Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

"Ưm..." Kim Taehyung mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhẹ nhàng cử động cái đầu vô cùng đau nhức, cố gắng mở mắt ra. Đột nhiên tiếp xúc với ánh sáng chói mắt ngoài cửa sổ nên nhanh chóng nhắm lại, thích ứng trong chốc lát mới lần thứ hai mở.

Ánh mắt thẳng tấp nhìn lên trần nhà, xác định là phòng của mình, quay đầu nhìn đến người đàn ông xa lạ nằm bên cạnh mình.

"Chết tiệt! Hôm qua uống nhiều lắm, say quá ... Thế nhưng lại lầm tưởng một MB là Bogum mà mang về nhà" Kim Taehyung xốc chăn lên, nhìn đến bên dưới chăn cả mình và người đàn ông kia đều toàn thân xích lõa, kí ức mơ hồ của đêm qua tràn vào trong đầu, anh chửi nhỏ một tiếng, trong lòng hối hận không thôi, tâm tình buồn bực từ trên giường ngồi dậy.

"Dậy đi, nhanh cầm tiền rồi biến!" Kim Taehyung vươn chân đá bên hông hạ thân của người đàn ông kia.

"A!" Không biết là Kim Taehyung là vô tình hay cố ý, vừa lúc đá trúng bộ vị trọng điểm của Jeon Jungkook, làm cậu kêu lên lặp tức mở mắt, liền nhìn thấy Kim Taehyung thần tình chán ghét đang nhìn mình.

Đêm qua sau khi hai người làm xong, Kim Taehyung phỏng chừng là đã thỏa mãn, có lẽ không thể theo lẽ thường mà suy đoán hành vi của người say rượu, Kim Taehyung cũng không ôm Jeon Jungkook mà nỉ non gọi "Gumie" nữa, tự bản thân mơ mơ màng màng đi đến phòng tắm tắm rửa, sau đó ngã ra giường ngủ say.

Jeon Jungkook cũng đành phải mượn phòng tắm của anh tẩy rửa thân thể, rồi mới tính toán lập tức rời đi, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên, Kim Taehyung làm đến lúc sau có chút kịch liệt, lúc ấy thì thích thật. Nhưng hậu quả là không chỉ phía sau cậu có chút không thoải mái, mà hai chân cũng hư nhuyễn muốn chết, lúc nãy tắm đều phải vịnh vào vách tường, chớ nói chi là đi đường.

Jeon Jungkook không ngăn được mình liền nằm xuống bên cạnh Kim Taehyung, nghĩ thầm chỉ cần nghỉ ngơi một lúc rồi thừa dịp Kim Taehyung còn ngủ say mà rời đi, nhưng thật sự là rất mỏi mệt, cậu bất tri bất giác ngủ thẳng đến khi Kim Taehyung đá cậu tỉnh lại.

"Nhanh cút!" Kim Taehyung cực không kiên nhẫn lập lại một câu, xoay người lấy ví của mình, móc tiền ra ném thẳng vào mặt Jeon Jungkook.

Jeon Jungkook ngây ngẩn cả người, không hiểu nổi ý tứ của anh.

"Sao vậy! Còn chê ít!?" Kim Taehyung nhíu nhíu mày, khinh thường nhếch miệng, lại lấy ra tấm chi phiếu hướng Jeon Jungkook ném tới.

Cho dù Jeon Jungkook luôn luôn trung thực, không đánh bài, không gái gú, thậm chí thẳng đến hôm qua là lần đầu cậu đến quán bar, thì hiện tại cậu cũng đã hiểu tại sao Kim Taehyung cho cậu tiền, cũng biết anh đem cậu thành cái dạng gì!

Chủ động hiến thân, một đêm hoan ái, cho dù bị xem trở thành người khác cũng không sao, tự mình cho rằng đã hoàn thành giấc mộng mười năm, không nghĩ qua ngày hôm sau lại bị người mình thầm yêu xem là nam kỹ, kỳ thật điều này cũng không thể trách Kim Taehyung, không phải hết thảy đều là cậu tự làm tự chịu sao.

Jeon Jungkook hoảng sợ vội từ trên giường đứng dậy, nhanh chóng mặc quần áo tử tế, lập tức rời khỏi nhà Kim Taehyung, tất nhiên cũng không có lấy tiền Kim Taehyung ném mình. Nhưng Kim Taehyung đâu có quan tâm, đối với anh dù kẻ MB xa lạ kia có làm ra loại hành động quái lạ nào thì anh cũng không có tâm tình mà để ý.

~~~~~~

"Kookie, sao con cả đêm hôm qua không về nhà, di động cũng tắt máy, mẹ đang lo gần chết." Jeon Jungkook vừa về đến nhà, liền thấy mẹ mình thần tình lo lắng chạy ra đón.

"Mẹ, thực xin lỗi. Tối hôm qua... Tăng ca quá mệt mỏi, không cẩn thận nằm úp sấp trên bàn ngủ mất, di động hết pin cũng không có phát hiện." Tối hôm qua cùng Kim Taehyung ở trên giường mây mưa thất thường, Jeon Jungkook căn bản là không có chú ý tới di động của mình hết pin. Vốn dĩ trong lòng đã cảm thấy có lỗi khi để mẹ phải lo lắng, vậy mà hiện tại còn nói dối, trong lòng cậu càng cảm thấy áy náy hơn, đến nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp.

"Không sao, lần sau đừng làm mẹ lo lắng nữa. Cũng may hôm nay là cuối tuần, con nhanh đi nghỉ ngơi đi." Mẹ Jeon nhìn thấy sắc mặt con trai rất kém cũng không nói thêm gì, dặn dò một câu liền để cho Jeon Jungkook nghỉ ngơi.

Jeon Jungkook "Dạ" một tiếng, về phòng ngủ của mình.

Đêm qua hoan ái làm cho thể lực tiêu hao quá lớn, còn chưa có phục hồi đã vội vã rời khỏi nhà Kim Taehyung, Jeon Jungkook thẳng đến bây giờ còn cảm thấy cả người mệt mỏi, vậy mà khi cậu nằm trên giường làm thế nào cũng ngủ không được, trong đầu luôn hiện ra ánh mắt chán ghét cùng động tác khinh thường đem tiền ném vào mặt mình của Kim Taehyung.

Jeon Jungkook từ trên giường đứng lên, đi đến giá sách rút ra một quyển album dày. Mở ra album, bên trong toàn bộ là hình chụp của Kim Taehyung, đại bộ phận đều là chụp bên hông, cũng có mấy tấm chụp chính diện nhưng dường như ống kính để rất xa nên gương mặt có chút mơ hồ, rõ ràng những bức ảnh này đều do Jeon Jungkook chụp.

Jeon Jungkook rút ra tấm ảnh đầu tiên, ở mặt trái ảnh có viết chữ "Kim Taehyung trong lễ khai giảng", bởi vì niên đại quá lâu, chữ viết đã có chút mờ. Đây là năm đó khi Kim Taehyung ở trên đài phát biểu trong lễ khai giảng, Jeon Jungkook đứng ở dưới lấy điện thoại chụp được, bởi vì khoảng cách quá xa, ảnh tuy chụp được toàn bộ cơ thể của anh nhưng lại không thấy rõ gương mặt. Jeon Jungkook bất động chăm chú nhìn bức ảnh một lúc, sau đó cất trở lại, rồi lật tiếp một trang album nữa, "Kim Taehyung trên đài lãnh thưởng" "Kim Taehyung cùng mình gặp thoáng qua" "Kim Taehyung trở thành tổng giám đốc" "Kim Taehyung cùng Park Bogum bên nhau" ...

Một quyển album, gần như là những sự kiện Kim Taehyung đã trải qua trong mười năm, lật đến cuối quyển, vẫn còn mấy trang để trống. Jeon Jungkook đột nhiên nghĩ đến, đêm qua là một cơ hội rất tốt nhưng cậu lại bỏ lỡ, thật vất vả mới ở gần như vậy, có thể chụp rõ ràng ngũ quan của Kim Taehyung, sau này sợ là không còn có cơ hội đi.

Bởi vì Jeon Jungkook trong công ty làm bên bộ phận tài chính, nên dù cho sau đêm đó cậu nghĩ không muốn cùng Kim Taehyung còn bất cứ liên hệ gì, thì cũng không có lý do nói từ chức là từ chức, ít ra những thứ đã được giao, phải hoàn thành cho tốt mới được. Nhưng làm cậu không nghĩ tới chính là, trước kia trăm phương nghìn kế muốn gặp được Kim Taehyung đều rất khó, hiện tại hai người lại rất mau chạm mặt nhau.

"Các người đều là não lợn à? Báo cáo tài chính lại phạm lỗi lớn như vậy, có phải hay không muốn về vườn hết!?" Kim Taehyung nộ khí đằng đằng xong vào phòng tài chính, đem bản báo cáo ném lên bàn làm việc của quản lý.

"Kim... Kim tổng, xảy ra chuyện gì!?" Nhân viên Kim thị đều biết gần đây tâm tình Kim Taehyung không tốt, mỗi lần găp anh đều là sắc mặt thâm trầm, cũng không còn thấy Park Bogum cùng anh đến công ty nữa, mọi người sôi nổi đoán Kim tổng có phải hay không thất tình, dù sao hiện tại toàn bộ trên dưới công ty đều cảm thấy bất an, gặp được Kim Taehyung đều là có thể trốn thì trốn. Quản lý tài chính nhìn thấy Kim Taehyung phẫn nộ tìm tới cửa, vội vàng từ trên ghế đứng lên, lắp bắp hỏi.

"Mở to cặp mắt của anh mà nhìn xem, sao lại ngu ngốc phạm một sai lầm căn bản như vậy!" Kim Taehyung ngoan độc chỉ vào một điểm trên bản báo cáo tài chính.

Nhìn thấy điểm lỗi Kim Taehyung chỉ ra trên bản báo cáo, mồ hôi của quản lý lặp tức tuông ra. Bản báo cáo này là do hắn làm, bởi vì mỗi tháng đều phải làm, mỗi lần đều cố định giống nhau, quản lý tài chính khẳng định không có vấn đề nên không để tâm, sau khi làm xong không thèm duyệt lại mà trực tiếp nộp cho Kim Taehyung, kết quả thực sự có lỗi.

Nếu là bình thường, có lẽ sẽ bị Kim Taehyung thóa mạ một chút rồi khấu trừ tiền lương. Nhưng mà hiện tại, đây rõ ràng là thêm dầu vào lửa cho cơn thịnh nộ của Kim Taehyung, bị bãi chức quản lý tài chính là chuyện nhỏ, chỉ sợ Kim tổng sẽ nổi trận lôi đình mà sa thải hắn.

Quản lý tài chính cẩn thận nhìn sắc mặt của Kim Taehyung, sắc mặt của anh thật so với đáy nồi còn đen không kém, làm hắn sợ đến mức rụt cổ, quay đầu nhìn nhìn các nhân viên tài chính khác, một đám đều rụt cổ ghé vào trên bàn, có người thậm chí hận không thể chui xuống gầm bàn, để đỡ bị lửa giận của Kim tổng cháy lan đến người mình.

"Jeon Jungkook, cậu lại đây cho tôi! Sao cái báo cáo đơn giản như vậy cũng làm sai!" Quản lý tài chính cắn chặt răng, dù sao việc này mình tuyệt đối không thể chủ động nhận sai, đây không phải tự tìm đường chết sao, phải tìm người chịu tội thay mới được. Ánh mắt quét qua một vòng tất cả các nhân viên, hắn liền hô tên Jeon Jungkook, cái này vì Jeon Jungkook ở bộ phận tài chính là người hiền lành nhất, bộ dáng thực dễ bị khi dễ, tìm cậu làm người chịu tội thay khẳng định là thích hợp nhất.

Từ sau khi Kim Taehyung bước vào phòng tài chính, Jeon Jungkook liền cúi đầu ghé mặt vào máy tính, nghĩ thầm Kim Taehyung giận dữ như vậy, khẳng định sẽ không chú ý tới mình. Nhưng hiện tại quản lý lại kêu tên cậu, không lên tiếng sẽ làm người khác càng chú ý, cậu đành đứng lên và cứng rắn đi qua.

"Kim tổng, quản lí." Bởi vì Kim Taehyung đưa lưng về hướng Jeon Jungkook, mà Jeon Jungkook vừa bước đến phía sau Kim Taehyung thì cũng dừng lại, cho nên ngay từ đầu anh vẫn chưa nhìn thấy mặt cậu. Buổi sáng sau khi hoan ái, Jeon Jungkook cơ hồ không hề mở miệng nói chuyện, nên Kim Taehyung cũng không có khả năng từ thanh âm mà nhận biết được.

"Jungkook à, cậu làm sao vậy, chúng ta làm công tác tài chính quan trọng nhất là cẩn thận a, cậu cũng biết chỉ một sai lầm nho nhỏ cũng mang lại cho công ty nhiều tổn thất rất lớn." Quản lý tài chính một bên giáo huấn Jeon Jungkook một bên nháy mắt ra hiệu với cậu, ý tứ đại khái là cậu thay tôi gánh nợ một lần, sau này sẽ không thiếu ưu đãi cho cậu.

"Tôi... Thực xin lỗi." Jeon Jungkook cúi đầu nhỏ giọng xin lỗi, thừa nhận sai lầm này là do mình phạm phải. Cậu không quan tâm đến ưu đãi gì đó của quản lý tài chính, chỉ là nghĩ dù sao mình cũng đang muốn từ chức, chịu giúp người khác một tiếng xấu cũng không sao cả.

"Một câu xin lỗi thì đã xong chuyện, cậu nói nghe thật dễ dàng, công ty không dư tiền nuôi những kẻ khi phạm sai lầm chỉ biết nói một câu ngu ngốc thật xin lỗi! Lập tức đi sửa cho tôi! Cậu..." Kim Taehyung đầy một bụng tức giận không chỗ phát tiết, lời xin lỗi của Jeon Jungkook lại làm cho anh nổi trận lôi đình, cầm lấy bản báo cáo tài chính trên bàn, nổi giận đùng đùng quay người định ném vào mặt kẻ đang đứng phía sau. Nhưng khi nhìn thấy mặt Jeon Jungkook anh ngây ngẩn cả người, bàn tay nắm lấy bản báo cáo cũng dừng lại giữa không trung.

Jeon Jungkook không nghĩ tới Kim Taehyung sẽ đột nhiên xoay người lại, lập tức cũng ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn Kim Taehyung.

"Cậu theo tôi vào văn phòng." Dù sao cả phòng tài chính đang nhìn bọn họ, Kim Taehyung rất nhanh phản ứng lại, thu hồi bản báo cáo trên tay, xoay người bước đi.

Jeon Jungkook không có cách nào, đành phải theo Kim Taehyung đi ra ngoài.

Jeon Jungkook đi theo phía sau Kim Taehyung, hai người một trước một sau nhanh chóng vào thang máy.

Đèn thang máy báo hiệu đang đi lên, một bầu không khí vô cùng áp lực bịt kín cả không gian. Kim Taehyung nghiêm mặt mím môi không nói một lời, Jeon Jungkook đứng bên cạnh anh lòng cũng đang vô cùng bất an.

Âm thanh "Ting Ting" nhắc nhở đã tới nơi, đánh vỡ bầu không khí tẻ nhạt giữa hai người, Kim Taehyung bước khỏi thang máy đầu tiên, Jeon Jungkook cũng nhanh chóngchạy theo sau.

"Đóng cửa lại." Kim Taehyung đi vào văn phòng ngồi lên ghế, phân phó cho Jeon Jungkook đang đi theo phía sau của mình.

Jeon Jungkook đóng cửa kĩcàng, sau đó xoay người thấp đầu đứng đối diện với Kim Taehyung.

"Tiền lương và phúc lợi của Kim thị kém đến mức nhân viên phải đi làm thêm công việc của một MB!?" Thanh âm châm chọc của Kim Taehyung vang lên trên đỉnh đầu Jeon Jungkook.

"Kim tổng, tôi..." Jeon Jungkook quẫn bách ngẩng đầu, lại nhìn thấy biểu tình đùa cợt cùng khinh thường của Kim Taehyung, cậu há miệng thở dốc không biết nên giải thích như thế nào.

"Đương nhiên, tôi tin rằng cậu để đàn ông làm một đêm so với một tháng tiền lương không chừng còn nhiều hơn, hơn nữa làm thêm là tự do của cậu, nhưng là xin cậu trước khi nâng mông lên cho người khác làm thì hãy đem công tác của mình làm tốt trước đã, bằng không thì liền cút! " Kim Taehyung đột nhiên thay đổi sắc mặt, cầm bản báo cáo ném thẳng về phía Jeon Jungkook, những trang giấy phiêu tán lả chả trước mặt cậu trước khi rơi rải rác trên sàn nhà. Dưới cơn thịnh nộ, Kim Taehyung đã sớm quên buổi sáng hôm đó Jeon Jungkook căn bản chưa từng cầm tiền của anh.

"Tôi..." Jeon Jungkook mở miệng định nói cái gì, nhưng lại nghĩ mình dù sao cũng sắp từ chức, dù sao sau này hai người sẽ không còn gặp mặt, thôi thì để Kim Taehyung nghĩ sao cũng được. Cậu ngậm miệng cắn chặt khớp hàm, chậm rãi ngồi xổm người xuống đem bản báo cáo trên đất nhặt lên.

"Hừ! ..." Kim Taehyung hừ lạnh một tiếng, đang chuẩn bị tiếp tục giáo huấn Jeon Jungkook, di động lại đột nhiên vang lên.

"Gumie!" Nhìn đến số điện thoại, sắc mặt Kim Taehyung lập tức chuyển biến, đè xuống tức giận đón nghe điện thoại, thanh âm cũng trở nên sung sướng hơn nhiều.

Nghe được Kim Taehyung hô lên tiếng này, khuôn mặt vốn đã không tốt của Jeon Jungkook lại càng thêm tái nhợt.

"Cậu đi ra ngoài trước đi." Kim Taehyung che microphone hướng Jeon Jungkook khoát tay, hiển nhiên cuộc gọi này của Park Bogum làm cho anh không còn tâm tình mà bận tâm đến Jeon Jungkook nữa.

"Gumie, chuyện đứa nhỏ đã được giải quyết, chúng ta sẽ không chia tay đúng không!?" Jeon Jungkook mới bước ra khỏi văn phòng, còn chưa kịp đóng cửa đã nghe thanh âm đầy mong chờ của Kim Taehyung. Cậu căng thẳng trong lòng, động tác đóng cửa cũng chậm một chút, cậu muốn biết Kim Taehyung và Park Bogum đến cuối cùng có chia tay hay không, nhưng rồi lại liều mạng nhắc nhở việc này cùng mình không có liên hệ, yên lặng thở dài, yên lặng đóng cửa, sau đó quay người đón thang máy xuống tầng dưới.

"Kim Taehyung, anh buổi tối mấy giờ thì về nhà!?" Trái ngược với thanh âm vội vàng của Kim Taehyung, giọng nói của Park Bogum lại có vẻ rất bình tĩnh.

"Gumie, muốn tối nay về nhà ăn cơm phải không? Anh sẽ về trước để nấu cho em." Từ khi mẹ của Park Bogum bị chuẩn đoán ung thư, Park Bogum cũng ít khi về lại căn nhà chung của hai người, hiện tại lại đột nhiên hỏi làm Kim Taehyung trong lòng đặc biệt cao hứng.

"A, không cần. Em định về lấy đồ, thuận tiện trả lại anh chìa khóa nhà..." nụ cười trên mặt Kim Taehyung lập tức đông cứng, không đợi cho Park Bogum nói xong, di động đã từ bên tai anh rơi xuống mặt đất...

"Jeon Jungkook, Jeon Jungkook, Kim tổng nói cái gì!? Không có làm khó dễ cậu đi!?" Jeon Jungkook mới vừa trở lại phòng tài chính, quản lý tài chính vẻ mặt đầy khẩn trương đã tiến lại hỏi.

"Không sao, Kim tổng chỉ là bảo tôi đem báo cáo sửa lại một chút." Jeon Jungkook xé hạ khóe miệng, lộ ra một nụ cười cực kỳ miễn cưỡng, hướng quản lý tài chính giơ giơ bản báo cáo trong tay.

"Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi. Jeon Jungkook, hôm nay thật sự cảm ơn cậu, cậu yên tâm, sau này có cơ hội tăng lương hay thăng chức, tôi sẽ dành cho cậu đầu tiên." Quản lý tài chính lau lau cái trán đầy mồ hôi, cuối cùng cũng yên lòng, mở ra vẻ mặt tươi cười vỗ vỗ bả vai Jeon Jungkook.

"Cám ơn quản lí. Nhưng mà... Tôi có chút chuyện cá nhân, dự định sẽ từ chức, còn phải phiền anh sắp sếp nhân viên thay thế tôi." Jeon Jungkook đã định sẽ từ chức, thừa dịp này nói ra luôn. Cậu ở trong lòng âm thầm khuyên bảo chính mình, mặc kệ Kim Taehyung có hiểu lầm hắn là MB, mặc kệ Kim Taehyung có cùng Park Bogum chia tay hay không, cùng cậu đã không còn quan hệ.

"A... Từ chức!? A, cũng tốt, tôi sẽ mau chóng an bài nhân viên thay thế cậu. Jeon Jungkook a, mất đi một nhân tài ưu tú như cậu, công ty chắc chắn sẽ phải tổn thất lớn..." Quản lý tài chính chưa kịp phản ứng nên hơi sửng sốt một chút. Bất quá nghĩ lại nếu vạn nhất một ngày nào đó việc Jeon Jungkook thay hắn chịu tội rơi vào tay Kim Taehyung, thì nhất định là phiền phức lớn, vừa lúc hiện tại Jeon Jungkook từ chức đi rồi, mình có thể an tâm. Nghĩ đến đây quản lý lập tức trở nên cao hứng, lại nhanh nhẹn mở miệng khen Jeon Jungkook vài lời khách sáo.

"Quản lí, tôi đi làm báo cáo, Kim tổng nói anh ấy cần gấp." Jeon Jungkook ngăn lại màn thao thao bất tuyệt của quản lý tài chính, nói một câu liền quay về chỗ ngồi của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vkook