Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

Một ngày. Hai ngày.

Một tuần trôi qua.

Han Yujin chưa từng gặp lại Kim Gyuvin từ lần chạm mặt ở nhà vệ sinh ngày hôm ấy. Không ít lần Han Yujin đứng đợi trước cửa lớp học, nhưng vẫn luôn chỉ nhận được cái lắc đầu từ bạn học của anh. Kim Gyuvin đã nghỉ học từ sau hôm đó rồi.

Trong lòng lo lắng không biết Kim Gyuvin liệu có xảy ra chuyện gì hay không, nhưng Han Yujin lại ngỡ ngàng nhận ra rằng, cậu chưa từng hỏi anh về gia đình, ngay cả nhà anh ở đâu cậu cũng không biết. Mỗi ngày, đều là Kim Gyuvin đứng đợi cậu cùng đi học, hết ngày lại đưa cậu về đến tận cửa nhà, nhìn cậu vẫy tay tạm biệt rồi mới yên tâm rời đi.

Cảm giác hổ thẹn cùng nỗi day dứt trong Han Yujin ngày càng lớn. Nhưng rồi cậu phát hiện, có một thứ tình cảm nào đó đang dần nhen nhóm lên trong lòng cậu trai mới lớn. Là nỗi bất an khi không thể nhìn thấy người ấy, là hoảng sợ khi nghĩ rằng liệu có khi nào người ấy đã ghét cậu bởi những tổn thương do cậu gây ra. Han Yujin nhớ Kim Gyuvin rồi. Nhớ thương, thích rồi, nhưng lại chẳng thể tìm được.

Anh ơi, có phải em đánh mất anh rồi không?

.

"Yujin, đàn anh Gyuvin đến lớp rồi."

Han Yujin úp mặt xuống bàn học bỗng bật thẳng người dậy khi nghe tiếng hét của Cha Woonggi từ cửa chạy lại. Cậu bạn lắc vai Han Yujin đến chóng cả mặt.

Nhưng Han Yujin làm gì còn tâm trí để ý đến việc phần thân trên sắp bị bạn lắc qua lắc lại đến mỏi nhừ, trí não lúc này chỉ tiếp nhận được thông tin quan trọng mà cậu hằng mong chờ. Nở nụ cười tươi nhất trong tuần, Han Yujin chạy ào ra khỏi cửa, vô tình bỏ lỡ câu nói với theo của Cha Woonggi. "Nhưng anh ấy khác lắm."

Vẫn còn hơn ba phút giải lao trước khi đến tiết học tiếp theo, Han Yujin ba bước chạy thành một, không nghỉ ngơi lấy một giây mà lao nhanh lên tầng 5. Lách người qua các anh chị đang đùa giỡn bên hành lang, Han Yujin quả nhiên thấy Kim Gyuvin ở đó, dựa người vào thành lan can, bắt chéo chân hờ hững cùng Sung Hanbin nói chuyện.

Han yujin dường như không tin vào mắt mình. Trước mắt cậu, vẫn là Kim Gyuvin, nhưng lại không giống Kim Gyuvin mà cậu biết. Mái tóc được cắt tỉa gọn gàng khoe trọn khuôn mặt nhỏ được đổi sang màu nâu sáng, cặp kính cận cũng biến mất. Một Kim Gyuvin đẹp trai và đầy sức hút. Đứng kế bên Sung Hanbin mà anh không hề có lấy một điểm thua kém, có khi còn cuốn hút hơn nhờ màu tóc nổi bật dưới ánh nắng mặt trời.

Hai người đang nói chuyện gì đó mà cứ một lúc lại thấy Sung Hanbin phá lên cười, Kim Gyuvin cũng nhếch cao khóe miệng. Nhưng rồi nụ cười ấy biến mất khi anh chạm mắt với Han Yujin. Ánh mắt ấy lạnh đi, cái nhìn khiến cho cậu trở nên căng thẳng. Một cái nhìn đối với người đã làm cho anh tổn thương.

Han Yujin hít vào một hơi thật sâu, chậm từng bước tiến tới trước mặt Kim Gyuvin cùng Sung Hanbin. Sung Hanbin tinh ý, khẽ liếc nhìn anh rồi rời đi, lúc ngang qua còn vỗ nhẹ lên vai cậu.

"Anh Gyuvin, anh đi đâu mấy ngày nay thế ạ? Em tìm a-"

"Tìm tôi? Kéo tôi vào trò đùa của mấy cậu vẫn còn chưa thấy đủ sao?"

Giọng điệu lạnh nhạt không nghe ra tư vị của Kim Gyuvin truyền đến tai cậu, cắt ngang câu nói hẵng còn dở dang. "Bỏ đi, dù sao cũng là mấy đứa nhóc con. Về lớp đi, sau này đừng tìm đến tôi nữa."

Han Yujin không có thời gian nghĩ ngợi, vội giữ lấy tay Kim Gyuvin trước khi anh có ý định quay đầu rời đi. Đôi mắt cậu lúc này đã phiếm hồng, long lanh ánh nước. "Cho em xin một chút thời gian để giải thích thôi ạ." Đúng lúc này, tiếng chuông báo hiệu tiết học tiếp theo đã vang lên. "Em đợi anh ở cổng sau nhé."

Cuộn chặt bàn tay đến đau nhức, Kim Gyuvin dặn lòng mình không được mềm yếu khi đối diện với khuôn mặt đầy ủy khuất và buồn bã của em nhỏ. Nhưng rồi cũng không lỡ buông lời cay đắng.

"Về lớp đi."

.

Mùa đông đến, trời rất nhanh liền bao phủ bởi một màu tối. Đèn bên đường cũng đã được bật lên, khởi động cho một buổi tối nhộn nhịp của đất thủ đô.

Han Yujin đã đứng chờ Kim Gyuvin được một tiếng sau khi kết thúc lớp học. Đôi chân cậu dần mỏi nhừ, côn trùng xung quanh các bụi cây bâu vào chân cậu, coi đó như một miếng mồi ngon để hút máu. Han Yujin cứ một chốc lại ngó đồng hồ trên tay rồi sốt ruột, nhưng cậu vẫn không có ý định rời đi.

Cho đến khi không thể chịu đựng được nữa, Han Yujin ngồi thụp xuống bãi cỏ, gục mặt vào hai đầu gối, ấm ức rơi nước mắt. Kim Gyuvin thật sự không xuất hiện.

"Khóc cái gì chứ?" Là giọng của Kim Gyuvin.

Ngẩng đầu nhìn lên, Han Yujin với khuôn mặt lấm lem nước, hai mắt sưng húp với đôi gò má ửng đỏ nhìn thương vô cùng. Vừa trông thấy Kim Gyuvin, mọi sự kìm nén như được giải tỏa, cậu bỗng òa lên khóc nức nở. "E-em, em tưởng rằng anh không đến."

"Nếu tôi không đến thật, cậu định cứ thế chờ à?"

Han Yujin chẳng thích cách xưng hô này chút nào. "Em sợ nếu em bỏ đi, anh đến mà không thấy em đâu, anh sẽ nghĩ rằng em một lần nữa lần anh."

Ngốc nghếch. Kim Gyuvin đau lòng nhìn người nhỏ hơn run rẩy dưới cái lạnh của trời đông, nước mắt không ngừng tuôn ra từ đôi mắt xinh đẹp. Không lỡ để cậu phải ngước lên quá lâu, Kim Gyuvin khuỵu gối, ngồi xuống đối diện với tầm mắt của cậu.

"Cho cậu 5 phút, tôi không có nhiều thời gian." Thế nhưng lời nói ra vẫn rất lạnh nhạt.

Han Yujin lo sợ anh sẽ rời đi ngay sau khi cậu nói xong, hai bàn tay nhỏ nhắn liền với ra, túm chặt lấy quai cặp đeo chéo của Kim Gyuvin, mếu máo giải thích.

"Chuyện là hôm trước em với hội bạn có thi cá cược, vì em thua nên em phải tỏ tình với anh... Em không cố tình muốn lừa gạt hay giấu giếm gì anh đâu ạ. Nhưng vì em mãi chẳng biết phải mở lời với anh như nào, nên là... Em xin lỗi."

Kim Gyuvin im lặng nghe lời giải thích từ cậu, mặt không đổi sắc. "Hết rồi?"

"H-hết rồi ạ."

"Chắc chắn là không còn gì để nói?"

Han Yujin nghe được trong lời nói của anh có một chút đợi chờ. Cậu không chắc. "Vâng."

"Tôi biết rồi. Về đi. Chúng ta xí xóa, từ giờ cứ coi nhau như không quen biết đi." Kim Gyuvin thất vọng, buông tay Han Yujin đang giữ chặt lấy cặp cả mình ra, đứng dậy rời đi.

"Anh ơi, em còn. Em thích anh." Han Yujin bất thình lình mất đi lực đỡ, ngã ngồi ra sau.

"Thích tôi? Thích tôi như cái cách mà em thích người vừa tài giỏi, vừa đẹp trai, vừa giàu có. Chứ không phải một thằng mọt sách nhạt nhẽo như tôi ấy hả? Han Yujin, em coi tình cảm của tôi là cái gì?"

"Em không có." Han Yujin bắt đầu khóc nấc lên, khó khăn nói tiếp. "Em thích anh thật mà. Em sợ bị trêu ghẹo nếu như em thừa nhận rằng em thích anh, dù cho em là người kéo anh vào chuyện này. Mấy ngày anh không đến trường, em sợ lắm. Em không biết nếu như anh thật sự tránh mặt em cả đời này thì em sẽ như nào nữa. Anh ơi, Yujin sai rồi. Anh tin Yujin đi."

Nhìn những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má người thương, Kim Gyuvin không đành lòng nhìn cậu khổ sở nhưng lại chẳng thể tin được lời cậu nói. Anh sợ sẽ lại một lần nữa tổn thương. "Làm sao để tôi tin được em đây?"

Han Yujin lấy ống tay áo quệt nước mắt đang đầm đìa trên mặt đến đỏ rát, cố nở một nụ cười méo mó nhìn anh. "Thế, thế anh cho em theo đuổi anh đi. Đến khi nào anh hết giận em thì anh làm người yêu em nhé."

Đáng yêu quá. Kim Gyuvin xém chút nữa không kiềm chế được bình tĩnh mà bật cười trước sự đáng yêu của Han Yujin. Cậu không biết được là Kim Gyuvin thương cậu đến nhường nào hay sao.

"Được rồi. Đứng lên đi."

"Anh đồng ý đi. Anh đồng ý thì Yujin mới đứng."

"Rồi. Tôi đồng ý cho em theo đuổi là được chứ gì. Đứng lên đi, tôi mỏi chân lắm."

Nét cười cuối cùng cũng trở lại trên khuôn mặt non nớt của Han Yujin. Cậu chống tay dừng sức đứng dậy nhưng lại lảo đảo chúi người về phía trước. May mà Kim Gyuvin kịp đưa tay ra đỡ, ôm gọn lấy cậu trong lòng. "Làm sao vậy?"

"Chắc em ngồi lâu quá nên bị mỏi chân."

"..." Kim Gyuvin thầm mắng trong lòng, đau xót nhìn xuống đôi chân đang không ngừng run lẩy bẩy của cậu. Đẩy cặp lên phía trước, Kim Gyuvin bước đến trước mặt Han Yujin, hơi khom lưng xuống trước cái nhìn ngơ ngác của cậu. "Lên đi, tôi cõng em."

"Ơ, em tự đi được mà."

"Một là leo lên. Hai là tôi để em ở đây một mình."

Han Yujin sợ anh bỏ đi thật liền cuống, không kiêng dè bám hai tay lên vai anh, dùng sức bật lên. Kim Gyuvin xốc cao cậu trên tấm lưng dài vững chắc, chậm rãi bước đi.

"Ôm vào không lại ngã."

Han Yujin ngượng ngùng mãi, hai tay cứ đưa ra rồi lại lui về không dám ôm lấy cổ anh. Tự dưng thấy người tụt xuống đôi chút, tưởng Kim Gyuvin tức giận nên định thả cậu lại liền cuống quýt vòng hai tay ôm chặt lấy cổ anh, đầu ghé vào vai anh che đi hai ông mặt trời bé con bên má.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com