Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

23.Mèo

Toàn vừa nói xong—

mới nhận ra mình lỡ lời.

Câu “em tưởng anh không muốn” vẫn còn treo giữa hai người.

Mà ý nghĩa bên trong nó—

quá rõ.

Quá đủ để người đối diện hiểu.

Toàn cứng người mất một nhịp, vội cúi mặt xuống, giả vờ chỉnh lại tay áo.

Như thể làm vậy có thể kéo câu nói vừa rồi trở lại.

Nhưng không kịp nữa.

Hoàng nghe rất rõ.

Và hiểu rất rõ.

Ánh mắt anh dừng trên gương mặt đang nóng lên của Toàn, khóe môi chậm rãi cong lên.

Không phải kiểu thắng thế.

Mà là vui.

Một kiểu vui rất sâu.

Bởi vì cuối cùng—

anh cũng có được câu trả lời mình cần.

Toàn không từ chối anh.

Có lẽ còn hơn thế.

Hoàng không vạch trần.

Chỉ đứng dậy trước, phủi nhẹ tay.

“Muộn rồi.”

“Anh đưa em về.”

Toàn gật đầu rất nhanh.

Như tìm đường thoát khỏi đoạn đối thoại vừa rồi.

“…Dạ.”

Ra tới xe, Hoàng đưa mũ bảo hiểm cho cậu.

Lần này Toàn nhận lấy rất tự nhiên.

Không còn cái dè chừng như những lần đầu.

Ngồi lên xe cũng vậy.

Không còn giữ khoảng cách.

Vừa ngồi xuống, cậu đã quen tay đặt nhẹ lên eo Hoàng để giữ thăng bằng.

Động tác tự nhiên đến mức chính Toàn cũng không để ý.

Nhưng Hoàng thì có.

Khóe môi anh nhếch lên rất khẽ.

Chiếc xe lăn bánh qua những con đường đã thưa người.

Gió đêm mát hơn lúc đi.

Hoàng lái chậm.

Không biết vì đường vắng—

hay vì muốn đoạn đường này dài hơn một chút.

Đi được một đoạn, Hoàng lên tiếng.

“Em ngủ dễ vậy hả?”

Toàn ở phía sau khựng lại.

Biết ngay anh đang nhắc chuyện lúc nãy.

“Em mệt thôi.”

Hoàng cười.

“Ngủ trên vai người mới quen luôn.”

Toàn lập tức phản bác.

“Mới quen gì nữa.”

“Cũng quen rồi mà.”

Hoàng nhướng mày.

Nghe câu đó, lòng anh vui thêm một tầng.

“Ừ.”

“Vậy là quen rồi.”

Toàn khựng.

Biết mình lại lỡ miệng.

Cậu siết nhẹ vạt áo anh.

“Anh lái xe đi.”

Hoàng bật cười.

Thử thêm một chút.

“Nếu lúc nãy anh không gọi, em ngủ luôn tới sáng chắc được.”

Toàn lầm bầm.

“Làm gì có.”

Hoàng rất tỉnh.

“Lỡ có người bế đi luôn thì sao?”

Toàn ngước lên.

“Bế đi đâu?”

Hoàng cố ý thản nhiên:

“Campuchia.”

Toàn im đúng hai giây.

Rồi lập tức xù lông.

“Ai rảnh mà bắt em qua đó?”

“Với lại anh nghĩ em ngu hả?”

Giọng cậu không còn khách sáo nữa.

Có chút gắt.

Nhưng cái gắt mềm.

Kiểu thân rồi mới dám gắt.

Hoàng nghe mà bật cười.

Nếu là mấy hôm trước—

Toàn sẽ chỉ lịch sự đáp cho xong.

Hoặc im.

Nhưng bây giờ—

cậu phản ứng thật.

Không dựng khoảng cách.

Không né.

Điều đó có nghĩa—

Toàn đã bắt đầu quen với anh thật rồi.

Hoàng thử thêm.

“Biết đâu người ta đẹp trai.”

Toàn phì cười.

“Đẹp trai mà bắt cóc thì vẫn là bắt cóc.”

“Em đạp xuống xe liền.”

Hoàng cười thành tiếng.

“Ghê vậy.”

Toàn hừ nhẹ.

“Chứ sao.”

Hoàng im một lúc.

Rồi giọng nhẹ hơn.

“Vậy nếu là anh?”

Toàn khựng.

“Hả?”

“Nếu anh muốn giữ em lại thì sao?”

Gió đêm lướt qua.

Toàn nhìn gáy Hoàng.

Biết anh đang đùa.

Nhưng không hoàn toàn là đùa.

Cậu mím môi.

Rồi đáp nhỏ:

“Thì phải coi giữ kiểu gì.”

Hoàng nhướng mày.

Đáp lại nhanh hơn cả nghĩ.

“Kiểu tối nào cũng đón em tan làm.”

Toàn im.

Hoàng tiếp.

“Dẫn em đi ăn khuya.”

“Toàn nhớ em ăn gì.”

“Mua bánh cho em.”

“Cho em ngủ trên vai.”

Tim Toàn lại bắt đầu mất nhịp.

Giọng Hoàng thấp xuống thêm.

“Rồi từ từ…”

“Giữ luôn mấy năm.”

Toàn siết nhẹ áo anh thêm.

Tai nóng ran.

“Anh nói như kế hoạch vậy.”

Hoàng cười.

“Ừ.”

“Đang tính mà.”

Toàn nghẹn lời.

Muốn phản bác.

Nhưng không phản bác nổi.

Chỉ đành lầm bầm:

“Ai cho anh tính.”

Hoàng lái xe chậm hơn một chút.

Khóe môi vẫn cong.

“Vậy để anh xin phép từ từ.”

Toàn ngồi phía sau.

Mặt nóng ran vì gió không cứu nổi.

Nhưng điều lạ nhất là—

lần này cậu không hề muốn lùi ra.

Ngược lại.

Bàn tay đặt nơi eo Hoàng còn vô thức giữ chặt hơn một chút.

Rất nhỏ.

Nhưng đủ để Hoàng cảm nhận.

Và nụ cười nơi khóe môi anh sâu hơn.

Anh biết.

Mình đang tiến vào được rồi.

Từng chút một.

Rất chậm.

Nhưng rất chắc.
Chiếc xe vẫn đều đều chạy trong gió đêm.

Bầu không khí sau câu “để anh xin phép từ từ” mềm xuống hẳn.

Toàn ngồi phía sau.

Tay vẫn đặt ở eo Hoàng.

Không rụt lại.

Không né nữa.

Hoàng cảm nhận được.

Và vì cảm nhận được—

anh lại nổi ý muốn trêu.

Im một lúc, Hoàng lên tiếng:

“Biết không?”

Toàn ở phía sau đáp:

“Hửm?”

“Lúc mới gặp em…”

Hoàng cười nhẹ.

“Anh đã thấy em giống mèo rồi.”

Toàn khựng.

“Hả?”

Hoàng rất bình tĩnh phân tích.

“Nhìn thì đáng yêu.”

“Nhưng khó gần.”

Toàn lập tức phản bác.

“Ai đáng yêu?”

Hoàng bật cười.

“Thì em.”

“Còn cào người nữa.”

Toàn siết nhẹ áo anh.

“Em có cào ai đâu.”

Hoàng nhướng mày.

“Có.”

“Cái kiểu em dựng lông lên mỗi lần anh chọc đó.”

Toàn cứng họng.

Muốn cãi.

Nhưng nghĩ lại—

hình như đúng thật.

Hoàng tiếp, giọng chậm hơn.

“Nhưng mèo có cái lạ.”

“Lúc chưa thân thì không cho chạm.”

“Nhìn thôi cũng né.”

“Nhưng thân rồi…”

Anh khẽ nghiêng đầu, giọng mang ý cười.

“…thì người ta tự nguyện làm sen luôn.”

Toàn im mất mấy giây.

Tai nóng lên.

“Anh nói ai là mèo?”

Hoàng tỉnh bơ.

“Anh đâu nói em.”

“Em tự nhận đó chứ.”

Toàn nghẹn luôn.

Biết rõ bị gài mà không cãi được.

Cuối cùng chỉ lầm bầm:

“Anh phiền ghê.”

Nhưng cái giọng đó—

không có chút khó chịu nào.

Chỉ là kiểu bị chọc đến đỏ mặt.

Hoàng nghe xong, khóe môi cong lên.

Càng lúc càng thấy giống.

Giống thật.

Nhìn thì dựng gai.

Nhưng khi chịu gần rồi—

lại mềm ngoài dự đoán.

Chiếc xe dừng lại ở đầu hẻm nhà Toàn.

Như mọi lần.

Con hẻm nhỏ tối hơn ngoài đường chính.

Đèn vàng hắt vào từng mảng loang lổ trên nền xi măng.

Toàn xuống xe.

Tháo nón bảo hiểm, vuốt lại tóc rồi đưa trả cho Hoàng.

“Cảm ơn anh.”

Vẫn là câu cảm ơn quen thuộc.

Vẫn cái giọng ngoan ngoãn, lễ phép như mọi lần.

Nhưng hôm nay—

Hoàng nghe ra thêm một chút gì đó khác.

Một chút trẻ con.

Một chút bướng bỉnh.

Một chút mềm hơn.

Như kiểu mèo đã chịu cọ vào chân người—

nhưng vẫn giả vờ giữ giá.

Hoàng nhận nón, nhìn cậu.

“Về ngủ sớm.”

Toàn gật đầu.

“Anh cũng vậy.”

Rồi cậu quay người đi vào hẻm.

Nhanh.

Nhẹ.

Chỉ vài bước đã hòa vào bóng đêm.

Cái cách Toàn biến mất sau con hẻm nhỏ—

làm Hoàng bật cười một mình.

Thật sự rất giống.

Giống một con mèo lủi vào đêm.

Có thế giới riêng.

Có khoảng tối riêng.

Và chỉ cho người nó tin bước tới một chút.

Hoàng vẫn ngồi trên xe, nhìn vào con hẻm thêm vài giây.

Rồi trong đầu bất chợt hiện lên một ý nghĩ rất buồn cười.

Trước giờ anh luôn thấy mấy người nuôi mèo hơi làm quá.

Nào là nhớ.

Nào là lo.

Nào là chỉ cần nó cọ nhẹ một cái cũng vui cả ngày.

Anh từng nghĩ:

Có cần vậy không?

Giờ thì hiểu rồi.

Thì ra—

đồng cảm là như thế này.

Chỉ mới được chạm gần một chút.

Được dựa một chút.

Được mềm với mình một chút—

mà đã thấy nhớ rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com