Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 41:

Ở nhà mãi cũng chán, cũng đã gần một tuần cô về quê rồi, lại lâm vào tình trạng mì gói thay thế một tuần. Hội GĐVH hôm nay chiều thứ sáu nên cũng nhàn rỗi, rủ anh sang nhà Nhi ăn nhậu, rủ cả cô nhưng anh bảo cô đang ở dưới quên nên không đến được, anh chỉ đến một mình. Và anh lại lẻ bóng cô đơn trước hai cặp kia

-"Chú với Mèo sao rồi? Chắc đang hạnh phúc lắm đúng không?". Anh Thắng vỗ vai anh cười khì khì

Anh hất mặt tự đắt, không thể để mình lép vế trước 4 con người kia được
-"Chứ còn gì nữa. Ngày nào cũng là ngày hạnh phúc của tụi tui hết"

-"Vậy à? Vậy định bao giờ cưới đây?". Nhi trêu anh

-"Sớm thôi. Mai tui về xin phép mẹ Mèo, rồi đưa ba mẹ tui xuống thưa chuyện luôn chứ cũng nôn rước Mèo qua cửa nhà lắm rồi. Mà mấy người cưới không lo sao lo cho tui quá vậy hả?"

-"Thích thì lo thôi". Huy chêm vào

Hôm nay vui quá mà, anh cũng có chút hơi men trong người rồi. Mắt nhắm mắt mở, về tới nhà thì lại đăm ra nhớ cô muốn chết đi được. Phải điện thoại cho cô liền, ngay và lập tức

-"Alo em nghe"
Giọng cô thỏ thẻ nhẹ nhàng ở đầu dây bên kia, giọng gì mà ngọt xớt, anh thương cô ở cái điểm này nhất nè. Dù có giận đến mấy thì nói cũng nhỏ nhẹ ngọt như đường tán vậy

-"Mèo nhỏ...em đang làm...gì ợ? Có...nhớ anh...không?". Giọng anh ỡm ờ, ngắt quãng, có lúc lại nấc cục...triệu chứng của người say là vậy

Cô đủ tinh ý để nhận ra anh đang say chứ. Nhưng thôi đàn ông có uống chút cũng không gì là quá đáng. May mà hồi trưa anh có gọi báo với cô là sẽ sang nhà Nhi chơi chút. Ghê chưa? Chưa cưới mà đã mắc triệu chứng sợ vợ rồi đó
-"Anh say rồi, sao không ngủ đi anh? Nhớ tắm bằng nước nóng rồi hẳn ngủ kẻo bệnh đó nghe chưa?"

-"Anh nhớ em...chẳng ngủ được...về...ôm anh mới ngủ được"

-"Thôi anh bớt xạo đi. Mà nè nghe em dặn đây, ở nhà ngủ ngoan không được đi lung tung, không được *giúp đỡ bạn bè* nào nghe chưa?"
Anh vâng dạ ngoan ngoãn làm theo những lời cô dặn. Nói chung từ cái hôm cô về thì anh cũng trở về tính cách ngày xưa, không còn hằn học hay cáu gắt với mọi người xung quanh. Anh cười nói nhiều hơn, cởi mở hơn, và làm việc có hiệu quả hơn. Đặc biệt, nghe lời và thương cô hơn.
Đúng là chỉ cô tình yêu đích thực mới khiến con người dù khuyết điểm đến đâu cũng trở nên hoàn hảo

Thế đó, ngủ dậy thì đã đến thứ bảy. Mới tờ mờ sáng là anh đã phóng con Audi đen nhoáng của mình bon bon trên đường để về quê đón cô rồi. Thiệt ra là hồi tối này có người ngủ không được, cứ lăn qua lộn lại mãi, gần 2h sáng mới chợp mắt, mà 5h đã dậy rồi. Lật đật tự pha cho mình tách cafe nóng, đặc quánh, rồi tu ực ực hết một tách trong vòng 5 phút

Đường đi khá xa, một mình nên đăm ra chán, thôi thì mở radio nghe vậy

"...Nhưng không ngờ, định mệnh chia rẽ cho nhau
Cuộc đời đôi ta hai lối, em rét mướt giữa trời đơn côi 
Còn anh chơi vơi, ngày tháng bơ vơ nơi miền xa vời vợi 
Chuyện dĩ vãng buồn lưu luyến chưa hề nguôi 
Đêm đông dài, sợ rằng nhung nhớ phôi phai
Tình vào thiên thu mãi mãi, em sẽ khóc suốt đời anh ơi 
Thì em ơi em vì nghĩa xưa đôi ta về xây mộng lại
Chuyện cũ sẽ vào dĩ vãng sẽ nhạt phai...

Rồi sau cơn mưa, giông tố sẽ vượt qua 
Trời đẹp và xanh bao la, soi khắp lối đường anh về 
Chim én mang mùa xuân, xóa mờ niềm đau năm cũ 
Anh sẽ về bên em 
Ta ấm lại tình cố nhân..."

Sáng sớm mà nghe nhạc này chắc vừa lái xe vừa ngủ gục mất, nhà đài đúng là biết cách chọn nhạc ru ngủ mà
-"Nhạc gì mà chán thấy sợ, mà thấy đúng tâm trạng mình nên nghe cũng hay hay đó chứ. Mà không biết giờ bé Mèo đang làm gì ta? Ngủ dậy chưa?"

--------☀--------

Anh tới nơi cũng gần 11h trưa còn gì. Thằng em út đang chơi cùng đám nhóm trong xóm, thấy anh về nó cũng mừng không kém gì khi gặp chị nó
-"Ủa anh xuống rước chị hai lên hả?"

Thiệt tình nó mến anh lắm. Hồi đó cứ mỗi lần anh về quê là y như rằng nó tha hồ có đồ chơi mới mà khoe với đám nhóc hàng xóm. Nó cũng đâu biết chuyện gì đã xảy ra trong một năm qua nên vẫn thân thiết với anh như thường
-"Ừm, dạo này nhóc lớn hẳn, đẹp trai ra nhiều hén. Mà chị hai đâu nhóc". Anh xoa đầu thằng bé, đảo mắt quanh một lượt để chắc chắn rằng bé Mèo của mình đang ở nhà

-"Chị hai em đi coi mắt rồi...". Nó vô tư đáp lại, đâu ngờ sau câu nói của nó là hàng tá câu hỏi của anh

-"Coi mắt hả? Mắt ai mà coi nhóc?"

-"Dạ thì cái người xóm bên kia, nghe đâu người đó mới đi du học về. Con bà chủ công ty mộc ngoài thị trấn đó anh". Mấy đứa bạn gọi nó, nó vừa chạy vừa xoay mặt nói vọng lại

Trời ơi, cô Mèo của tui. Mới về chưa đầy một tuần mà đã bỏ tui đi coi mắt người khác rồi hả? Mình phải làm sao đây trời, Mèo lấy người khác chắc mình chết quách đi cho xong. Chuyện gì đang xảy ra vậy nè?

-"Anhhhhh...". Tiếng cô gọi làm cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh, quay lại nhìn cô

Cô từ xa chạy lại, đúng hơn là vừa ngồi trên chiếc Sh của một người lạ.  Mà lại một người con trai đúng chuẩn soái ca Việt kiều mới du học về. Ngồi còn vịn vào eo đồ ha, mới có đi coi mắt mà đã thân thiết tới như vậy à?

-"Anh. Sao xuống sớm vậy, mai mới chủ nhật mà?"

Cô chạy lại kéo kéo tay áo anh, mắt sáng rực khi nhìn thấy anh người yêu của mình, nhoẻn miệng cười làm ai kia muốn rụng tim nhưng vẫn cố gồng lại
-"Cậu ta là ai? Sao em đi với cậu ta lại còn thân thiết thế kia hả?"

Nghe anh hỏi, cô được nước ôm bụng cười như muốn bò lăn lóc ngoài sân, còn anh thì chả hiểu cô đang cười cái quái gì? Có gì vui lắm hay sao mà cười

-"Cậu ấy là em họ của em đó trời ạ. Em đi cùng gia đình cậu ấy ra ngoài thị trấn xem mắt con bé kia, mới nước ngoài về. Mà sao mặt anh đỏ bừng thế kia hả? Đừng nói với em là ghen đó nha". Cô cố kìm chế cơn cười để phân giải rõ ràng cho cái tên ghen bóng ghen gió kia nghe, nghe xong anh lại chẳng thốt nên lời

-"Anh...ờ...anh"

Thấy cô về thằng nhóc co cẳng chạy lại để vòi bánh của chị nó
-"Nảy em nói với ảnh là chị đi xem mắt, vừa nói xong thì chị hai về tới đó. Mà em dặn mua bánh cá, hai có mua cho em không?"

Cô hiểu ngay ra vấn đề, cười xoà rồi bảo anh ghen quá mất khôn bây giờ. Cũng may thằng em họ quay xe về ngay chứ không chắc có hiểu lầm đánh nhau thì chết toi. Đúng mà, có yêu mới có ghen -"Tôi không yêu cô thì tôi ghen làm gì?"

Cái lúc cô đi, mẹ cô không thèm nói chuyện với anh dù chỉ một lần. Gọi điện hỏi thăm có khi bà không bắt máy, hoặc thậm chí nghe được mấy câu cũng tắt máy ngang. Anh biết bà giận lắm, lần này anh xuống cốt yếu cũng để xin lỗi bà về việc hiểu lầm đáng tiếc xảy ra trong quá khứ. Sau cùng để hỏi ý bà về chuyện cưới sinh của anh và cô

-"Mẹ. Con xin lỗi mẹ về chuyện cũ. Mong mẹ tha lỗi cho con được không mẹ? Với lại hôm nay con cũng muốn nói với mẹ là tụi con đã tính tới chuyện hôn nhân. Nếu mẹ đồng ý con sẽ đưa ba mẹ con xuống thưa chuyện với mẹ..."

-"Tôi biết cậu không có lỗi, nhưng nói thật tôi lại không hề yên tâm để giao con gái tôi cho cậu. Điều gì có thể chắc chắn rằng cậu không làm nó đau khổ thêm một lần nữa? Trong quá khứ nó đã phải chịu nhiều uất ức lắm rồi..."

-"Mẹ à. Con đảm bảo với mẹ sẽ không để em ấy phải chịu khổ thêm lần nào nữa. Con lấy cả cuộc đời còn lại của mình để chứng minh con là người chồng tốt, một người có thể chăm sóc cho gia đình mẹ ạ"

-"Chuyện này để tôi phải nghĩ lại rồi tính sau. Tôi chỉ có một đứa con gái duy nhất tôi không muốn quyết định sai lầm"

-"Dạ mẹ". Anh có chút buồn, kết quả không như anh mong đợi dù đã lường trước kết quả xấu nhất có thể xảy ra

Cô chỉ ngồi cạnh anh im lặng không nói nửa lời. Những lời mẹ nói làm cô có chút thoáng buồn trong ánh mắt. Nắm chặt tay anh rồi mỉm cười, bảo anh yên tâm đi, cô sẽ cố gắng thuyết phục mẹ

Cô nói muốn với ở lại với mẹ thêm một đêm, sáng mai hẳn về sớm. Anh đồng ý
Đêm đó có cặp tình nhân cứ tựa vai nhau ngồi thủ thỉ bên hông nhà. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng "bốp", có lần là người con trai vò đầu người còn gái làm tóc rối xù, có lần là hôn trộm vào má cô làm thằng em út đi chơi về nhìn thấy. Những hành động dù nhỏ nhưng nó lại tạo nên một bức tranh vô cùng đẹp. Trăng thanh gió mát, phía trước mặt là một đồng lúa rộng mênh mông, trải dài đến bất tận. Gió thổi gợn từng đợt lúa chín vàng, phảng phất hương thơm nhẹ xộc vào cánh mũi...Dù có chút bất an nhưng khi ở bên cô, mọi muộn phiền trong anh đều tan biến. Cô như một chất hoá học nào đó có thể gột rửa được tâm hồn đen đúa của người đối diện vậy

Phía sau là ánh mắt trầm tư của một phụ nữ trung niên -"Liệu mình có quyết định đúng đắn hay không?". Có lẽ bà đã có lựa chọn cho riêng mình, nhưng không phải là bây giờ, cứ để thời gian thử thách vậy

---------☀--------

Ăn bơ. Ăn bơ. Sinh tố bơ. Bơ dầm đá sữa. Kem bơ. Salad bơ. Bánh mì bơ. Bánh quy bơ 😂😂😂

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com