Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

33

Kim Taehyung trực tiếp lái xe tới công ty của ông chủ Lee.

"Ông chủ Lee đang ở đâu!?" Kim Taehyung nhanh chóng chạy đến quầy tiếp tân hỏi.

"Dạ ngài ấy đang họp ở tầng năm, xin hỏi ngài có hẹn trước không!?" Cô gái ngồi sau quầy tiếp tân tươi cười đáp lại Kim Taehyung.

Kim Taehyung cũng không trả lời, trực tiếp vọt tới thang máy, nhìn thấy thang máy còn hơn mười tầng mới xuống tới, xoay người chạy qua cầu thang bộ, chạy một hơi thẳng tới tầng năm.

"Ông chủ Lee, tôi hỏi ông hôm đó ông cùng Jeon Jungkook rốt cuộc là có chuyện gì!?" Kim Taehyung bất chấp lễ phép, trực tiếp đẩy cửa phòng họp đi vào.

"Kim... Kim tổng..." Lão ta hoảng sợ, thất kinh từ trên ghế đứng lên.

"Jeon Jungkook!? Không phải là người lúc trước làm ở công ty mình sao? Sau đó không thông báo một tiếng đã nghỉ mất, ngay cả tiền lương còn chưa có kết toán." Ông chủ Lee còn chưa kịp bịa lời nói dối, liền bị một nhân viên bên cạnh nói ra.

"Ông chủ Lee, ông tốt nhất nói thật cho tôi!" Kim Taehyung nghe xong lời này lập tức thay đổi sắc mặt, tiến lên một bước tới gần lão ta.

"Kim... Kim tổng, chúng ta vào phòng tôi nói." Lão ta cũng không muốn bị xấu mặt trước rất nhiều nhân viên ở đây, vội vàng ly khai phòng họp.

Kim Taehyung đen mặt đi theo phía sau vào phòng.

"Kim... Kim tổng, ngài uống cà phê hay là uống trà!?" Ông chủ Lee ân cần chiêu đãi Kim Taehyung, tay chân luốn cuống lúc lấy cà phê lúc lại rót trà.

"Cám ơn không cần. Ông chủ Lee, làm phiền ông nói rõ chuyện ông với Jeon Jungkook!" Khẩu khí Kim Taehyung lạnh như băng cự tuyệt lão.

"Jeon... Jeon Jungkook, cái này..." Đôi mắt nhỏ của lão ta xảo loạn chuyển liên tục, nghĩ cách làm sao đem mấy lời mà nhân viên nói lộ lúc nãy hồ lộng cho qua.

"Ông chủ Lee, nếu ông không muốn công ty mình phá sản, thì tốt nhất đừng nghĩ nói cho qua chuyện." Kim Taehyung trầm mặt uy hiếp.

"Kim tổng, cậu đừng vậy, tôi... tôi nói thật..." Lão xoa xoa cái trán chảy mồ hôi, lúc hai công ty hợp tác làm ăn, quyền chủ động hoàn toàn là Kim thị nắm giữ, hơn nữa lấy tác phong hành sự quyết đoán của Kim Taehyung trên thương trường, lão ta tin chắc y nói được làm được.

"Nói" Trong khẩu khí Kim Taehyung đã hiện rõ vài phần không kiên nhẫn.

"Jeon Jungkook là vừa mới đến công ty tôi làm không bao lâu, tôi nhìn lý lịch thấy cậu ta từ chức ở Kim thị, cũng không biết lúc trước cậu ta phạm sai lầm gì, vốn là không muốn tuyển cậu ta. Chính là... chính là nhìn thấy dáng vẻ cậu ta cũng không tồi, lại có bộ dáng nóng lòng muốn tìm việc, liền giả ý lưu cậu ta lại, nghĩ muốn sau này... sau này nếu có cơ hội, liền... liền... Kim... Kim tổng..." Ông chủ Lee lắp bắp vừa mới nói chuyện phát sinh lúc đầu, nhìn thấy sắc mặt Kim Taehyung lập tức trở nên dị thường khó coi, miệng run run không dám tiếp tục nói nữa.

"Nói tiếp! Ông có làm cái gì cậu ấy chưa!?" Kim Taehyung liều mạng áp xuống lửa giận, nếu không phải vì muốn biết tất cả chân tướng, có lẽ giờ này nắm tay của anh đã đánh vào mặt lão béo khốn kiếp kia rồi.

"Không... không có! Jeon Jungkook nói trong nhà có việc, mỗi ngày đều đi muộn về sớm. Thật vất vả một ngày kia tôi mới ép được cậu ta ở lại tăng ca, rồi mới cường kéo cậu ta đi ăn cơm, chính là đúng lúc đó cậu ta lại có điện thoại..." Lão ta nơm nớp lo sợ tiếp tục nói.

"Điện thoại!?" Kim Taehyung trong lòng ngớ ra một chút, nếu đúng theo thời gian, vậy người gọi tới cho Jeon Jungkook lúc đó chính là mình, xem ra thanh âm ho khan lúc đó mình nghe được là của ông chủ Lee rồi.

"Vâng, sau khi Jeon Jungkook nghe xong điện thoại, làm sao cũng muốn lập tức trở về nhà, tôi nhìn thấy bộ dáng lo lắng đấy của cậu ta cũng không dám cưỡng ép nữa, dù sao sau này còn nhiều cơ hội mà..." Lão ta nói tới đây thì thật cẩn thận nhìn ánh mắt Kim Taehyung, ngày đó rõ ràng nhìn thấy quan hệ của Kim Taehyung cùng Jeon Jungkook không tốt, tại sao hôm nay lại lại đột nhiên chạy tới khởi binh vấn tội, tuy nhiên lão ta có như thế nào cũng không dám hỏi Kim Taehyung nguyên nhân.

"Sau này..." Kim Taehyung nguy hiểm nheo lại hai mắt.

"Thì... chính là lần Kim tổng gặp ở toilet. Hôm đó công ty tôi tụ họp, Jeon Jungkook không uống rượu, tôi liền cứng rắn ép cậu ta uống, kết quả lúc Jeon Jungkook giãy dụa bị rượu đổ lên người, cậu ta liền đi toilet sửa sang lại quần áo, tôi thấy cậu ta có một mình nên lặng lẽ đi theo, nghĩ muốn ở toilet... Không ngờ Kim tổng lại đột ngột đẩy cửa vào, tôi vừa nghe Jeon Jungkook là MB cậu bao dưỡng, không muốn đắc tội cậu, liền bịa cái cớ đỗ hết trách nhiệm lên đầu Jeon Jungkook. Kim... Kim tổng, tôi... tôi sai rồi, tôi không nên nói dối gạt cậu..." Ông chủ Lee vất vả lắp bắp mới nói xong, nhìn lại liền thấy ánh mắt hung ác như muốn ăn thịt người của Kim Taehyung, bị dọa đến lập tức lui về sau một bước.

"Ông chủ Lee, từ nay về sau Kim thị cùng công ty ông chấm dứt quan hệ hợp tác." Kim Taehyung âm ngoan trừng mắt nhìn Vạn lão bản một cái, phẫn nộ bỏ lại một câu, lập tức ly khai công ty lão.

Kim Taehyung rất muốn thay Jeon Jungkook trút giận đánh cho lão ta một trận, cũng phát tiết lửa giận của chính mình. Nhưng trong chuyện này, mình mới là người có lỗi nhiều nhất, lão ta bất quá cũng chỉ là một mồi dẫn phác tác mà thôi. Hết thảy đều là bởi vì mình không tin tưởng Jeon Jungkook, nghe xong lời phiến diện từ người bên ngoài, liền suy diễn xằng bậy, nói ra lời ngoan lệ tuyệt tình, thậm chí còn đuổi cậu ra khỏi nhà.

Kim Taehyung vội vã một đường lái xe về nhà, lập tức vọt vào trong phòng sách, mở ra máy tính kiểm tra hai tờ chi phiếu lúc trước mình đưa cho Jeon Jungkook, đúng như anh nghĩ, tiền trong chi phiếu chưa từng bị động quá một phân!

Jeon Jungkook chưa từng dùng qua một phân tiền của mình, ngay cả chi tiêu hằng ngày của hai người đều là dùng tiền lương của cậu chi trả. Trách không được ông chủ Lee nói lúc ấy Jeon Jungkook một bộ dáng nóng lòng muốn xin việc, nhưng sao cậu lại không nói với mình, chẳng lẽ chỉ vì mình từng nói qua muốn em ấy ngoan ngoãn ở nhà, chẳng lẽ chỉ vì mình là tổng giám đốc Kim thị, cậu sợ đi tìm việc khác sẽ làm mình mất hứng!? Vậy mà... Vậy mà mình chỉ vì tiếng ho khan qua điện thoại mà hoài nghi cậu, còn tin lời nói dối của ông chủ Lee đuổi cậu ra khỏi nhà!

         
Kim Taehyung suy sụp ngã xuống ghế, thống khổ nhắm lại hai mắt.

Bao dưỡng!? Rốt cuộc là ai bao nuôi ai!? Kỳ thật từ đầu tới đuôi đều là Jeon Jungkook dùng yêu thương bao nuôi mình!

Bắt đầu là từ việc bản báo cáo tài chính lần thứ hai bị sai, đến quản lý tài chính bị tố giác, Jeon Jungkook được minh oan giải tội, Kim Taehyung kiểm tra tư liệu về cậu, tin chắc cậu chưa từng làm MB, rồi đối với chuyện của Jeon Jungkook cùng ông chủ Lee nổi lên nghi ngờ, cuối cùng từ trong miệng ông chủ Lee biết được chân tướng sự tình.

Tuy rằng hiện tại Kim Taehyung chưa hoàn toàn rõ ràng mọi sự, ví dụ như Jeon Jungkook rốt cuộc là từ lúc nào thích anh!? Tại sao tình cảm lại sâu đậm như vậy!? Nhưng ở một phần lớn sự việc đã xác minh, Kim Taehyung khẳng định Jeon Jungkook đối với mình có tình cảm, cùng chuyện tiền tài không hề liên quan, cũng không có lừa gạt phản bội mình, chỉ toàn tâm toàn ý vì mình mà trả giá.

Chỉ tiếc khi sự việc đã vô pháp sửa chữa sai lầm, Kim Taehyung mới biết tất cả lỗi lầm là ở mình mà ra.

Lần đầu tiên của hai người, Kim Taehyung bởi vì say rượu nên không có ấn tượng gì, chỉ nhớ sáng hôm sau khi tỉnh lại bên cạnh nằm một nam nhân xa lạ, liền vội đoán cậu là MB, tùy tay ném chút tiền bảo hắn cút đi...

Không đúng!!! Trong đầu Kim Taehyung đột nhiên nhớ lại, sau lúc Jeon Jungkook đi thì tiền vẫn còn nằm ở trên giường, Jeon Jungkook không có lấy tiền này đi!!!

Kim Taehyung ảo não nắm chặt hai tay hung hăng đánh vào đầu mình, hiện tại mới nhớ thì còn ích gì! Nếu lúc ấy mình không mãi lo nghĩ đến chuyện chia tay với Park Bogum, mà xem nhẹ chi tiết trọng yếu như thế. Chỉ cần bản thân nghĩ nhiều thêm một chút việc Jeon Jungkook tại sao không có lấy tiền, có lẽ sẽ không nghĩ cậu là MB, cũng không có kết quả như ngày hôm nay.

Chỉ một chút sơ sẩy mà Kim Taehyung hiểu lầm đem Jeon Jungkook làm MB mà bao dưỡng.

Sau khi hai người ở chung, Jeon Jungkook tận lực chăm sóc cuộc sống cho Kim Taehyung, lúc ân ái lại nhu thuận nghe lời, anh vô luận muốn như thế nào đều chưa bao giờ phản kháng qua, toàn tâm toàn ý muốn làm cho anh thoải mái. Kim Taehyung cũng dần nhận ra Jeon Jungkook đối mình thật là tốt, vậy mà anh còn cảm thấy thái độ của mình đối với cậu không tồi, nghĩ Jeon Jungkook trước kia chắc chưa gặp qua người đàn ông tốt nào, cho nên cậu đương nhiên đối tốt với mình.

Nhưng mình thật sự đối xử với Jeon Jungkook tốt sao!? Kim Taehyung tự vấn lòng.

Trước kia mình vì yêu Park Bogum mà học nấu ăn, nhưng mình có từng giúp Jeon Jungkook nấu một bữa cơm nào không, có rửa chén lần nào chưa!? Không đi giúp đỡ còn chưa tính, còn mỗi lần ở lúc Jeon Jungkook vừa mới làm xong việc liền nóng lòng đè cậu phát tiết dục vọng, trước kia ở công ty, trước mặt các nhân viên mình cùng Park Bogum luôn khanh khanh ta ta, nhưng mỗi lần cùng Jeon Jungkook đi làm, lại cách công ty rất xa cho cậu xuống đi bộ, ngay cả thời gian vào công ty cũng phải khác nhau để không ai nghi ngờ, cho đến hiện tại, trong mắt nhân viên Kim thị, Jeon Jungkook cũng chỉ là một nhân viên bình thường đã từ chức mà thôi, cùng Kim tổng bọn họ không có nửa điểm quan hệ; trước kia mình mua cho Park Bogum đủ các loại quà sang quý giá, nhưng chỉ mua cho Jeon Jungkook có một cái áo sơ mi, cuối cùng cái áo kia còn bị mình coi như giẻ rách mà vứt bỏ ...

Hiện tại Jeon Jungkook chắc là đem cái áo đó vứt vào thùng rác rồi, là chính mình nói cậu mặt áo đó có hay không mang bệnh truyền nhiễm bảo cậu vứt đi. Trong lòng Kim Taehyung hối hận không thôi, cho dù sau này có cơ hội đưa cho Jeon Jungkook núi vàng núi bạc cũng vô pháp bù lại lỗi lầm này.

Cho nên hiện tại Kim Taehyung có hối hận cũng vô ích, nếu lúc ấy...haiz

------------------------------

Lần vô tình gặp được bạn học cũ của Jeon Jungkook và giả trang thành bạn trai cậu, Kim Taehyung đã xác đinh được Jeon Jungkook là thích mình. Vậy mà lúc đó thái độ của anh lại do dự, cảm thấy Jeon Jungkook là MB, lớn lên cũng không quá xinh đẹp, gia thế cũng bình thường, căn bản không thể so sánh cùng Park Bogum, nhưng cũng lại không muốn buông tay, ích kỷ hưởng thụ việc Jeon Jungkook đối xử tốt với mình.

Nếu lúc ấy thái độ của mình cởi mở thêm một chút, làm Jeon Jungkook có dũng khí chủ động giải thích việc cậu không phải MB, những sai lầm sau này dĩ nhiên sẽ không phát sinh, có lẽ hiện tại mình và Jeon Jungkook...

Sai lầm rồi chính là sai lầm! Trên thế gian không có loại thuốc quay ngược thời gian, ông trời cũng sẽ không cho ngươi thêm một lần cơ hội! Kim Taehyung ảo não bản thân chỉ biết trốn tránh cùng giả thuyết. Nếu đã biết lỗi, hiện tại không nên ngồi ngốc ở chỗ này mà ăn năn hối hận, phải đi giải thích với Jeon Jungkook, đối mặt cậu nói một tiếng thật xin lỗi, còn có................ anh đã thích em mất rồi!

Tình cảm Kim Taehyung đối với Jeon Jungkook có lẽ thực ứng với câu, sau khi mất đi mới thấy quý trọng. Lúc Jeon Jungkook còn ở bên, Kim Taehyung hưởng thụ sự ôn nhu của cậu, săn sóc của cậu, chiếu cố của cậu... Ở mặt tình cảm của hai người, Kim Taehyung luôn cảm thấy mình tuyệt đối chiếm vị trí làm chủ, chỉ cần mình không mở miệng nói chấm dứt bao dưỡng Jeon Jungkook sẽ vĩnh viễn đều làm bạn bên cạnh mình. Cho nên sau khi anh phát hiện Jeon Jungkook thích mình, thái độ cũng liền mập mờ không rõ, lề mề kéo dài, dù saocậu cũng sẽ không rời bỏ mình mà đúng không!? Đến khi Kim Taehyung hiểu lầm Jeon Jungkook lừa gạt mình. Trong lòng nghĩ đem Jeon Jungkook như MB mà đối đãi, như vậy bị một MB lừa thì có đáng để rối rắm không, cho tiền bảo cậu cút đi không phải xong. Nhưng Kim Taehyung vẫn do dự không muốn để cho Jeon Jungkook rời đi,tìm mình một lý do nói muốn xem cậu rốt cuộc ở sau lưng mình làm cái gì. Nói đến cùng thì kỳ thật trong lòng Kim Taehyung còn ôm hy vọng, không muốn buông tay mà thôi.

Nếu hai người chỉ đơn thuần là giao dịch tiền bạc, thì khi Kim Taehyung bắt gặp Jeon Jungkook cùng ông chủ Lee ở toilet quán bar, anh nhiều lắm sẽ chỉ cảm thấy mình buôn bán lỗ vốn. Nhưng là khi đó cảm giác bị phản bội nháy mắt nảy lên trong lòng. Càng để ý thì càng phẫn nộ, trong lòng Kim Taehyung khó chịu, nên nghĩ muốn cho Jeon Jungkook cũng khó chịu như mình, liều mạng nói những lời khó nghe kích động cậu, nhục nhã cậu, nhẫn tâm đem Jeon Jungkook đuổi đi.

Jeon Jungkook đi rồi, Kim Taehyung ngủ một mình sẽ cảm thấy rét lạnh, sẽ nhịn không được nghĩ đến cậu mà thẩm du, sẽ tiếp tục uống sữa mà cậu đã mua lúc trước, sẽ điên cuồng hoài niệm trù nghệ của cậu đến nỗi bất luận mỹ thực gì đều nuốt không trôi, sẽ mượn công tác bận rộn để xem nhẹ cùng quên Jeon Jungkook... Jeon Jungkook trong thế giới Kim Taehyung như hình với bóng, trốn không thoát, quên không được.

Kỳ thật Kim Taehyung cũng không cần tra tấn chính mình như thế, đường đường tổng giám đốc Kim thị, cái không hề thiếu chính là tiền, Kim Taehyung có thể mua một căn nhà khác xóa sạch dấu vết JeonJungkook, có thể dùng tiền bao dưỡng một MB kỹ thuật trên giường hơn gấp trăm ngàn lần so với Jeon Jungkook, Kim Taehyung có thể dùng tiền mời đầu bếp nhất đẳng đến nấu cơm mình... Có lẽ trên đời này hầu hết mọi thứ đều có thể giải quyết bằng tiền, nhưng mà tình cảm lại không quan hệ với tiền tài, đối với thói quen,quyến luyến cùng ỷ lại của một người, không phải dùng tiền là có thể thay đổi.

Sau khi hết thảy chân tướng đã rõ ràng, KimTaehyung khổ sở, anh hối hận, anh muốn lập tức đi tìm Jeon Jungkook nói xin lỗi với cậu, muốn đem tình cảm của mình nói cho Jeon Jungkook nghe... Nếu không thương, anh cần gì phải lo lắng muốn vãn hồi như thế.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vkook