15
Kim Taehyung trước kia khi cùng Park Bogum dạo phố, Park Bogum chỉ thích đi những khu thương mại cao cấp, mặc kệ là cần hay không cần, chỉ cần hắn để ý thì nhất định phải mua cho được, mỗi lần không quét sạch thẻ của Kim Taehyung thì không về nhà. Kim Taehyung cũng mang Jeon Jungkook đi khu thương mại cao cấp, để thưởng cho cậu đã hầu hạ mình rất thoải mái, Kim Taehyung tính toán nếu Jeon Jungkook thích cái gì liền mua cho cậu cái đó.
Từ lúc ăn sáng sau khi nghe Kim Taehyung nói sẽ dẫn mình đi dạo, tâm trạng Jeon Jungkook luôn ở trạng thái hưng phấn cực độ, cậu không quan tâm xung quanh đang bán thứ gì, chỉ không ngừng nhìn trộm người đang sánh vai cùng mình, Kim Taehyung.
Kim Taehyung nhìn thấy Jeon Jungkook vẫn luôn thấp đầu không nói chuyện, cho rằng cậu chưa từng tới những nơi cao cấp như thế này nên không biết mua thứ gì, liền túm lấy cánh tay Jeon Jungkook đem cậu kéo vào một cửa hàng chuyên kinh danh trang phục hàng hiệu.
Kim Taehyung cầm quần áo để lên người Jeon Jungkook đo tới đo lui, Jeon Jungkook nhìn bản giá lộ ra trên áo bị dọa đến líu lưỡi. Nhãn hiệu này cậu từng thấy trên TV, không ngờ một bộ quần áo như vậy mà phải tiêu thất nửa năm tiền lương mới có thể mua được. Mà đang ở trước mặt nhân viên bán hàng, cậu lại không dám nói lung tung cái gì, sợ làm Kim Taehyung mất mặt, chỉ đành đứng yên để anh cầm quần áo hướng người mình đo tới đo lui.
Kim Taehyung nhìn trúng một cái áo sơ mi màu trắng, Jeon Jungkook dáng người thon gầy, màu da lại trắng nõn, mặc áo màu trắng lại càng thêm phần sạch sẽ chỉnh tề. Hơn nữa áo sơ mi này có vạt áo dài hơn những cái áo khác một chút, làm Kim Taehyung không khỏi tưởng tượng nghĩ đến khi ở nhà, chỉ để Jeon Jungkook mặc mỗi cái áo sơ mi này, hai bắp đùi thon dài lõa lồ, dương vật cương cứng như ẩn như hiện ở vạt áo sơ mi... Kim Taehyung đột nhiên cảm giác một cỗ nhiệt huyết thiếu chút nữa từ trong mũi trào ra, anh nhanh chống ngẩn đầu, đem áo sơmi nhét vào trong tay Jeon Jungkook, bảo cậu đi vào phòng thay đồ để thử một chút.
Jeon Jungkook vừa thấy Kim Taehyung thật sự muốn mua quần áo cho mình thì lập tức cuống cuồng. Vốn trên danh nghĩa Kim Taehyung là đang bao nuôi mình, nhưng Jeon Jungkook càng không hy vọng cùng Kim Taehyung dính dáng gì đến tiền bạc. Chi phiếu lúc trước Kim Taehyung đưa cậu cũng chưa từng dùng qua, thậm chí tiền đi chợ cũng là tiền lương của chính mình.
Jeon Jungkook vội vàng từ chối nói quần áo của mình đã đủ mặc rồi, mua nữa chỉ thêm lãng phí, Kim Taehyung lại một mực đòi mua, hai người đẩy đến đẩy lui làm cho toàn bộ khách trong cửa hàng đều hướng bọn họ mà nhìn.
"Ngoan, thử đi, em mặc vào nhất định đẹp lắm." Trong lòng Kim Taehyung cảm thấy kỳ quái, bình thường MB này rất nghe lời, tại sao mua đồ cho cậu thì cậu lại không chịu, tính tình quật cường mặc mình nói gì đều không được. Thế là anh thay đổi sang khẩu khí ôn nhu sủng nịch, cười tủm tỉm nhìn Jeon Jungkook, Kim Taehyung thầm nghĩ chiêu này chắc chắn hữu dụng, ngày thường chỉ cần mình đối đãi MB này dịu dàng một chút, cậu lập tức liền ngoan ngoãn nghe theo.
Đây là lần đầu tiên Kim Taehyung ở ngoài tình cảnh kia mà dùng ngữ khí này nói chuyện, hơn nữa còn là nơi công cộng đông người, một câu thôi cũng làm người xung quanh sáng tỏ hai người không phải quan hệ bình thường, điều này khó tránh khỏi làm Jeon Jungkook kích động vui sướng, nhanh chống tiếp nhận quần áo trên tay Kim Taehyung.
"Hai người đàn ông cùng đi mua quần áo, còn làm bộ dáng cười cười nói nói, có phải đồng tính luyến ái hay không vậy!? Ghê tởm muốn chết!" Jeon Jungkook còn chưa đi vào phòng thử, bên cạnh bọn họ đã vang lên một giọng chanh chua của phụ nữ.
"Đúng vậy, ghê tởm nhất chính là đồng tính luyến ái." Kim Taehyung đang chuẩn bị quay đầu giáo huấn người phụ nữ kia vài câu, nhưng thanh âm quen thuộc phía sau làm y lập tức ngây người.
Kim Taehyung đờ đẫn quay đầu, chỉ thấy Park Bogum đưa tay quàng lấy bả vai một người con gái xinh đẹp bên cạnh, xoay người không chút chần chừ tiêu soái rời đi.
Jeon Jungkook cầm cái áo sơ mi thất kinh đứng tại chỗ, không biết nên làm gì mới tốt.
"Đi thử quần áo đi." Kim Taehyung quay đầu lại, biểu tình hờ hững, hoàn toàn không giống lúc nãy giả vờ ôn nhu sủng nịch.
"Được rồi, lấy cái này." Sau khi Jeon Jungkook từ phòng thử đồ đi ra, Kim Taehyung nhìn cũng chưa nhìn liếc mắt một cái.
Jeon Jungkook lại trở lại phòng thay đồ thay quần áo, sau đó đợi người bán hàng gói lại, Kim Taehyung thanh toán tiền hai người liền một trước một sau rời khỏi cửa hàng.
Trên đường lái xe về nhà, mặt Kim Taehyung thật lãnh đạm, âm trầm không nói một tiếng. Jeon Jungkook từ đầu đã có tính toán, bình thường chỉ có thể giúp Kim Taehyung làm cơm tối, sợ anh ăn nhiều thức ăn dầu mỡ sẽ ảnh hưởng đến tiêu hóa, khó có cơ hội hôm nay cả hai đều cùng một chỗ, Jeon Jungkook ban đầu nghĩ sau khi hai người đi dạo phố xong sẽ ghé chợ mua đồ nấu cơm trưa, sau khi về sẽ làm cho Kim Taehyung một bữa trưa phong phú. Nhưng mà hiện tại... Đi ngang qua chợ, nhìn biểu tình của Kim Taehyung cậu cái gì cũng không dám nói, tùy ý để Kim Taehyung một đường chạy xe về nhà.
Về đến nhà, Jeon Jungkook lập tức chạy vào phòng bếp nấu cơm, cũng may bình thường khi mua thức ăn cậu đều có thói quen mua nhiều thêm một ít, dự trữ trong tủ lạnh cũng khá phong phú. Cùng Kim Taehyung sống chung gần một tháng, đối với khẩu vị của anh cậu cũng coi như rành mạch, biết tâm tình Kim Taehyung hiện tại không tốt, nên tận lực làm một bàn mỹ vị thức ăn thầm mong tâm trạng của anh hứng khởi một chút.
"Tôi ăn no rồi, buổi chiều có hẹn với khách hàng, tôi đi trước." Giờ cơm đến, Kim Taehyung mới ăn hai miếng liền buông đũa, mặc vào áo khoác cầm lấy chìa khóa xe liền ra cửa.
Khống chế không được mà rơi xuống, cũng không dám ăn quá nhanh, sợ không cẩn thận sẽ đem nước mắt trào ra khỏi hốc mắt.
Một buổi cơm trưa ăn thật lâu, thẳng đến đồ ăn đều trở nên nguội lạnh, Jeon Jungkook vẫn còn máy móc gắp lấy đưa lên miệng. Tối hôm qua nghe được Kim Taehyung nói muốn mình ở lại, niềm vui sướng kia lời nói cũng khó có thể hình dung, đối với việc có thể cả ngày đều được ở cùng với anh, tâm cậu ngập tràn vui sướng chờ mong. Vậy mà hiện tại chỉ còn một mình ở trong căn nhà trống rỗng, Jeon Jungkook không biết ăn cơm xong cậu nên làm cái gì, chỉ có không ngừng đem thời gian ăn cơm cố gắng kéo dài kéo dài.
Hai má phình to, thậm chí có cảm giác muốn nôn, miệng cố gắng cũng không nhét thêm được thứ gì, Jeon Jungkook cuối cùng buông đũa xuống, chậm rãi đem một miệng đầy thức ăn nuốt xuống. Đứng lên sờ sờ bụng, hẳn là ăn nhiều lắm, phải vận động cho xuống cơm mới được.
Thu thập xong bàn ăn, đem phòng bếp quét dọn sạch sẽ, Jeon Jungkook dọn tới phòng khách, thư phòng, phòng ngủ toàn bộ đều sửa sang lại một lần. Tuy rằng mỗi tối sau khi cùng Kim Taehyung hoan ái, Jeon Jungkook đều đem phòng thu dọn chỉnh tề, nhưng bây giờ cậu còn nghiêm túc tỉ mỉ sửa sang lại, mỗi một ngóc ngách trong phòng đều không bỏ xót.
Cuối cùng là cả người mệt mỏi ngã ngồi trên sofa, Jeon Jungkook ngẩng đầu ngơ ngác nhìn lên vách tường, nhìn kim đồng hồ không ngừng quay đều, thẳng đến khi sắc trời ngoài cửa sổ đã hoàn toàn bị hắc ám bao phủ.
Đã đến thời gian làm cơm chiều, Jeon Jungkook đứng lên đi vào trong bếp. Kim Taehyung không có nói sẽ về ăn cơm, hơn nữa anh thật sự là có hẹn với khách hàng, hay là bởi vì chuyện của Park Bogum nên tâm tình không tốt, tùy tiện tìm đại một cái cớ đi để đi ra ngoài. Jeon Jungkook không biết, nhưng cậu cố chấp kiên trì, nếu Kim Taehyung nói anh có hẹn vơi khách hàng, vậy nhất định là có hẹn với khách hàng đi.
Tuy rằng bàn chuyện với khách xong tám chín phần sẽ đến nhà hàng dùng cơm. Nhưng Jeon Jungkook vẫn lo lắng Kim Taehyung đột nhiên trở về, tâm tình anh vốn là không tốt, bữa trưa cũng chưa có ăn bao nhiêu, buổi tối bụng sẽ càng thêm khó chịu, hay là làm một ít thức ăn có lợi cho dạ dày lại dễ hấp thu. Đúng rồi, Kim Taehyung rất thích ăn cháo gạo nếp, Jeon Jungkook còn nhớ rõ lần đầu nấu bữa sáng cho anh chính là món này, một chén cháo trắng không thêm thứ gì nhưng anh lại ăn đến thực mỹ mãn, hiện tại đã mua đường phèn, thêm vị ngọt tự nhiên chắc chắn sẽ làm Kim Taehyung thích.
Đun nồi nước đến sôi, đem gạo nếp vo sạch đổ vào, vặn nhỏ lửa từ từ nấu nhừ. Chỉ trong chốc lát, mùi hương gạo nếp nồng đậm liền từ trong nồi nhẹ nhàng bay ra, Jeon Jungkook gợi lên khóe môi, trên mặt nở một nụ cười tự nhiên. Vì người mình yêu thương mà nấu ăn là một loại hạnh phúc, dù chỉ là một chén cháo gạo nếp. Jeon Jungkook đã đem chính tình yêu của mình dành cho Kim Taehyung gởi vào trong đó, chỉ có điều, anh chỉ nhấm nháp được hương vị mặt ngoài của món cháo mà thôi.
Kim Taehyung lấy chìa khóa mở cửa, ở cửa liền ngửi được mùi cháo bay đến, đi vào phòng khách, đèn trên bàn trà phát ra thứ ánh sáng màu vàng nhu hòa, đem toàn bộ căn phòng đều hòa trong không khí ấm áp vui vẻ. Càng tới gần phòng bếp, mùi hương càng thêm ngào ngạt hơn, Jeon Jungkook đứng ở trước bếp hết sức châm chú khấy cháo, thậm chí ngay cả tiếng bước chân càng ngày càng gần của Kim Taehyung cậu đều không nghe thấy.
Buổi chiều Kim Taehyung căn bản là không có hẹn với khách hàng, hôm nay vì muốn dẫn Jeon Jungkook đi dạo phố, anh đã từ chối tất cả các cuộc hẹn. Ngay từ đầu anh là muốn dẫn Jeon Jungkook đi dạo một vòng, cậu thích cái gì liền mua cho cậu cái đó, chỉ là không nghĩ tới sẽ trùng hợp gặp được Park Bogum.
Cùng Park Bogum bên nhau năm năm, Kim Taehyung yêu năm năm, sủng năm năm, cuối cùng lại chấm dứt bằng việc chia tay. Anh tuy rằng thương tâm khổ sở, nhưng cũng không có oán hận Park Bogum, dù sao hắn cũng là bởi vì mẫu thân bị ung thư, muốn trước khi lâm chung có thể được ẵm cháu mới cùng anh chia tay, coi như cũng không vui sướng gì hơn mình. Kỳ thực nếu nói về mánh khóe trên thương trường, anh dư sức dùng một chút kỹ sảo đem Park Bogum về lại bên cạnh, nhưng anh không làm như vậy, Kim Taehyung chỉ là cố gắng cứu vãng tình cảm hai người, không thành công thì cũng đành chịu. Park Bogum muốn kết hôn thì cứ kết hôn đi, để lại Kim Taehyung chậm rãi tự khép lấy vết thương lòng.
Nhưng hôm nay Park Bogum nói một câu "Ghê tởm nhất chính là đồng tính luyến ái", làm Kim Taehyung không biết hắn đã đem tình yêu năm năm qua của hai người vứt đi chỗ nào!? Là muốn phụ họa cô gái kia sao!? Hay là sợ cô ta biết hắn từng là đồng tính luyến ái!? Cô gái kia là bạn gái của hắn? Hay là vị hôn thê?
Nhưng cô gái kia rốt cuộc có thân phận gì Kim Taehyung không quan tâm. Anh cũng không có si tâm vọng tưởng Park Bogum là nhìn thấy anh thân thiết với Jeon Jungkook mới ăn dấm chua mà nói như vậy, nếu hắn còn để ý đến mình, vậy tại sao lúc trước không kiên trì thêm một chút trong tình cảm của hai người!?
Một câu kia của Park Bogum làm Kim Taehyung có cảm giác hắn đã phủ định toàn bộ tình cảm năm năm qua của anh, một cảm giác mất mác chợt nảy lên trong lòng, ngực bị ép đến cơ hồ thở không nổi, cả buổi chiều anh đều vô mục đích lái xe trên đường. Bóng tối dần dần buông xuống, đèn đêm bật sáng, từng tòa nhà cao tầng đều được thấp sáng bằng ngàn ngọn đèn rực rỡ, càng làm cho Kim Taehyung cảm thấy cô đơn hơn. Ngước mắt lên nhìn cửa số một nhà nào đó lộ ra một ngọn đèn ấm áp, Kim Taehyung đột nhiên nhớ tới, kỳ thật cũng có một người đang ở nhà chờ mình trở về.
"Có phải cháo gạo nếp không!? Huh... Thơm quá!" Kim Taehyung chạy tới phía sau Jeon Jungkook, ngửi được mùi hương nồng đậm nhịn không được hít mạnh một hơi, cơ thể chồm về phía trước hít hít.
"A... Phải" Một lòng một dạ chăm chú khuấy cháo, ngay cả Kim Taehyung về lúc nào cũng không biết, đột nhiên nghe thấy anh mở miệng nói chuyện, Jeon Jungkook không kịp đề phòng bị dọa cho giật mình, tay cầm muốn run lên, nước cháo nóng bỏng trong nồi văng ra một ít.
"Cẩn thận một chút!" Kim Taehyung bước về phía trước vươn tay chụp lấy thắt lưng Jeon Jungkook, kéo cậu dựa vào lòng mình, tay kia thì cầm lấy bàn tay đang khuấy cháo của cậu.
Thình lình Kim Taehyung có hành động thân mật làm Jeon Jungkook cảm thấy mờ mịch khó hiểu, buổi chiều khi ra ngoài chẳng phải còn vì chuyện của Park Bogum mà tâm tình không tốt, ngay cả một bàn thức ăn lúc trưa cũng không ăn, tại sao lúc trở về thái độ dường như đã thay đổi hoàn toàn. Jeon Jungkook trong lòng lo lắng, vừa vặn lại nằm trong cái ôm ấm áp của Kim Taehyung, liền không tự chủ hướng về cơ thể phía sau rúc vào càng chặt.
"Lúc đầu bao dưỡng em thật đúng là một quyết định chính xác. Hiện tại có em bên cạnh, cảm giác thật sự rất tốt." Cảm nhận được thân thể Jeon Jungkook đang ỷ lại vào mình, cánh tay đang hoàn ở thắt lưng cậu nắm vào càng chặt. Câu nói này là thật lòng xuất phát từ trái tim Kim Taehyung, bởi vì một câu "Ghê tởm nhất chính là đồng tính luyến ái" của Park Bogum lúc trưa mà tâm tình anh cảm thấy mất mác bội phần, thế nhưng sau khi về nhà, nhìn thấy được ngọn đèn ấm áp trong phòng khách, ngửi được mùi thơm bay lên từ nhà bếp, còn có người đang đứng trước bếp vì mình mà chuyên tâm nấu cháo, khiến cho Kim Taehyung chân chính hiểu được cảm giác "Về nhà" là như thế nào, đây là điều mà trước kia khi sống cùng Park Bogum anh chưa hề cảm thụ qua. Đem trước kia cùng hiện tại so sánh, cuộc sống thoải mái trước mắt làm tâm tình Kim Taehyung chuyển biến tốt đẹp, thái độ đối đãi Jeon Jungkook cũng ôn nhu hơn, cằm đặt trên vai cậu, quay đầu dùng đôi môi cọ xát nhè nhẹ lên cái má nhẵn nhịu bóng loáng của cậu.
"Cháo ăn được rồi." Lời nói ôn nhu cùng hành động thân mật của Kim Taehyung đã đem những lo lắng trong lòng, còn có cả ủy khuất khi cả bàn thức ăn cậu làm không được anh động đũa, tất cả lập tức liền bị cậu vứt ra sau đầu. Nếu không phải tiếp tục nấu tiếp thì cháo sẽ khét, Jeon Jungkook thật muốn cả đời cứ như vậy mà nằm trong lòng ngực anh.
Kim Taehyung nghe lời buông Jeon Jungkook ra. Cậu tắt lửa, lấy bát múc cháo, lại từ tủ lạnh lấy ra hai khối đường phèn bỏ vào, đường phèn rất nhanh liền hòa tan trong nước cháo nóng bỏng, Kim Taehyungcũng không cần dọn ra bàn ăn liền trực tiếp ăn ngay, cháo rất nóng không dám bưng bát lên, anh liền ở tại trong bếp, cuối thắt lưng múc lên một muỗng đưa vào trong miệng. Muỗng cháo ngọt ngào mềm dẻo ăn vào bụng, làm cho dạ dày kiêu vang vì từ trưa chưa có ăn gì nháy mắt trở nên ấm áp thoải mái, Kim Taehyung không sợ bị cháo nóng làm bỏng yết hầu, cầm muỗng ăn liền mấy cái.
"Còn muốn ăn thêm thứ gì không!?" Nhìn Kim Taehyung cao hứng ăn cháo, Jeon Jungkook cảm thấy thực hạnh phúc, công sức nấu cháo thật đáng giá. Nhưng lại lo anh chỉ ăn cháo sẽ không đủ no, liền nghĩ nên làm thêm cho anh một chút thức ăn.
"Ưm... Buổi trưa không phải em nấu rất nhiều thức ăn sao, không cần phiền toái, đem mấy món đó hâm nóng lại là được." Kim Taehyung căn bản không muốn buông muỗng, một bên ăn cháo một bên không rõ ràng nói chuyện với Jeon Jungkook.
"A!?" Jeon Jungkook không nghĩ tới Kim Taehyung còn nhớ cậu lúc trưa nấu một bàn thức ăn, trong lòng vui mừng như điên, nhất thời không kịp phản ứng ngây ngẩn cả người.
"Em không phải một mình ăn hết rồi đi!?" Kim Taehyung cắn thìa dùng ánh mắt hoài nghi từ trên xuống dưới quét qua thân thể thon gấy của Jeon Jungkook một lượt.
"Không... Không có!" Lời nói của Kim Taehyung làm Jeon Jungkook nhớ tới tình cảnh của mình lúc trưa, một mình đem thức ăn nhét đầy một miệng, lập tức đỏ mặt. Bất quá cũng may cậu đã đem thức ăn dư gói kỹ rồi để vào tủ lạnh, Jeon Jungkook mở tủ lạnh định lấy ra, nhưng lại cảm thấy để Kim Taehyung ăn thức ăn thừa cũng không tốt lắm, do dự nửa ngày cũng không có động tác tiếp theo.
Kim Taehyung lại không để ý đến Jeon Jungkook, thúc giục cậu mau nhanh giúp mình hâm nóng đồ ăn. Tuy có tới mấy loại thức ăn trộn lẫn vào nhau, nhưng hương vị hỗn hợp thập cẩm cũng rất đặc sắc. Kim Taehyung ăn sạch một chén cháo, lại tự mình múc thêm một chén nữa, bưng cháo tất bật đi ra khỏi bếp, đi tới cửa còn nghiêng đầu căn dặn Jeon Jungkook nhanh nhanh bưng thức ăn ra bàn cơm.
Bời vì lúc trưa ăn khá nhiều, thẳng đến bây giờ Jeon Jungkook vẫn còn cảm giác có chút trướng bụng, nhưng cậu lại luyến tiếc cơ hội được ăn cơm cùng Kim Taehyung, nên chỉ múc một chén cháo rồi ngồi xuống đối diện với anh. Ngồi trước mặt Kim Taehyung, Jeon Jungkook ăn cháo nhưng thật sự so với uống nước lả cũng không có gì khác biệt, múc một muỗng cháo đưa vào trong miệng, cậu căn bản không nhận ra được là đắng hay là ngọt. Toàn bộ tinh thần của Jeon Jungkook đều đặt trên người kẻ đang cấm đầu ăn ở đối diện, tuy rằng thức ăn trong miệng là vô vị, nhưng nhìn bộ dáng ăn cơm của Kim Taehyung, trong lòng lại tràn đầy ngọt ngào.
Giữa trưa Kim Taehyung tâm tình không tốt chỉ ăn vài đũa cơm, Jeon Jungkook liền cảm thấy ủy khuất khổ sở, buổi tối anh tâm tình chuyển tốt ăn đến thủng nồi trôi rế, Jeon Jungkook cảm thấy thật ngọt ngào hạnh phúc, tâm tư Kim Taehyung chỉ cần dao động một chút thôi, liền ảnh hưởng đến toàn bộ hỉ nộ ái ố của Jeon Jungkook.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com