141-143
Chương 141: Chuyến đi đến ngọn núi phủ tuyết ở Tây Tạng E4.
Từ Lhasa đến núi Kailash phải lái xe hơn một ngàn km, trên đường cần nghỉ ngơi và dưỡng sức.
Điểm đến của đoàn du lịch của Lê Tiệm Xuyên không phải là núi Kailash. Nếu đã là ngụy trang che giấu tai mắt người thì điểm đến thực sự cũng cần được che giấu một chút, nếu không các tổ chức và đám lái buôn tình báo sẽ giống như ruồi nhặng ngửi thấy mùi, sẽ bâu tới rất nhanh.
Đoàn du lịch ở lại Lhasa vài ngày, hành trình còn lại là Shigatse và trại căn cứ Everest.
Vì đa số khách trong đoàn là người trung niên ngoài bốn mươi trở lên nên hành trình của đoàn không hề dày đặc, chủ yếu là vui chơi lành mạnh và thoải mái nên dọc đường từ Lhasa đến Shigatse có rất ít điểm tham quan. Đoàn du lịch mất khoảng thời gian bằng xe ô tô tự lái đã đến được Shigatse.
Lê Tiệm Xuyên thuê một chiếc xe ở Shigatse, mang Ninh Chuẩn rời khỏi đoàn du lịch, nghỉ ngơi ở Saga, rồi lên đường đến Taqin.
Vì đụng phải Rossi ở Lhasa nên Lê Tiệm Xuyên phải tăng tốc hành trình và cẩn thận hơn.
Hầu như không có bất kỳ phương tiện giao thông nào trên đường từ Saga đến Tachin.
Nhiệt độ giảm xuống, bầu trời trên cao cũng hạ thấp, mây xám chồng chất, nặng nề bao trùm như biển sâu sóng dữ cuồn cuộn trong gió hú lạnh thấu xương, từng bông tuyết lớn từ từ rơi xuống
Biển mây nối liền những cụm núi hùng vĩ phủ tuyết trắng xóa, cồn cát nhấp nhô và đồng cỏ bát ngát tạo thành một mảng cảnh quan màu vàng đất và xanh đậm, hồ nước xanh biếc nằm ở giữa, phản chiếu những biến đổi thất thường.
Tuyết bay làm mờ dần những màu sắc trống trải và mạnh mẽ này.
Đất trời yên tĩnh xa xôi không tiếng động
Quốc lộ 219 bị xe địa hình nuốt chửng từng đoạn một.
Lê Tiệm Xuyên bật đèn xe, ánh sáng mạnh chiếu sáng một vài cái bóng đen lướt qua, hẳn là mấy con thú nhỏ không chịu được rét đậm.
Cái chăn trên ghế phó lái trượt xuống, Ninh Chuẩn nghe thấy tiếng động liền mở mắt ra.
“Thức rồi à?”
Lê Tiệm Xuyên đánh tay lái, một tay rút điếu thuốc từ trong gói thuốc ra: “Ngủ thêm một giấc đi, không lâu nữa đâu, sắp tới rồi.”
Để duy trì trạng thái thể chất và tinh thần nhằm đối phó với những trường hợp khẩn cấp có thể xảy ra, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đã thay phiên lái xe nghỉ ngơi trên đường.
Ninh Chuẩn liếc mắt nhìn điều hướng, quả nhiên không còn bao xa, cũng không đổi chỗ với Lê Tiệm Xuyên nữa, thay vào đó, cậu vươn tay hạ nhiệt độ điều hòa trong xe xuống một chút, nói: “Tài liệu về Kailash mà anh đưa em xem, các hiện tượng siêu nhiên, các vùng tuyết không thể tiếp cận, các hình chiếu kim tự tháp trên núi băng…”
“Những thông tin này khiến Kailash thoạt nhìn rất có vấn đề. Nhưng những biến động năng lượng bất thường giống với ở Ai Cập đã không xuất hiện ở bất kỳ nơi nào xảy ra những sự kiện kỳ lạ này.”
“Tuy nhiên, khu vực này có sự dao động năng lượng bất thường __“
Dùng ngón tay mở ra bản đồ nội bộ của Lê Tiệm Xuyên trong giấy điện tử, Ninh Chuẩn nhìn vào hình ngôi sao năm cánh duy nhất trong một chùm vòng tròn màu đỏ, đầu ngón tay gõ một cái: “Nhưng trong một ít tài liệu bí mật, vị trí hang động Shambhala mà Himmler xác định cũng gần giống như vậy.”
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn biển báo hạn chế tốc độ trên đường, một tay châm thuốc, đạp mạnh chân ga.
Thuốc nhen lên, hắn kéo chăn của Ninh Chuẩn lên, nói: “Xử Lý có ba phỏng đoán về vị trí của hang động Shambhala, một trong số đó chính là chỗ đó. Trước đó cấp trên từng phái người đi qua, nhưng từ trường ở mảnh đất gần đó có vấn đề, bất kể cử đi bao nhiêu người thì cũng là có đi vào mà không có đi ra.”
Ninh Chuẩn nghiêng đầu: “Vậy anh định ứng đối thế nào?”
“Sau khi đến Tachin, trước tiên tìm hiểu tình hình một chút, tay của Cấm Kỵ không với được tới đây, nhưng bọn chúng chắc chắn có người cung cấp thông tin đang…”
Lên Tiệm Xuyên thao thao nói, bỗng nhiên ý thức được với tính cách của Ninh Chuẩn thì ngoài những lời không đứng đắn ra thì tuyệt đối sẽ không nói những lời vô nghĩa, vì vậy không nói nữa mà hỏi: “Có vẻ như tiến sĩ Ninh có cao kiến gì khác chăng?”
Chiếc cằm nhọn nhợt nhạt vùi trong cổ áo lông dày cộm làm cho khóe môi cong lên của Ninh Chuẩn bị che khuất một nửa, phần còn lại ngoặt ra khỏi đôi mắt hoa đào u trầm kia, nhuốm đầy mập mờ: “Em có quen một người ở chỗ này, có lẽ người đó biết được cái gì đó.”
“Ở Tachin à?”
Lê Tiệm Xuyên hỏi.
“Không,” Ninh Chuẩn nheo mắt nhìn qua cửa sổ xe, trông về phía dãy núi tuyết bị mây mù che phủ xa xa, “Bà ta sống gần đài thiên táng ở Kailash, là một bà đồng.”
Bà đồng.
Định vị này khiến Lê Tiệm Xuyên không biết sao lại nhớ tới Tạ Trường Sinh, một bác sĩ pháp y xuất thân đạo sĩ Mao Sơn, một bà đồng sống trong khu thiên táng. Người quen của Ninh Chuẩn quả nhiên đều vô cùng kỳ quặc.
Lê Tiệm Xuyên vẫn còn muốn tiếp tục hỏi về đối tác khả thi này, nhưng còn chưa hỏi ra miệng thì tư thế nằm lười biếng của Ninh Chuẩn đột nhiên thay đổi, cả người giống như một cây cung lập tức bị kéo căng đến cực điểm.
“Có người.”
Ninh Chuẩn nhìn ra ngoài cửa sổ xe nằm bên ghế phó lái, giọng nói trầm xuống.
Phản ứng của Ninh Chuẩn khiến Lê Tiệm Xuyên cảm ứng được mùi khác thường.
Hắn nhìn nghiêng theo tầm mắt của Ninh Chuẩn, thị lực xuyên thấu cực mạnh quét qua vùng đồng bằng rộng mở, nhanh chóng chộp được hai bóng người lao tới từ chân núi tuyết phủ ở phía xa.
Hai bóng người này quấn áo choàng đen từ đầu đến chân, một trước một sau, giống như hai cái bóng vô cùng tầm thường tan vào nền trời mờ ảo.
Cả hai di chuyển cực nhanh trong tuyết dày, gần như đã đến gần quốc lộ chỉ trong mười giây.
“Hội Cứu Thế sao?”
Lê Tiệm Xuyên chấn động trong lòng.
“Chắc vậy.” Ninh Chuẩn dịch khỏi cửa sổ xe, dựa lưng vào ghế phó lái, thấp giọng nói: “Che kỹ chìa khóa ở cổ tay đi anh. Tổ chức hội Cứu Thế rất kỳ quái.”
Lê Tiệm Xuyên không ngờ rằng lịch trình của hắn đã tranh thủ thế này mà vẫn đụng phải hội Cứu Thế. Nhưng xem chừng hội Cứu Thế cũng mới đến đây, hơn nữa nhìn phương hướng thì chỗ đó là khu vực núi tuyết không người, con người bình thường không thể đi qua. Chỉ là, hai người của hội Cứu Thế kia, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì quả thật đã băng qua khu vực không người mà đến đây.
Mặc dù số lượng của hội Cứu Thế rất ít, nhưng mỗi thành viên đều nhìn như không bình thường.
“Sau khi vào Tachin phải cẩn thận hơn, chúng ta là những người đi phượt bình thường đến Kailash, mùa đông cũng có khá nhiều người đến đây, sẽ không thu hút sự chú ý.”
Sau cú sốc khác biệt ban đầu, Lê Tiệm Xuyên bình tĩnh nói.
Nhưng khi vừa dứt lời, Lê Tiệm Xuyên đã thấy hai bóng người kia đột ngột quay đầu lao thẳng đến chiếc xe địa hình đơn độc trên đường quốc lộ của bọn hắn.
“Mẹ kiếp.”
Lê Tiệm Xuyên cau mày mắng.
Hắn lập tức hiểu ra tính toán của hai người này, nhưng lúc này lại đạp ga phóng xe thì đúng là quá cố ý, hơn nữa nếu là đi phượt bình thường thì chắc chắn sẽ nhìn thấy hai người kia đang tới gần. Thế nên, Lê Tiệm Xuyên chỉ có thể tiếp tục điềm nhiên như không chạy về phía trước, không có lựa chọn nào khác.
Xe địa hình chạy thêm một đoạn, hai bóng người chờ ở ven đường đã xuất hiện trước tầm chiếu sáng của đèn pha.
Lê Tiệm Xuyên đạp phanh.
Chiếc xe địa hình rung lắc, lốp xe phát ra tiếng ma xát chát chúa trên đường.
“Người anh em, có thể quá giang không?”
Thành viên của hội Cứu Thế chặn xe lại, đi tới gõ cửa sổ xe, giọng nói khàn khàn, khuôn mặt dưới mũ lộ ra đường viền dưới ánh đèn, là khuôn mặt của một người đàn ông hơi cục mịch và khá bình thường. Nếu không phải cố tình ghi nhớ thì gần như sẽ không nhớ được các đặc điểm trên khuôn mặt này.
Lê Tiệm Xuyên tỏ vẻ do dự và cảnh giác khi bị người lạ xin quá giang, ánh mắt dò xét liếc nhìn tên thành viên hội Cứu Thế kia: “Xe của mấy người đâu?”
“Chúng tôi đi bộ.”
Người nọ lộ ra vẻ mặt có phần lo lắng thích hợp: “Nhưng đi tới đây thì Tangi đột nhiên thấy khó chịu, trời lại đột ngột đổ tuyết…”
“Tachin không còn xa phía trước, chúng tôi chỉ xin quá giang đoạn đường này thôi.”
Lê Tiệm Xuyên phải nói rằng tài năng diễn xuất của thành viên hội Cứu Thế này quả thực khá tốt, nếu không phải vừa rồi tận mắt nhìn thấy tốc độ siêu phàm và hướng di chuyển của bọn họ thì có lẽ hắn đã tin lời giải thích này.
Theo người kia nói, Lê Tiệm Xuyên lại liếc nhìn người tên Tangi đang đứng ở phía sau, nhìn thân hình hẳn là một thiếu niên trẻ tuổi, dáng người gầy gò, lặng lẽ đứng đó, một tay lộ ra dưới áo choàng đang xách một chiếc túi da rắn khá tơi tả.
Túi da rắn tuy không to nhưng nhìn rất nặng, theo kinh nghiệm của Lê Tiệm Xuyên thì hành trang hẳn là một loại máy móc hoặc súng ống nào đó.
“Chú thấy sao? Cho hay không cho?”
Lê Tiệm Xuyên giả vờ khó xử, nhìn Ninh Chuẩn trên ghế phó lái.
Ninh Chuẩn bị chăn che khuất nửa bên mặt, chỉ lộ ra mái tóc hoa râm, cố nén giọng nói sao cho già nua, nói: “Có con nít mà, cho bọn họ quá giang đi, cũng không còn xa lắm, mấy trăm mét phía trước có trạm gác rồi, không sao đâu.”
Đây cũng là một câu hỏi đáp mang tính tượng trưng.
Lê Tiệm Xuyên nhìn hai người kia vẫn đang ở trong trạng thái và tư thế căng thẳng chuẩn bị tấn công, chỉ biết bất kể hắn có sẵn lòng hay không thì cũng phải đồng ý.
Bằng không, đó sẽ là một cuộc chiến khốc liệt khiến mọi thứ bị trì hoãn.
Hơn nữa, lý do mà hai người hội Cứu Thế này chọn đi nhờ xe ở chỗ này mà không trực tiếp đi vào Tachin cũng bởi vì phía trước có trạm gác. Kailash gần đây tra xét rất nghiêm ngặt, không có đăng ký danh tính và giấy chứng nhận phương tiện ở Lhasa thì không dễ dàng ra vào.
Nếu như đi bộ vào thì e rằng người thanh niên tên Tangi cầm túi da rắn trên tay kia sẽ bị chụp mũ đầu tiên.
Ngược lại, việc kiểm tra giấy tờ xe tương đối đơn giản.
“Được rồi, lên xe đi, đồ thì cất vào trong cốp.” Lê Tiệm Xuyên có chút cáu kỉnh dụi tắt điếu thuốc, tỏ vẻ khó chịu mà bảo hai người lên xe.
Túi da rắn và túi vải được người đàn ông cao lớn để trong cốp xe, hai người ngồi vào ghế sau, người đàn ông cao lớn liên tục cảm ơn, cởi mũ trùm đầu ra, trông khá chất phác.
Sau khi lên xe, Lê Tiệm Xuyên phát hiện cánh tay còn lại của thiếu niên tên Tangi lại không có bàn tay, chỉ có cánh tay, dưới cổ tay có một chiếc vòng sắt kỳ quái, hơi che khuất hoa văn không hoàn chỉnh trên cổ tay.
Xe địa hình lại nổ máy.
Lê Tiệm Xuyên căng thẳng trò chuyện với người đàn ông cao lớn, nội dung cuộc trò chuyện nghe có vẻ đơn giản và bình thường, nhưng đều mang theo thận trọng và thăm dò khó lường.
Tên thành viên vóc dáng cao to của hội Cứu Thế này nói mình là Luen, một cái tên mang hơi hướng phương Tây, theo cách nói của gã thì gã là trẻ mồ côi. Cái tên này do một người cha đỡ đầu đến từ Tây Tạng thuận miệng đặt cho gã, vẫn sử dụng cho đến nay.
“Người lên núi Kailash vào mùa đông không được mấy người, có thể đi bộ lại càng hiếm hơn.” Lê Tiệm Xuyên giả bộ thản nhiên nói.
Luen cười thật thà: “Mùa đông cũng có người mà, chẳng phải hai người cũng đến đây vào lúc này sao? Ở Thanh Hải-Tây Tạng, hầu hết mọi người chỉ có thời gian vào mùa đông, nhưng khách du lịch từ những nơi khác sẽ không đến đây vào mùa đông. Tại sao hai người lại chọn thời điểm này vậy?”
“Tôi thường không có ngày nghỉ nên tôi không phải tiết kiệm thời gian nghỉ phép hàng năm.” Lê Tiệm Xuyên nói.
Luen gật đầu: “Vậy cũng đúng.”
Lê Tiệm Xuyên nhìn biểu cảm biến hóa của Luen từ gương chiếu hậu, ngẫm nghĩ muốn nói về chuyện hang động Bambhala và núi Kailash một chút.
Nhưng hôm nay có lẽ đúng là đường đi trắc trở, hắn chưa kịp hỏi thì đã thấy phía trước có đèn xe nhấp nháy trên đường quốc lộ, hai bóng người mặc áo lông đỏ chắn ở giữa đường.
Một người trong đó nhìn thấy một xe đang chạy tới, lập tức hét lên, là một giọng nữ hơi sắc bén: “Anh ơi! Có xe tới kìa! Mau lên anh ơi! Mau lên anh ơi!”
Lê Tiệm Xuyên gần như muốn thở dài khi đỗ xe lại.
Nhưng cái thở dài này đột nhiên dừng lại khi hắn lăn cửa kính xe xuống, nhìn lướt qua hoa văn nhỏ trên cổ tay của người thanh niên được gọi là anh trai.
“Xe bị hỏng hả?”
Lê Tiệm Xuyên giả vờ không nhìn thấy gì, đường nhìn cũng không nán lại, tự nhiên hỏi.
“Đúng vậy, ông anh cho bọn tôi quá giang một đoạn với, trời đột nhiên có tuyết rơi lạnh quá!” Người thanh niên cũng vừa gào vừa thở hồng hộc, nhìn Lê Tiệm Xuyên mà như thấy được người thân, kích động nói.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên nhận ra được vẻ khích động là có thật, nhưng vẻ thân thiết mà người thanh niên này thể hiện có chút giả dối. Khi cửa kính xe được hạ xuống, ánh mắt sắc lạnh của người thanh niên liền quét một vòng bên trong xe, rõ ràng là cực kỳ cảnh giác và đề phòng, chỉ là không rèn tới nơi tới chốn nên không thể biểu hiện sao cho tự nhiên.
Chỗ ngồi phía sau có hai quả bom hẹn giờ, Lê Tiệm Xuyên không muốn kéo hai người này vào, liền nói: “Hai người cũng có đồ đặc mà, không ngồi đủ đâu, chúng tôi chạy đến bên kia rồi bảo bọn họ cho xe tới đón hai người ha.”
“Nhưng chân của em gái tôi lạnh cóng không chịu nổi nữa rồi, băng tuyết ngập trời thế này…” Thanh niên van xin nói.
Lê Tiệm Xuyên cau mày, đang định kéo cửa sổ lên chạy đi luôn thì Luen ngồi ở ghế sau đột nhiên nói: “Chú em Giản, phía sau khá rộng rãi, để tôi ôm Tangi lại, cô bé kia cũng gầy, chen chúc xíu là ngồi đủ ngay. Trời đổ tuyết lớn thế này, chờ xe tới đón ai biết có xảy ra chuyện gì hay không, cho bọn họ đi nhờ đi chú em.”
“Đúng đó đúng đó, ông anh! Cho bọn tôi đi nhờ nhé, chen chúc cũng được.”
Thanh niên không ngờ tới còn có người nói giúp cho mình nên vội vàng nói.
Lê Tiệm Xuyên ước gì mình có thể xé toạc lớp ngụy trang và giết chết những người này, nhưng chuyện chính quan trọng hơn, hắn không muốn lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra nên đành phải nén giọng, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, lên đi.”
Hiện giờ trên xe giờ có ít nhất năm người chơi hộp ma, có thể mở một ván trò chơi hộp ma luôn rồi.
Hơn nữa, Lê Tiệm Xuyên biết, e rằng Luen cũng đã nhìn thấy hoa văn trên cổ tay người thanh niên, vì thế chuyện gã mở lời nói giúp chắc chắn không có ý tốt. Chẳng qua Lê Tiệm Xuyên hi vọng mãnh liệt rằng đám người mang ý xấu này có thể kìm nén đến khi xuống xe rồi hẳn bạo phát.
Khoảng nửa giờ sau, Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy bóng dáng của Tachin.
Băng ghế sau sôi nổi chuyện trò ngay từ đầu, giờ lại yên tĩnh từ lâu, bốn người tách ra chen chúc hai bên, đều cúi đầu xuống, có vẻ buồn ngủ.
Lê Tiệm Xuyên lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, tằng hắng một tiếng nói: “Dậy đi, dậy đi, sắp tới rồi.”
Luen và Tangi lần lượt ngẩng đầu lên.
Luen mỉm cười: “Nhanh vậy. Vẫn là lái xe tốt hơn, còn đi bộ thì không biết phải đi tới bao giờ nữa.”
Bên kia, cô gái mặc áo lông đỏ bị ép sát vào cửa sổ chợt đẩy người thanh niên một cái: “Anh ơi, dậy đi anh, sắp đến Tachin rồi… Anh ơi? Anh ơi, anh sao vậy?”
Lời còn chưa dứt, người thanh niên đã bị đẩy sang một bên, đập mạnh vào lưng ghế lái của Lê Tiệm Xuyên như một con búp bê mềm oặt.
Cách đó không xa, Lê Tiệm Xuyên có thể cảm nhận rõ ràng người thanh niên kia không còn hơi thở.
Hết chương 141
Chương 142: Chuyến đi đến ngọn núi phủ tuyết ở Tây Tạng E5.
Chuyện xảy ra đột ngột lại kỳ lạ, Lê Tiệm Xuyên láng máng cảm thấy thế, tim chợt chùng xuống.
Trong cặp anh em này, người thanh niên tự nói mình tên là Hứa Tĩnh Nhiên, cô em gái mặc áo lông đỏ tên là Hứa Diểu Nhiên.
Sau khi nhận ra anh trai mình hình như có chuyện, Hứa Diểu Nhiên ngồi ở ghế sau đột nhiên cứng đờ như nhận ra điều gì đó, sắc mặt lập tức tái nhợt, trên người không còn chút hồng hào.
“… Anh ơi?”
Hứa Diểu Nhiên khẽ gọi một tiếng, đờ đẫn vài giây rồi ôm chầm lấy người thanh niên như thể mới tỉnh dậy từ trong mơ, trên mặt Hứa Diểu Nhiên lộ rõ vẻ hoảng loạn và sợ hãi: “Anh… anh! Anh ơi, anh bị sao vậy? Anh ơi… dậy đi anh ơi! Anh ơi!”
Hứa Diểu Nhiên run tay mò mẫm phần cổ và hơi thở của thanh niên, môi run rẩy, ngón tay cứng đờ trước miệng mũi của thanh niên.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn ghế sau từ kính chiếu hậu, lập tức nhận ra Hứa Tĩnh Nhiên thực sự đã chết.
Một cái chết lặng lẽ và đột ngột như vậy đúng là rất kỳ lạ, làm Lê Tiệm Xuyên không thể không nghĩ đến hoa văn giống như hình xăm trên cổ tay của thanh niên.
Chả nhẽ là trò chơi hộp ma?
Thời gian và địa điểm vào trò chơi hộp ma có thể do bản thân lựa chọn, nếu thực sự là người chơi hộp ma có chìa khóa thì tại sao lại chọn chìm vào mê man, đi vào trò chơi trên chiếc xe địa hình đầy người xa lạ này?
Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên rơi vào kính chiếu hậu, nhanh chóng quét qua Luen và Tangi, đồng thời dùng vẻ mặt kinh ngạc nói: “Cậu em Hứa bị gì vậy… thấy khó chịu à, có muốn tôi dừng xe lại không?”
Giống như bị đánh thức bởi giọng nói của Lê Tiệm Xuyên.
Hứa Diểu Nhiên đang ngơ ngác ấn vào mũi miệng của thanh niên giật mình một cái, ngón tay cứng đờ chợt rụt lại.
Hơi thở của Hứa Diểu Nhiên trở nên gấp gáp, đôi mắt có chút đờ đẫn, rồi đột nhiên vươn tay nắm lấy cánh tay của người thanh niên, vừa thô lỗ vừa lo lắng vuốt ống tay áo khoác và áo len của người thanh niên lên cao.
Hỏng bét.
Khi Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy động tác của cô gái, liền biết rắc rối đã thực sự đùn đến trên mặt mình, không muốn dính cũng phải dính.
Vẻ mặt của hắn vẫn là không chắc chắn và lo lắng, nghiêng đầu nhìn về phía băng ghế sau, nhưng một tay cầm bánh lái khẽ trượt xuống, con dao lam sắc bén chui ra từ khẽ bàn tay, sẵn sàng hành động.
Hửa Diển Nhiên hoảng sợ kéo ống tay áo của anh trai mình ra, thấy hoa văn màu lục lam hoàn chỉnh trên cổ tay mang theo vài vết sẹo của Hứa Tĩnh Nhiên đã nứt vỡ phai màu, biến thành một vệt đổ nát, nhất thời ngây người, đau thương kinh hãi xen lẫn khó tin cùng nhau tuôn ra.
“Cô Từ, anh trai cô bị sao vậy?”
Một âm thanh rất gần đột nhiên vang lên trong chiếc xe chật chội.
Ánh mắt Hứa Diểu Nhiên chấn động, chợt tỉnh táo lại, đón lấy khuôn mặt tươi cười của Luen bên cạnh.
Mặc dù không biết tại sao anh trai mình đột nhiên không nói tiếng nào tiến vào trò chơi hộp ma, lại còn chết ở trong đó, nhưng Hứa Diểu Nhiên biết sự bí ẩn và kỳ quái của trò chơi hộp ma, tốt nhất không nên để người thường biết được, vì vậy vô thức che kín cổ tay của Hứa Tĩnh Nhiên, kiềm nén cảm xúc hỗn loạn rồi tìm cớ.
“Anh tôi có vấn đề về tim mạch, có thể là do lúc nóng lúc lạnh, lại còn gặp phải chứng say độ cao nên bị hôn mê…”
Hứa Diểu Nhiên cũng không quan tâm cái cớ này nghe có thật hay không, chỉ ôm chặt lấy cơ thể Hứa Tĩnh Nhiên, nói nhanh: “Anh Giản, anh dừng xe lại được không?”
Có lẽ cảm thấy lời nói này của mình quá đột ngột, Hứa Diểu Nhiên lập tức nói thêm: “Đã qua trạm gác rồi, chỗ này cách Tachin cũng không còn bao xa nữa. Anh trai tôi và tôi có chỗ để đi, tôi muốn đưa anh tôi xuống dưới thổi chút gió lạnh trước, nói không chừng sẽ tỉnh lại ngay, trong xe ngộp quá…”
Hứa Diểu Nhiên đang nói, bỗng chợt nhận ra có chỗ nào đó không ổn.
Vừa quay đầu lại, Hứa Diểu Nhiên liền nhìn thấy thiếu niên tên Tangi ngồi bên cạnh Luen đang mỉm cười, không biết từ lúc nào đã cởi chiếc mũ trùm kín đầu và mặt xuống. Một đôi mắt xanh thấp thoáng lộ ra giữa mái tóc dài lòa xòa trước trán, như hai đốm lửa âm u, đang nhìn chằm chằm vào cổ tay đã được áo khoác ngoài che chắn của Hứa Diểu Nhiên.
Hứa Diểu Nhiên thấy rộn rạo trong lòng, cả người phát lạnh: “Cậu, cậu nhìn cái gì đó…”
Trong mắt Lê Tiệm Xuyên, một loạt phản ứng của Hứa Diểu Nhiên có thể nói là thất bại nặng nề.
Hắn dám cam đoan, một khi chiếc xe này dừng lại theo ý muốn của Hứa Diểu Nhiên, không riêng gì Hứa Diểu Nhiên, sợ rằng ngay cả hắn và Ninh Chuẩn cũng không dễ dàng chạy thoát khỏi tay của hai kẻ đến từ hội Cứu Thế này.
Suy cho cùng, để vào được Kailash, vũ khí trên người hai người đã được sàng lọc và xác định có thể vượt qua kiểm tra, còn vũ khí nóng tất nhiên không được mang theo. Mà bản thân hai người của hội Cứu Thế này cũng rất kỳ dị, nằm ngoài phạm vi nhận thức của con người, vũ khí nóng mà bọn họ mang theo vẫn còn nằm trong cóp sau.
Nhìn đường nét và trọng lượng của linh kiện thì rất có thể là một kiểu vũ khí mới của châu Âu.
Ở một nơi đồng bằng không chỗ che chắn và vũ khí nóng kiểu mới này, coi như là đặc công Lê có thể tay không bẻ cong khẩu bazooka dưới sự kích thích của tiềm năng cũng hiểu được đây là đang nói chơi.
Huống chi, cho dù hắn và Ninh Chuẩn có thể an toàn rời đi trong hoàn cảnh như vậy, bọn hắn cũng không thể trơ mắt nhìn người không thù không oán chết thảm vậy được.
Vì vậy, sau khi giọng nói của Hứa Diểu Nhiên rời miệng, Lê Tiệm Xuyên giống như hoàn toàn không nghe thấy, dưới chân đạp mạnh phanh lại, rồi lại đạp chân ga, trực tiếp làm cho chiếc xe địa hình chấn động mạnh một cái, sau đó lao ra ngoài với tốc độ cao.
“Gì thế này…!”
Hứa Diểu Nhiên bị sự tăng tốc đột ngột của chiếc xe làm cho lắc lư, ôm Hứa Tĩnh Nhiên đập mạnh lưng vào cửa xe, nước da trắng bệch lập tức phủ thêm một lớp màu sắc thê thảm.
Dù cho Hứa Diểu Nhiên vẫn chưa trải đời đi nữa, nhưng trong cái đạp ga đột ngột này, cũng nhận ra được lần đi nhờ xe tùy ý này có vấn đề.
Đợi cơn đau âm ỉ trên lưng được đè xuống, Hứa Diểu Nhiên ôm cơ thể anh trai, tay run run lấy từ trong túi ra một cây gậy điện, lưng tựa thật chắc vào cửa xe, cố gắng đẩy cửa xe ra.
Nhưng đây là động tác vô ích, cửa đã bị khóa.
Trán Hứa Diểu Nhiên lập tức đổ đầy mồ hôi lạnh, nhưng lại phát hiện sau cú đạp ga này, Tangi và Luen vốn đang nhìn chằm chằm vào mình đã chuyển mắt sang nhìn người thanh niên lạnh lùng nghiêm nghị đang lái xe trên ghế lái.
Chẳng biết từ lúc nào, bàn tay còn nguyên vẹn của Tangi đã nhấc lên, một họng súng màu đen trồi lên từ lớp vải đen thô của chiếc áo choàng, yên lặng chĩa vào phía sau đầu người lái xe.
Là súng!
Hứa Diểu Nhiên nín thở, lòng bàn tay tức khắc đổ mồ hôi trơn trượt.
Hứa Diểu Nhiên không ngu, khi nhìn thấy cảnh này, lại nghĩ đến sự an toàn của mình, cuối cùng đã hiểu ra cái chết đột ngột của anh trai mình có lẽ không phải là ngoài ý muốn.
Rõ ràng là hai người đàn ông mặc áo choàng kỳ quái ngồi ở ghế sau là đối tượng bị tình nghi nhiều nhất, bọn họ không giống với chú cháu họ Giản đang lái xe ở phía trước.
Dù nằm dưới sự bảo vệ của anh trai nhưng dầu gì cũng là người đã trải qua trò chơi hộp ma, Hứa Diểu Nhiên nhanh chóng bình tĩnh lại sau nỗi kinh hoàng trở tay không kịp mất đi người thân, cảnh giác giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình, quan sát giằng co của hai bên trong xe.
Chiếc xe địa hình tốc độ cao lao qua cột mốc biên giới Tachin.
Không khí trong xe căng thẳng ngưng đọng, chỉ có tiếng thở dồn dập và đè nén.
Tuyết rơi càng ngày càng lớn, bầu trời hoàn toàn tối đen, ánh đèn xa xa của thị trấn giống như những vì sao thổi vào cửa kính xe mờ ảo.
Sau một hồi im lặng, trên khuôn mặt ngăm đen chất phác của Luen chậm rãi nở một nụ cười kỳ lạ có chút đề phòng.
Gã liếc nhìn gương mặt lạnh lùng bình thường của Lê Tiệm Xuyên từ gương chiếu hậu, giọng Trung pha chút giọng Tây Tạng đã biến thành giọng phổ thông đích thực: “Xử Lý của Trung Quốc?”
Họng súng đã lên đạn chỉ cách phía sau đầu hơn mười cm, sát khí hừng hực.
Nhưng biểu cảm của Lê Tiệm Xuyên vẫn không hề thay đổi, bình tĩnh đánh tay lái và đạp ga, trông thư thái thoải mái như thể chỉ là một người bạn đồng hành đến để thư giãn, chẳng hề hay biết chuyện gì đang xảy ra trên xe.
“Trên lãnh thổ của Trung Quốc, nhanh hơn một bước so với hội Cứu Thế chẳng lẽ chỉ có Xử Lý thôi sao? Tôi nghĩ ngay cả Xử Lý Trung Quốc cũng không nhanh hơn hội Cứu Thế mới phải chứ.”
Lê Tiệm Xuyên nhếch khóe môi, giọng điệu thản nhiên.
Hắn không nhìn vào tầm mắt của Luen qua gương chiếu hậu, cũng không nghĩ Luen đã xác định được danh tính của mình khi không có manh mối, Luen chỉ đang thăm dò.
Luen bị Lê Tiệm Xuyên chỉ ra danh tính cũng không bất ngờ, mà là nở nụ cười, ngả người ra sau một chút, dùng ngón tay chỉ vào Hứa Diểu Nhiên và Lê Tiệm Xuyên, ẩn ý nói: “Tôi nhớ Trung Quốc có một câu nói rất nổi tiếng, gọi là bọ ngựa bắt ve sầu, chim hoàng tước ở phía sau. Ở đây ai là bọ ngựa, ai là chim hoàng tước đây?”
Hứa Diểu Nhiên siết chặt cánh tay vốn đã lạnh lẽo của anh trai mình, mặt không thay đổi cắn chặt răng.
Lê Tiệm Xuyên nhìn con đường phía trước, nheo mắt lại: “Theo tôi được biết thì hội Cứu Thế không hẳn là loại tổ chức điên rồ thấy một người chơi hộp ma liền giết một. Liệu có lí do gì đặc biệt khi ra tay giết chết cậu em họ Hứa kia trên chiếc xe này không?
“Là cậu em họ Hứa này có thân phận khác thường, hay là bất cứ ai tới gần Kailash đều sẽ bị xử gọn?”
Hơi thở phía sau nặng nề và chậm rãi, nhịp điệu không thay đổi.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn lấy được đáp án từ nhận thức tinh tế của mình, hắn hơi cười nói: “Xem ra là cái sau.”
Tiếng cọ xát nhỏ nhẹ của vải thô truyền đến.
Luen kéo áo choàng, đôi mắt trở nên sâu thẳm dưới đôi lông mày đen rậm, hơi thở như mang theo gió và tuyết từ bên ngoài, toát ra từng luồng lạnh lẽo: “Ánh sáng chói lọi do thần ban tặng sẽ không thể chuyển dời bởi bất kỳ ý chí nào.”
“Tangi và tôi đều là người dọn đường. Trước các người, chúng tôi đã dọn dẹp 73 người chơi hộp ma cố gắng tiếp cận Kailash để chạm vào điều cấm kỵ.”
Luen trầm giọng nói: “Các người cho rằng các người sẽ là ngoại lệ sao?”
Lê Tiệm Xuyên nhướng mắt: “Cái này phải thử rồi mới biết.”
Hai tầm nhìn một sáng và một tối va chạm vào nhau không hề báo trước trong gương chiếu hậu hẹp.
Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên đột nhiên trở nên lạnh lẽo, sắc bén như đao.
Gần như vào thời điểm lời nói của Lê Tiệm Xuyên được thốt ra, một tiếng hét quái dị đột ngột cắt ngang âm cuối lạnh lùng của hắn.
Tia lửa xẹt xẹt nổ lên từ một điểm, một con dao ba cạnh bằng sắt đen giống như dao gâm bị vỏ chìa khóa kim loại xấu xí chặn lại.
“Bịch bịch bịch!”
Những tiếng súng liên tục và nhanh chóng, mặc dù gắn thêm ống giảm thanh nhưng vẫn chấn động đau hết màng nhĩ.
Có một tiếng nổ lớn, kính cửa sổ phía trước bị lỗ đạn xuyên qua, vỡ nát hơn phân nửa.
Mảnh vỡ dính máu bắn tung tóe, thân xe đột nhiên mất thăng bằng, chòng chành điên cuồng suýt lật ngửa.
Hứa Diểu Nhiên liều mạng bụm miệng, chặn đứt tiếng hét không đúng lúc, ánh mắt kinh hoàng không cách nào bắt được trận chiến trong buồng xe chật chội.
Luen quấn áo choàng đen đã mất đi nụ cười, con dao ba cạnh nhọn bằng sắt đen đâm về phía đầu Lê Tiệm Xuyên, phản chiếu ánh sáng mờ lạnh bên ngoài xe, quỹ tích quỷ dị khó lường, nối liền thành một tàn ảnh, tốc độ gần như không phải mắt người thường có thể bắt được.
Tàn nhẫn và thông thạo.
Vỏ chìa khóa kim loại phát ra tiếng răng rắc chói tai, như thể không thể chịu nổi lực đâm xuyên.
Lê Tiệm Xuyên nắm chặt bàn tay, vỏ chìa khóa phát ra âm thanh giòn giã uốn cong trong lòng bàn tay hắn.
Tận dụng cơ hội cản phá này, ngón tay hắn trượt xuống như được bôi dầu, vừa lúc kẹp lấy mũi dao nhọn, đánh hơi được mùi máu tanh trên con dao sắc bén bằng sắt đen ở cự ly gần.
Không biết đã ngấm mùi tanh tưởi của bao nhiêu quả tim.
Lòng bàn tay bị đâm nhẹ, Lê Tiệm Xuyên không có thời gian phân biệt kỹ càng sức mạnh của Luen, liền đột nhiên rụt người lách qua một bên.
Gân cốt khắp người răng rắc vang dội, vặn thành một vòng cung đáng sợ mà người thường không thể đạt tới. Ba viên đạn sượt qua tóc và cơ thể của Lê Tiệm Xuyên, bốc ra mùi khét lẹt.
“Tangi!”
Luen hét lên.
Áo choàng của thiếu niên cầm súng chấn động, bắn liên tiếp vào chỗ ghế lái và ghế phó lái, đồng thời nhấc chân đạp tung cánh cửa đã khóa, cơn bão tuyết dữ dội bên ngoài cuốn vào trong xe, chiếc xe ấm áp bị đóng băng ngay lập tức.
Thân xe chòng chành.
Tangi như một con khỉ nhanh nhẹn lộn người ra ngoài từ cửa xe bị đá văng ra trong gió tuyết cắt da cắt thịt, nhanh chóng leo ra cóp sau.
Lê Tiệm Xuyên thấy thế bèn bẻ lái, thắng gấp một cái.
Tangi trên cóp sau giống như một cái bao tải được nâng lên, đập vào mặt kính phía sau.
Kính vỡ tung tóe, Hứa Diểu Nhiên lôi theo Hứa Tĩnh Nhiên đã nhắm chặt mắt, chụp lấy chốt cửa xe ở phía sau mình, cố gắng tìm thời cơ nhảy ra khỏi xe.
Một dòng máu đột ngột bắn ra!
Luen chợt lách người ra sau, một con dao cạo rất mỏng cắt mép áo choàng sẫm màu thành hai, máu thịt gân cốt tách rời, gương mặt thật thà và bình thường của Luen nhuộm một lớp độc ác và dữ tợn.
Động tác đâm ra của gã bị chậm một giây, nhưng tay kia đã di chuyển một cách kỳ lạ đến phía bên kia đầu của Lê Tiệm Xuyên ngay lúc máu bắn tung tóe.
Sau khi phanh gấp, chiếc xe địa hình lại tăng tốc lao đi, hoàn toàn không cho cơ hội để người chần chừ rời khỏi xe.
Cánh cửa vỡ nát bên cạnh Luen va đập bang bang.
Thân trên của gã đung đưa như cành liễu, nhưng hai chân và lưng hông như hàn vào thân xe, không xê dịch mảy may.
Sự hiểu biết của Lê Tiệm Xuyên đối với hội Cứu Thế kia chỉ dừng lại trên những con chữ cổ xưa thần bí, nên không dám coi thường, do đó vừa ra tay là dùng hết toàn lực, thần kinh căng thẳng, tất cả sức mạnh cơ bắp toàn thân bùng nổ nguồn năng lượng vô tận vào khoảnh khắc tích tụ xong.
Mỗi lần ra tay của hắn đều chuẩn xác và mạnh mẽ.
Bản năng chiến đấu và tính toán tinh vi trong não hòa thành một thể dưới cơn bùng nổ sức mạnh, cung cấp cho cơ thể này một năng lực công kích mạnh hơn cỗ máy giết người.
Cuộc đối đầu trong buồng xe hẹp chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.
Luen bị dao cạo cắt đứt động mạch cánh tay phải, tay trái tung ra trong nháy mắt, thân trên ngả về phía sau, tung chân đạp vào ghế lái.
Nhận ra ý đồ của Luen, Lê Tiệm Xuyên rút ra một con dao găm từ dưới ghế lái, víu lấy cửa kính trước rồi xoay người chui ra khỏi xe.
Miểng thủy tinh cứa vào lòng bàn tay, một lượng máu lớn vẩy lên nửa mặt kính còn lại phía trước.
Lốp xe sượt qua mặt đường nhựa.
Tiếng cọ xát the thé với tuyết đọng cuồn cuộn trong chớp mắt hất lên một tảng tuyết và đất.
Chiếc xe địa hình lướt vun rút trên con đường vắng rồi lao xuống cồn cát bên đường.
Ghế lái nổ tung, chia năm xẻ bảy.
Luen nhảy xuống xe, lăn mình liên tục trong tuyết.
Bụi cây sắc nhọn và cỏ gai ghim vào áo choàng của gã, mũ trùm đầu phủ lên đầu, một sợi xích rất dài được móc vào con dao ba cạnh đen, vung mạnh ra từ trong tuyết lớn tung bay, đâm rách bông tuyết sáu cạnh, nhanh như tia chớp, như rắn độc thè lưỡi.
Cùng lúc đó, một lớp tuyết phía sau Luen đột nhiên nổ tung, Lê Tiệm Xuyên né tránh và đi vòng trong từng cú đâm liên tục của con dao ba cạnh như một cái bóng hòa vào màn đêm, nhanh chóng tiếp cận Luen.
Tiếng kim loại chua chát va chạm và cọ xát vang lên không dứt ở bên tai, chìm lỉm trong gió tuyết.
Luen một tay điều khiển dao ba cạnh, một tay nhấc súng, bão đạn bắn ra, lập tức cào xước vài đường trên tay chân Lê Tiệm Xuyên.
Máu nhuộm đỏ màu tuyết trắng bợt.
Luen hất cùi chỏ, con dao ba cạnh trở lại trong lòng bàn tay, ngang nhiên đón lấy con dao găm Lê Tiệm Xuyên đâm tới.
Lực lượng mạnh mẽ đánh tới, còn có tiếng nứt xương giòn tan, trán Lê Tiệm Xuyên lập tức đổ mồ hôi lạnh, trên khuôn mặt tàn nhẫn lộ ra nụ cười khinh thường: “Kẻ dọn đường của hội Cứu Thế lại yếu thế này sao?”
Đạn lướt qua vành tai.
Vai của Lê Tiệm Xuyên sụp xuống một cách kỳ lạ, kình lực phụt lên khua mạnh vào ngực Luen. Cánh tay của Luen gập lại, họng súng bị ngón tay của Lê Tiệm Xuyên quét qua, đột ngột cong xuống.
“Mày không phải người thường.”
Ánh mắt Luen âm lãnh, mang theo dò xét nhìn chằm chằm Lê Tiệm Xuyên, nhấc gối thụi vào bụng Lê Tiệm Xuyên: “Mày và GOD có quan hệ… Người cải tạo?”
Lê Tiệm Xuyên chỉ cảm thấy eo và bụng giống như bị xe tốc độ cao tông vào, xương phát ra tiếng răng rắc.
Nhưng đổi lại chỉ có công kích chứ không phải phòng thủ, xương sườn của Luen cũng liên tục phát ra những tiếng kêu răng rắc, một ngụm máu phọt ra từ miệng Luen, rõ ràng mảnh xương gãy đã đâm vào phổi.
Hai người đều có thể chất phi thường cường đại đánh đấm qua lại, phong cách hung bạo ác liệt giống nhau như đúc, trong nháy mắt vết thương đổi lại vết thương, đồng loạt trở thành người máu.
Cuộc chiến giữa Lê Tiệm Xuyên và Luen đem tới ảo giác giống như những con thú dữ cắn xé dũng mãnh, mỗi bên đều là cấu xé thuần túy mà không có bất kì kỹ năng cầu kỳ nào, mỗi đòn đánh thẳng vào chỗ hiểm, mang theo sát khí máu tanh độc nhất. Đây là kẻ thù còn khó chơi hơn cả đám Sói Lửa.
Tiếng cành khô gãy truyền đến.
Cánh tay trái của Lê Tiệm Xuyên mềm oặt rũ xuống, máu thịt bay tung tóe, mày kiếm lạnh lùng nhướng lên, tay phải giống như bộ móng vuốt sắc bén xé toạc cổ Luen, mạch máu đỏ xanh lộ ra.
“Không, không đúng…”
Khuỷu tay của Luen lướt qua thái dương của Lê Tiệm Xuyên, lẩm bẩm: “Mày không phải là người cải tạo của Sói Lửa… Những người cải tạo đó có một ít sức mạnh báng bổ, nhưng đó là dị biến, không thể duy trì liên tục trong thời gian dài… mày thì khác… ”
Trong đáy mắt Luen chợt hiện lên một tia sáng kỳ dị, giống như đã có suy đoán nhưng không thể xác định mà cố nén hưng phấn hỏi: “Mày rốt cuộc là thứ gì?”
Nửa khuôn mặt dính đầy máu và tuyết, Lê Tiệm Xuyên nhếch miệng: “… Tao là ông nội của mày!”
Mũi dao nhọn chọc thủng lớp áo bông, sợi bông phụt ra, lông tơ bay ra từ áo khoác dính phải máu, cơ bắp của Lê Tiệm Xuyên thít chặt, khóa chặt mũi dao, một độc tố gây tê liệt nhanh chóng rút sạch sức mạnh trên vai Lê Tiệm Xuyên.
Ánh sáng xanh thẳm bên trong con ngươi tăng vọt.
Lê Tiệm Xuyên tận dụng khoảnh khắc trì trệ của dao ba cạnh, dễ như bỡn móc lấy cánh tay còn lại của Luen, cùi chỏ thụi một cách chính xác vào xương cổ Luen.
Cuộc giao tranh ác liệt chừng vài phút bị xé toạc ra một kẽ hở, giọng nói của Luen tan hoang, lại hét lên trong tiếng gió rít.
“Tangi!”
Tiếng hét này không được đáp lại.
Chiếc xe địa hình đã dừng lại ở xa xa trong chướng ngại vật nền tuyết gập gềnh, tạo thành một đường viền mơ hồ, nhưng thiếu niên như con nhện chui ra cốp sau để cạy cốp đã không thấy đâu nữa.
Giống như cú va chạm phanh đột ngột trước đó đã phá hủy hoàn toàn thiếu niên gầy gò nọ.
Đồng tử Luen hơi co lại, láng máng cảm thấy hình như mình đã quên cái gì đó.
Đột nhiên, sau chiếc áo choàng rách rứa của gã đột nhiên xuất hiện một quầng sáng, một hình chìa khóa khổng lồ mờ nhạt nổi lên.
Theo sự xuất hiện của hình chìa khóa này, Lê Tiệm Xuyên phát hiện tốc độ và phản ứng có phần chậm chạp của Luen trong tấn công liên tục và giằng co cường độ cao đã được tăng lên.
Bên tai chỉ có tiếng gió thổi qua, máu đỏ rực lập tức nhuộm đỏ tầm nhìn.
Máu thịt bắp tay bị xé toạc ra, trong gió tuyết lạnh cóng, Lê Tiệm Xuyên dường như không cảm thấy đau đớn, hắn cầm con dao găm, đột ngột rút lui về sau, một lần nữa va chạm với Luen.
Bắp thịt bị xé toạc, những giọt máu thi nhau rỉ ra khỏi làn da dính đầy tuyết của hắn, tạo thành một lớp lầy lội.
Bỗng từ xa truyền đến một tiếng quát.
“Tránh ra!”
Là Ninh Chuẩn.
Lê Tiệm Xuyên vững tâm, mặc kệ dây xích sắc bén vướng víu, ném áo bông ra ngoài làm vật che chắn, nhanh chóng chạy về hướng xe địa hình.
Gần như cùng lúc đó, một chùm ánh sáng yếu ớt lóe lên phía sau chiếc xe địa hình rồi biến mất, đạn pháo nhanh chóng khóa chặt mục tiêu, điên cuồng trút xuống.
Rầm rầm __!
Tiếng nổ mạnh đùng đùng, một cụm lửa đỏ rực bay lên từ phía sau Lê Tiệm Xuyên.
Lực đánh do dư chấn mang tới nện vào sau lưng, Lê Tiệm Xuyên liền lăn vào trong tuyết, tiếng nổ đì đùng sát bên tai.
Khi tầm nhìn rung chuyển ở mức bình thường, Lê Tiệm Xuyên liền nhìn thấy Luen đang chạy ở rìa ánh lửa.
Hắn không nghĩ ngợi mà trực tiếp phóng con dao găm bị bẻ cong trong tay ra ngoài.
Ngọn lửa trong con ngươi cuộn trào như mây, bóng dáng chạy như bay hơi chậm lại, ngã ra sau, bị con dao găm đóng vào trong tuyết.
Khi vụ nổ và sức nóng quét qua cơ thể, Luen nhìn thấy bóng dáng gầy gò khiêng vũ khí ở đằng xa, cuối cùng chợt nhớ tới chuyện mình đã lờ mờ bỏ qua trước đó __
Trên ghế phó lái còn có một ông già ngủ mê mệt, một người sống sờ sờ như vậy, tại sao lại bị cảm giác nhạy bén của gã bỏ qua?
Sóng nhiệt làm tan chảy tuyết gần đó thành nước bùn.
Lồng ngực Lê Tiệm Xuyên phập phồng dữ dội, giữa từng hơi thở truyền đến cơn đau xé phổi.
Cơ vai căng ra, loạng choạng đứng dậy từ trong tuyết, dùng bàn tay còn nguyện vẹn lần mò trong túi quần, lấy ra một điếu thuốc.
“Tangi chết rồi.”
Ninh Chuẩn khiên theo một ống pháo nhỏ dài đi tới, sắc mặt tái nhợt như ma cà rồng, không khí trắng toát ra từ lỗ mũi, có chút mỏng manh: “Không lấy được tin tức hữu ích nào.”
Lê Tiệm Xuyên đã sớm biết Ninh Chuẩn có thể sử dụng sự đặc biệt của đồng thuật trong thế giới thực, nghe vậy cũng không ngạc nhiên.
Khi chuẩn bị hành động trước đó, cả hai đã ăn ý trao đổi bằng ánh mắt, xác định phương án.
Theo quan sát sự khác biệt giữa Luen và Tangi, Lê Tiệm Xuyên nhận định Tangi sử dụng vũ khí nóng và hành lý nhỏ gọn khi đi đường có khả năng cận chiến yếu kém, trong khi Luen mạnh hơn, nên thần giao cách cảm dựa theo so sánh đó, Lê Tiệm Xuyên quyết định xử Luen, Ninh Chuẩn sẵn sàng chờ cơ hội để khống chế và giết Tangi.
Lê Tiệm Xuyên không tìm thấy bật lửa, có lẽ đã rơi mất trong cuộc đánh đấm vừa rồi, vì vậy rất không sang trọng ngồi xổm xuống, châm điếu thuốc bằng tro tàn của vụ nổ, sau đó đứng dậy dựa vào người Ninh Chuẩn.
“Xe còn lái được.”
Hắn và Ninh Chuẩn đỡ nhau trở lại bên cạnh xe địa hình, nhìn thoáng qua chiếc xe: “Động tĩnh ở đây không nhỏ, cách Tachin và trạm gác bên kia không xa, lát nữa sẽ có người đến, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.”
“Đồ đạc vứt hết ở đây đi, mang theo phiền phức.”
Ninh Chuẩn đặt vũ khí trên vai xuống, đeo găng tay vào lau vội ống đồng, xóa dấu vết có thể lưu lại, “Hai cái xác hội Cứu Thế kia cũng không cần lo, em đã lấy những gì cần lấy rồi.”
Nói đến đây, đôi mắt đào hoa hơi nhuốm sắc máu của Ninh Chuẩn khẽ nhấc lên, nhàn nhạt liếc nhìn bóng mờ ở sau xe: “Cô Hứa thì sao?”
“Cùng đi với chúng tôi, hay ở lại đây tìm đường khác?”
Cậu hỏi rất nhẹ nhàng.
Nhưng âm thanh này giống như sấm sét nện vào trái tim của Hứa Diểu Nhiên, người vẫn đang chìm đắm trong cảnh tượng kéo xé và vụ nổ.
Hứa Diểu Nhiên giật mình một cái, đột nhiên ôm lấy thi thể đã phủ một lớp tuyết mỏng của Hứa Tĩnh Nhiên, rồi chợt quay đầu nhìn Ninh Chuẩn đang đứng trước xe.
Đèn xe nhấp nháy rồi sáng lên.
Hứa Diểu Nhiên nhìn cái bóng già nua của Ninh Chuẩn dưới ánh đèn, chỉ cảm thấy hết thảy vừa rồi đều hư ảo như cảnh trong mơ, cứ như đã cách mấy đời.
Cô cố gắng đứng dậy, nhưng hai chân mềm nhũn không có cảm giác.
Lê Tiệm Xuyên ngồi vào ghế lái nát bươm, vừa gõ vừa đập mới có thể khởi động được chiếc xe địa hình bền bỉ này, Ninh Chuẩn kéo cửa xe ngồi vào ghế phó lái đã bị đạn bắn tơi tả, nhặt cái mền lên phủi phủi.
Nhìn thái độ bình tĩnh giống như không có chuyện gì xảy ra của hai người này, tâm tình lơ lửng của Hứa Diểu Nhiên chợt rơi xuống.
Cô nhìn xuống khuôn mặt tái mét của anh mình, nắm thật chặt tay anh trai lần cuối, sau đó cầm lấy một tảng đá sắc nhọn bên cạnh, gào to một tiếng đập mạnh vào mặt anh trai.
Khuôn mặt dễ nhìn lập tức máu thịt be bét.
Hứa Diểu Nhiên dùng hết sức đập nát mặt Hứa Tĩnh Nhiên, sau đó lột quần áo của Hứa Tĩnh Nhiên ra, xóa sạch hoa văn chìa khóa sứt mẻ trên cổ tay và dấu vân tay trên ngón tay.
Làm xong tất cả, cô buông cái xác đã hoàn toàn lạnh lẽo, ôm quần áo của Hứa Tĩnh Nhiên, hai chân mềm nhũn leo lên ghế sau của xe địa hình, rồi đóng sầm cửa xe lung lay sắp rớt.
Xa xa, ánh đèn mờ nhạt và tiếng động cơ đã truyền tới từ cuối đường cao tốc.
Hình như là người ở trạm gác bên kia.
Lê Tiệm Xuyên đạp ga, lốp xe hất lên một đống bùn tuyết lớn.
Hắn ngậm điếu thuốc trong miệng, nhìn lướt qua Hứa Diểu Nhiên phía sau: “Mang thêm một cái xác cũng không mất gì.”
Hứa Diểu Nhiên ngớ ra, nghe xong lời này cũng chết lặng, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: “Nếu đã nói là xác thì mang theo có ích gì đâu?”
“Anh trai tôi chỉ là một nhà nghiên cứu bình thường trong viện nghiên cứu, không có thông tin DNA hay bất cứ gì khác trong ngân hàng gen quốc gia. Chúng tôi cũng sử dụng danh tính giả khi đến đây, vì vậy sẽ không ai phát hiện ra xác chết này là anh ấy. Sau khi rời Tachin, tôi sẽ báo cảnh sát anh ấy đã mất tích. Đối với tôi, đây là cách giải quyết tốt nhất.”
Xe địa hình đã chạy trên đường quốc lộ, đi một vòng tròn là có thể trở lại Tachin.
Lê Tiệm Xuyên không hỏi Hứa Diểu Nhiên vì sao cho rằng đây là cách giải quyết tốt nhất, Ninh Chuẩn ở bên cạnh đột nhiên nói: “Cô vào trò chơi hộp ma là do anh cô mang theo.”
“Đúng vậy.”
Hứa Diểu Nhiên dừng một chút, giọng khàn khàn nói: “Hai người biết họ là ai đúng không? Tôi có thể dùng tất cả những bí mật mà tôi biết để trao đổi, tôi muốn biết danh tính của bọn họ… Tôi sẽ trả thù cho anh trai mình.”
Tàn thuốc bên môi bị gió tuyết thổi bay, Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn kính chiếu hậu: “Cô xác định anh trai cô là do bọn họ giết sao?”
“Tôi không thông minh nhưng cũng không ngu tới mức không biết ai tốt ai xấu.” Hứa Diểu Nhiên nhếch khóe môi cứng đờ, “Nếu như tôi nhìn lầm, bị các người dùng làm đá lót đường thì tôi cũng chịu. Nhưng tôi cảm thấy tôi không đủ tư cách làm đá lót đường.”
Lê Tiệm Xuyên không thể giải thích được, chỉ cảm thấy có thứ gì đó đột nhiên được thêm vào trên người cô gái mặc chiếc áo khoác đỏ bẩn thỉu.
“Chắc cô cũng từng nghe qua, bọn họ là người của hội Cứu Thế.”
Lê Tiệm Xuyên nói ngắn gọn: “Hội Cứu Thế là một tổ chức rất bí ẩn, có rất ít thông tin về họ, tôi có thể cho cô một bản. Đổi lại, tôi muốn biết tại sao cô và anh trai cô lại đến Kailash vào lúc này, và những kinh nghiệm có thể nói ra trong trò chơi hộp ma của cô.”
Hứa Diểu Nhiên gật đầu, chợt run lên, lông mày khẽ cau lại: “Chúng tôi đến Kailash vì anh tôi nhận được điện thoại từ anh Hàn Lâm…”
Hàn Lâm?
Lông mày Lê Tiệm Xuyên giật giật.
Hết chương 142
Chương 143: Chuyến đi đến ngọn núi phủ tuyết ở Tây Tạng E6.
Một chiếc xe địa hình tan nát tứ phía đang chạy với tốc độ cao, tiếng động cơ gầm rú và tiếng va chạm rầm rầm chói tai, giống hệt một cỗ máy sắp đổ sụp nhưng buộc phải vận hành.
Lê Tiệm Xuyên cầm vô lăng xoắn thành một hình elip bất quy tắc, điếu thuốc trên môi dưới khẽ nhúc nhích, chống lại kích động cau mày mà không cắt ngang lời Hứa Diểu Nhiên.
Trên thực tế, sau khi lấy được tin tức nội gián là Hàn Lâm từ hộp ma, Lê Tiệm Xuyên không có nhiều cảm xúc bất ngờ về sự xuất hiện trở lại của cái tên này.
Nhưng theo cảm xúc bất ngờ qua đi, những gì còn lại là nhiều nghi ngờ và phỏng đoán đen tối.
Từ sau hỏi đáp hộp ma và cuộn kinh màu đỏ, những chuyện vốn dĩ rất kỳ lạ và khó đoán bỗng trở nên khó hiểu hơn trong mắt Lê Tiệm Xuyên.
“Anh Hàn Lâm…”
Ninh Chuẩn có vẻ khá hứng thú mà tán gẫu với Hứa Diểu Nhiên, hơi quay đầu nhìn Hứa Diểu Nhiên ở ghế sau, giọng nói ngụy trang già nua có chút dịu dàng và dẫn dắt: “Đó là bạn anh trai cô sao?”
“Có thể coi là vậy.”
Hứa Diểu Nhiên cau mày có chút do dự, nhưng cô cũng không xoắn quýt vấn đề này nữa mà nói tiếp: “Hàn Lâm là bạn học cấp ba của anh trai tôi, ngồi cùng bàn năm lớp mười. Anh ấy rất thích mấy thứ thần bí học, văn minh thần bí, bí ẩn chưa giải đáp, anh tôi cũng thích, bọn họ thường cùng nhau đi mua mấy thứ kỳ quái, trốn trong phòng anh tôi nghiên cứu…”
Ninh Chuẩn mỉm cười: “Những người có chung sở thích rất dễ trở thành bạn của nhau.”
Hứa Diểu Nhiên chậm rãi gật đầu, khuôn mặt tối tăm bị một điểm sáng lóe lên từ phía xa xăm vạch ra một chút cảm xúc: “Ừ.”
Cô trầm giọng nói: “Nhưng nhiều khi, bạn bè thời trung học rồi cũng phải mỗi người mỗi ngả. Thành tích của anh Hàn Lâm không tốt lắm, lúc đang học năm cuối cấp thì cảm thấy có thể không thi đậu nguyện vọng đại học nên anh ấy muốn chuyển trường học lại. Nhưng sau bữa tiệc liên hoan thi tốt nghiệp trung học, anh ấy giống như mất tích, không ai liên lạc được với anh ấy.”
“Anh trai tôi cứ tưởng trường trung học lưu ban mà anh ấy chuyển đến là trường học cách ly hoàn toàn, quản lý chặt chẽ, không thể liên lạc với bạn bè. Nhưng cho đến khi kỳ thi tuyển sinh đại học thứ hai kết thúc, anh tôi cũng không liên lạc được với anh ấy.”
Ninh Chuẩn hỏi: “Người nhà cậu ta đâu?”
Hứa Diểu Nhiên dừng một chút: “Anh ấy đã chuyển đi vào kỳ nghỉ hè mà anh ấy nói anh ấy sẽ học lại. Tôi không biết anh ấy chuyển đi đâu, điện thoại cũng không gọi được. Sau đó, anh tôi tốt nghiệp trở thành nghiên cứu sinh, đến một viện nghiên cứu làm nghiên cứu viên, vào mùa hè năm nay… trở thành người chơi hộp ma, ngày hôm sau, anh tôi nói với tôi anh ấy đã gặp lại Hàn Lâm.”
Như thể ngửi thấy mùi gì đó từ những ký ức bình thường này, Hứa Diểu Nhiên đã thay đổi xưng hô với Hàn Lâm, chụp một lớp nghi ngờ lên sự tồn tại của người này.
Cho tới bây giờ, cô đã biết rõ chuyến đi đến Kailash này không đơn giản như bề ngoài.
Trên thực tế, về chuyện của Hàn Lâm và Hứa Tĩnh Nhiên, Hứa Diểu Nhiên chỉ biết được một vài chuyện vặt vãnh, cho dù sau đó cô có tiến vào trò chơi hộp ma nhờ vào hộp ma của Hứa Tĩnh Nhiên và cũng trở thành người chơi hộp ma đi nữa.
“… Phần lớn thời gian tôi nghe không hiểu những chuyện bọn họ nói, cũng không quá hứng thú.”
Hứa Diểu Nhiên có hơi căm ghét bản thân vì đã từng thờ ơ, điều này khiến giọng nói của cô càng thêm khô khốc.
“Hàn Lâm thường đến nhà tôi tìm anh trai tôi. Anh ta biết khá nhiều về hộp ma. Ví dụ, vị giáo sư nọ đột tử là do thất bại trong việc vượt màn trò chơi hộp ma; tổ chức nào có hướng đi gì có thể thay đổi hộp ma hay không.”
“Anh ta còn dùng hộp ma của mình để đưa tôi và anh tôi tham gia trò chơi hộp ma, độ khó rất cao, cuối cùng không lấy được hộp ma, nhưng vì những người chơi còn lại đã chết nên cả ba chúng tôi cũng được qua màn. Kể từ màn chơi đó, Hàn Lâm ít ghé hơn, lúc tôi nhắc tới anh ta… Anh tôi hình như không được vui.”
“Tình trạng này kéo dài cho đến một tuần trước. Anh trai tôi nói với tôi Hàn Lâm mời chúng tôi đi du lịch, từ Thanh Hải-Tây Tạng đến núi Kailash…”
Ninh Chuẩn nói: “Ai đã thiết kế hành trình du lịch Thanh Hải-Tây Tạng tự túc này của hai người?”
“Là anh của tôi.”
Hứa Diểu Nhiên không do dự nói.
“Hàn Lâm thì sao?” Ninh Chuẩn nhìn cô, “Hành trình đã đi tới điểm này, hai người còn chưa tụ họp với cậu ta sao?
“Chúng tôi… hẹn gặp ở Tachin.”
Hứa Diểu Nhiên dứt lời rồi ngẩn ra, rơi vào im lặng.
Gió tuyết vù vù tràn vào từ cánh cửa vỡ ở bên phía cô, rạch ra một đường đỏ trên khuôn mặt bị mái tóc dài rối bù che lại.
Ninh Chuẩn lấy từ trong túi ra một cây kẹo mút và một viên sô cô la có hàm lượng calo cao, đưa từ khe hở trên ghế ra phía sau.
Thấy Hứa Diểu Nhiên cúi đầu không nhận, cậu cười nói: “Từ lúc bước lên chiếc xe này lần thứ hai, không phải cô đã sẵn sàng bị chúng tôi coi như xác chết mà xử trí sao?
Hứa Diểu Nhiên hơi biến sắc, mím chặt môi.
Đợi vài giây sau, cô ngẩng đầu lên liếc Ninh Chuẩn bằng ánh mắt phức tạp, sau đó xoa xoa bàn tay run rẩy dính đầy vết trắng đỏ vào áo khoác, rồi cầm lấy kẹo mút và sô cô la.
Bên trong xe lấy lại tiếng gió thổi vù vù.
Chiếc xe địa hình tả tơi vòng một vòng lớn, khi quay lại Tachin, màn đêm ở địa khu Ngari đã rất sâu, ở đằng xa chỉ có màn đêm đầy sao và dãy núi tuyết mây phủ mịt mù.
Hứa Diểu Nhiên xuống xe trên đường quốc lộ gần Tachin, quấn chiếc áo khoác màu đỏ dính đầy vết bẩn, rời đi trong gió tuyết trắng xóa mênh mông, bóng lưng rắn lại thành giọt máu tươi nóng hổi dần dần tan rã trong cái lạnh giá của trời đông.
Không biết Hứa Diểu Nhiên có thể đi đâu khi xuống xe ở nơi hoang vu cằn cỗi và đêm khuya như thế này.
Nhưng Hứa Diểu Nhiên rõ ràng có kế hoạch và bí mật của riêng mình, không cần sự giúp đỡ của người lạ. Có thể sống sót trong trò chơi hộp ma, cho dù có chút ngây thơ, nhưng cũng sẽ không hoàn toàn là một kẻ ngốc.
Sau khi Hứa Diểu Nhiên rời đi, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đã thu dọn sạch sẽ manh mối còn sót lại của bản thân, đồng thời bỏ lại chiếc xe địa hình phủ đầy dấu vết xung đột ở một ngọn đồi không có người ở cách đại lộ rất xa, sau đó đeo ba lô to giả làm khách du lịch bụi, đi bộ vào Tachin.
Trên đường đi Hứa Diểu Nhiên và Ninh Chuẩn trò chuyện về Hàn Lâm, Lê Tiệm Xuyên vẫn không tham gia, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không có suy nghĩ gì.
Ngược lại, hắn suy nghĩ rất nhiều.
Là một ngành tương đối đặc biệt ở Trung Quốc, Xử Lý có cấu tạo nội bộ và chức vụ khá kỳ lạ.
Xử Lý có rất nhiều đặc công như Lê Tiệm Xuyên, vì tính bảo mật đặc biệt về danh tính và nhiệm vụ của bọn họ, Xử Lý thường áp dụng cách thức liên lạc 1-1 trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, vì vậy mỗi người bọn họ đều có một nhân viên trực điện thoại.
Sau khi Lê Tiệm Xuyên vào Xử Lý, nhân viên trực điện thoại của hắn luôn là Hàn Lâm.
Hàn Lâm cụ thể là người như thế nào, Lê Tiệm Xuyên không có bình luận, nhưng cậu ta cũng coi như là đồng nghiệp duy nhất mà Lê Tiệm Xuyên có quan hệ tốt ngoài trưởng ban.
Nhưng tất cả đều đã thay đổi sau khi Lê Tiệm Xuyên bắt đầu nhận nhiệm vụ Ninh Chuẩn và Pandora.
Cuộc rượt đuổi kỳ lạ của một tổ chức vô danh ở California, nội dung của nhiệm vụ bị rò rỉ cho Ninh Chuẩn trong quá trình liên lạc với Hàn Lâm, trưởng ban thông báo cái chết của nhân viên trực điện thoại trong con hẻm ở thủ đô, những mảnh hình ảnh ký ức của các thành viên trong tổ chức Red có phần quen thuộc đến khó hiểu, đáp án nội gián trong hộp ma —
Thành thật mà nói, nếu không có đáp án từ hộp ma thì rất khó để Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến nhân viên trực điện thoại không nổi bật này.
Hắn đã quen với việc xóa ký ức liên quan đến những đồng nghiệp đã hy sinh.
“Theo lời của Hứa Diểu Nhiên thì có khả năng nhân viên trực điện thoại của anh vẫn chưa chết.” Ninh Chuẩn chợt lên tiếng.
Thời gian được hiển thị trên đồng hồ đã là hơn mười một giờ tối mùa đông.
Tachin là một thị trấn nhỏ nằm dưới chân những ngọn núi phủ tuyết trắng, có chút vắng vẻ và yên tĩnh trong mùa du lịch trái mùa này. Các cửa hàng trên đường phố và các nhà dân thấp bé đều đã tắt đèn, chỉ còn ánh đèn mờ ảo và những ngọn đèn đường vàng, phối hợp với gió lạnh rít gào.
Một khách sạn nhỏ với bảng đèn ảm đạm cách đó hàng chục mét là mục tiêu của hai người.
Một chuỗi dấu chân lộn xộn giẫm trên nền tuyết phía sau lưng, nhanh chóng bị gió thổi bằng phẳng, Lê Tiệm Xuyên nghe tiếng liền đưa mắt nhìn Ninh Chuẩn, lòng bàn tay siết chặt, đặt tay Ninh Chuẩn vào trong túi áo của mình.
“Có vẻ như thế giới này chứa đầy những bí mật.”
Vừa lên tiếng, gió tuyết quay đầu trút xuống, Lê Tiệm Xuyên nheo mắt, thấp giọng nói.
Ninh Chuẩn cười cười, không trả lời.
Hai người không nói gì nữa.
Sau nhiều ngày lái xe bôn ba, cộng thêm trận chiến khốc liệt vừa nãy, cho dù thể lực cường tráng như Lê Tiệm Xuyên cũng cảm thấy hơi mệt mỏi.
Thuê một phòng trong khách sạn nhỏ, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn qua loa tắm nước nóng, sau đó ngủ vùi trong chăn bông lạnh lẽo.
Sáng sớm hôm sau, hai người phân công nhau mua sắm vật tư và trang bị cần thiết cho việc leo núi, những thứ này có thể nói là có ở khắp mọi nơi ở Tachin, nhưng giá không hề rẻ.
Tachin vốn là một thị trấn nhỏ nổi tiếng với vòng kora*, nhưng những năm gần đây, ngành du lịch ngày càng phát triển, sự khai phá các danh lam thắng cảnh gần núi Kailash kéo theo Tachin cũng dần mở rộng, thay đổi từ một thị trấn nghèo nàn chỉ có một con phố trở thành một huyện lỵ nhỏ.
*Vòng kora: Đi vòng kora hay còn gọi là đi nhiễu Phật là đi trọn vòng quanh một địa điểm linh thiêng nào đó để thể hiện lòng thành kính và niềm tin của người theo đạo Phật.
Con phố mới xây rộng rãi hơn, cắt ngang con phố chính vốn đổ nát loang lổ, chạy dọc từ đông sang tây, bắc sang nam, hai bên nhà hàng và cửa hàng bán đặc sản mọc lên như nấm sau mưa.
Các khu nhà huyện lỵ đều rất thấp, được bao phủ bởi màu xám và trắng đặc trưng của các khu vực Tây Tạng.
Những lá cờ Phật giáo đầy màu sắc giương cao từ phía sau một vài căn nhà, phát ra tiếng bị gió xé rách rất nhỏ dưới ánh mặt trời mãnh liệt.
Phổ biến nhất trên đường phố là xe máy và xe van, người dân Tây Tạng chạy xe ngang qua đều bọc áo choàng Tây Tạng dày hoặc mặc áo khoác quân đội bạc màu, những khuôn mặt dưới mũ nỉ ngăm đen và đỏ sẫm, mang theo cảm giác thô ráp gió tuyết chỉ có ở vùng cao nguyên núi tuyết.
Huyện lỵ không lớn, hầu hết dân địa phương đều biết nhau, thỉnh thoảng chào bằng tiếng Tây Tạng không rõ ràng giống như bị lưỡi lớn.
Có rất nhiều người Nepal và Ấn Độ xen lẫn, cũng có thể nói tiếng Tây Tạng hoặc tiếng Trung Quốc bập bẹ.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đã dành cả ngày để hoàn thành việc mua sắm và đặt vé cho chuyến đi vòng kora.
Dưới sự quan sát đặc biệt của Lê Tiệm Xuyên, ngoài bọn họ ra thì không có người nước ngoài nào có mục đích riêng. Vì vậy, tinh thần căng thẳng được thả lỏng một chút, hiếm thấy có được một giấc ngủ ngon bổ sung thể lực.
Lịch trình của họ rất kín, không giống với kora thông thường, không có nhiều thời gian nghỉ ngơi, vì vậy việc điều chỉnh trạng thái trước là rất quan trọng. Ngay cả tiến sĩ Ninh không thể ngừng trêu ghẹo dù chỉ trong giây lát cũng đã tuân thủ điểm này, hài lòng với một nụ hôn chúc ngủ ngon đơn giản.
Một đêm không lời.
Vào rạng sáng ngày hôm sau, hai người họ đội ánh nắng cam vượt qua bóng của những ngọn núi, khởi hành từ Tachin, đi qua khoảng sân rộng treo đầy cờ Phật giáo và chùa Dirapuk, đi về phía đài thiên táng.
Có rất ít du khách đi kora vào mùa đông nhưng cũng không phải không có, thậm chí có rất nhiều người Tây Tạng đã nhân thời điểm không bận rộn này, ôm niềm tin mãnh liệt và thuần khiết đi kora, hoàn thành chuyến hành hương của mình.
Núi thiêng tuyết phủ, khiến tâm hồn nóng nảy trở nên trong vắt và yên bình.
Những dải cờ phướn chất thành đồi nhỏ, những cụm mây trôi rủ xuống, những người hành hương dập đầu, những dòng suối từ tuyết tan chảy và những khe núi hùng vĩ chấn động.
Áp lực cao nguyên đan xen với khung cảnh thoáng đãng trên đường đi.
Hành trình có thể nói là khá dài, cho dù thể lực và tốc độ của Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đều vượt xa người bình thường nhưng khi đến gần đài thiên táng thì cũng đã chạng vạng.
Có núi tuyết che chắn, trong khung cảnh như hoàng hôn cuối đường, Kailash* hiện ra hoàn toàn trong tầm mắt.
*Núi Kailash: Cách thủ phủ Lhasa của Tây Tạng trên 1.000 km về hướng Tây là núi thiêng Kailash, ngọn núi được thế giới mệnh danh là “vũ trụ tâm linh”, nơi mà Kinh tạng Phật giáo gọi là núi Tu Di, cũng là nơi duy nhất ngày xưa Đức Phật và 500 vị A la hán đặt chân đến.
Những tia nắng mặt trời khuếch tán từ những đám mây nhiều lớp phác họa các góc cạnh của ngọn núi, Kailash được bao phủ trong ánh sáng vàng giống như khoác lên một chiếc áo linh thiêng.
Phụ cận đài thiên táng rất yên tĩnh, từ xa có thể nhìn thấy một sân trời trống trải và rộng lớn, xung quanh treo cờ cầu nguyện, gió thổi tới cũng dính vào một chút yên ắng tịch mịch, giống như e sợ sẽ quấy rầy cái gì đó.
Rời khỏi con đường được đo bằng bước chân của những người hành hương, Ninh Chuẩn dẫn đường vòng qua bóng râm của đài thiên táng đi xuống dưới.
Gậy trekking va vào những tảng đá gồ ghề, tạo ra âm thanh tanh tách.
Mặc dù hầu hết đồ đạc đều mang trên người Lê Tiệm Xuyên, nhưng tiến sĩ Ninh với thể lực kém hơn đã bắt đầu hụt hơi, cậu vừa đi vừa giải thích về bà đồng kia cho Lê Tiệm Xuyên: “Bà ta họ Bành… Khi em gặp bà ta, bà ta vẫn đang dốc sức làm việc cho viện nghiên cứu của một quốc gia nằm trên Bắc Băng Dương, phương hướng nghiên cứu là tế bào sinh vật…”
“Nhưng sau đó vì một số lý do, bà ta rời khỏi viện nghiên cứu, bị truy nã một thời gian, rồi thì định cư ở đây… từ một người duy vật tin vào khoa học, bà ta trở thành bà đồng.”
Nói đến đây, Ninh Chuẩn nheo lại đôi mắt hoa đào u trầm, mỉm cười đầy ẩn ý.
Hoàng hôn dần rút đi.
Một bức tường phủ đầy bánh phân bò yak khô hiện ra ở phía trước.
Đây là một khoảng sân nhỏ mang phong cách Tây Tạng rất bình thường, không khác gì sân nhỏ trong bất kỳ ngôi nhà nào ở vùng Thanh Hải-Tây Tạng.
Như thể nghe thấy tiếng người, một con chó nhà màu vàng vọt ra từ cánh cửa sân nhỏ khép hờ, sủa lên hai tiếng.
Và xuất hiện cùng con chó nhà này còn có một bóng dáng ôm mèo rất quen thuộc.
Hết chương 143
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com