Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

gsgasga3

CHƯƠNG 2 : TIỂU MỸ NHÂN KẾ ( HẠ)

Người Dịch : VÔ SONG

Bấm vào đây để xem nội dung.

Miệng của tiểu nha đầu bị một miếng băng lớn dán ngang, cổ tay và mắc cá chân cũng bị dây thừng trói lại, một đầu dây thừng buộc vào giường, cả người bị căng ra bốn góc giường mềm mại, vốn không thể động đậy. Cách trói này thật chuyên nghiệp, thân thể tiểu nha đầu hoàn toàn giãn ra, ánh mắt Tiểu Khai vừa nhìn thấy, nhất thời cũng trợn lên.

Tuổi của tiểu nha đầu còn chưa lớn lắm, nhưng thân thể phát dục thật ra đã thành thục, chỗ nào nên lớn thì lớn, nên nhỏ thì nhỏ, nên thon thì thon, nên kiều mỵ thì kiều mỵ, có thể vì đây là mùa hè, tiểu nha đầu ăn mặc rất mát mẻ, một cái áo ngắn và một cái váy ngắn đến mức không thể ngắn hơn, trong tư thế bị trói này cơ hồ đã hoàn toàn lộ ra hết tiền vốn. Đôi chân như điêu khắc cùng với cái eo nhỏ lả lướt đang vặn vẹo, hiệu quả thật làm cho người ta kinh tâm động phách hoàn toàn lộ ra trước mắt Tiểu Khai.

Tiểu Khai nuốt ngụm nước bọt, chậm rãi vươn tay qua, tháo miếng băng dán trên miệng Trữ Tình xuống, Trữ Tình trước tiên kinh hãi vui mừng kêu to lên: " Tiểu Khai ca, anh thật sự tới cứu em rồi."

" Vô nghĩa." Tiểu Khai kiêu hãnh nói: " Nói thế nào ta cũng là một công dân có chính nghĩa đó mà."

Ai cũng không có chú ý, lúc này trên bầu trời đêm đang có một đạo kiếm quang mỏng manh yếu ớt bay qua, thẳng tới khách sạn Kim Đế bay tới, đó rõ ràng là một người tu chân đang ngự kiếm phi hành.

Tiêu Vận đứng ở trên phi kiếm, căng thẳng cố gắng khống chế phi kiếm của mình, công pháp của nàng vô cùng yếu ớt, bình thường mười lần cũng khó thể thành công một lần, bất quá hôm nay có ông trời phù hộ, thành công bay cao tới như vậy, bây giờ đã tiếp cận lầu mười bốn của khách sạn Kim Đế, nàng lảo đảo điều chỉnh vị trí cho tốt, quay về phía cửa sổ mở ra phân nửa " sưu" một tiếng bay thẳng vào phòng tắm hào hoa của phòng 403.

" Trữ Nguyện đáng chết, dám nói sẽ mở toàn bộ cửa sổ." Tiêu Vận tức giận sửa sang lại mái tóc hơi rối, sau đó nhẹ chân bước lên dán lỗ tai vào vách cửa phòng tắm, lắng nghe động tĩnh bên ngoài phòng.

" Nghiêm Tiểu Khai a Nghiêm Tiểu Khai, nếu như hôm nay ngươi không trải qua được khảo nghiệm, ta nhất định tuyệt đối giáo huấn ngươi." Tiêu Vận cắn răng đến nỗi vang ra tiếng, hai tay nhỏ nắm chặt: " Ngươi là lão công do sư phó an bài cho ta, nếu ngươi dám đối với nữ nhân khác ngoài Tiểu Trúc động tay động chân xem, ta còn không thiến ngươi mới lạ!" Nàng vừa nói thầm, vừa đi đóng nhẹ cửa sổ, nhẹ chân nhẹ tay kéo bức màn, sau đó đứng ngay trước gương, trên gương mặt có chút hồng lên, cắn môi suy nghĩ thật lâu mới cắn răng, đem chiếc váy dài trên người tuột xuống, hiển lộ ra một thân thể hoàn mỹ, tiếp theo nàng lại cởi luôn những gì còn sót trên người, cẩn thận giấu vào một góc sáng sủa, giờ phút này trong phòng tắm có một phong cảnh tuyệt vời, không hề kém phòng bên ngoài chút nào, chỉ tiếc những chuyện này Tiểu Khai hoàn toàn không hay biết chút gì.

Sau khi cởi hết trên người mình sạch sẽ, gương mặt Tiêu Vận đã đỏ lên như lửa thiêu, nàng cố nén sự xấu hổ đứng thẳng lên, hai tay tạo thành hình chữ thập, trong miệng niệm vài câu chú ngữ, sau đó thân thể nàng cũng chầm chậm biến mất trong không khí. Tiêu Vận quay qua tấm gương nhìn kỹ vài phút, xác định không còn nhìn thấy hình ảnh mình trong gương, mới nhẹ chân nhẹ tay mở cửa phòng tắm.

" Ân, Ẩn Thân Thuật này thật là hữu dụng a." Tiêu Vận nhìn thấy hình ảnh trống rỗng trong gương, dùng sức nắm chặt tay: " Bây giờ ta phải ra hiện trường mà xem, xem Nghiêm Tiểu Khai có làm ra chuyện có lỗi với ta không." Tiêu Vận lặng lẽ nói với mình: " Mặc dù bổn tiểu thư không thích hắn một chút nào, nhưng dù sao hắn cũng phải có trách nhiệm với ta ma..."

Nàng đi đến trong phòng khách, trong lòng vẫn không yên, thành công của pháp thuật chính mình quá thấp, nếu lâu một chút bỗng nhiên hiệu lực thì rất xấu hổ, cho nên nàng quay đầu nhìn quanh, tìm được một ngăn tủ thật to, vội vàng chui nhanh vào, trong ngăn tủ có hai khăn tắm thật to, nàng vội trốn vào mặt sau của một chiếc, tay kéo lên che trước ngực.

Cùng lúc đó tại Trữ gia, Trữ Nguyện cũng đang hắc hắc cười: " Nghiêm Tiểu Khai a Nghiêm Tiểu Khai, đừng trách ta hôm nay đem sự việc nói cho Tiểu Vận nga, ta đối với Tiểu Vận là thật tâm đó, cần phải cho nàng nhìn thấy ngươi là một nam nhân như thế nào. Cho nên ngươi cứ an tâm mà làm cậu em rể của ta đi. Có thể ở cùng một chỗ với tiểu muội của ta, coi như là ngươi rất may mắn."

Hơi thở của Trữ Tình có chút dồn dập, Tiểu Khai cởi hết dây thừng trên tay chân nàng, nàng chợt lao tới đem cả thân hình chui vào lòng Tiểu Khai, hai cánh tay trơn mượt đã như rắn ôm lấy cổ Tiểu Khai, kêu lên một tiếng: " Tiểu Khai ca, ôm chặt em đi."

Tới nay Tiểu Khai vẫn luôn nghĩ Trữ Tình là một tiểu nha đầu mà thôi, nhưng ngọc nhuyễn ôn hương( thân hình mềm mại thơm ngát) thu vào lòng mình, rốt cuộc hắn đã nhận thức rõ mình đã sai lầm, tiểu nha đầu căn bản không còn là tiểu nha đầu, mà là tiểu yêu tinh, vô luận là nơi ngực tràn đầy vẻ mềm mại xúc cảm, mà cánh tay ôm trên cổ, và ngay cả hơi thở thơm như hoa lan bên tai, tất cả đều nói cho hắn biết một đạo lý: " Tiểu nha đầu tuyệt đối có đủ tiền vốn hùng hậu biến một nam nhân thành dã thú."

Tiểu Khai chỉ cảm thấy trong bụng chợt nóng lên, một luồng khí ấm áp trỗi lên thật nhanh, sau đó mỗi bộ phận trên người đột nhiên cứng ngắc.

Tiếng nói của tiểu yêu tinh vang lên đầy mị hoặc nói không nên lời: " Tiểu Khai ca, hôn em đi." Nàng mỉm cười khúc khích, nhẹ nhàng thổi một hơi vào tai hắn, một hơi này làm hắn chợt run run, hai cánh tay dùng sức ôm lấy Trữ Tình vào lòng, từ từ cúi đầu, nghĩ thầm sẽ hôn xuống cái miệng xinh tươi đỏ hồng nhỏ nhắn.

Tiêu Vận khẩn trương hít sâu một hơi, bỗng nhiên cảm thấy khẩn trương đến nỗi nói không nên lời, cặp mắt trừng thật to, gắt gao giương mắt nhìn khoảng cách hai cái miệng của Tiểu Khai và Trữ Tình.

Năm phân...bốn phân....ba phân...hai phân...năm ly...

Hai đôi môi mang theo hơi thở nóng hổi, theo góc độ này nhìn qua, tựa hồ như đã hợp vào thành một.

" Ta..vì sao lại khổ sở như vậy?" Tiêu Vận lấy tay ấn vào ngực mình, cảm thấy trái tim cơ hồ đang nhảy tung trong lòng ngực: " Ta...ta không thích hắn, ta tới nơi này chỉ là xem kịch vui thôi."

Thời khắc mấu chốt, Tiểu Quan nhảy ra: " Khai ca, sự tình này ta xem không hay, vừa lúc gần đây nhớ tới một ít chuyện, ta cần phải bế quan một lần, có chuyện gì ngươi chỉ cần trích một giọt máu là ta sẽ tỉnh lại."

Tiểu Khai lập tức tỉnh táo lại, sau khi tỉnh táo lại càng hoảng sợ, hai tay đẩy ra, tiểu yêu tinh ngã xuống giường, Tiểu Khai dùng sức lắc đầu, đang muốn sửa sang lại một chút suy nghĩ rối loạn, chợt thấy tay chân căng thẳng, nguyên lai tiểu yêu tinh đang trườn lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đang giống như mây đỏ trên trời, miễn cưỡng thở hào hển nói: " Tiểu Khai ca ca, em..em bị bọn họ bỏ thuốc rồi."

" Cái gì?" Thanh âm Tiểu Khai lạc đi: " Xuân dược?"

" Ân, đúng vậy." Trữ Tình hít thở dồn dập, tản mát ra hơi nóng bức người: " Tiểu Khai ca, em nóng quá, em..em nóng quá...em chịu không được nữa."

" Trời ạ." Tiểu Khai nhắm mắt lại than thở: " Chẳng lẽ phim truyền hình tam lưu thường xuyên xuất hiện cảnh phim như hôm nay lại thật sự xảy ra trên người ta?"

" Tiểu Khai ca giúp em...nhanh nhanh lên giúp em.." Cánh tay Trữ Tình như con rắn cuốn tới ôm lấy cổ Tiểu Khai, kéo mạnh đầu hắn xuống, dùng cái miệng nhỏ nhắn muốn hôn miệng hắn, hàm răng trắng muốt hé lộ sau đôi môi anh đào, thật sự là có lực hấp dẫn không thể chống đỡ.

" Không..không được đâu." Tiểu Khai dùng sức cắn đầu lưỡi: " Ta không thể có lỗi với Tiểu Trúc." Hắn mạnh mẽ lắc đầu, hai tay đẩy ra, xô tiểu nha đầu xuống giường, bản thân lui nhanh hai ba bước, bỗng nhiên cảm thấy khí lực toàn thân như mất hết, đặt mông ngồi xuống đất.

" Hư..." Tiêu Vận thở ra một hơi dài, chậm rãi buông tay ra khỏi ngực.

" Tiểu Khai ca...anh không giúp em..em sẽ chết đó." Sóng mắt của Trữ Tình trở nên vô cùng vũ mị mê ly, trên gương mặt hoa đào đỏ hồng, tiên diễm đến kinh tâm động phách, da thịt toàn thân nàng lộ ra hoàn toàn, sự diễm lệ hồng hào đỏ rực này, thoạt nhìn thật sự gợi cảm không thể hình dung, tiếng nói bình thường thanh thúy như chuông bạc, đã mang theo vẻ gợi tình khó tả, tràn ngập vẻ gợi cảm khác thường. Xem trạng thái của nàng, nếu cỗ lửa dục này không thể tiêu trừ, tựa hồ thật sự có thể bị lửa dục công tâm mà chết.

Lại nói, tiểu nha đầu làm việc thật là độc địa, phản ứng này của nàng không thể giả ra được, không hề nghi ngờ là nàng đã thật sự uống xuân dược rồi.

Tiểu nha đầu thở gấp hổn hển, trên chiếc giường lớn mềm mại uốn éo liên miên, toàn thân Tiểu Khai đã mất đi khí lực nhưng vẫn còn một nơi tràn ngập lực lượng rướn cao lên đỉnh đỉnh uy danh, rốt cuộc phải làm sao bây giờ đây?

" Nghiêm Tiểu Khai, còn gì để do dự nữa? Lên đi, vừa có thể chiếm tiện nghi, vừa có thể cứu người, loại chuyện tình nhất cữ lưỡng tiện mà không làm thì đúng là tên ngốc." Trong đầu có một thanh âm vang lên nói với hắn.

" Nghiêm Tiểu Khai, làm người nhất định phải có nguyên tắc, đối với tình yêu nhất định phải chuyên tâm một lòng, ngươi yêu Tiểu Trúc, ngươi nhất định phải đem lần đầu tiên cấp cho Tiểu Trúc a, Tiểu Trúc là một cô gái truyền thống, nàng sẽ không thích kẻ háo sắc nga." Một thanh âm khác lại nói với hắn.

" Tiểu Quan, cho ta chủ ý đi." Tiểu Khai bắt đầu cầu trợ giúp.

Đáng tiếc Tiểu Quan không có một chút phản ứng, tiểu tử này rõ ràng không muốn xem kịch vui trên giường nên đã lựa chọn việc trực tiếp bế quan.

Tiểu Khai cắn răng, nhanh chóng lao vào phòng tắm, từ trong lao ra trong tay bưng một chậu nước, toàn thân Trữ Tình đã thiêu thành đỏ rực như lửa, diễm sắc càng thêm đãng khí, Tiểu Khai đi đến trước mặt nàng, cắn răng nhắm mắt " Hoa" một tiếng, đã đổ cả thau nước lạnh lẽo vào người Trữ Tình.

" Thật là kiêu hãnh đến tốt quá, kiêu hãnh đến diệu quá, hừ hừ..." Tiêu Vận trốn trong tủ quần áo tán dương cách chọn lựa của Tiểu Khai.

Cả hiện trường một mảnh hoang tàn, có bao nhiêu hỗn loạn thì hỗn loạn, tiểu mỹ nữ bị ướt đẫm trong nước lạnh run rẩy vài phút, mới chậm rãi ngẩng đầu lên, mang theo tiếng khóc nặng nề: " Tiểu Khai ca, anh không cần em?"

" Ta..ta không có." Ánh mắt Tiểu Khai cũng không dám nhìn xuống, quần áo trên người tiểu mỹ nữ vốn đã rất ít, bị ướt đẫm thế này cũng chẳng khác gì đang trần truồng, ngược lại càng có thêm vài phần vẻ đẹp lăng loạn, Tiểu Khai cởi áo sơ mi của mình ném qua: " Nào, ngoan, mặc xong quần áo ta đưa cô về nhà."

CHƯƠNG 3 : HOÀNG SƠN LAI KHÁCH ( THƯỢNG) ( KHÁCH ĐẾN TỪ HOÀNG SƠN)

Người Dịch : VÔ SONG

Bấm vào đây để xem nội dung.

Trữ Tình bị nước lạnh tạt trúng, hiệu quả của xuân dược đã tan đi, đáng thương đứng lên, khoát áo của Tiểu Khai vào, thấp giọng nói: " Tiểu Khai ca, hôm nay quá muộn rồi...không về được đâu."

Tiểu Khai rùng mình, bây giờ mới nhớ đã nửa đêm: " Vậy trước tiên ngủ lại một đêm, ngày mai nói sau đi."

" Vậy..còn anh?" Màu hồng trên người Trữ Tình bây giờ mới chậm rãi hạ xuống, cắn đôi môi tiên diễm, mang theo vài phần chờ mong và vài phần ngượng ngùng nhẹ giọng nói: " Một mình..em sợ.."

Tiểu Khai thở dài, không thể do dự hươ tay: " Ta ở lại với cô."

" Ân.." Trữ Tình gật gật đầu, đột nhiên hắt hơi một cái.

" Nhanh đi tắm nước nóng đi." Tiểu Khai luống cuống tay chân cầm lấy cánh tay tiểu mỹ nữ đẩy nàng vào phòng tắm, vì dùng sức, chợt cảm giác được thân thể tiểu mỹ nữ mềm mại thì nhanh như tia chớp rụt trở về, ấp úng nói: " Ta...ta giúp cô lấy khăn tắm."

Tiểu mỹ nữ cắn môi, một hình dáng không cam lòng, chậm rãi đi vào phòng tắm, đợi đến khi cửa phòng " ba tháp" một tiếng rồi khép lại, Tiểu Khai mới phảng phất thở ra một hơi dài, đặt mông ngồi xuống cái ghế chỗ hỗn loạn. Ngồi chừng năm phút, mới đứng dậy, có khí vô lực đi tới trước tủ quần áo, đưa tay mở cửa tủ.

Tiêu Vận đang trốn trong tủ nhất thời khẩn trương " Xoát" thụt sâu hơn vào trong tủ, trong tay cầm chặt hai cái khăn tắm, không dám cử động.

Đã có nhắc qua, ngọn đèn trong phòng có màu phấn hồng, không khí lãng mạn tình điệu cũng quá đủ, nhưng để chiếu sáng thì vẫn còn kém một chút, Tiểu Khai lại đứng ngay cửa tủ, dùng tay cầm lấy một cái khăn tắm kéo mạnh ra ngoài.

" Di, sao lại lấy không ra?" Tiểu Khai kinh ngạc " y" một tiếng, lại dùng sức kéo, lúc này khăn tắm bị kéo r một nửa, Tiểu Khai vừa buông tay, " Sưu" một tiếng khăn tắm lại rụt trở về.

Hắc, thật là kỳ quái, Tiểu Khai không nghĩ suy nghĩ, lại dùng lực kéo ra ngoài, lúc này đây khăn tắm cơ hồ đã kéo ra khỏi cửa tủ, mà lại mơ hồ nghe được bên trong truyền đến " Nha" một thanh âm kinh hô nhỏ xíu.

" Chẳng lẽ ở trong đó có người?" Tiểu Khai lại càng hoảng sợ, vội buông tay, chiếc khăn tắm kia lại nghe lời " sưu" một tiếng lại rụt trở về, Tiểu Khai lui về phía sau ba bước, cẩn thận nhìn cửa tủ thật lâu, lúc này mới đưa tay " ba" một tiếng mở tung hai cánh cửa tủ, cẩn thận nhìn vào trong.

Trong ngăn tủ ngoại trừ khăn tắm, cũng chỉ là khăn tắm, căn bản nhìn không ra có cái gì khác thường, Tiểu Khai nghiêng ngó cẩn thận đánh giá cái khăn tắm khi nãy kéo không ra, cẩn thận lấy tay giữ chặt, chậm rãi kéo ra ngoài, lúc này thì hoàn hảo, chỉ là hơi có chút lực cản, sau đó thì không cần dùng lực đã kéo ra.

Ở phía sau khăn tắm cũng vẫn trống không, nhìn không ra có chuyện gì khác thường.

" Kỳ quái, chẳng lẽ ta bị tiểu nha đầu khiêu khích đến thần kinh suy yếu?" Tiểu Khai cắn răng suy nghĩ.

Tiêu Vận khẩn trương đến không dám thở một hơi, theo bản năng bảo vệ thân thể của phụ nữ, nàng và Tiểu Khai giằng co hai lần, sau đó lập tức phát hiện mình đã làm sai, vì vậy nàng mới chịu buông tay, mặc cho Tiểu Khai kéo khăn tắm ra ngoài. Bây giờ, nàng đang đứng ngay trước mặt Tiểu Khai, cả người trần như nhộng, trần truồng không mảnh vải che thân, mặc dù toàn thân vẫn trong trạng thái trong suốt, nhưng mắt nhìn thấy có một người đàn ông đang đứng trước mặt mình chỉ khoảng nửa thước giương mắt nhìn ngay những bộ vị thân thể bí ẩn của mình, vô luận là cô gái nào cũng sẽ cảm thấy không được tự nhiên, trong tích tắc này, gương mặt Tiêu Vận cũng giống như lửa thiêu đỏ rực, chỉ cảm thấy cả lỗ tai cũng bị nóng bỏng như thiêu.

Tiểu Khai nhìn thật lâu cũng không cảm thấy có gì khác thường, mang theo điểm nghi hoặc vẫn còn trong lòng, đưa tay ra sờ vào trong tủ.

Bàn tay mềm mại và ấm áp, ân, ngăn tủ này thật là rất tốt, không biết là tài liệu gì làm ra, Tiểu Khai một bên chậm rãi suy nghĩ, bàn tay vẫn tiếp tục sờ xuống, chỉ cảm thấy ngăn tủ không hề bằng phẳng, nhưng cũng tuyệt đối mềm nhẵn, tay cảm thấy thật dễ chịu.

" Ân, không thể nghi ngờ, vật này đúng là cao cấp, trước kia ta còn chưa thấy qua." Tiểu Khai âm thầm gật đầu, lại không biết ngay trước mặt mình, Tiêu Vận đã hoàn toàn sợ hãi.

Nàng đứng ở nơi đó, không dám có một cử động, chỉ cảm thấy bàn tay của Tiểu Khai đang lướt theo bụng và tay của nàng rồi đi xuống, theo cặp đùi thon dài thẳng tắp sờ xuống tiếp, cuối cùng dừng lại nơi mắc cá chân, vuốt ve tới lui, hoàn hảo vẫn không có sờ tới bộ vị mẫn cảm nhất, coi như là phúc trời cho, Tiêu Vận vốn cũng là một hoàng hoa đại khuê nữ thanh thanh bạch bạch, mặc dù bình thường người đeo đuổi vô số, nhưng vẫn giữ thân trong sạch, làm sao chịu được bàn tay nam nhân sờ soạng như vậy, chỉ cảm thấy cả người nóng rực lên, một cỗ nóng ấm từ bàn tay Tiểu Khai truyền tới, phát tán ra các nơi, nàng nắm chặt nắm tay cắn chặt răng cố nén, Tiểu Khai chậm rãi đứng lên, bàn tay kia còn không có lấy trở về, theo đùi sờ ngược lên, dần dần hướng tới đôi gò ngực cao vút của nàng, sờ soạng một lát, còn vô ý thức xoa cả hai tay, dưới hai bàn tay này, Tiêu Vận rốt cuộc chịu không được, cả người chợt run run lên. Cảm thấy ở chỗ kín trong cơ thể mình, bắt đầu lặng lẽ ươn ướt.

" Trời ạ, ta đang làm cái gì?" Tiêu Vận nhắm chặt đôi mắt đẹp, hai dòng nước mắt đang lặng lẽ chảy xuống, trong lòng có tám phần cảm thấy phẫn nộ uất ức đến muốn chết, lại còn mang theo hai phần bí ẩn không nói ra lời khoái cảm, trong lòng nàng liều mạng hò hét: " Nghiêm Tiểu Khai, bổn tiểu thư nhất định phải giết ngươi!"

Nhưng Tiểu Khai đứng phía trước, một chút thanh âm nàng cũng không dám phát ra.

Hoàn hảo thời gian do dự của Tiểu Khai cũng không dài, hắn nhanh chóng thu tay lại rồi đóng cửa tủ, bởi vì trong phòng tắm đã truyền đến tiếng thúc giục làm cho Tiểu Khai run sợ: " Tiểu Khai ca, mau giúp em đem khăn tắm đến đây, chẳng lẽ anh muốn em tự mình đi ra lấy?" Thanh âm thanh thúy lại kèm theo tiếng cửa mở, làm Tiểu Khai sợ tới mức không còn tâm tư tìm hiểu ngăn tủ cổ quái nữa.

Trong tủ, Tiêu Vận thở ra một hơi thật dài, chỉ cảm thấy toàn thân không còn một chút sức lực, chậm rãi xụi lơ trên mặt đất, giờ phút này nếu nhìn thấy nàng, chỉ là một khuôn mặt hồng rực, có chút thở gấp, có chút rối loạn mái tóc, ánh mắt mê ly, tuyệt đối có thể làm cho bất cứ nam nhân nào trên thế giới cũng phải gây ra thất thố nghiêm trọng.

Không lâu chợt nghe bên ngoài vang lên thanh âm của Trữ Tình: " Khai ca, em đi ra đây."

Những lời này nói xong, bên ngoài đột nhiên yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không nghe được nữa.

Vừa rồi Trữ Tình kiều mỵ vô hạn, biểu hiện ra một mặt gợi cảm, hôm nay đã đến bước này, vừa đi ra đứng trong phòng khách, mái tóc đen nhánh xõa trên vai, còn điểm thêm đôi mắt long lanh, sắc như thanh đao, làn da trắng như tuyết, khuôn mặt hồng hào, mang theo hương thơm ngát vừa mới tắm rửa, rõ ràng là một cô gái siêu cấp mỹ nữ, giờ phút này chỉ bọc một chiếc khăn tắm, lộ ra vẻ thanh xuân mơn mởn, nhất thời làm Tiểu Khai lại trợn mắt há hốc mồm, không nói ra lời.

" Tách" Một giọt nước bọt rơi xuống mặt bàn, trong sự yên tĩnh lặng lẽ của căn phòng vô cùng thanh thúy. Nhất thời đã làm Tiểu Khai bừng tỉnh.

Trong lòng Trữ Tình có tư vị ngọt ngào, nở nụ cười trộm, cũng không nói chuyện, chỉ có khuôn mặt thuần khiết thanh lệ đang đỏ ửng, trong lòng nghĩ: " Tiểu Khai ca quả nhiên là có thích ta, hắn chỉ là không thừa dịp người gặp nguy mà thôi, hắn quả thật là một nam tử hán chân chính a..."

Một đêm hỗn loạn vô hạn, tiểu nha đầu khi xem ti vi thì lại nói đói bụng, nửa đêm còn nói ngủ không được, quấn quýt lấy Tiểu Khai bắt hắn phải nói chuyện phiếm, Tiểu Khai cũng không ngốc, hắn hiển nhiên nhìn ra được tiểu nha đầu có ý với hắn, nhưng cho dù có chết hắn cũng không nghĩ ra một người vốn khinh bỉ hắn vô cùng như tiểu mỹ nữ này lại vì cái gì bỗng nhiên lại thích hắn, hắn mang theo nghi vấn đầy mình, hắn vẫn cố gắng tự chủ cho đến bốn giờ sáng mới ngủ tại sô pha, vì thế Tiêu đại tiểu thư của chúng ta đến lúc này mới lặng lẽ rời đi, theo nàng xem xét, biểu hiện hôm nay của Tiểu Khai đúng là hợp cách.

Cho nên chuyện mình bị chiếm tiện nghi...Ai, kẻ không biết không tội, dù sao trước kia cũng đã bị hắn chiếm tiện nghi qua rồi mà...Tiêu đại tiểu thư cắn răng nghĩ: " Ta sẽ nhẫn nhịn."

Gần đây Cổ Chánh Kinh phát hiện, có thể mình đang xảy ra những chuyện thật là kỳ lạ, mà bây giờ hắn đã phát hiện ra chân tướng của sự việc.

Đầu tiên, Nghiêm Tiểu Khai chính là vị tam công tử thần bí nhất của Tư Mã gia tộc Tư Mã Thính Phong, nếu không sẽ không khiến cho Trì Tiểu Trúc và Tiêu tổng giám hai đại mỹ nữ đối xử tốt với hắn, Tư Mã Thính Phong hiển nhiên cũng không phải người thường, nếu không sẽ không để cho mình khi dễ hắn, không hay ho rồi, có thể tưởng tượng, vị công tử ca có nhiều tiền mà lại thần bí này lại có một lực lượng kỳ quái mà người thường không thể có.

Tiếp theo, Trì Tiểu Trúc và Tiêu tổng giám đã trải qua chuyện đối mặt trong tình trường, cuối cùng là Tiêu tổng giám chiến thắng, vì thế Trì Tiểu Trúc mới từ chức mặc kệ mọi việc, mà Nghiêm Tiểu Khai hai lần ngồi trên xe Tiêu tổng giám ra ngoài, bị hắn nhìn thấy.

Thứ ba, gần đây Nghiêm Tiểu Khai và Tiêu tổng giám xuất hiện một ít vấn đề, bởi vì ngày hôm qua trên đường Cổ Chánh Kinh đã nhìn thấy xe của Tiêu tổng giám, nhưng lại thấy Nghiêm Tiểu Khai chạy tới, nhưng chỉ mới chạy được một nửa thì chiếc xe đã bỏ chạy, điều này chứng minh Tiêu tổng giám đang trốn tránh Nghiêm Tiểu Khai.

Dựa theo câu nói ai đúng ai sai, lời vàng lời ngọc, chẳng lẽ là nàng thay lòng đổi dạ? Đối với nữ nhân xinh đẹp mà nói, nàng thay nam nhân khác cũng không có chuyện gì kỳ quái.

Thứ tư, Nghiêm Tiểu Khai có người mới, bởi vì gần đây mỗi khi tan sở, Cổ Chánh Kinh thường nhìn thấy một cô gái đáng yêu tràn đầy vẻ thanh xuân đứng dưới lầu chờ hắn tan sở, nếu hắn không nhìn lầm, cô gái kia chính là tiểu công chúa của Trung Hành địa sản. Ân, nếu Trung Hành địa sản muốn hợp tác với Tư Mã gia tộc, điều này hoàn toàn hợp lý.

Cổ Chánh Kinh bây giờ đã hoàn toàn ngoan ngoãn làm quản lý bộ vệ sinh, bởi vì vô luận là tổng giám Thiên Dật, hay là tiểu công chúa của Trung Hành địa sản, hoặc là thiếu gia của Tư Mã gia, đều là những người hắn không thể đắc tội được.

" Ai..." Một tiếng thở dài tang thương, vị Cổ quản lý tham lam của năm đó khi nhìn thấy Tần Trăn đại mỹ nữ đi ngang thì nuốt ngụm nước bọt, đành nhận mệnh cầm sọt rác đi vào trong nhà vệ sinh.

CHƯƠNG 3 : HOÀNG SƠN LAI KHÁCH ( HẠ) ( KHÁCH ĐẾN TỪ HOÀNG SƠN)

Người Dịch : VÔ SONG

Bấm vào đây để xem nội dung.

Cuộc sống như vậy, bất tri bất giác đã nhiều ngày như nước chảy qua, thẳng đến ngày Tụ Linh đại hội của Hoàng Sơn.

Tiểu Khai từ sớm đã thu dọn giường, đem Vô Tự Thiên Thư đặt vào trong túi tiền trong người, mở cửa thì đã thấy một đạo kiếm quang màu trắng từ xa xôi bắn tới, đảo mắt đã thấy đứng ngay cửa.

" Ách...sao lại là con gái chứ?" Lời này Tiểu Khai cũng không nói ra, chỉ nghĩ trong lòng, lập tức mặt mày hớn hở nói: " Chào cô, mỹ nữ làm sao xưng hô?"

Người ngự kiếm mà đến đúng thật là một cô gái, nhưng lại là một tiểu cô nương, thoạt nhìn bất quá chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, da thịt trắng như tuyết, ánh mắt thật to, trong ánh mắt cất giấu vài phần tò mò, vài phần hưng phấn, còn có vài phần sợ hãi, mặc một bộ váy màu xanh biếc, lộ ra hai đôi chân thon dài, giờ phút này đối diện Tiểu Khai khiếp khiếp nói: " Xin..xin hỏi ngài chính là môn chủ Nhị Bách Ngũ của Thiên Tuyển Môn phải không?"

Gương mặt của Tiểu Khai đỏ hồng lên, ngượng ngùng nói: " Gọi ta là Tiểu Khai là được rồi...Đừng gọi ta là cái gì môn chủ."

" Hì hì.." Tiểu cô nương nở nụ cười: " Ngươi thật là lợi hại nga, tuổi còn trẻ như vậy mà đã là môn chủ, ân, ngươi gọi ta là Hiểu Lâm là được, người ta vâng lệnh thầy tới đón ngươi đó." Con mắt đen nhánh của nàng xoay chuyển, bỗng nhiên cười nói: " Nghe nói ngươi còn chưa biết bay?"

" Ách...đúng vậy." Tiểu Khai rất là xấu hổ, ấp úng nói: " Chủ yếu là...thời gian của ta đều dùng để tu luyện nội công..."

Hiểu Lâm hì hì cười, cũng không nhiều lời, tay giơ lên, một tiếng quát trong trẻo vang lên: " Khởi", thanh trường kiếm màu trắng lăng không bay lên, vừa nhìn thấy Tiểu Khai cảm thấy đẹp không thôi.

Hiểu Lâm liếc mắt nhìn Tiểu Khai, đôi mày như đang giãn ra như cười, nhẹ nhàng thả người lên, phiêu phiêu dừng trên thân kiếm, một cái chân nhỏ điểm trên chuôi kiếm, thoạt nhìn như sắp bay lên, nói: " Đi lên đi, Tiểu Khai ca ca."

Tiểu Khai bị cái liếc mắt của nàng làm cho trong lòng nhảy dựng, thầm nghĩ: " Nha đầu này lớn lên khẳng định lại là một tiểu yêu tinh hại nước hại dân." Hắn học theo hình dáng của Hiểu Lâm cũng là nhảy dựng lên, nhưng hai chân lại đặt trên thân kiếm, nhưng động tác lại mười phần nặng nề, ép trường kiếm trầm xuống, Hiểu Lâm lại càng hoảng sợ, phát ra một tiếng kinh hãi nhẹ nhàng, vội vàng tăng thêm lực lượng, cuối cùng thanh trường kiếm cũng ổn định, nàng hận hận quay lại liếc mắt nhìn Tiểu Khai, sẵng giọng: " Tiểu Khai ca ca, sao anh không dùng Khinh Thân Thuật chứ a."

" Ta...ta không biết." Tiểu Khai buồn bực nói: " Nếu ta biết thì đã không nhờ cô tới tiếp ta."

" Nhưng...nhưng..." Gương mặt Hiểu Lâm đỏ lên, phảng phất như gặp chuyện gì khó khăn, suy nghĩ hồi lâu mới cắn răng: " Không quan hệ, chúng ta xuất phát thôi."

Lại nói, Hiểu Lâm cũng gặp khó khăn, ngự kiếm thuật của nàng vốn luyện thành không bao lâu, lần này nhờ vào sự sủng ái của sư phụ, trăm phương ngàn kế đòi đến đây tiếp người, vốn định biểu hiện một phen cho sư phụ biết mình cũng hữu dụng, ai biết tiếp phải vị môn chủ gì mà ngay cả khinh thân thuật cũng không biết, bằng điểm ngự kiếm thuật mình mới luyện thành, chính mình khi bay còn có thể, muốn dẫn một người hơn một trăm cân bay lên trời, vậy thật là quá miễn cưỡng.

Đương nhiên, tiểu nha đầu không cam lòng chịu thua, nàng quyết định vô luận thế nào cũng phải mang Tiểu Khai về, không thể để cho sư phụ xem thường mình.

" Tốt đấy" Tiểu Khai vừa gật đầu, liền nghĩ thấy dưới chân chợt động, nhất thời còn chưa đứng vững, hai tay ở trên không trung quơ lên loạn xạ rồi từ trên không trung ngã xuống.

" Ngươi lại làm sao vậy?" Hiểu Lâm đã thấy phiền: " Như thế nào ngay cả đứng cũng đứng không xong?" Tiểu nha đầu vốn rất tôn kính người tuổi trẻ như Tiểu Khai đồng chí mà đã lên làm môn chủ, nhưng dù sao tuổi còn nhỏ thì vẫn nhỏ, liên tiếp gặp hai ba vấn đề, đã bắt đầu đại phát tính tình.

" Ta kháo, ta có biện pháp gì đây." Tiểu Khai ủy khuất nói: " Ngồi trên xe bus còn có chỗ cầm tay, phi kiếm của ngươi trống trơn, chỗ để nắm còn không có, ta chỉ là một người thường thì làm sao đứng được?"

" Nhưng...nhưng ngươi là người tu chân a." Hiểu Lâm trợn tròn mắt.

" Vừa rồi ta không phải đã nói sao?" Tiểu Khai nói từng lời: " Thời gian của ta chỉ dùng để tu luyện nội công thôi."

" Nhưng...nhưng...." Gương mặt Hiểu Lâm ngày càng hồng lên, cắn môi suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc hận hận trừng mắt nhìn Tiểu Khai: " Được rồi, ngươi có thể ôm ta.." Lời này vừa nói xong, khuôn mặt đỏ ửng đã tràn lên tới lỗ tai, một đôi mắt to gắt gao nhìn xuống mặt đất, rốt cuộc không ngẩng đầu nhìn Tiểu Khai một cái nào.

" Chuyện này...không hay lắm đâu." Tiểu Khai hắc hắc cười, lần này đã học ngoan, chậm rãi nhảy lên phi kiếm, sau đó hai tay ôm lấy vai Hiểu Lâm, nói: " Ta chuẩn bị tốt lắm rồi, xuất phát thôi!"

Trường kiếm dừng lại chừng mười giây, sau đó phảng phất như lão ngưu kéo xe thong thả bay lên, một đường bay tới cách mặt đất đại khái khoảng hơn ba mươi thước độ cao, từ nơi này nhìn xuống thì người và xe trên mặt đất phảng phất như một hộp que diêm, Tiểu Khai cúi đầu nhìn thoáng qua, sợ tới mức vội vàng nhắm mắt ại, chợt nghe Hiểu Lâm dùng khí lực thật khó khăn nói ra ba chữ: " Chú ý đi." Sau đó " sưu" một chút, phi kiếm liền bắn ra ngoài như mũi tên.

" Má ơi!" Trong tích tắc này, Tiểu Khai phảng phất như ngồi trong xe, quán tính cường đại đã làm cho thân thể hắn tựa hồ muốn văng ra khỏi thân kiếm, nhất thời hồn phi phách tán, kêu thảm thiết một tiếng, đã bất chấp kiêng kỵ, hai tay căng thẳng, ôm cứng lấy Hiểu Lâm ở phía trước, phảng phất như ôm lấy cành cây cứu mạng, không hề buông ra.

" Ân, mềm mềm, mượt mượt, mịn mịn, mặc dù không lớn, nhưng cảm thụ nơi tay cũng được." Trong lúc tiếp xúc đó, Tiểu Khai mơ hồ có ấn tượng, nên vô thức siết mạnh vài cái.

Thanh phi kiếm kia đột nhiên dừng lại ở không trung, sau đó có chút run rẩy, run rẩy hồi lâu, sau đó phảng phất như một vận động viên nhảy cầu lao xuống trên mặt đất, khoảng chừng hơn mười thước mới ổn định lại, sau đó lại như con trâu kéo xe thong thả bay lên, xem ra đã thật sự dùng hết sức đến cực điểm.

Tiểu Khai nghe gió rít bên tai, toàn thân giữa không trung lúc lên lúc xuống, lúc trước lúc sau, ánh mắt càng nhắm càng chặt, khí lực nơi tay càng lúc càng mạnh, đáng thương cho tiểu nha đầu chúng ta, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng, miệng đã sớm bị tức giận đến mấp máy, nhưng bây giờ đang ở giữa không trung, động tác đang sống chết trước mắt, năng lực của nàng có hạn, căn bảng không dám mở miệng làm tổn hao nguyên khí, chỉ có thể căng thẳng cắn chặt răng, cố nén cảm giác hai cánh tay Tiểu Khai đang ôm chặt, liều mạng thúc dục nguyên khí điều khiển phi kiếm bay cao, trong lúc này, tiểu nha đầu vô cùng hối hận nhớ tới trong lòng ngực mình đang có hai vé máy bay.

Tùng Phong đạo trưởng coi như là một vị sư phụ rất tốt, hắn đã mua sẵn hai vé máy bay cho tiểu nha đầu, chỉ chờ nàng tìm được Tiểu Khai, sau đó có thể ngồi máy bay bay thẳng tới Hoàng Sơn, việc của Hiểu Lâm là chỉ cần đưa Tiểu Khai lên núi mà thôi, nhưng Hiểu Lâm lại không nghĩ như vậy, nàng từ nhỏ ở trong núi học đạo, đã sớm ước mơ đi ra ngoài du ngoạn, làm sao lại chịu ngồi máy bay? Cho nên nàng trực tiếp ngự kiếm bay tới chỗ Tiểu Khai, sau đó lại định mang theo Tiểu Khai đi tới Hoàng Sơn, cho nên chuyện khi phi hành trên đường có kiệt lực hay không thì nàng không hề lo lắng qua.

Đương nhiên có thể kinh động người thường trong thế tục hay không, nàng cũng không hề lo lắng vấn đề này.

Cho nên bây giờ, Trung Hành địa sản tiểu công chúa Trữ Tình đang đứng cách nhà Tiểu Khai không xa, ngẩng đầu lên há to miệng tò mò đánh giá kỳ cảnh trong không trung, càng xem càng thấy không rõ, trong lúc đang mơ hồ, chợt nghe " sưu" một tiếng, phi kiếm dùng tốc độ mà mắt thường không thể thấy được thoát ra khỏi tầm mắt của nàng.

Không hề nghi ngờ, Hiểu Lâm đã làm hoảng, cho nên nàng không để ý tới hậu quả mà bắt đầu dùng nguyên khí mạnh mẽ thúc dục phi kiếm, ý đồ đưa vị môn chủ Nhị Bách Ngũ đáng chết này lên Hoàng Sơn.

Lần phát lực này quả nhiên không giống bình thường, phi kiếm nhất thời bay cao hơn mười thước, toàn lực hướng Hoàng Sơn bay đi, càng lên cao độ ấm không khí lại càng thấp, vốn đang là mùa hè mà Tiểu Khai cảm thấy gió lạnh rít quanh, thổi đến hắn toàn thân phát lạnh, thân thể càng ôm sát vào người Hiểu Lâm.

Hai người bay chừng hơn mười phút, cuối cùng sự sợ hãi của Tiểu Khai cũng hạ xuống, đôi mắt đã mở, đầu đã bắt đầu nhìn ngó qua lại.

" Ai, ta nói Hiểu Lâm a, đường dài cứ từ từ, thật là nhàm chán. Chúng ta nói chuyện phiếm đi." Tiểu Khai lắc đầu nói: " Cô nói trước cho ta biết, đại hội này rốt cuộc là làm cái gì vậy, ta chưa từng nghe nói qua."

Hiểu Lâm không đáp.

" Uy, đừng có lạnh nhạt như thế mà, ta thừa nhận vừa rồi biểu hiện của ta quá thất bại, lá gan quá nhỏ, phỏng chừng nàng đang khinh bỉ ta, nhưng khinh bỉ thì cứ khinh bỉ, ta cuối cùng vẫn xem như là khách nhân của phái Hoàng Sơn các ngươi a, nói chuyện với ta đi." Tiểu Khai nói: " Dù sao ta cũng là đường đường môn chủ của Thiên Tuyển Môn mà."

Hiểu Lâm không đáp.

" Ân, nàng không đúng nghe, con gái nên ôn nhu một chút, khoan dung một chút, như vậy mới có con trai thích đó, chắc chắn thế, ta thừa nhận sai lầm với nàng, ta có lá gan nhỏ, không ôm nàng thì ta sẽ té xuống đó, mặc dù ta biết thế này xem bất nhã nhưng chỉ đành xin nàng tha thứ thôi." Tiểu Khai chân thành nói: " Dù sao, tính mạng quý giá lắm a."

Hiểu Lâm run nhè nhẹ, trong lòng quả thật có ngàn lời muốn nói, nhưng hôm nay trời gió rất lớn, nguyên khí đại thương, một câu cũng nói không nên lời, chợt thấy lỗ tai có chút nóng lên, nguyên lai Tiểu Khai đã kề sát tai nàng nói chuyện: " Như vậy đi, nàng đã giận như vậy, ta sẽ nói chuyện cười cho nàng nghe nha."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com