Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

46

Trước kia khi hai người sinh hoạt cùng nhau, bởi vì Jungkook mỗi ngày đều làm bữa sáng cho Kim Taehyung, thân thể hình thành đồng hồ sinh học, cho nên lúc nào cùng tỉnh ngủ trước anh. Nhưng tối hôm qua hai người gây sức ép đến sau nửa đêm mới ngủ, Jungkook lại bắn đến ba lược, thân thể thật sự là cực kỳ mỏi mệt, cho nên sáng nay ngủ thẳng đến mặt trời lên cao, cậu cũng chưa có nửa điểm dấu hiệu muốn tỉnh.

Ngược lại Kim Taehyung đã sớm tỉnh ngủ, vẻ mặt ngọt ngào hạnh phúc tập trung nhìn chăm chú gương mặt đang ngủ say của Jungkook, nghĩ muốn chồm qua hôn vài cái lên gương mặt non mịn bóng loáng kia, nhưng lại sợ đánh thức Jungkook.

Kim Taehyung lăng lăng nhìn chăm chú Jungkook một hồi lâu, đột nhiên nhớ tới tối hôm qua đã "Kịch liệt vận động", Jungkook một lát sau khi tỉnh ngủ khẳng định sẽ thấy đói. Bởi vì anh nhìn cậu đến vô cùng thỏa mãn, cho nên vẫn luôn không nhớ ra chuyện bữa sáng. Kim Taehyung nghĩ thầm hôm nay coi như là một cơ hội, bình thường đều là Jungkook chiếu cố chính mình, nấu cơm ình, hôm nay chính mình cũng nên vì cậu nấu một bữa sáng, tuy rằng khẳng định không bằng Jungkook, nhưng có phần tâm ý này cậu nhất định sẽ cao hứng.

Kim Taehyung liền lập tức bắt đầu hành động, đứng dậy khỏi giường chuẩn bị đi nấu bữa sáng.

Mặc kệ là trước đây hay là hiện tại, buổi tối Kim Taehyung đều sẽ đem Jungkook ôm vào trong ngực mà ngủ. Bất quá trước kia mỗi khi Jungkook rời giường, đều chân tay nhẹ nhàng nên Kim Taehyung căn bản là không có phát hiện. Nhưng hiện tại Kim Taehyung tâm tình kích động, đem việc mình đang ôm Jungkook xem nhẹ, đột nhiên khởi động thân thể liền đem Jungkook đang nằm trong lòng đánh thức.

"Taehyung..." Do mệt mỏi cực kỳ nên Jungkook cũng không có chân chính tỉnh lại, lẩm bẩm một tiếng, theo bản năng lại hướng vào trong ngực Kim Taehyung.

"Ngoan, anh không đi, tiếp tục ngủ đi." Hành động ỷ lại của Jungkook quả thực làm trong lòng Kim Taehyung nhạc khai liễu hoa, lại nhanh chui vào ổ chăn đưa cậu ôm vào trong ngực, dán tại bên tai ôn nhu nhẹ hống một câu, lại nhẹ nhàng hôn xuống cái trán. Kim Taehyung ôm Jungkook cho đến khi cậu ngủ say, mới đặc biệt thật cẩn thận rời khỏi giường, phóng nhẹ cước bộ ra khỏi phòng ngủ đi vào phòng bếp.

Hai người sau khi hợp hảo, Jungkook vừa về lại nhà này, tủ lạnh lập tức liền tràn đầy. Bất quá Kim Taehyung cũng rõ ràng trình độ nấu nướng của mình, làm mấy món phức tạp cũng chỉ tổ hoan phí nguyên liệu nấu ăn, vẫn là đơn giản làm theo sở trường của mình, liền nấu cháo gạo nếp là được.

Kim Taehyung vo gạo, bắt lên bếp. Đứng ở bếp im lặng chờ cho cháo nhừ. Chỉ cần nghĩ đến Jungkook một khi tỉnh lại sẽ ăn cháo do chính tay mình nấu, Kim Taehyung liền cảm thấy lòng tràn đầy hạnh phúc.

"Taehyung..." Jungkook mơ mơ màng màng mở to mắt, bên người trống rỗng, đã sớm không có vòng tay ấm áp của anh.

"A!" Jungkook không tìm được Kim Taehyung, lập tức vội vàng từ trên giường ngồi dậy. Làm động đến hậu huyệt đêm qua bị Kim Taehyung thao lộng quá độ, một trận đau đớn khó nhịn làm cậu phải hô lên một tiếng.

Nhưng Jungkook cũng cố nhịn đau, lung tung mặc quần áo, xuống giường mang dép lê, vội vàng chạy ra khỏi phòng ngủ. Jungkook ngửi được mùi hương cháo gạo nếp từ phòng bếp truyền đến, lại lập tức hướng phòng bếp chạy tới.

"Ưm... xin lỗi, em dậy trễ." Jungkook chạy vào phòng bếp nhìn thấy Kim Taehyung đang nấu cháo, lập tức liền mở miệng nói xin lỗi, nhưng bởi vì chạy quá vội vàng, đến nói chuyện cũng có chút suyễn.

"Chạy nhanh như vậy để làm gì, sao không ngủ thêm chút nữa..." Kim Taehyung xoay người đi đến bên cạnh Jungkook, một tay đưa đến phía sau khẽ vuốt lưng cậu, giúp cậu chậm rãi thuận khí.

Jungkook ngơ ngác nhìn Kim Taehyung, vốn là bởi vì dậy trễ không kịp làm điểm tâm mà trong lòng đĩnh băn khoăn, nhưng ôn nhu cùng che chở của anh làm cho lòng cậu vừa ấm áp lại cảm động.

"Jungkook tỉnh lại." Kim Taehyung cười giơ tay lên lay lay vào gương mặt ngốc lăng của Jungkook.

"Em..." Jungkook bị anh đùa liền đỏ mặt, nhưng lại không biết nên phản bác làm sao.

"Cháo nấu sắp nhừ rồi, rửa mặt xong là có thể ăn." Jungkook thẹn thùng lo lắng làm Kim Taehyung không nỡ đùa cậu nữa, vỗ vỗ hai má ý bảo Jungkook đi rửa mặt.

"Ân." Jungkook nghe lời ứng thanh, đi trở về phòng ngủ rửa mặt.

Lúc Jungkook rửa mặt xong đi ra phòng ngủ, Kim Taehyung đã đem nồi cháo nóng hổi đặt lên bàn ăn. Jungkook nhìn bóng dáng bận rộn của anh đột nhiên sóng mũi lại cảm thấy cay cay, thật là nằm mơ cũng không nghĩ đến sẽ có một ngày mình có thể hạnh phúc như vậy.

"Jungkook, mau tới đây ăn cơm." Kim Taehyung xoay người hướng Jungkook vẫy tay.

"Ân. A!" Jungkook ngoan ngoãn đi đến trước bàn ăn, nhưng mới vừa ngồi xuống, hậu huyệt liền truyền đến đau đớn hại cậu nhảy dựng lên.

"Em sao vậy!? Phía sau đau lắm sao!? Jungkook thực xin lỗi, đều tại tối hôm qua anh... nhanh lại đây cho anh nhìn xem..." Kim Taehyung vội vàng chạy đến bên cạnh Jungkook, đưa tay muốn cởi quần cậu xem xét tình huống.

"Không... không có việc gì!" Jungkook một bên lắc đầu một bên liều mạng né tránh bàn tay duỗi tới của Kim Taehyung. Hai người lúc ân ái ý loạn tình mê, dù có làm xa hơn cũng không thấy thẹn thùng. Nhưng hiện tại dưới tình huống như vậy, Jungkook sao lại không biết xấu hổ cởi quần để Kim Taehyung cẩn thận xem xét hậu mặt.

"Jungkook, để cho anh nhìn!" Jungkook càng trốn, Kim Taehyung càng lo lắng, bắt lấy Jungkook muốn dùng sức mạnh lột quần của cậu.

"Không có việc gì... thật sự không có việc gì..." Khí lực Jungkook không sánh bằng Kim Taehyung, làm sao cũng tránh không ra, vừa thẹn vừa vội, mặt đỏ giống như sắp xuất huyết.

"Không có việc gì thì không có việc gì, anh không nhìn không nhìn ... Chúng ta ăn cơm." Bộ dáng Jungkook lo lắng khiến Kim Taehyung không đành lòng ép buộc cậu nữa, lập tức buông tay, ôn nhu nhẹ hống.

"Ân." Jungkook nhẹ nhàng gật đầu thở ra, nhưng chỗ phía sau kia thật sự là đau, đứng thì còn đỡ, nhưng lúc ngồi xuống phải chịu đựng sức nặng của nửa người trên, huyệt khẩu lặp tức nóng rát. Jungkook lo sợ chính mình ngồi xuống lại chịu đựng không được mà rên lên, Kim Taehyung sẽ lại lo lắng muốn xem, liền do do dự dự nửa ngày cũng không dám ngồi xuống.

"Jungkook, anh muốn ôm em ăn cơm." Kim Taehyung bề ngoài thì buông tha, nhưng trong lòng vẫn là lo lắng, lại nhìn đến Jungkook nhìn nửa ngày cũng không dám ngồi, liền biết phía sau cậu nhất định khó chịu, anh đau lòng quá, nhưng nhớ tới tình huống lúc nãy cũng không dám áp chế mà lột đồ Jungkook ra xem. Cho nên anh chỉ có thể cố ý giả bộ dáng cợt nhả, rồi mới xấu xa đem Jungkook kéo qua ôm ngồi lên chân mình, ít nhất ngồi trên đùi so với so với ngồi trên ghế thoải mái hơn một chút.

"Taehyung..." Jungkook cũng không phải ngu ngốc, sao vậy không đoán ra Kim Taehyung dụng tâm lương khổ, cánh mũi cay cay, hai mắt si ngốc nhìn anh.

"Ngoan, há miệng." Kim Taehyung một tay ôm lấy thắt lưng Jungkook, một tay cầm lấy thìa nhẹ nhàng múc cháo đưa đến miệng cậu.

Một muỗng cháo ấm áp vào bụng, Jungkook rốt cuộc nhịn không được đỏ hốc mắt, nước mắt "tí tách" từng giọt rơi xuống mu bàn tay đang cầm muỗng của Kim Taehyung.

"Sao nữa vậy!? Có phải là rất khó ăn hay không?" Jungkook vừa khóc Kim Taehyung lập tức liền luống cuống, đối với trù nghệ của mình anh chưa hề tin tưởng, liền nghĩ rằng cháo gạo nếp mình nấu có vấn đề.

"Không phải... rất ngon... thật sự rất ngon..." Jungkook cũng biết mình khóc trước mặt Kim Taehyung như vậy thật dọa người, nhưng trong lòng cảm động đến vừa chua xót vừa ngọt ngào, làm sao cũng không kiềm chế được tâm tình của mình liên tục rơi nước mắt, cậu giơ tay lên dùng sức lau, ánh mắt bị nhu đế đỏ bừng. Jungkook lại sợ Kim Taehyung hiểu lầm là mình ghét bỏ cháo anh nấu, vội vội vàng vàng giải thích, nên lúc thì gật đầu lúc lại lắc đầu.

"Ăn ngon như vậy liền ăn thêm vài muỗng." Kim Taehyung kéo bàn tay Jungkook xuống, không cho cậu tái tiếp tục ngược đãi hai mắt của mình, lại dùng ngón tay giúp cậu lau khô nước mắt trên mặt, múc muỗng cháo lần nữa đưa đến miệng cậu. Kim Taehyung nhìn Jungkook khóc đến hít thở không thông, cũng biết căn bản không phải cháo khó ăn, mà là cậu bị chút điểm tâm sáng mình nấu làm cho cảm động. Trong lòng anh nhất thời cũng đặc biệt khó chịu, cảm thấy trước kia những gì mình làm cho cậu thật sự quá ít, mà những việc làm sai lại quá nhiều, nhưng cho dù hiện tại hai người có ôm đầu khóc rống cũng không giải quyết được vấn đề. Kim Taehyung nghĩ sau này sẽ đối với Jungkook càng tốt, đem cậu đặt trong lòng mà đau sủng mới là hành động thực tế nhất.

"Ân." Jungkook nghe lời hé miệng ăn cháo.

Kim Taehyung cười tủm tỉm ngay lặp tức uy thêm vài muỗng.

"Cháo sắp nguội rồi, đừng đút em mãi, anh cũng nhanh ăn một chút đi." Sau khi ăn xong một muỗng cháo Kim Taehyung đút, Jungkook chỉ chỉ cái chén, ý bảo Kim Taehyung cũng nhanh ăn điểm tâm.

Kim Taehyung buông thìa, cười hả miệng chỉ chỉ vào bên trong.

Kim Taehyung xấu xa muốn Jungkook đút mình ăn cháo. Nhưng Jungkook đại khái còn chưa từ trong cảm động phục hồi lại tinh thần, nghĩ lầm Kim Taehyung là muốn muốn mình biểu đạt một chút lòng biết ơn, thế là liền dứt khoát chồm đầu về phía trước hôn lên miệng anh.

"Ưm..." Đột nhiên có xúc cảm mềm mại chạm vào, mà trước mắt Kim Taehyung lại là gương mặt phóng đại của Jungkook, có lẽ do quá khẩn trương, Jungkook hai mắt nhắm nghiền, lông mi nhẹ nhàng run rẩy. Kim Taehyung không biết cậu tại sao lại đột nhiên hôn mình, nhưng loại chuyện tốt này anh cao hứng cũng không kịp, sao còn có thể truy cứu nguyên nhân, lập tức toàn tâm toàn ý vùi đầu vào nụ hôn của hai người.

Jungkook hôn thực chủ động, đầu lưỡi tham nhập vào miệng Kim Taehyung, ôm lấy đầu lưỡi đối phương dây dưa chơi đùa, còn nâng lên hai cánh tay quàng lấy cổ Kim Taehyung, xê dịch thân thể hướng lòng ngực anh dựa sát vào.

Kim Taehyung nguyên lai cùng từ một bàn tay để hờ sau lưng Jungkook sửa thành hai tay ôm lấy thắt lưng cậu, hận không thể đem Jungkook tiến nhập vào thân thể của mình. Hai người môi giống như là bị một lực hấp dẫn hút vào cùng một chỗ, nụ hôn đơn thuần trở nên càng ngày càng mãnh liệt.

"Jungkook, nếu còn tiếp tục, phía sau của em sẽ càng đau đó." Thân thể đã dần dần có phản ứng, thừa dịp lý trí còn chưa biến mất, Kim Taehyung bắt buộc chính mình rời đi đôi môi cánh hoa mềm mại, nhưng vẫn luyến tiếc buông ra Jungkook, cụng trán mình vào trán cậu thân mật nói giỡn.

Kim Taehyung đùa kiểu này làm Jungkook đỏ mặt, nhanh chóng động thân muốn tránh thoát khỏi cái ôm của anh.

"Đút anh ăn cháo." Kim Taehyung cũng không tái nháo đùa Jungkook, lại đổi thành một tay ôm lấy eo cậu, ngón tay lần thứ hai chỉ chỉ miệng.

"Anh vừa rồi là muống em đút cháo hả!?" Jungkook ngơ ngác hỏi, tới giờ này mới biết rõ Kim Taehyung vừa rồi chỉ miệng mình là có ý tứ gì.

"Đúng vậy. Bằng không em nghĩ là gì!? ..." Kim Taehyung nhìn phản ứng của Jungkook liền biết vừa rồi cậu hiểu sai ý mới hôn mình, liền lại nghiêng đầu về phía cái miệng của cậu. Jungkook tính tình hiền hòa làm anh cũng không nỡ đùa dai, nhưng đây là loại vui đùa ái muội của các cặp tình nhân, không ngăn cách mà lại vô cùng thân mật, chủ yếu là còn có thể đem Jungkook đùa đến đỏ mặt thẹn thùng, chỉ cần nhìn thấy thôi Kim Taehyung liền muốn lập tức đưa cậu kéo vào trong ngực thân cho đã.

"Cháo đều nguội, ăn nhanh đi." Jungkook bị đùa càng ngượng ngùng, nhanh đẩy Kim Taehyung ra, cầm lấy thìa múc cháo uy đến miệng anh.

Hai người ngọt ngào mật ý ngươi đút ta ta đút ngươi một hơi cũng xong hết cháo. Bởi vì chỉ cần rửa có hai cái chén, Kim Taehyung làm sao cũng không chịu để Jungkook động thủ, tự mình lưu loát thu thập sạch sẽ phòng bếp, liền kéo Jungkook trở về phòng ngủ.

"Jungkook, để anh xem phía sau một chút được không!?" Trong lòng Kim Taehyung vẫn luôn canh cánh chuyện hậu huyệt của Jungkook bị đau, nhưng lại không thể cường ngạnh ép cậu cởi quần. Hiện tại ăn xong điểm tâm cũng không có việc gì, anh liền mềm giọng thương lượng muốn hắn để ình nhìn một chút.

"Ân." Jungkook nhìn thấy anh sắc mặt lo lắng, cũng biết mình lại cự tuyệt sẽ làm anh càng nóng lòng thêm, liền nhẹ nhàng gật đầu, cỡi quần nằm úp sấp trên giường để Kim Taehyung coi.

"Jungkook, thực xin lỗi thực xin lỗi, đều tại anh..." Nguyên bản huyệt khẩu phấn hồng phía sau bây giờ trở nên vừa đỏ vừa sưng, hiển nhiên là do tối hôm qua hoan ái không ngừng bị dương vật ra vào ma xát mà tạo thành. Kim Taehyung đau lòng nói xin lỗi, khó chịu đến thanh âm cùng đều thay đổi.

"Không sao đâu, đã bớt đau rồi." Jungkook không nghĩ Kim Taehyung áy náy như vậy, đưa tay định lấy quần mặc vào không cho Jungkook nhìn.

"Jungkook chờ một chút, anh xuống lầu mua cho em một chút thuốc tiêu sưng." Kim Taehyung lại lập tức đem Jungkook ấn về giường, rồi sợ cậu lạnh liền kéo qua chăn chen chắn cái mông lõa lồ, nhanh chóng ra khỏi cửa.

Hiệu thuốc cũng không xa lắm, Kim Taehyung rất nhanh trở lại nhà.

"Jungkook nhịn một chút, anh giúp em bôi thuốc." Vừa rồi ở hiệu thuốc Kim Taehyung đã hỏi rất tỷ mỉ về công dụng và cách dùng của thuốc, đem thuốc mỡ đổ ra tay một ít, vẽ loạn ở huyệt khẩu Jungkook, rồi mới dùng ngón tay tỉ mỉ bôi thuốc.

"Ân..." Thuốc mỡ lành lạnh đích xác làm cảm giác đau đớn nóng rát của Jungkook giảm đi một ít, trong cổ họng cậu phát ra một tiếng hừ nhẹ thoải mái.

Trước mắt Kim Taehyung chính là hai cánh mông trắng nõn của Jungkook, ngón tay lại không ngừng ở ngay hậu huyệt khẩu đánh chuyển, nhiều lần đều thiếu chút nữa liền sáp đi vào. Kim Taehyung trong lòng không ngừng khuyên bảo chính mình, lúc này nếu còn đối Jungkook làm ra hành động gì không an phận đúng thật là cầm thú cũng không bằng. Kim Taehyung thật vất vả đem toàn bộ tinh lực tập trung vào bôi thuốc, nhưng Jungkook một tiếng rên rỉ mềm nhũn này lập tức làm cho Kim Taehyung kiên trì không được.

"Jungkook... Jungkook, thuốc bôi tốt lắm rồi." Kim Taehyung thừa dịp chính mình còn chưa biến thành "Cầm thú", vội vàng thu hồi tay, rời đi hậu huyệt mê người dụ người phạm tội kia của Jungkook.

"Cám ơn anh. Taehyung..." Jungkook đứng dậy xoay người chuẩn bị mặc quần, lại nhìn thấy chỗ quần nơi khố gian Kim Taehyung bị buộc chặt, hiện ra dương vật đã hoàn toàn cứng rắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vkook