02;
lee minhyeong, ngay khi bạn người thương của nó vừa quay đầu đi, đã thay đổi biểu cảm khuôn mặt từ chủ đồi hoa simp sang cảnh sát hình sự mà nhìn chằm chằm vào ông chú nhà mình.
lee sanghyeok nhàn nhã lật sang trang sách tiếp theo, không thèm ngẩng đầu mà thản nhiên hỏi "muốn xin gì?"
lee minhyeong đã quá quen với cái dáng vẻ giả vờ bình tĩnh của anh. cuối cùng, sau khi nó tự cau mày mệt rồi thì thở dài ngoảnh đi, ra chiều bà mẹ già phiền não vì đứa con trai lớn tuổi nhiều tiền của mình không chịu kết hôn "dạo này em thấy anh khác khác, mà đang không biết khác chỗ nào đây."
"có à?" những câu hỏi lại nhát gừng cùng thái độ dửng dưng của ông chú khiến lee minhyeong đăm chiêu. gần chục năm ăn dầm ở dề chỗ họ hàng xa này, nó cũng hiểu anh ba bốn phần. để mà nói có thể đọc anh như một cuốn sách thì nó không dám, nhưng mấy thói quen nhỏ hàng ngày của anh nó vẫn tự tin là mình nằm lòng.
ví như, càng trong tình thế cấp bách thì ông chú lại càng giỏi giả vờ mình đang bình tĩnh. điều duy nhất có thể lật tẩy anh chính là tốc độ lật sách chậm hơn bình thường.
lee sanghyeok vẫn chăm chú nhìn trang sách, mặc kệ thằng cháu trai dùng đôi mắt với hai cái đít chai của nó săm soi mình lên xuống. anh không sợ đâu, thằng nhóc này nó nói thế chứ còn lâu nó mới soi ra được cái gì từ anh, trừ khi có thêm sự trợ giúp của bồ nó, mà kể cả có bị phát hiện ra thì anh cũng chẳng buồn giấu giếm làm gì.
thì là, anh đang để ý một người.
lee sanghyeok lớn lên trong một gia đình đơn thân, dù bố chưa bao giờ để anh thiếu thốn cả về vật chất lẫn tình cảm, nhưng đôi khi đứng trước những chủ đề về yêu đương và hôn nhân, anh nhận ra mình không đủ tự tin để có thể đối mặt với nó. hoặc, tệ hơn, anh không nhận thấy ở bản thân có chút hứng thú nào.
lee sanghyeok đã tự biện hộ cho bản thân rằng mình có một tính xấu là lười: anh lười phải làm quen với ai đó mới, lười phải thay đổi thói quen sinh hoạt để gắn kết với một người nào đó, anh cũng lười phải làm một việc khi chẳng biết kết quả cuối cùng nó mang đến là gì. thế là lee sanghyeok cứ mặc cho trái tim mình thờ ơ rất nhiều năm rồi dần trở nên nguội lạnh. bố đã nuôi anh lớn một mình, và bố đã làm rất tốt việc ấy. anh cũng đang sống rất tốt một mình, anh thoải mái với việc ấy, đọc sách, giải mã, thỉnh thoảng tụi minhyeong sẽ kéo anh đi ăn lẩu, đôi khi sẽ nhốt mình trong phòng thực nghiệm mà sấy nhau tới bến với thầy jeonggyun, thằng bạn tốt kim hyukkyu tuy hay đi mây về gió nhưng có chuyện vẫn lôi nhau đi làm đôi chén được. lee sanghyeok cảm thấy mình vẫn ổn, vẫn đủ để sống mà không chết trong cái cô đơn như người ta hoài ca thán.
nếu hai người sống với nhau mà không tốt bằng một người, vậy thì hà tất phải ở bên nhau?
trái tim của lee sanghyeok lạnh như cái đầu của mình vậy, cho đến khi anh gặp han wangho.
han wangho kém anh hai khoá, là tài năng giải mã được trường tuyển thẳng cùng với tốp học sinh xuất sắc được phép học vượt cấp năm ấy.
chưa thấy ai học giải mã mà lại có vẻ ngoài hút mắt thế này, đây là suy nghĩ bật lên trong đầu lee sanghyeok vào lần đầu nhìn thấy han wangho. khuôn mặt này đáng ra nên đi làm idol chứ, anh tự hỏi, mấy người tìm kiếm tài năng làm sao lại bỏ sót mất hạt giống này nhỉ?
trong cuộc thi giải mã thường niên năm ấy, lần đầu tiên lee sanghyeok gặp phải một kẻ ngông cuồng dám đặt đến ba tầng mã chỉ để gài bẫy và kìm chân anh. trong suốt chuỗi những trận đấu của mình, anh đã không ít lần gặp phải việc đối thủ đặt bẫy: nhưng nếu không phải vì quá căng thẳng rồi gặp lỗi khi đặt bẫy và để anh bẻ khoá một cách dễ dàng thì là quá chậm để có thể thiết kế xong bẫy trước khi anh tới. phải nói rằng kế hoạch của cậu suýt chút nữa đã thành công, nếu đồng đội của anh không nhanh chóng chạy tới và giải quyết tầng cuối cùng, tận dụng cho anh chút thời gian để bẫy vây công ngược lại đối thủ thì có lẽ anh đã thua.
cậu nhóc này khá, nhưng vẫn cần học hỏi thêm, anh hoàn thành dòng mã cuối cùng, thong dong đứng dậy như mọi lần, vì đúng là như mọi lần, anh biết anh thắng chắc.
cho tới khi lee sanghyeok nhìn thấy ngoan cường và bướng bỉnh trong đôi mắt của cậu trai kia dần chùng xuống rồi vỡ tan thành bẽ bàng và thất vọng, cổ họng anh bỗng nghẹn ứ, thậm chí anh còn chẳng dám nhìn rõ lần thứ hai để chắc chắn rằng khoé mắt kia đỏ lên là do trời lạnh hay do điều gì khác.
làm như bị mình bắt nạt không bằng, lee sanghyeok cúi người dọn đồ đạc trên bàn mình, nhưng đây là cuộc thi mà, đâu có ai nhường cho ai được. cậu trai kia nhìn có vẻ kiêu hãnh lắm, nếu anh nhường, ý anh chỉ là nếu như thôi, thì chưa chắc cậu ấy đã vui vẻ đón nhận đâu.
lee sanghyeok thích đọc sách, anh đọc ở bất cứ chỗ nào anh muốn: kể cả nhìn anh có hơi lạc loài giữa sân trường khắp chốn là tiếng trò chuyện vui đùa, hoặc giữa canteen nơi mà người ta không ăn thì cũng là đang cầm điện thoại. là thói quen được hình thành từ lâu, anh cũng không nhớ rõ lí do mình đắm chìm vào những trang sách này là gì nữa. có thể là từ hồi cấp hai, hoặc sớm hơn nữa, mỗi lần anh thấy lạc lõng giữa thực tại ồn ã này, chỉ cần đọc sách, bên tai anh sẽ tĩnh lặng lại; chỉ cần đọc sách, trái tim anh sẽ bình yên.
lee sanghyeok tự thừa nhận mình không phải người nhanh mồm nhanh miệng, nhưng anh cũng không đến mức vô tri khù khờ như những lời sấy đầy yêu thương của thầy jeonggyun. nếu anh mà thực sự vô tri thì chuỗi thành tích khủng về giải mã của anh cũng chỉ là mớ giấy lộn bác bánh mì đầu cổng hay xài.
chỉ là anh lười thôi, lười phản ứng với mọi việc nằm ngoài phạm vi cần thiết.
vậy nên ngay khi nhận ra phản ứng khác lạ của mình đối với cậu trai nọ, lee sanghyeok đã vắt óc suy nghĩ mãi để tìm cho mình một lí do. thực ra không khó, chỉ là anh không ngờ lí do mình nghĩ ra lại là: ôi trời ơi hình như mình hơi hơi để ý người ta!
chỉ là hơi hơi để ý thôi, không hề nói giảm nói tránh, vì sau cuộc thi lần ấy, khi anh tiếp tục tham dự một đấu trường rộng lớn hơn, và han wangho - có lẽ vì công cuộc đèn sách - chẳng còn xuất hiện trước mắt anh, thì anh đã quên khuấy mất chuyện ấy. thực ra không thể nói lee sanghyeok tệ được, anh đã bao giờ đối mặt với việc này đâu, lần đầu tiên để ý người ta nhưng lại không có đủ thời gian để bồi dưỡng cảm tình thì làm sao mà xúc tiến để cho ra kết quả gì được!
lần ấy là khi lee sanghyeok vừa trở về từ một giải đấu, gần ba tháng không nhìn thấy han wangho, vậy mà lạ kì là vừa nghe thấy giọng nói ấy, anh đã có thể mường tượng ra biểu cảm trên gương mặt cậu trai kia. ngón tay đang định lật sách của anh dừng lại, khẽ nhìn qua ô cửa sổ tầng hai - nơi có thể bao quát cả sân trước của thư viện, nơi có hai cái đầu đang chụm vào nhau xì xùm về những dòng mã xanh lá chạy trên màn hình.
"mã a trong tiến trình nhưng với điều kiện này có thể chạy song song hai mã a và b, khoá ngay khi đạt 70%."
không biết có phải vì lâu ngày không gặp hay không mà giọng nói của han wangho dường như chững chạc hơn trong trí nhớ của lee sanghyeok một chút. bớt đi nét non nớt, cậu nghiêm túc giảng giải cho cậu bạn ngồi kế bên, tay vẫn nhanh thoăn thoắt lướt trên bàn phím. cậu bạn kia thì chắc là học ngành khác rồi, lee sanghyeok thầm cá trong lòng, với tư cách là ông tổ ngành giả đò thì anh dám chắc rằng cậu bạn kia xui xẻo nên bị ép tới đây nghe giảng.
"chỗ này thì sao? có giải không?"
"...c-có?"
"không, tuyệt đối không, nếu mày giải chỗ này thì dữ liệu đã chạy cho cả a và b sẽ mất sạch. bẫy cả đấy, đưa a và b có vẻ dễ dàng để lùa mày vào tròng cả thôi."
"sao mày biết là bẫy?"
"hồi đó cũng có người bẫy tao bằng cách này."
lee sanghyeok không cần phải nhìn rõ màn hình để có thể biết được người đã bẫy han wangho trong lời nói của cậu là ai. lòng anh gợn sóng lăn tăn, cố ý hít thở nhè nhẹ để nghe cho rõ hơn - anh muốn biết cậu nghĩ thế nào về chuyện khi ấy, hoặc hơn thế nữa, cậu nghĩ thế nào về anh.
từ trước tới giờ, xung quanh lee sanghyeok không thiếu những lời bàn tán, có người kiêng kị chỉ nói sau lưng, có kẻ ngang ngược nói hẳn trước mặt, nhưng tuyệt nhiên chẳng mảy may khiến anh bận lòng. thế nhưng không biết là do sự bánh cuốn của việc nghe lén, hay do người đang nói kia là người anh đang (hơi) để ý (một chút), lee sanghyeok cảm nhận được một hạt mầm mong đợi nho nhỏ nhú lên trong trái tim mình, và bất ngờ là chính anh cũng không biết liệu mình có thấy hụt hẫng không nếu lời nói thốt ra từ khoé môi kia chẳng phải là những lời tốt đẹp.
"phải bẫy ngược lại anh ấy, mày hiểu không, tao phải cố gắng hết sức để lừa ảnh vào tròng!" han wangho quả quyết nói với son siwoo trong khi hoàn thành khâu giải mã cuối cùng.
ngón tay của lee sanghyeok lật sang trang sách tiếp theo. nhóc con này ương bướng hơn anh nghĩ, và khiến anh hứng thú, cậu lúc nào cũng khiến anh bất ngờ. anh nghiêng đầu, khoé miệng cong lên, thầm tưởng tượng ra đôi mắt rực cháy lửa phục thù và khoé môi mím chặt thể hiện quyết tâm không gì lay động được.
đáng yêu.
han wangho hình như rất thích đến thư viện, lee sanghyeok hay vô tình nhìn thấy cậu ở đây, lúc thì ngồi nơi sân trước cắm đầu cắm cổ giải mã, có khi lại ngồi trong góc thư viện tầng hai ngụp lặn trong đống sách tham khảo. à, chắc là sắp thi, lee sanghyeok tự nhủ, rồi không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cũng ngồi xuống một góc khuất, tiếp tục cuốn sách đang đọc dở.
điều kì lạ là, hàng chữ trên giấy thu vào mắt anh rồi trong một thoáng bâng quơ trôi-tuột-ra-khỏi-tâm-trí-anh: lần này thế giới xung quanh chẳng hề tĩnh lặng lại, hoặc do tâm trí anh không hoàn toàn đặt trên những dòng chữ ấy nữa rồi. lee sanghyeok ngồi cách han wangho hơn mười mét, cách cả một bức vách mỏng bằng nhựa giả gỗ, nhưng dường như vẫn chẳng đủ để đoạn đứt những xao nhãng đang vẩn vơ trong anh. tiếng ngòi bút bi băng băng trên giấy, tiếng những trang sách loạt xoạt lật qua, hay cả tiếng hít thở đều đặn của người kia, thỉnh thoảng như thể đang nghĩ gì vui lắm, cậu còn ngâm nga một khúc nhạc lạ lùng. những âm thanh ấy vô tư lẻn vào rồi nhảy nhót không biết mệt trong thế giới vốn vẫn luôn tĩnh lặng của anh.
lee sanghyeok phát hiện ra bản thân không thể ngừng để ý đến han wangho.
mà lúc phát hiện ra cũng chẳng còn sớm sủa gì cho cam, anh đã nhìn cậu vò đầu bứt tai với đống đề ôn tập, để rồi ngủ ngon lành trên tri thức được gần ba mươi phút. lee sanghyeok cứ chăm chú nhìn mãi vào mái tóc đen mềm mại của han wangho: cậu gối đầu lên cánh tay, quay mặt về phía cửa sổ, đôi mắt nhắm lại, gió thổi rung rinh hàng mi, chừa lại cho anh một sống mũi cao cao và chiếc cằm no đủ.
lee sanghyeok khẽ đứng dậy rồi bước tới, nhẹ nhàng như sợ rằng trong phút bất cẩn sẽ đánh thức người đẹp ngủ say. anh đóng cửa sổ lại. mùa xuân đã tới, nhưng vẫn còn lạnh lắm, nhỡ mà ngủ quên đóng cửa sổ, hứng phải ít gió lạnh thì dễ lại ốm liệt giường.
rồi lee sanghyeok, vị thần trong miệng sinh viên cả trường, lấp ló đằng sau bức vách ngẩn ngơ ngắm nhìn người nào đó đang say giấc nồng. thế này có tính là biến thái không, anh tự hỏi rồi tự bào chữa cho chính mình, thư viện là nơi công cộng, em vô tình ngủ say, còn tôi thì vô tình ngồi đây, vậy nên việc ngắm nhìn này không được tính là cố ý theo dõi. nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng anh vẫn không thể lờ đi cảm xúc ngọt ngào đang thấm dần vào từng nhịp đập nơi ngực trái, lùng bùng bên tai là cảm giác sung sướng hệt như đứa trẻ giấu được một thanh chocolate và trốn vào một góc để nhấm nháp riêng mình vậy.
lee sanghyeok ngộ ra, không phải chỉ mỗi khi đọc sách thì thế giới mới tĩnh lặng và thời gian mới ngừng trôi, ngắm nhìn han wangho say ngủ yên bình thế này cũng là một cách.
han wangho ngủ ngon lành, có vẻ do dạo gần đây lao lực quá, sắp qua luôn giờ cơm tối rồi nhưng cậu vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh dậy để tìm đồ bỏ bụng, mà ăn muộn hoặc bỏ bữa thì hại cho sức khoẻ. lee sanghyeok muốn tặng cậu thứ gì đó, nhưng trong túi của anh chỉ còn một lon cafe. giờ này mà tặng cafe thì chỉ có thể là để đi tăng hai tăng ba chứ liên quan gì đến sức khoẻ với chả dưỡng sinh, lee sanghyeok quyết định sẽ đi mua gì đó rồi lặng lẽ tặng cho cậu.
lúc đi ngang qua chỗ han wangho, anh nhìn thấy dòng mã vẫn đang viết dở trên giấy, trong lòng nảy ra một ý định.
nhưng lúc lee sanghyeok quay lại thư viện với lon trà sữa ấm trên tay, chỗ ngồi ấy đã trống không. anh bỗng cảm thấy lon trà sữa cũng nguội hẳn, lạnh lẽo y hệt thứ cảm xúc hụt hẫng đang nhấn chìm trái tim mình.
và rồi anh cũng chẳng buồn bã được bao lâu, vì anh quyết định ngỏ lời làm trợ giảng mấy hôm trước khi thi cho năm dưới, vừa có thể giảng bài tập hôm ấy mà wangho chưa giải được, vừa có thể giảm bớt chút áp lực cho cậu. chỉ tội thầy jeonggyun nghe anh nói xong suýt sặc nước miếng, phải biết thầy từng khô cả miệng để động viên lee sanghyeok đi trợ giảng cho đàn em, và anh đã nhận lời thật, đi được đúng một lần, sau đó không ai dám nhờ vả anh chuyện này nữa. mấy sinh viên năm dưới mỗi lần sau đó nhìn thấy anh đều không dám nhìn thẳng, có người còn lựa chọn đi đường vòng, hẳn là đã có một trải nghiệm không muốn nhớ lại.
"lần này em sẽ làm tốt mà."
có điềm, kim jeonggyun híp mắt nhìn, nhưng rồi lại tặc lưỡi vì thầy biết thầy sẽ chẳng hỏi ra được cái gì nếu lee sanghyeok nhất quyết giấu đến cùng.
thôi kệ nó đi vậy, miễn là nó không báo đời thầy nó là được, kim jeonggyun quyết định nhắm mắt làm ngơ, chọn tin lời cam đoan từ học trò cưng và chấp nhận hi sinh đám nhóc năm dưới chuẩn bị tham gia lớp trợ giảng của lee sanghyeok.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com