Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3

Sáng hôm sau nữa, tôi tìm thấy mảnh giấy trống trong ngăn kéo bàn bàn. Tôi không nhớ mình đã lấy nó ra từ khi nào. Cũng không nhớ mình đã nhìn nó bao nhiêu lần. Chỉ biết rằng mỗi khi nhìn thấy nó, tôi có cảm giác mình đang làm đúng một việc cần làm, dù không rõ việc đó là gì.

Đêm đó, khi tiếng gõ vang lên lần thứ ba, tôi đã ngồi sẵn trước bàn. Ngăn kéo mở. Mảnh giấy đặt ngay ngắn ở giữa, như thể nó vẫn luôn ở đó chờ tôi.

Tôi cầm bút lên.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi viết, tôi chợt có cảm giác rất rõ ràng rằng mình đã từng ngồi ở tư thế này, trong căn phòng này, với cùng một mảnh giấy như thế này, rất nhiều lần rồi.

Nhưng tôi không cố nhớ.

Tôi viết chậm. Không phải vì cân nhắc câu chữ, mà vì tay tôi quen với việc này hơn mức cần thiết.

Mảnh giấy nằm ngay trước mặt. Trống. Sạch. Vừa đủ để viết hai dòng.

Tôi không nhớ mình đã định viết gì. Nhưng khi đầu bút chạm xuống, câu chữ tự hiện ra, như thể chúng chưa từng rời đi.

"Nếu nghe ba tiếng gõ, đừng cố nhớ, đừng cố tìm."

Tôi đọc lại. Không thấy lạ. Cũng không thấy đúng. Chỉ thấy yên tâm, giống như vừa hoàn thành một việc cần làm trước khi quên mất lý do vì sao mình phải làm nó.

Tôi gấp mảnh giấy lại, đứng dậy, mở ngăn kéo bàn dưới cùng. Bên trong có vài cây bút cũ, giấy nháp, một cuốn sổ trống chỉ thiếu đúng trang đầu.

Tôi đặt mảnh giấy vào trong, đẩy nó xuống vừa đủ sâu.

Ngăn kéo khép lại, không kêu tiếng nào.

Tôi ngồi lại trên giường, tắt đèn. Căn phòng chìm vào yên tĩnh. Trong đầu tôi có một khoảng trống nhỏ, nhưng nó không làm tôi khó chịu. Tôi đã quen với việc không cần lấp đầy mọi thứ.

Khi tôi nhắm mắt, tiếng gõ đầu tiên vang lên.

Tôi không mở cửa.
Và cũng không cố nhớ vì sao mình không nên làm vậy.

Buổi sáng tôi thức dậy, vẫn như bao buổi sáng khác. Tôi thấy căn phòng khá bừa bộn nên tôi quyết định dọn phòng, vì đã lâu tôi chưa dọn và nó dần trở thành một nơi khác với nơi mà con người có thể ở.

Trước tiên, tôi gom sách lại thành từng chồng, vứt những tờ giấy nhàu nát mà tôi còn chẳng nhớ lí do cho sự hiện diện của chúng. Sau đó là tiết mục gom quần áo, cả cũ lẫn mới, tất cả đưa vào trong cái tủ mà đáng lẽ tôi cũng phải dọn. Lại có 1 số thứ không biết phải xử lí như thế nào, không phải vì không cần nữa, mà do tôi đang cố nhớ xem mình có từng cần nó lúc nào trong đời không. Có lẽ trí nhớ của tôi ngày càng kém đi rồi.

Lúc ấy, một mảnh giấy vô tình rơi ra lúc tôi đang mang cả đống giấy đi vứt. Nhỏ, gập làm đôi, như mấy tấm "thư" mà bọn học sinh vẫn hay truyền cho nhau lúc đang trong giờ học. Thế là tính tò mò của tôi trỗi dậy, tò mò muốn xem thử tấm thư ấy muốn mang đến đây thông điệp gì từ quá khứ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com