Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

28.

Phải ba bốn ngày sau, đầu tháng tư thì
Hương Quản mới thả bà Hai Hưởng ra, bà về rồi mà bà vẫn còn tức chuyện đó lắm. Bà ngồi ở nhà sau bên cạnh Charlotte đang thổi cơm, mà bà vừa quẹt nước mắt vừa nói.

- Chúng nó cậy có tiền mà làm lớn, đút tiền đặng cho má tù mục xương. Họ giàu tiền giàu bạc, mà họ nghèo tình cảm quá đa. Sao mà trên đời lại sinh ra cái loại khốn nạn như thế, mà để họ sống thảnh thơi lắm đa. Họ mở miệng ra là lương thiện, mà họ có biết lương thiện là chi đâu?

- Thật ra chẳng có quy tắc lương thiện gì đâu, nghèo thì bất lương vậy thôi...

Bà nghe xong lời Charlotte nói thì bà im bặt, ừ thì nghèo nên mới bất nhơn, chứ giàu là có tiền đút lót là hết bất nhơn chứ gì đâu mà lạ.

Bà thấy Charlotte qua chuyện này gầy sộp đi, hai mắt thâm quần thì bà thương, mấy rày bà ở trong thì Hương Quản cũng cho bà hay là có cô hai đút lót cho. Bà biết cô hai đút lót chắc là vì chơi với Charlotte.

Bà khẽ vuốt ve mái tóc Charlotte mà nói.

- Hay thôi con, con làm con má đi đừng có làm con dâu má nữa. Năm đó chồng con đi xa, cũng hổng ăn ở với nhau bữa nào. Mà lại mang tiếng lấy chồng rồi, ở vậy tới chết sao con...

Charlotte nghe bà nói thì sững sờ nhìn
bà, ánh mắt bà hiền hòa mà nhìn cô.

Lát sau Charlotte úp mặt vào tay bật
khóc nức nở, bà liền ôm cô vào lòng mà nói.

- Thôi, con gái. Không có khóc, đợi
thủng thẳng rồi má lên trên làng nhận con làm con nuôi. Với con cũng không có cưới hỏi hay làm giấy với thằng Lí, nên cũng không ai bắt bẻ con được. Chịu khó, sau mốt má lên đó mà lãnh con làm con của má, nghe con.

Charlotte ở trong lòng bà gật gù, bà chỉ có thể xoa đầu Charlotte mà không nói được lời nào. Làm gì có ai làm dâu mà khổ trăm bề, khổ tận cam lai như Charlotte đâu. Charlotte nấu xong đồ ăn, nhờ chút tiền của Engfa mà làm bữa cơm đạm bạc đặng cúng cho tía chồng.

Bà hai Hưởng thấy con gái nuôi chuẩn bị cúng thì bà dặn dò.

- Con cúng, kêu tía con với anh con về ăn luôn. Chớ sợ anh con nó đói...

- Dạ.

Charlotte nghe thì để bụng, sau mới lên nhà trên bày biện cẩn thận. Thấy Tí nó đứng sớ rớ ở ngạch cửa, cô mới mời vào trong nhà ngồi chơi. Tí nó ngồi mà nó im ru, cứ ngóng vào trong nhà. Cô lặng thinh không nói chi mà lấy nhang đốt, khấn vái. Tuy vậy, chỉ khấn tên tía chứ không hề khẩn tên chín Lí...

- Thôi, Tí ở lại chơi nha...

Charlotte nói, tính cắp nón lá đội lên đầu thì Tí nó lạc giọng hỏi.

- Em Út Lệ đâu rồi chị hai? Cổ có ở trong hông chị, cứ trốn em quài hông chịu ra gặp em gì hết trơn.

- Sao mà nó dám gặp anh, nó xấu hổ
chuyện kia nên trốn biệt trong đó.
Thôi, anh về bên nhà đi, hôm nào
thủng thẳng rồi hả ghé.

Tí nó buồn xo mà đứng dậy, song nó
nói thêm một câu mà dặn dò Charlotte, nhưng giọng cũng lớn cốt mà cho người bên trong nghe.

- Hai có gặp Út Lệ hai khuyên đừng có buồn rầu chi hết, dầu mình là gái hư mà là người ta quấy mình trước chớ hổng phải mình theo đeo bám  người ta. Nên có nghĩ cũng đừng buồn nhiều, kẻo hông tốt cho con trong bụng...

Nghe mấy lời đó Charlotte không trả lời chi, riêng Út Lệ nó ở trong nghe sạch từng lời mà ứa nước mắt. Rồi Tí mới bước về bên nhà, Charlotte thở dài mà đi ra ruộng.

Engfa đang ở trên phản đặt ở hàng ba, ngó thấy Charlotte đi bộ thì liền sai thằng Tèo đánh ngựa sẵn, cô nhanh chóng lấy nón tai bèo mà đội lên.

Nhanh nhanh lên xe mà đi, đi được
chút thì gặp Charlotte, rồi Charlotte mới leo lên xe Engfa ngồi. Charlotte chỉ vừa thấy Engfa thì òa khóc nức nở, nhưng ngặt anh Tèo đánh xe nên không dám khóc lớn.

Nằm ở trong lòng Engfa khóc thút thít, khổ sở vô cùng.

Engfa nghe người ta khóc thì như ai
moi ruột ra mà cứa, xót không chịu
nổi. Song không dám nói gì sợ anh Tèo
nghe, chỉ đành vuốt ve lưng cho Charlotte.

Charlotte mấy hôm nay không khóc, không gặp được Engfa thì càng bức
bối. Nay gặp được liền khóc một trận
cho thỏa lòng, rất nhanh xe đã đi đến
ruộng thì Charlotte đi xuống cúi gầm mặt lủi vào trong, Engfa mới dặn Tèo đánh xe về nhà trên và sáng mai hẵng quay lại đón.

- Mình đợi tui với.

Engfa chạy theo rồi đi song song, tay nắm lấy tay Charlotte. Nhưng Charlotte sợ có người thấy nên rút tay ra đi nhanh nhanh xuống bến đò, Engfa có chưng hửng rồi cũng đi
xuống theo. Cả hai đi xuống ghe, chứ ở nhà chòi không có cửa ai đi ngang thấy thì lại mắc công.

Engfa còn chưa kịp ngồi thì đã bị Charlotte ghị xuống, lấy vai mà dựa. Không nói gì, đợi con ghe nó xuôi ra giữa kênh thì Charlotte mới nói.

- Hôm nay má nói má nhận em làm con nuôi, hông nhận em làm dâu nữa...phải mà má nói trước, là em đi lấy chồng luôn rồi.

Engfa nghe xong thì cau mày đáp lại.

- Là sao, là giờ mình hối hận hay sao? Muốn lấy chồng hay gì?

Charlotte đơn giản nói vu vơ chứ không ý gì, mà chừng nghe người ta ghen thì liền bật cười mà bật đầu dậy, nhướng mày.

- Sao mình biết hay vậy?

Engfa nghe tới đó mà mím môi, tay
nắm mạn ghe đến lộ cả khớp xương
mà hỏi lại.

- Rồi mắc gì tui ở đây mấy người không lấy, đi lấy thằng ất ơ nào nữa? Bộ tui hổng xứng với mấy người hay gì mà mấy người than?

Nghe Engfa đổi xưng hô, Charlotte liền bực dọc mà đáp lại.

- Xưng mấy người với ai vậy?

- Ơ...đâu có, ai dựa chứ tui có nói mình là mấy người đâu...

Engfa nghe người ta gầm gừ thì đổi tông giọng, khẽ nuốt cục ghen đang nghẹn ở họng xuống bụng. Charlotte cau mày mà quay lưng, không thèm đáp.

Ai đời đang nổi máu ghen lại bị giận ngược như vậy, Engfa bị thế thì bối rối hạ giọng, tay vịnh lấy hai bên vai Charlotte mà nhỏ nhẹ.

- Thôi...mình đừng có giận tui, tại ai
dựa chớ hổng phải xưng mấy người
làm mình giận đâu, đừng có giận nữa nha...

- Chớ hổng phải mình ghen với em à?

Charlotte vùng vằng mà hỏi lại, Engfa
nghe tới chữ ghen thì mắc cỡ mà đáp.

- Ghen đâu, ai lại đi ghen tào lao vậy?

- Ờ, mình hổng ghen là mình hổng
thương em chớ gì?

Charlotte bắt bẻ lại làm Engfa ú ớ không nên lời. Engfa thấy đằng nào mình đáp thì cũng bị dồn thế khó, loay hoay chẳng biết làm sao thì nghe tiếng cô Thư, con gái quan huyện gọi ý ới.

- Fa ơi...

Engfa nghe thì như vị cứu tinh, bật đứng dậy thì thấy Charlotte lặng lẽ
khoanh tay, chớp mắt bình thản tựa
như không mà nhìn cô, trong điệu bộ
và ánh mắt kia như muốn nói.

- Mình thử đi lên đó cho tui coi.

Engfa đứng trên ghe, cảm thấy chông
chênh không có điểm tựa. Một bên là
em gái quen biết, một bên là người
thương đang nổi khùng lên. Cảm giác
mà không cẩn thận, không chừng té
lọt xuống sông chứ đùa. Charlotte khẽ
nhướng mày mà hỏi.

- Sao vậy, sao mình hổng lên đó đi?

Engfa nghe ra lời kia toàn là bồ dao găm, cẩn thận ngồi xuống nhẹ nhàng
nói.

- Hay mình lên trển với tui đi, chớ...

- Bạn mình chớ có phải bạn em đâu mà em lên làm chi, thôi mình lên đó gặp bạn mà trò chuyện cho vui. Em lên, mắc công làm khó làm dễ hai người nói chuyện nữa.

Engfa nghe mấy lời kia xong thì khuôn mặt tội nghiệp vô cùng, cười hay khóc cũng chẳng nhìn ra. Vô lí, đáng lẽ là người bực là cô mới phải hà cớ gì tự nhiên cô lại là người bị giận?

Cực chẳng đành mới đứng dậy, vậy mà vừa đứng lên thì Charlotte tằng hắng làm cả người Engfa đứng như pho tượng, mà bên trên tiếng gọi của cô Thư càng gần.

- Fa ơi, chị đâu rồi Fa ơi...

- Mình đi đi, đi cho lẹ để người ta đợi mình sao coi cho được!

Charlotte cất giọng đá xéo, Engfa mới mím môi mà lựa lời nói, song rồi ngồi xuống mà dịu dàng đáp.

- Hay mình lên với tui, mình là người thương của tui chớ có phải xa lạ chi đâu mà em nói nghe lạ. Tui hay mình tiếp chuyện cô Thư cũng có khác gì đâu, bởi tui thương mình, mình cũng thương tui thì cả hai coi như một vậy.

Nhé, lên trên đó với tui nhen mình. Có mình, tui mới yên tâm. Không có, tui thấy buồn lắm...

Charlotte nghe xong thì cúi đầu mà tủm tỉm cười, song ngẩng lên thì lại giả bộ.

- Ờ, cũng được.

Engfa bật cười rồi phóng lên trước đỡ
Charlotte lên bờ, cả hai mới thủng thẳng lên.

Cô Thư thấy mặt Engfa thì như thường lệ mà chạy nhào đến ôm,
Charlotte nhíu mày nhìn nhưng không nói gì mà đi đến bên chòi, ngó hai người đó tình tứ.

Engfa bị giật mình nên không kéo ra kịp, đợi chừng kéo cô Thư tách ra được thì đã thấy Charlotte ngồi ở vách
chòi mà nhìn, đằng đằng sát khí.

- Em ghé đây chi đó?

Engfa gượng hỏi, cô Thư liền nhanh chóng kéo tay Engfa  đến khúc gỗ mà ngồi rồi đáp.

- Thì em nhớ chị nên ra gặp đây...

Rồi xong, Engfa thấy sắc mặt Charlotte càng lúc càng tối thì sợ đến ríu cả chân.

Cô Thư vẫn thao thao bất tuyệt, chẳng
hay hai người kia tuy chỉ ngồi đối diện nhưng lại giao tiếp bằng ánh mắt, và người sắp chết chính là Engfa rồi...







-/-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #englot