20
"Đừng nhúc nhích, đề phòng người phía sau lưng cậu để ý, biết không." Một tay làm ướt ngón tay dọc theo khe hoa, từ từ trượt lên nhẹ nhàng xoa bóp.
"Uh ... lưu manh..." Từ Thanh Nguyên nhắm mắt lại, lúc này nàng không nhìn cũng biết mình trông như thế nào, áo len bị kéo đến trước ngực, khuôn ngực trắng nõn lộ ra không trung, không ngừng bị Lâm Dương nhào nặn. Chiếc quần lúc đầu được ăn mặc chỉnh tề nay bị cởi đi, khóa kéo bị mở ra, còn có một cái tay đang làm loạn chỗ tư mật nhất của nàng, làm chuyện ngại ngùng nhất.
"Từ tiểu thư thật cứng miệng nha." Lâm Dương gia tăng tốc độ tay, theo kinh nghiệm trước đây, Từ Thanh Nguyên rất nhạy cảm, chỉ cần cô trêu chọc một hồi, nàng sẽ đạt cực khoái.
Bàn tay xoa nắn hoa huyệt càng lúc càng nhanh, Từ Thanh Nguyên đã sớm cắn môi run rẩy đạt đến cao trào.
Đêm hôm đó lên đỉnh có bao nhiêu tuyệt vời, hiện tại thì làm sao kiềm chế nổi, không có một âm thanh nào phát ra, chỉ có tiếng thở gấp gáp và đôi chân đang co lại của nàng mới có thể phát hiện được nàng bây giờ có bao nhiêu sung sướng.
"Sướng không?" Lâm Dương không có ý định để Từ Thanh Nguyên kết thúc như vậy, cô dùng một chân mạnh mẽ đẩy ra hai chân của Từ Thanh Nguyên, nhưng do sự chống cự của nàng mà lại vô tình đá vào cái ghế trước mặt.
Từ Thanh Nguyên sợ tới mức toàn thân căng thẳng, sợ người trước mặt quay đầu nhìn bọn họ, nhìn thấy bộ dáng không còn gì đáng xấu hổ hơn này của nàng, vừa nghĩ tới tình cảnh kia, huyệt nhỏ của nàng liền giật lên, may mà người phía trước không có phát hiện.
Khi nàng lấy lại tinh thần, ngón tay Lâm Dương đã đút vào huyệt nhỏ, lấp đầy bên trong nàng.
"Cậu ..." Vừa định nói, môi đã bị Lâm Dương hôn lên, cái lưỡi một mạch tiến thẳng vào trong miệng nàng, đầu lưỡi tùy ý làm bậy liếm láp từng ngóc ngách trong đó.
"Kế tiếp tốt nhất là im lặng, nếu không mình sợ cậu chịu không nổi." Lâm Dương hôn đến khi khiến Từ Thanh Nguyên không nói nên lời mới dừng lại, có chút ân cần mở miệng nhắc nhở, ngón tay ở trong đã bắt đầu di chuyển.
Bởi vì quần chưa cởi ra, nên động tác của Lâm Dương vừa ngắn vừa vội vàng, tần suất ra vào rất nhiều, mang đến cảm giác khoái cảm vô cùng mạnh mẽ.
"Bên trong thật chặt, cậu thích không?" Lâm Dương sờ sờ điểm mẫn cảm của hoa huyệt.
Hoa huyệt bị tấn công mạnh mẽ, sau khi bị kích thích còn không ngừng tiết ra dịch vị, theo động tác ngón tay phun xuống, làm ướt tay Lâm Dương, cũng làm ướt quần nàng.
"Nhỏ giọng chút ... ưm ..." Từ Thanh Nguyên gắt gao cắn chặt môi, sợ phát ra tiếng rên rỉ nào đó.
Toàn bộ xe rất yên tĩnh, như thể chỉ có mỗi hai nàng còn thức, cảm giác hồi hộp và phấn khích càng làm tăng thêm khoái cảm của Từ Thanh Nguyên, nàng vừa muốn nhanh chóng kết thúc vừa muốn kéo dài khoái cảm vô tận này.
Huyệt nhỏ bắt đầu hơi giật, sắp kịch liệt co rút lại, muốn Lâm Dương lắp đầy.
"Sướng không? Muốn lên đỉnh chứ?"
Từ Thanh Nguyên khát vọng sắp phát điên rồi, nhưng phải mở miệng nói muốn với Lâm Dương thì thà lấy mạng của nàng còn hơn, nhưng thân thể của nàng đã nhịn không được, không ngừng lung lay cái mông muốn nuốt lấy ngón tay.
Từ Thanh Nguyên thật lâu không lên tiếng, Lâm Dương nhìn thời gian, đã sắp đến giờ rồi, "Hiện tại trước tiên bỏ qua cho cậu." Nói xong liền bắt đầu tiến công mãnh liệt.
Từ Thanh Nguyên vô lực chống cự, chỉ có thể chịu đựng sự tấn công của cô, nhịn không được liền đưa cánh tay lên, há miệng cắn chặt để kìm nén tiếng rên rỉ trong miệng.
Động tác đưa đẩy vừa lúc càng sâu, mỗi lần đều cọ xát hoa huyệt mẫn cảm, thân thể Từ Thanh Nguyên mẫn cảm không thể chịu được khoái cảm mãnh liệt như vậy, đã sớm lại đạt tới cực khoái.
Sau lần cực khoái này, Lâm Dương chưa vội di chuyển, đợi cơ thể tràn ngập khoái cảm qua đi, sau đó mới chậm rãi rút tay ra.
Từ Thanh Nguyên bất chấp mọi thứ chỉ muốn nhanh chóng chỉnh lại quần áo.
Khi Lâm Dương nhìn nàng một lần nữa, cô mới nhận ra Từ Thanh Nguyên đang trừng mắt nhìn mình.
Cô ăn uống no đủ, tâm tình tốt vô cùng, nghiêng người nói bên tai Từ Thanh Nguyên: "Biết cậu thấy khó chịu, đêm nay cam đoan khiến cậu sung sướng đến tận mây xanh".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com