâm Chenle gào khóc, món hời này chắc chỉ đến một lần trong đời.

Thôi thì, số cậu cũng đủ đen rồi, hề thêm chút chắc cũng không sao đâu.

Tôn nghiêm gì chứ, Chenle mới hai mươi lăm cái xuân, chưa đến tuổi phải nghĩ trước nghĩ sau về sĩ diện. Đằng nào cũng chẳng ai biết chuyện hai người từng yêu nhau, trừ khi Lee Jeno muốn bắc loa hét to cho cả thế giới biết rằng cái kẻ từng đá mình thậm tệ giờ đang ham rẻ mà sống chung với mình.

Hôm dọn vào nhà mới, Zhong Chenle nổi hứng nhuộm lại cái đầu vàng nâu đã phai từ mấy tháng trước thành màu nâu trầm.

Hồi còn yêu đương, Jeno luôn bảo tẩy nhuộm màu sáng sẽ hư hại tóc, Chenle ương bướng cãi lời, mua cả đống mỹ phẩm dưỡng tóc để chứng minh cho anh thấy. Anh mắng cậu tiêu xài hoang phí, cậu phản kháng chê anh cổ hủ. Có vậy cũng trở thành chiến tranh lạnh mấy ngày trời, sau đó Lee Jeno bao dung xin lỗi trước.

Tới một độ tuổi nào đó - hay đúng hơn là bây giờ, Chenle chợt thấm thía lời anh từng mắng. Chỉ tiếc là đã quá muộn màng.

Jeno thấy tóc mới của cậu thì khẽ mỉm cười, còn cậu chỉ nghĩ anh đang xã giao chào mình nên cũng cười lại.

Có ba thùng đồ lớn được bên vận chuyển đưa vào nhà, Jeno nghiêng đầu cảm thấy kì lạ. Người yêu cũ của anh là người thích sắm đồ, không chỉ hào phóng với bản thân mà còn rộng rãi với mọi người, hành lí chuyển nhà không thể ít đến vậy.

"Ba thùng này là hết rồi sao?"

"Vâng."

Vẻ mặt của anh hơi đăm chiêu, Chenle cũng thuận miệng nói tiếp, "Tôi bán bớt rồi, để lâu chật nhà."

Nói rồi mới biết mình đã lỡ miệng không cần thiết. Sungchan đúng là tiên tri, cái tính xởi lởi thích kể chuyện của cậu vừa là điểm mạnh khi đi kết giao người mới, vừa là điểm yếu khi vô tình bị người khác nắm thóp.

Jeno chỉ cảm thán, "Tôi cứ tưởng em cái gì cũng không nỡ bỏ."

Đã từng vậy.

Zhong Chenle cũng phải đắn đo rất nhiều để bán đi đồ của mình, cái này là quà ở dưới quê gửi lên, cái kia là chiếc áo tuy bị mua nhầm size nhưng cậu vẫn giữ lại vì tấm lòng người tặng, ti tỉ là cái gắn liền với kỉ niệm. Mà kỉ niệm luôn là thứ ăn mòn tâm can con người.

Nhưng kỉ niệm cũng thua cuộc trước thời thế, cậu không quá túng thiếu, chỉ là giúp được bố mẹ học phí phần nào cũng tốt.

Chenle cười nhạt, "Ai rồi cũng khác."

Duy chỉ có mấy món đồ anh tặng, cậu vẫn giữ lại, cất riêng một góc mà nâng niu. Thời điểm đó anh không giàu như bây giờ, vậy mà có lương thưởng gì cũng mua quà cho cậu. Lúc trước là niềm vui con con, bây giờ là tài sản lớn nhất mà cậu có được - về cả vật chất lẫn tinh thần.

"Nhưng tôi không khác."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com