25-26-27
Chương 25: Câu đố tử vong ngày tuyết lở E6.
Hắn chìm vào không gian chật chội, im ắng quen thuộc.
Núi tuyết là vật sống. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Vào khoảnh khắc suy đoán này được đưa ra, tất cả người chơi đang rối não với manh mối đều bừng tỉnh.
Số 1 ngẩng đầu: "Suy đoán này không phải không có khả năng."
Có một chút dò xét trong giọng nói của số 1: "Tôi từng tự hỏi, liệu hộp ma trong trò chơi chính xác là vật gì. Sau một vài màn chơi, tôi đã may mắn lấy được hộp ma. Thứ lỗi cho tôi không thể tiết lộ vật bên trong nó, nhưng sau đó tôi nghĩ, câu đố và quái vật trong mọi màn chơi, rốt cuộc là do trò chơi tạo ra hay là do hộp ma tạo ra?"
Số 1 dừng lại một lúc, cho mọi người thời gian suy nghĩ, sau đó lại kéo trọng tâm câu chuyện trở về: "Dưới tình huống bình thường, núi tuyết chắc chắn là vật chết, nhưng ở chỗ này thì không chắc. Giả như nó là một con quái vật đặc biệt được hộp ma dị hóa thành, có khả năng kiểm soát thời gian và nhân bản thi thể, vậy thì những thứ chúng ta nhìn thấy cùng với thời gian bị xáo trộn rất nhiều lần đã được giải thích."
"Những con quái vật trong trò chơi thường được giao cho những khả năng siêu phàm." Số 1 nói.
"Bỏ phiếu thì sao?" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Số 7 hỏi, "Sau mỗi lần chúng ta đạt đến thời gian bỏ phiếu, vòng lặp mới lại xuất hiện, hơn nữa, hình như không cần biết chọn sai hay đúng, chúng ta vẫn sẽ gặp vòng lặp, không bao giờ biết được kết quả. Nếu nói có liên quan đến tầng trong và tầng ngoài, thì phải chăng cuộc bỏ phiếu này diễn ra ở tầng ngoài, không phải là tầng trong chúng ta hiện đang ở?"
Lê Tiệm Xuyên hiếm khi nói nhiều như vậy nên nhất thời có chút khô miệng, cúi đầu nốc hơn nửa ly nước nóng của Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn mặc Lê Tiệm Xuyên đè lên vai mình uống nước, cười nói trước câu hỏi của số 7, "Có hơi sớm để nhận định."
"Cá nhân tôi nghiêng về suy đoán mặc dù trong ngoài phân biệt, nhưng tầng ngoài và tầng trong vẫn có thể ảnh hưởng lẫn nhau. Ví dụ như, mục đích của hàng loạt cái bẫy nhốt chúng ta ở đây có thể không phải để giết chúng ta, mà là kéo dài thời gian, suy cho cùng, tốc độ thời gian có vấn đề, cái gọi là sáu tiếng đồng hồ bỏ phiếu là sáu tiếng đồng hồ tầng ngoài, hiện tại vẫn chưa tới giờ bỏ phiếu..."
"Nhưng chúng ta vẫn bị dẫn dắt phải bỏ phiếu, điều này chứng tỏ việc bỏ phiếu ở tầng trong sẽ ảnh hưởng đến tầng ngoài ___ có lẽ nó sẽ nảy sinh biến hóa khi đạt được số lần nhất định, hoặc có thể là số lượng lựa chọn sẽ ảnh hưởng đến kết quả."
Lúc nói những lời này, ánh mắt sắc bén của Ninh Chuẩn đảo qua Hàn Thụ và nhóm NPC.
Ninh Chuẩn nhận ra những chuyển động nhỏ và sự thay đổi trên gương mặt bọn họ.
"Tiền đề của tất cả những điều này là thật sự có tầng trong và tầng ngoài."
Số 7 chỉ ra điểm then chốt, mất tự nhiên nhìn thoáng qua hai gương mặt như bị keo dán sát vào nhau của Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, "Làm sao chứng minh được những suy đoán này?"
Lê Tiệm Xuyên uống nước xong, ngẩng đầu, nhếch môi: "Tôi là một kẻ chỉ biết dùng nắm đấm, tối qua, tôi yêu cầu mọi người chọn theo ý của tôi là do tôi đoán việc bỏ phiếu không liên quan gì đến vòng lặp. Tôi biết có nghĩ nhiều hơn cũng vô ích, muốn thoát khỏi đây cũng như để xác minh suy đoán của tôi là đúng hay sai, thì chỉ có một cách ___ "
"Lập tức leo núi!" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Tiếng cười đột nhiên chuyển lạnh. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Giọng nói vừa cất lên, cả người của Lê Tiệm Xuyên biến mất tại chỗ như một cơn gió.
Khi xuất hiện trở lại, một chân của hắn bổ xuống như có sức mạnh vạn quân, như ngọn núi tuyết đột ngột đổ sụp về phía đỉnh đầu Hàn Thụ, giống như muốn nện vỡ đầu anh ta như bổ dưa.
Hàn Thụ giống như phát hiện từ sớm, chợt nghiêng đầu, chật vật tránh né.
Nhưng mà vẫn không tránh kịp, bên vai bị chân của Lê Tiệm Xuyên gọt một đường, lớp áo giữ ấm dày cộm tét một lớp như bị lưỡi dao rọc qua.
Sức mạnh nghe không lọt tai liền ra tay này khiến những người khác trơ mắt đứng nhìn.
Mợ nó, đây là chân người hay là dao phay vậy!
"Người cải tạo." Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Số 1 chợt nói. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Giọng nói ngạc nhiên và do dự. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lời còn chưa dứt, Ninh Chuẩn ở đối diện đứng phắt dậy, một chân giẫm lên vai số 1, cơ thể gầy nhỏ bất chợt bộc phát một sự thô bạo và lãnh khốc khó có thể hình dung.
Số 1 nào có đề phòng bị Ninh Chuẩn đánh úp như vậy, lúc giận dữ muốn trả đòn, cơ thể của Ninh Chuẩn đột nhiên áp tới gần, cùng lúc đó, một giọng nói lạnh băng như một luồng gió lạnh thổi vào lỗ tai số 1: "Trịnh Tường, quy tắc của anh là không được đến gần lửa nhỉ... Biết điều thì ngậm miệng lại, tôi sẽ tha cho cái mạng của anh."
Chỉ hai giây ngắn ngủi. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Ninh Chuẩn giống như chỉ lướt qua người số 1 mà không hề dừng lại, nhặt cái xẻng xúc tuyết đặt ở sát mép lều lên, gia nhập cuộc chiến.
Trong nháy mắt, người của số 1 ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Số 1 nhanh chóng nhắm mắt, giấu đi đôi mắt run rẩy.
Lúc mở mắt ra, vừa khéo nhìn thấy cái cổ lệch về một bên của Hàn Thụ chợt dài ra, từng vết máu như bị miểng thủy tinh rọc qua xuất hiện trên cổ anh ta. Vào giây tiếp theo, tiếng lốp bốp giòn giã vang lên liên tiếp, những vết máu này vỡ tung như bong bóng, lớp da bị vạch ra, từng con mắt âm u quỷ dị trồi lên.
Dày dặc và vô cùng rợn người. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Những con mắt này nhìn về đâu, nơi đó sẽ bị đóng băng ngay lập tức.
Lê Tiệm Xuyên vội tránh đi, dùng mũi chân hất một cây đục băng lên rồi nện điên cuồng về phía Hàn Thụ.
Cùng lúc đó, những NPC khác cũng đồng loạt nghiêng đầu, vô số con mắt chen chúc trên cái cổ dài ngoằng, nhãn cầu giăng đầy tơ máu, chuyển hướng về tất cả người chơi.
Tốc độ của các người chơi cũ nhanh như chớp.
Vừa trông thấy tình huống bất thường, bọn họ đã bổ xộc đến các công cụ gần đó, tránh né công kích đóng băng của các nhãn cầu.
Song không gian trong lều có giới hạn, người lại đông, thế nên vẫn có người bất cẩn trúng đòn, lớp băng mỏng lập tức tràn ra từ trên tay và vai, nhiệt độ cơ thể toàn thân nhanh chóng bị rút sạch.
"Chạy ra ngoài mau!" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Tạ Trường Sinh la lên, dẫn đầu đá văng một NPC đang chặn cửa, không màng đến cánh tay bị đóng băng trong chớp mắt, dùng nhũ băng rạch mở dây kéo lều.
Các người chơi chen nhau chạy ra ngoài, bọn quái vật mắt đuổi theo không buông.
"Núi tuyết! Lên núi tuyết!" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lại có người hoảng loạn la to. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lúc này, không còn ai quan tâm núi tuyết có an toàn hay không, ở lại cứng đối cứng mới là không an toàn nhất.
Tuy sức chiến đấu của Lê Tiệm Xuyên không giống với người bình thường, nhưng còn lâu mới có thể vượt qua trình độ mắt đóng băng của lũ quái vật. Chiến đấu có thể giải quyết vấn đề, nhưng nếu chiến đấu có thể giải quyết tất cả vấn đề thì e rằng trò chơi hộp ma đã bị đánh vỡ từ lâu. Năng lực của lũ quái vật có thể nói là có tính áp đảo.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên không hề quên rằng Ninh Chuẩn là người dạy hắn mọi thứ trong màn chơi đầu tiên, bao gồm điều kiện kích hoạt tử vong, quy luật hạn chế quái vật và hiện tượng kinh khủng.
Hắn cho rằng thứ khắc chế lũ quái vật này có lẽ ở trên núi tuyết.
Một đám người đổ xô chạy lên núi Nam.
Mặc kệ trước đó có biểu hiện nhu nhược đến mức nào đi nữa, hiện tại mạng chó lâm nguy, tất cả người chơi đều chạy đi bằng thần thái nhà vô địch chạy nước rút Olympic.
Số 6 phỏng chừng đã học qua trượt băng nên tự mở cho mình một lối riêng. Trên một đoạn sông băng tương đối bằng phẳng, số 6 trượt đi, chớp mắt bỏ lại hầu hết những người chơi ở phía sau.
Cơ thể Ninh Chuẩn thật sự rất yếu.
Lê Tiệm Xuyên lướt qua người Ninh Chuẩn, ôm lấy cậu ta bằng một tay, trong khi tiếp tục đá bay khối băng và đá cục để nhằm ngăn trở lũ quái vật mắt đuổi theo phía sau.
Ninh Chuẩn thở hồng hộc lấy hơi, hô: "Chạy đến chỗ tuyết lở trước đó!"
Lúc này, không cần thiết phân tích đầu đuôi làm gì nữa, mọi người đều vội vã chạy về phương hướng quen thuộc.
Tốc độ của lũ quái vật do Hàn Thụ cầm đầu nhanh hơn người chơi rất nhiều.
Đầu của chúng đã thòng xuống tới mặt đất, cái cổ dài ngoằng xiêu vẹo, máu nhỏ giọt tí tách, nhãn cầu dữ tợn liên tục trồi lên từ dưới da, trải đầy trên từng centiment cổ.
Bọn chúng cứ thế kéo theo cái cổ chạy như điên trên đường núi tuyết gồ ghề, phần đầu nát vụn do va vào băng ngọn và đá.
Bọn chúng truy kích trong im lặng, giống như hồn ma.
Chỉ cần hơi quay đầu lại là có thể nhìn thấy vô số đôi mắt đẫm máu đang nhìn chằm chằm ở sau lưng.
"Duy trì khoảng cách trên mười mét!"
Số 1 phát hiện giới hạn khoảng cách đóng băng của lũ quái vật mắt.
Nhưng phát hiện là một chuyện, có làm được hay không là một chuyện khác.
Ban ngày, với sức lực và thiết bị đầy đủ mà bọn họ vẫn phải gắng sức rất nhiều mới leo lên ngọn núi tuyết này. Hiện tại không có gì cả, chỉ leo bằng hai chân nên hiển nhiên càng gian nan và họa vô đơn chí hơn.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, sức mạnh ban đầu như lửa trong băng tuyết ngập trời dần bị dập tắt.
"A!" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Số 2 loạng choạng lăn vào khe nứt băng, chưa kịp đứng lên thì đã bị vài ánh mắt đáng sợ lia qua, lách cách đông lại thành một bức tượng đá.
Bức tượng đá vỡ nát ầm ầm.
Vụn tuyết xen lẫn mùi đỏ trắng tanh hôi văng lên áo choàng của số 1.
Số 1 giống như bị lũ ong độc tấn công, há to miệng thở dốc, phát điên chạy ào về trước.
Thậm chí còn chẳng dám quay đầu nhìn xem lũ quái vật đang im lặng đuổi theo cách mình bao nhiêu xa.
Số 1 vừa chạy vừa giận dữ liếc nhìn Lê Tiệm Xuyên dẫn đầu.
Nói chạy là chạy, bộ không thể ngồi xuống cẩn thận phân tích như một người chơi IQ cao hả ___ tuy rằng mấy người Gia Cát Lượng bọn họ không phân tích được gì, giờ lại phải dựa vào một tên thợ giầy thối phá cục.
Tiềm lực của người này là vô hạn. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Hơn nữa, những người chơi cũ có thể duy trì đến giờ trong trò chơi hộp ma hiển nhiên không phải là củi mục, mánh khóe nhiều vô kể, quả thật không có người nào bị giết giống như số 2.
Sau khi một vài bộ phận cơ thể của người chơi lục tục bị tổn thương do giá rét, bọn họ chỉ có thể gắng gượng dựa vào hai chân của họ. Trong cuộc rượt đuổi sinh tử này, bọn họ đã vượt qua vùng băng giá dày đặc nhất và đến được địa phương gặp phải tuyết lở vài lần trước.
Bọn họ chạy vào khu vực này không chút do dự.
"Chờ một chút..." Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Ninh Chuẩn ôm cổ Lê Tiệm Xuyên và liên tục nhìn ra sau, lúc này đột nhiên quát to, giọng nói lãnh tĩnh đến cực điểm, "Chúng hết đuổi theo rồi."
Mọi người vừa chạy vừa quay đầu nhìn, quả nhiên thấy lũ quái vật kia đã im lặng dừng lại, từng con mắt chuyển động trên cổ, ác ý nhìn bọn họ chòng chọc, nhưng không tiếp tục đuổi theo.
Số 1 thiếu chút nữa mừng đến chảy nước mắt.
Nhưng số 1 nhanh chóng nhận ra một khả năng khác: "Chúng sợ chỗ này!"
Lời còn chưa dứt, một loạt tiếng nhai nuốt kỳ quái và quen thuộc vang lên.
Lê Tiệm Xuyên nheo mắt và lập tức nhớ ra lý do tại sao tiếng nhai này lại quen thuộc ___ Vào đêm đầu tiên ở trên núi tuyết, hắn nhắm mắt lại và nghe được âm thành này phát ra từ bên ngoài lều. Lúc đó, bọn hắn không rời khỏi khu vực tuyết lở như lần thứ hai và thứ ba, mà là cắm trại tại chỗ.
"Tiếng gì thế?" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Tạ Trường Sinh cảnh giác nhìn quanh, đèn pha trên đỉnh đầu rọi sáng bốn phía.
Đột nhiên, Tạ Trường Sinh nhìn xuống dưới chân.
Ánh đèn rơi vào lớp tuyết. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lớp tuyết dày trắng chẳng biết đã biến thành lớp băng trong suốt từ lúc nào.
Một gương mặt trắng bệch giống y hệt Tạ Trường Sinh áp sát vào lớp băng, đôi mắt màu hổ phách trợn tròn, tử khí dày đặc trông ra ngoài.
Song song đó, một bàn tay cũng trắng bợt quỷ dị xuyên qua lớp băng, túm lấy chân của Tạ Trường Sinh rồi kéo mạnh xuống dưới.
Thần trí của Tạ Trường Sinh như bị đóng băng và rút đi, trước mắt hóa đen, cả người như rơi vào hầm băng, lạnh tê tái.
Ngay lúc sắp mất phương hướng, Tạ Trường Sinh cắn lưỡi, tay vội kết ấn, một ngọn lửa xanh bốc cháy trên người Tạ Trường Sinh, trông như ma trơi của địa ngục.
Đôi mắt thâm độc trong lớp băng kia trừng Tạ Trường Sinh rồi vụt biến mất.
Bàn tay trắng bợt bị ngọn lửa đốt thành bột.
"Năng lực khắc chế quái vật!" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Số 1 bị Tạ Trường Sinh dọa hết hồn, trong đầu chuyển động, lập tức có suy đoán.
Loại năng lực đặc biệt này có lực sát thương rất lớn và cực kỳ mạnh, nhưng phải trả giá rất cao, hơn nữa số lần sử dụng rất hạn chế, rất có thể chỉ có một lần. Do đó, người chơi lựa chọn năng lực này rất ít, hoặc là phải chuyên môn nghiên cứu phương diện này.
"Chạy!" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lê Tiệm Xuyên nhận thấy phản ứng của Tạ Trường Sinh, lập tức hiểu ra sự cổ quái ở dưới lớp băng.
Với khả năng phản ứng cực nhanh, hắn có thể tránh thoát phần lớp sự tập kích dưới lớp băng.
Nhưng chạy một hồi, Lê Tiệm Xuyên lại phát hiện số 6 chạy ở sau lưng hắn hình như đang thấp dần đi.
Hắn vô thức nhìn xuống, lập tức thấy bên dưới lớp băng có thứ gì đó giống như cái miệng há to vẫn đang đuổi theo dưới chân số 6.
Bàn chân và nửa khúc bắp chân của số 6 đã biến mất, máu tươi rải đầy đất.
Nhưng quỷ dị là số 6 lại như không cảm thấy gì, vẫn đang thở hồng hộc chạy như điên.
"Dưới chân kìa!" Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lê Tiệm Xuyên nghiến răng kéo số 6.
Song, toàn bộ cánh tay của số 6 lại rơi rụng từ trong tay Lê Tiệm Xuyên.
Cái miệng mơ hồ dưới lớp băng há to, thoáng cái cắn đứt nửa người số 6, chỉ còn lại cái đầu lăn lông lốc về phía trước, giọng nói khó hiểu truyền tới: "Anh nói gì đấy, dưới chân tôi có cái gì đâu..."
Đầu cũng bị nuốt chửng. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lòng của Lê Tiệm Xuyên chùng xuống.
Giây tiếp theo, một khe nứt xuất hiện trên lớp băng, số 6 im ắng chui ra ngoài, chạy ào về trước, còn thuận thế trượt đi một đoạn trên lớp băng.
Số 6 hồi sinh, hay là... đã bị thay thế từ lâu.
Sự thay thế này, ngay cả bản thân người chơi cũng không nhận ra.
Một dự cảm xấu chợt nảy lên trong lòng Lê Tiệm Xuyên.
Chỉ sợ khi ra khỏi tầng này, những gì bọn hắn sắp đối mặt không phải là hi vọng tiết lộ đáp án, mà là tuyệt cảnh sâu hơn. Nhưng bọn hắn không thể ở trong tầng này mãi được, cuộc bỏ phiếu kia có vấn đề.
Những tiếng la hét và chạy điên cuồng đã kích hoạt trận tuyết lở quen thuộc.
Tất cả người chơi cắn chặt răng. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Dùng mạng sống để kiểm tra thăm dò, quả là mất trí cả đám.
Thế nhưng bọn hắn không có biện pháp tốt hơn.
Ít nhất cho đến nay, vòng lặp hiện tại đã bị phá vỡ. Sự xuất hiện của trận tuyết lở này không phải do bọn hắn đã chết, mà là một lối đi mới.
Sương mù tuyết cuồn cuộn như con nước lớn.
Dòng tuyết ù ùn sụp đổ, thoắt cái bao phủ hoàn toàn khu vực này.
Rơi vào trong bóng tối lạnh như băng và áp lực nặng nề, lần đầu tiên Lê Tiệm Xuyên không còn rơi vào tình trạng hôn mê khi đối mặt với trận tuyết lở.
Hắn vẫn giữ ý thức rõ ràng, cảm thấy cơ thể mình dần dần duỗi ra từ tư thế cuộn tròn. Xúc cảm Ninh Chuẩn trong lòng biến mất, hai chân giẫm lên mặt đất.
Trong phạm vi nhìn xuất hiện ánh sáng lờ mờ.
Xung quanh là bóng tối mênh mông vô bờ, phía trước mang máng có chút ánh sáng.
Đó là một cánh cửa gỗ mở toang, có một giá cắm nến đặt ở trước cửa gỗ.
Lê Tiệm Xuyên muốn đi về hướng nọ.
Nhưng hắn đột nhiên cảm thấy phía sau có gì đó khác thường, thế là theo bản năng quay đầu, ấy mà nhìn thấy nhóm NPC đuổi theo không buông đã lấy lại hình dáng bình thường, đang đứng cách đó hơn mười mét, vẻ mặt dữ tợn âm trầm từ từ chuyển thành ác độc, nở nụ cười quỷ dị như đạt được ý đồ.
Giọng nói của bọn họ đứt quãng, bay tới từ xa.
"Cuối cùng cũng vào rồi..." Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
"Tôi đã chơi cái trò hề này với bọn nó, bọn nó... tự nguyện..."
"Tiêu hóa thức ăn... mất bao lâu..." Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Với thính lực hơn người của Lê Tiệm Xuyên, hắn cũng chỉ nghe được đôi câu vài lời.
Nhưng không đợi hắn đoán ra điều gì từ những câu nói cụt lủn này, tất cả ánh sáng và tiếng động ở chung quanh hắn như bị bọt biển hấp thụ ___ hắn chìm vào không gian chật chội, im ắng quen thuộc.
Hắn chỉ nghe được tiếng hít thở đè nén của bản thân.
Và tiếng vọng quen thuộc kia. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
"Bạn có phải là... người khuyên răn không?"
Không có lối đi. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Hắn đã tới một không gian tối om.
Đồng thời, bóng tối trong không gian này như đang phai màu, dần dần biến mất rồi trả lại vẻ vốn có của căn phòng.
Hết chương 25
Chương 26: Câu đố tử vong ngày tuyết lở E7.
Có người đã yêu vật thí nghiệm.
Hình dáng của cảnh vật xung quanh dần hiện ra trong bóng tối, như hòn đá trồi lên mặt nước.
Lê Tiệm Xuyên đưa mắt quan sát. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Hắn tập trung tinh thần, duy trì cảnh giác cao độ, đảm bảo rằng mình có thể lập tức đối phó khi gặp phải nguy hiểm không rõ.
Nhưng dường như nơi này không có nguy hiểm.
Nằm ngoài dự đoán của Lê Tiệm Xuyên, đây là một phòng giam khép kín rộng chưa tới 20m2.
Không gian chật hẹp và cũ kỹ. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa sắt bị hàn chết vào tường, trên cửa sắt có vài thanh sắt dựng thẳng, có một ô cửa nhỏ đủ để lộ hai mắt. Ánh sáng ảm đạm bên ngoài bắn tới, rọi sáng lớp sơn bong tróc và một chiếc đồng hồ.
Trong phòng giam không có thiết bị chiếu sáng, những con sóng bóng tối cản trở Lê Tiệm Xuyên đã biến mất, với thị lực nhìn đêm của Lê Tiệm Xuyên, ban ngày và ban đêm không khác nhau quá nhiều.
Lê Tiệm Xuyên đang đứng ở mép giường.
Hắn cúi người thử, ấy mà sức lực của hắn không xê dịch nổi cái giường này.
Sau khi kiểm tra tất cả các góc, chiếc giường đơn này không hề được hàn vào tường, rõ ràng trở lực này không thể giải thích bằng khoa học. Tất nhiên, bản thân hắn xuất hiện trong trò chơi này đã đủ không khoa học.
Toàn bộ giường được hắn kiểm tra qua, nhưng không phát hiện bất cứ thứ gì.
Lê Tiệm Xuyên lại đảo mắt sang nơi khác.
Không gian của phòng giam không lớn, bày biện đơn giản.
Ngoại trừ chiếc giường trông như hiện trường án mạng, còn có một cái bàn ba ngăn, một đồng hồ, và một mặt tường dán đầy ảnh chụp ổ bụng bị mở toang, đẫm đìa máu.
Lê Tiệm Xuyên đi tới bàn, nhìn thấy một tờ ghi chú được đính lên mặt bàn bằng đinh bấm, mặt trên viết câu nói hắn từng nhìn thấy, hơn nữa còn vô thức đọc lên "Bạn có phải là người giáo huấn không?" kia. Câu nói được viết tay bằng tiếng Trung, đó là lí do vì sao khi đó hắn không do dự mà đã vô thức đọc lên.
Trên mặt bàn này chỉ có một tờ giấy. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Phía dưới là ba ngăn kéo dàn hàng ngang, Lê Tiệm Xuyên kéo ra nhìn, hai ngăn đầu trống rỗng, không có tường kép.
Ngăn thứ ba có khóa mật mã, không thể mở bằng sức người, xem chừng chỉ có thể mở bằng mật mã.
Đồng hồ treo trên tường, kim đồng hồ chuyển động cạch cạch, hiện tại mới vừa qua 9 giờ.
Lê Tiệm Xuyên suy đoán mình đến nơi này vào lúc 9 giờ.
Mặt tường bên cạnh trông hơi máu me và kinh khủng.
Trên tường dán rất nhiều ảnh. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lê Tiệm Xuyên cẩn thận đếm, vừa đúng năm trăm hai mươi tấm. Mỗi tấm chỉ bằng kích thước nửa lòng bàn tay, không biết được dán bằng loại keo dính gì mà không sờ thấy mép, xé xuống rất khó, nếu xé mạnh thì có thể sẽ rách luôn.
Hiển nhiên, cảnh đẹp trong những tấm hình này không đáng để lấy xuống thưởng thức.
Tấm nào tấm nấy máu me nhầy nhụa, hình như chụp bộ phận nào đó của cơ thể người.
Hơn nữa, lớp da của bộ phần này đang bị mở ra bằng một vài dụng cụ kim loại, cắt bắp thịt, rút xương, nhìn giống hệt hiện trường phân thây tàn nhẫn và đẫm máu.
Góc chụp hơi đặc biệt, rất gần, giống như dùng kính lúp để quan sát, chỉ nhìn thấy phần cơ thể được giải phẫu, không nhìn thấy người trên bàn mổ và xung quanh.
Điều này làm cho bức ảnh trông như bị ngâm qua máu, mang theo cảm giác tanh tưởi, dính dớp và lạnh lẽo kỳ dị.
Lê Tiệm Xuyên quan sát những bức ảnh này một lúc, hắn phát hiện tuy bộ phận khác nhau, nhưng có thể thấy rằng người bị giải phẫu là nam giới.
Khả năng cao là người da vàng, đồng thời dựa theo sự phát triển của cơ quan nội tạng và xương, những bức ảnh đã cho thấy toàn bộ thời kỳ dậy thì của người này, khoảng chừng mười đến mười bảy, mười tám tuổi.
Hắn không thể nhìn ra mục đích của cuộc giải phẫu nếu chỉ dựa vào những bức ảnh này, nhưng bản năng lại có ác cảm mãnh liệt.
Sau khi quan sát bức tường ảnh ghê tởm và âm u, Lê Tiệm Xuyên cẩn thận gõ lên tường, sàn nhà và trần nhà, nhưng cũng không có phát hiện nào.
Cánh cửa sắt cũng rất chắc chắn, ngay cả sức mạnh của hắn cũng không thể bẻ cong song sắt trên cửa sổ nhỏ, thế nên khỏi nói tới cửa sắt. Tuy bên ngoài cửa sổ có tia sáng, nhưng hắn không nhìn thấy thứ gì. Tất cả bên ngoài đều là không biết, còn căn phòng tạm giam này là một mật thất khép kín toàn bộ.
Lê Tiệm Xuyên tựa vào cạnh bàn, nửa bên mặt chìm trong quầng sáng lờ mờ không biết đến từ đâu, có hơi nôn nóng.
Hắn liếc nhìn đồng hồ. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Đã qua nửa tiếng từ lúc hắn đến nơi này, nói cách khác, hắn đã không thấy Ninh Chuẩn nửa giờ.
Tuy so với một kẻ chỉ hiểu biết lơ mơ về trò chơi hộp ma là hắn, Ninh Chuẩn rõ ràng là một người có kinh nghiệm đầy mình, nhưng hắn vẫn thấy hơi nóng nảy và lo lắng. Hắn không biết Ninh Chuẩn có gặp phải tình huống tương tự hắn hay không, bởi vì đối với Ninh Chuẩn từng gặp qua lối đi ngầm, mô tả riêng của Ninh Chuẩn khá mập mờ, dường như đang che giấu điều gì đó.
Lê Tiệm Xuyên đoán rằng, có lẽ cánh cửa thứ hai của lối đi ngầm mà mọi người gặp phải là khác nhau.
Đúng vậy. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Suy đoán ban đầu của hắn là, phòng giam hắn hiện đang ở là không gian bên trong cánh cửa thứ hai mà hắn nhìn thấy ở lối đi ngầm trước đó.
Trước khi hôn mê ở lần tuyết lở thứ hai, Ninh Chuẩn nói với hắn rằng "Tôi tin những gì anh nhìn thấy".
Vì vậy, khi hắn bước vào cái gọi là giấc mơ, hắn đã lập tức sờ vào vết cào do Ninh Chuẩn để lại ở sau lưng hắn ___ Vết cào vẫn còn đó, hơi nhoi nhói. Vì thế, hắn đoán đây có thể không phải là mơ, bọn hắn đã thật sự tiến vào lối đi này.
Lê Tiệm Xuyên cẩn thận nhớ lại những cảnh tượng nhìn thấy sau ba trận tuyết lở.
Lần đầu tiên là có một bài thơ nước ngoài lạ lẫm trên cánh cửa gỗ, hắn đọc thơ và mở cửa gỗ. Tiếp đó là một cánh cửa máu thịt chi chít nhãn cầu. Sau cùng là trả lời câu hỏi liên quan đến người giáo huấn ở trước cánh cửa phòng giam, hắn trả lời không phải, vì vậy bị siết chết bởi một cánh tay quái dị thò ra từ trong cửa sổ nhỏ.
Lần thứ hai hắn vẫn xuất hiện ở trước cửa gỗ, hắn lập tức dựa theo lời Ninh Chuẩn, xác nhận đến nơi này là cơ thể của chính mình, chứ không phải là nằm mơ và ý thức.
Lần này, bài thơ trên cửa gỗ thay đổi, dường như gợi ý điều gì đó. Hắn vẫn đọc bài thơ và mở cánh cửa gỗ ___ Mặc dù hắn không biết tại sao mình phải làm như vậy, như thể đây là phản ứng và thử nghiệm bản năng vậy.
Nhưng lần này hắn không gặp phải cánh cửa máu thịt, mà đi thẳng tới trước cửa phòng giam.
Đối diện với cùng một câu hỏi, hắn chọn trả lời có.
Sau đó, hắn bị một bàn tay đẩy thẳng vào trong cửa.
Tiếp theo là lần thứ ba. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Hắn trực tiếp xuất hiện trong không gian tối om, nhìn thấy dòng chữ màu vàng rồi đọc lên.
Sau đó, căn phòng giống như một con vẹt, ngắt quãng lặp đi lặp lại lời nói của hắn.
Trước khi rời khỏi lần thứ ba, anh dường như nghe thấy giọng nói của mình vang lên bên ngoài và trả lời "không phải".
Gom ba quá trình này lại, Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ cẩn thận lần nữa, cảm thấy hơi lạnh sống lưng.
Là hắn nghe nhầm, hay là có ai đó ở bên ngoài trả lời, liệu đó có phải là chính hắn hay không?
Nếu như không phải, thì chứng tỏ hắn đã cả nghĩ.
Nếu như phải, thì mức độ khó của cửa ải trước mắt đã trực tiếp tăng vọt. Bởi vì bản thân hắn đang ở trong phòng giam này, ví bằng bên ngoài cũng là hắn, vậy chỉ có thể là hắn ở một mốc thời gian khác.
Hắn tạm thời dằn xuống những lo lắng trong lòng, quyết định đợi xem liệu có thể xác minh suy đoán của mình hay không.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Tiếng tích tắc của đồng hồ khe khẽ và đều đặn, không hẹn mà trùng khớp với nhịp tim.
Tia sáng bên ngoài cửa sổ nhỏ mờ đi dần.
Lê Tiệm Xuyên vẫn giữ nguyên tư thế, giống như một pho tượng đông cứng.
Hắn tập trung lắng nghe động tĩnh bên ngoài cửa sắt, không bỏ qua một tiếng động nào.
Lúc 12 giờ đến, hắn nhắm mắt lại.
Theo luật chơi, quy tắc của hắn là nhắm mắt vào lúc 12 giờ đến 1 giờ mỗi đêm.
12 giờ đến 1 giờ này rõ ràng không có tính khách quan ở tại trò chơi hộp ma. Nói cách khác, khoảng thời gian giữa 12 giờ đến 1 giờ nằm trong nhận thức của chính người chơi, có thể coi đó như là thời gian thực hiện quy tắc.
Ngộ nhỡ không có thời gian tham khảo, e rằng chỉ có thể nhắm mắt đánh cược.
Kim đồng hồ trượt qua con số 12 không bao lâu, bên ngoài chợt truyền đến tiếng bước chân đến gần.
Rất nhẹ, ổn định nhưng nhanh, kèm theo tiếng hít thở nhỏ nhẹ.
Bước chân này thuộc về một người có thể lực tốt, đồng thời còn rất cẩn thận, quen với việc mai phục, vì thế khi gặp phải hoàn cảnh xa lạ, người này sẽ hít thở thật nhẹ và duy trì cảnh giác.
Mà thói quen như vậy, vừa khéo được Lê Tiệm Xuyên luyện tập qua nhiều năm.
Tiếng đọc thơ trầm thấp và ánh nến đến trước cửa.
Lê Tiệm Xuyên không thể mở mắt, nhưng căn cứ vào thói quen phát âm và thanh tuyến, hắn có thể xác định thân phận của người đến, đó chính là hắn.
Vào lúc này, phòng giam ngột ngạt đột nhiên phát ra âm thanh: "Bạn có phải là người... giáo huấn không?"
Vẫn là giọng điệu chần chờ đọc lên của Lê Tiệm Xuyên trước đó.
Vì hình như âm thanh này phát ra từ mọi hướng trong phòng giam. nên nghe rất chấn động và quỷ dị, nó luồn qua song sắt hẹp, hoàn toàn mất đi giọng nói nguyên bản của Lê Tiệm Xuyên.
Sau khi nghe được câu hỏi này, Lê Tiệm Xuyên bước vọt tới trước cửa, nhắm mắt nện vào song sắt, hét to: "Không được trả lời! Có nghe thấy không, không được trả lời!"
Nhưng hình như tiếng hét của hắn không được truyền đi.
Bàn tay của hắn cũng không thể xuyên qua song sắt và vươn ra ngoài, ngay khả năng súc cốt của hắn cũng không thể làm cho cánh tay đã trở nên mềm mại của hắn đưa ra ngoài.
Tất cả những gì hắn làm là vô ích. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Trong tiếng hét của Lê Tiệm Xuyên, hắn rõ ràng nghe được giọng nói lạnh lùng của mình trả lời: "Phải."
Cùng lúc đó, một tiếng cùm cụp đột ngột vang lên.
Lê Tiệm Xuyên lập tức cảm thấy cánh cửa đang bị mình đè lên lỏng ra, giống như được mở ra vậy.
Nhưng bên trong cánh cửa không có tay nắm, hắn kéo mạnh song sắt ở cửa sổ nhỏ, song cánh cửa sắt vẫn không dịch chuyển, như thể dao động vừa nãy chỉ là ảo giác của Lê Tiệm Xuyên.
Tiếp đó. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lê Tiệm Xuyên kiên nhẫn quan sát và tìm ra quy luật.
Cứ đến 12 giờ, bản thân hắn ở bên ngoài sẽ đến một lần.
Do Lê Tiệm Xuyên không thể biết được 12 giờ kia là 12 giờ tối hay là 12 giờ trưa, nên lúc đồng hồ nhảy từ 12 giờ đến 1 giờ, hắn đều nhắm mắt, mặc dù hắn cảm thấy có mở mắt đi chăng nữa, hắn cũng không nhìn thấy hình dáng của người bên ngoài.
Mỗi lần bản thân hắn ở bên ngoài đi đến trước cửa, bản thân hắn sẽ lặp lại câu trả lời "phải" và "không phải" của hắn trước đó.
Trả lời "không phải" thì sẽ im lặng biến mất.
Trả lời "phải", cửa phòng giam sẽ phát ra tiếng cùm cụp, đồng thời chấn động nhẹ như muốn mở ra.
Hơn nữa, Lê Tiệm Xuyên còn phát hiện một điều, sau khi bản thân ở bên ngoài trả lời, sẽ có một mùi tanh rất nhạt đến mức không thể ngửi thấy bay vào phòng, lướt vụt qua. Nếu không phải khứu giác của hắn cực kỳ nhạy cảm, thì có lẽ đã bỏ qua nó.
Trong vòng lặp liên tục này, Lê Tiệm Xuyên đã thử rất nhiều cách để thoát khỏi căn mật thất này, hoặc giao tiếp với bản thân bên ngoài.
Nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều thất bại.
Những gì hắn làm trong quá khứ, hiện không thể thay đổi.
Nếu như câu trả lời "phải" trong quá khứ của hắn dẫn tới hắn bị nhốt ở nơi này, mà hắn lại không thể ngăn cản bản thân trong quá khứ trả lời "phải", thì hắn chỉ có thể bị nhốt vào đây.
Phá vỡ vòng lặp từ hướng này là gần như không thể.
Lê Tiệm Xuyên tạm thời bỏ qua việc này.
Hắn tận dụng khoảng thời gian ngoài 12 giờ đến 1 giờ, bắt đầu nghiên cứu lại từng món đồ trong căn phòng này, đặc biệt là ngăn kéo có khóa mật mã, và đống hình trên tường.
Ngay cả đồng hồ treo tường hắn cũng không bỏ qua, hắn lấy xuống kiểm tra một lần, nhưng không chạm vào nút điều chỉnh, để tránh gây hỗn loạn thời gian duy nhất có thể tham khảo.
Không tìm ra manh mối. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Sau khi Lê Tiệm Xuyên vượt qua 12 giờ lần thứ hai mươi bảy, hắn buộc phải dừng lại.
Hắn ngờ rằng,, nếu cứ tiếp tục như vậy thì ý chí trước sau như một đáng tự hào của hắn sẽ sụp đổ. Không gian giam cầm và vòng lặp thế này dễ khiến con người tuyệt vọng và tan vỡ nhất.
Hắn ngủ vài tiếng để đầu óc thư giãn và điều chỉnh tâm trạng.
Khi thức dậy, hắn vô thức siết tay lại.
Nhưng sờ vào khoảng không. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
___ Cơ thể thích được hắn ôm không có ở đây.
Sau khi nhận ra điều này, Lê Tiệm Xuyên thấy ngột ngạt trong lòng.
Không khí trong phòng giam đã vô cùng bức bách và vẩn đục, hắn há miệng hít thở, ngồi dậy từ dưới đất, lại đi tới bàn, chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu ngăn kéo có khóa mật mã.
Nhưng lần này, trước khi ngồi xuống, hắn liếc nhìn tờ giấy ghim trên bàn.
Người giáo huấn là gì? Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Tờ giấy này viết cho ai? Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lê Tiệm Xuyên ngưng mắt nhìn chữ viết trên tờ giấy, có cảm giác như mình đã vô thức quên mất nó trong hơn mười mấy tiếng kiểm tra vừa rồi.
Điều này rất bất thường. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Dựa vào tính cẩn thận của hắn, hắn tuyệt đối không thể chủ động bỏ qua bất cứ vật gì trong phòng giam này.
Lê Tiệm Xuyên nghĩ về phản ứng của mình lúc đọc dòng chữ này lên trước đó, hắn quyết định mạo hiểm.
Vì vậy, hắn mở miệng, dùng chất giọng bình thản đọc: "Bạn có phải là người giáo huấn không?"
Do đã lâu không nói chuyện, nên giọng nói của hắn rất trầm và khàn, mang theo chán chường và uể oải vừa thức giấc.
Lúc đọc xong, phòng giam không có bất kỳ thay đổi nào.
Cũng không có tiếng vọng vẹt học nói lặp lại lời của hắn như lần trước.
Lê Tiệm Xuyên thở dài, đang muốn ngồi xuống nhìn khóa mật khẩu, khóe mắt chợt bắt được động tĩnh ở phía sau ___ Chùm ảnh trên tường, có một tấm tróc ra rồi rơi xuống.
Lê Tiệm Xuyên đứng dậy, lập tức đi đến nhặt lên.
Nhìn vị trí trống trên tường, là tấm hình ở hàng thứ nhất.
Lật tấm hình, phía trên có hai dòng chữ tiếng Anh: "Giai đoạn thứ nhất, vật thí nghiệm bị điện giật thuần phục. Kết quả thí nghiệm sơ bộ: Ý chí của vật thí nghiệm rất mạnh, việc xóa bỏ ký ức gặp trở ngại, kiến nghị cưỡng chế loại bỏ."
Cho dù là ảnh chụp, hay là chữ viết ở mặt sau tấm hình, đều đem tới cảm giác cũ kỹ khi nhìn ở khoảng cách gần, giống như là những ghi chép cũ và những tấm hình cũ được cất giữ qua nhiều năm.
Từ hai dòng chữ này, Lê Tiệm Xuyên đoán có khả năng đây là thí nghiệm con người, đồng thời còn vô cùng mất nhân tính và tàn nhẫn.
Hắn cau mày nhìn tấm ảnh, cố gắng tìm thêm manh mối.
Song, ngay lúc hắn nhìn xuống tấm ảnh trong tay một lần nữa, đột nhiên có một dòng điện mạnh truyền từ bàn tay cầm ảnh của hắn, lan ra khắp người hắn. Đau đớn bất chợt tràn khắp tay chân và xương cốt, như một tia sấm bổ thẳng vào đỉnh đầu hắn.
Lê Tiệm Xuyên vứt tấm hình kia ra xa.
Nhưng luồng điện giật lại như hình với bóng.
Dòng điện này không giống cú sốc điện mà hắn gặp phải khi mới đến phòng thí nghiệm của Ninh Chuẩn. Tuy cường độ dòng điện rất mạnh nhưng không quá bất thường.
Bởi vì Ninh Chuẩn nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn và thí nghiệm trên cơ thể người, nên hắn không có ấn tượng tốt với cậu ta, nhưng sau khi dạo qua một số khu vực trong phòng thí nghiệm, hắn phát hiện lần hắn bị giật điện kia rất có thể không phải do người của Ninh Chuẩn làm.
Nhưng lần giật điện này rõ ràng khác xa.
Lê Tiệm Xuyên co quắp ngã trên mặt đất, mắt trợn trắng, trái tim co thắt như bị một bàn tay quấn lưới điện bóp chặt, đau không thể tả.
Thậm chí trong cơn đau này còn có chút tê dại, như thể sẽ làm trái tim hắn ngừng đập, rơi vào giấc ngủ sâu bất cứ lúc nào.
Đây là cảm giác sắp chết. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Lê Tiệm Xuyên có thể cảm nhận rõ hắn đang mất dần kiểm soát cơ thể, nhận thức về trái tim và điều khiển não bộ.
Hắn đã trải qua nhiều lần cửu tử nhất sinh nên không xa lạ gì với cảm giác này.
Chỉ là, hắn không thể xác định chết ở đây là chết thật, hay là chết giả như những lần trước.
Đầu hắn ong ong, đau đến choáng váng và buồn nôn, lại còn co giật liên tục.
Hắn cắn đầu lưỡi, mặc kệ bị thương chứ không để mình ngất đi.
Lúc Lê Tiệm Xuyên tưởng rằng mình sắp xong đời, luồng điện giật biến mất.
Người hắn ướt đẫm mồ hôi như mới vớt ra từ trong nước, cơ thể vẫn còn co giật.
Sau khi nằm trên mặt đất vài phút, Lê Tiệm Xuyên đỡ tường, lại liếc nhìn tấm hình kia.
Lần này không có điện giật, nhưng cũng không có phát hiện gì nữa.
Hắn quét mắt nhìn chùm ảnh trên tường.
Nếu như đằng sau mỗi tấm ảnh đều có nội dung tương tự, thì hắn có thể biết chân tướng của câu chuyện này nhanh thôi.
Nghĩ như vậy, Lê Tiệm Xuyên lại đi đến cạnh bàn, đọc lại dòng chữ trên tờ giấy kia.
Nhưng lạ là không có hiện tượng kỳ lạ nào xảy ra nữa, như thể tấm ảnh rơi xuống ban nãy chỉ là trùng hợp.
Đọc tờ giấy không có tác dụng, vậy Lê Tiệm Xuyên không cần xài cái cách làm liều này nữa.
Trong phòng giam này không có công cụ nào khác, Lê Tiệm Xuyên lục tìm một hồi, quyết định gỡ đinh ghim tờ giấy và dùng thêm ngón tay để cạy ảnh xuống.
May là trần nhà của phòng giam không cao lắm, chiều cao của Lê Tiệm Xuyên cũng vừa đủ, thế nên chỉ mất chút sức để gỡ những tấm hình ở cao nhất xuống.
Chẳng qua suy nghĩ "ở sau mỗi tấm hình đều có chữ viết" trước đó của hắn rõ ràng là do hắn nghĩ nhiều.
Liêp tiếp tháo xuống hơn hai trăm tấm hình, mười đầu móng tay nát bươm, máu me nhầy nhụa, nhưng không có tấm hình nào có chữ viết ở phía sau cả.
Lê Tiệm Xuyên lại chùng lòng. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Gỡ thì cũng gỡ rồi. Do not re-up | Vũ Lạc Trường An
Thay vì ngồi im ở đây chờ chết, không bằng thử tìm manh mối, tuy khó khăn đấy nhưng cũng không tính vào đâu.
Lý do vì sao lúc trước hắn không quan tâm đến những tấm hình này là vì hắn đã nghiên cứu nửa ngày nhưng lại không lấy chúng nó xuống được, chỉ dựa vào hai tay thì rất khó. Nhưng giờ thấy có manh mối, nên hắn nghĩ ngay đến việc tháo đinh ghim, bằng mọi cách cũng phải kiểm tra toàn bộ hình một lần nữa.
Hắn không tin chúng nó xuất hiện ở nơi này chỉ để tạo nên bầu không khí máu tanh kinh khủng.
Có lẽ là trời không phụ người có lòng.
Lúc Lê Tiệm Xuyên sắp dọn sạch toàn bộ mặt tường, đầu ngón tay bị mài trụi và đầm đìa máu sắp lộ cả xương kéo tấm hình cuối cùng xuống, hình ảnh trên tấm hình này từ từ bị một lớp màu đỏ phủ lên.
Sau khi sắc đỏ chảy qua, một đoạn chữ xuất hiện.
"Tuần thứ 520, vật thí nghiệm được chuyển đi.
Có người đã yêu vật thí nghiệm.
Người yêu của người nọ sẵn sàng thay thế người nọ, trở thành ác linh vĩnh viễn không thể an giấc ngàn thu."
Hết chương 26
Chương 27: Câu đố tử vong ngày tuyết lở E8.
"Chìa khóa rời đi nằm trong trái tim của người yêu."
Tấm hình hóa thành một vũng máu ở trong tay Lê Tiệm Xuyên.
Sau đó chảy xuống từ kẽ bàn tay hắn.
Lê Tiệm Xuyên chau mày, vẫy máu trên tay rồi đưa lên mũi ngửi, rất có thể là máu người, song không còn thông tin gì khác.
Hắn chùi tay lên tấm ra giường vốn bẩn không thể tả, định kiểm tra lại xấp hình này, chợt phát hiện trên bàn xảy ra biến hóa.
Cùng lúc tấm hình cuối cùng hóa thành máu loãng, một cuốn sách bìa da cứng dần dần xuất hiện ở vị trí vốn đặt tờ giấy ghi chú.
Bìa sách màu be, dập nổi màu vàng cũ kỹ, từ trong ra ngoài toát ra không khí thiêng liêng và thuần khiết, không hề ăn khớp với bầu không khí âm u, ngột ngạt trong căn phòng này.
Lê Tiệm Xuyên mở ra xem, phát hiện đây là một tập thơ.
Không có mục lục.
Lê Tiệm Xuyên lật xem từng trang, ở trang 153 và 244, hắn tìm được hai bài thơ hắn đã đọc lên trước đó.
Hắn lại đọc thử một lần, không có gì xảy ra.
Nhưng rõ ràng, tập thơ này sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây.
Mật khẩu của ngăn kéo bị khóa có sáu con số.
Lê Tiệm Xuyên liên tục thử suốt mười mấy tiếng đồng hồ, nhưng không thử ra manh mối nào. Xác suất thử ra mật mã trong một triệu tổ hợp này còn thấp hơn xác suất trúng ít nhất một tờ trong năm triệu tờ vé số. Thế nhưng, đây là loại khóa mật mã không hạn chế số lần nhập, vì thế Lê Tiệm Xuyên cứ thử, coi như cố gắng tìm vận may trong lúc không có manh mối vậy.
Số trang mới có được, Lê Tiệm Xuyên cũng thử nhưng thất bại.
Mật mã thường liên quan đến con số.
Lê Tiệm Xuyên thong thả di chuyển mắt, trong đáy mắt lóe lên tia sáng mảnh màu xanh.
Hắn lần lượt nhìn lướt qua cửa phòng giam, bàn, ảnh, giường, đồng hồ...
Vẫn không có manh mối.
Tìm ra lời giải chưa bao giờ là sở trường của hắn.
So với việc vắt óc suy đoán để tìm manh mối, hắn vẫn thích nằm đó cho Ninh Chuẩn chọc phá hắn hơn.
Lê Tiệm Xuyên cáu kỉnh vò đầu, tiếp tục xem tập thơ kia.
Xem một lúc lâu, Lê Tiệm Xuyên tuy không thích văn học nhưng cũng đã nhận ra sự kỳ lạ của hai bài thơ mà hắn quen thuộc. Có lẽ do tác động của môi trường, hắn luôn cảm thấy hai bài thơ này như đang ẩn dụ điều gì đó cực kỳ tối nghĩa.
Đầu tiên, Lê Tiệm Xuyên không hề biết tên và tác giả của bài thơ khi mới bước vào cầu thang ngầm. Lần này thì khác, qua tập thơ này, hắn đã biết bài thơ nước ngoài này có tên là "Một tối mùa đông", tác giả là Petrarca, có vẻ như miêu tả một buổi tiệc tối mùa đông.
"Khi tuyết rơi dày lên các ô cửa sổ,
Và tiếng chuông chiều vang vọng hồi lâu,
Bàn đã bày sẵn cho những kẻ đến sau
Trong căn nhà nhỏ gọn gàng tươm tất.
Trên những lối đi đêm đen dày đặc
Một lữ khách tìm đến trước cổng nhà.
Cây ân phước trong bóng tối đơm hoa
Từ chất sáp sâu trong lòng đất lạnh..."
-Trích từ thivien.net-
Dù trong câu chữ không chỉ rõ điều gì, nhưng Lê Tiệm Xuyên lại cảm thấy bài thơ đang ám chỉ màn chơi này của bọn hắn.
Tuyết, chính là trận tuyết lở mà bọn hắn gặp phải ở tầng trong. Đồng thời, hắn nhớ lại tin nhắn bầu chọn của Hàn Thụ, trong đó có một câu "Dưới trận tuyết lở, không có một bông tuyết nào cảm thấy tội lỗi."
Dường như có một mối liên hệ nào đó giữa hai bông tuyết này, có lẽ là ngụ ý.
Nếu vậy thì mỗi câu thơ của bài thơ này đều có thể mang ý nghĩa đặc biệt.
Tiếng chuông, nhà, bàn ăn, lối đi đêm, lữ khách... tất cả dường như tương ứng với một thứ gì đó. Nhưng những thứ đó chính xác là gì thì Lê Tiệm Xuyên không có cơ sở để suy đoán.
Hắn lặng lẽ suy nghĩ, lật sang bài thơ thứ hai.
Hắn đã nhận ra ngay khi nhìn thấy bài thơ này, "Ngày 24 tháng 5 năm 1980" của Brodsky.
Câu thơ mở đầu chính là "Tôi chui vào khung cũi như thú hoang", sau khi Lê Tiệm Xuyên bị mắc kẹt trong căn phòng giam chết tiệt này, hắn đã đoán được hàm nghĩa cơ bản của bài thơ thứ hai.
Ở nơi này, hắn chính là "Tôi" kia.
Nhưng bài thơ này không chỉ viết về ngồi tù, mà còn có lưu đày.
"... Từ chiều cao hầm sâu tôi nhìn một nửa thế giới,
trong tăm tối đôi lần chìm thăm thẳm.
Bỏ quê hương tôi lạc vào những thung lũng xa xăm
nghe tiếng hú bản năng khắc khoải.
Tôi gieo mầm rồi lợp mái đen kho thóc.
Đời khó nhọc, không chỉ uống nước mặn khô.
Tôi nhấn mình trong giấc mơ người quản ngục,
gặm bánh tù không bỏ lại chút vụn rơi..."
_Trích từ thivien.net_
Lê Tiệm Xuyên rất quan tâm đoạn thơ này.
Nếu như hai bài thơ đều có liên quan lớn đến màn chơi, vậy thì bài thơ thứ hai sẽ ám chỉ tình hình hiện tại và tương lai của hắn, thế thì ngoại trừ ngồi chết dí trong căn phòng này, hắn nên có những đãi ngộ khác mới đúng.
Thế nhưng mãi đến hiện tại, không hề có dấu hiệu nào cho thấy hắn có thể rời khỏi nơi này.
Hắn nhíu mày nhìn vào tập thơ, ước gì lập tức xuyên về lúc học trung học cơ sở, đập mình tỉnh dậy từ giấc ngủ ngáy rung trời trong lớp ngữ văn.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Tia sáng bên ngoài cửa sổ mỏng đến mức gần như không có ánh sáng, lặng lẽ thay đổi góc nghiêng và mức độ sáng.
Nó đang dần biến mất, chào đón bóng tối ngột ngạt như biển sâu.
Tuy nhiên, ngay khi nó sắp bị bóng tối nuốt chửng, phần đuôi của nó vô tình quét qua tập thơ trên bàn.
Ánh sáng lờ mờ rơi xuống trang giấy cũ, lướt qua những dòng thơ.
Trong quá trình này, có ba dòng thơ giống như đột nhiên hấp thụ ánh sáng, nhiễm chút vàng nhạt.
Nhãn cầu mỏi nhừ của Lê Tiệm Xuyên lập tức di chuyển, tất cả những suy nghĩ bay bổng thoắt cái quay về.
Hắn không vội vã cầm tập thơ lên, mà như thể khi vận may đến người cũng linh hoạt hơn, hắn nhìn phắt lên đồng hồ trên tường, chín giờ.
Bài thơ này nằm ở trang 153, ba số cộng lại thành chín.
Sự nhạy cảm với những con số ngay lập tức nhắc Lê Tiệm Xuyên đến phương hướng này.
Phải chăng là trùng hợp?
Sau đó, hắn nhón người nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn không nhìn thấy gì, cũng không tìm được phương hướng cụ thể và bắt nguồn của tia sáng kia.
Ba dòng thơ được nhuộm sắc vàng lần lượt là "Khi tuyết rơi dày lên các ô cửa sổ", "Trên những lối đi đêm đen dày đặc; một lữ khách tìm đến trước cổng nhà", và "Người lữ khách bước vào trong im lặng; qua bậc cửa hoá đá bởi niềm đau."
Lê Tiệm Xuyên tập trung vào ba dòng thơ này một hồi lâu, sức nhìn mạnh đến mức có thể chọc thủng tờ giấy, đến lúc cần dùng não thì hắn vô cùng tưởng niệm Ninh Chuẩn.
Nếu suy đoán của hắn là đúng, vậy thì số trang của bài thơ thứ hai cộng lại là mười, đại diện cho mười giờ.
Lê Tiệm Xuyên lật sang một trang khác và đợi.
Mười giờ này rõ ràng không phải là mười giờ sau một giờ, bởi vì lúc này bên ngoài cửa sổ đã hoàn toàn tối om, hắn phải đợi đến mười giờ sau khi tia sáng xuất hiện một lần nữa.
Mười hai giờ chờ đợi nhàm chán, đổi người khác thì có lẽ đã bỏ cuộc, nhưng hiện tại, điều Lê Tiệm Xuyên dư dả nhất chính là thời gian và sự kiên nhẫn.
Tuyệt vọng không tìm ra đầu mối sẽ khiến mọi người bỏ cuộc, nhưng dù chỉ có một tia hy vọng, ý chí của Lê Tiệm Xuyên vẫn sẽ vững chắc hơn khối đá cứng nhất.
Mười giờ tiếp theo sắp đến.
Trong khoảng thời gian này, bản thân bên ngoài lại đến mà không biết mệt mỏi, nhưng vẫn không thể thay đổi.
Tia sáng xuất hiện lúc chín giờ, nhưng nó không ảnh hưởng đến con chữ trên trang sách.
Thẳng đến khi tia sáng mười giờ đầu tiên rọi đến.
Quả nhiên, bài thơ thứ hai cũng có ba dòng chuyển sang màu vàng và sáng lên.
Ba dòng lần lượt là "Tôi chui vào khung cũi như thú hoang", "Hai lần chết đuối, ba lần để dao sắc rọc nạo bản chất của tôi", "Quả thật, phổi tôi chứa đầy âm thanh ngoại trừ tiếng gào thét."
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào dòng thơ trong vài phút, rồi lật về bài thơ đầu tiên.
9,9,10.
14,14,16.
Đây là số lượng chữ trong ba dòng thơ của bài thơ thứ nhất và thứ hai*.
*Ghi chú nhỏ: do mình sử dụng bản dịch của thivien.net chứ không tự dịch theo bản gốc nên số lượng chữ của bản dịch thivien sẽ không trùng khớp với những con số trên. Xin các bạn hãy bỏ qua lỗi nhỏ này nha.
Sau khi tính tới tính lui, Lê Tiệm Xuyên lấy được sáu con số, 991557 ___ Lê Tiệm Xuyên không biết có chính xác hay không, nhưng trong khoảng thời gian bị nhốt này, hắn đã tạo thành thói quen gộp tất cả những con số tìm được thành sáu số để thử khóa mật khẩu.
Thậm chí trong những lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi, Lê Tiệm Xuyên gặp cả ảo giác não bộ liên tục suy nghĩ về mật khẩu.
Trong căn phòng này chỉ có một ngăn kéo bị khóa, đầu mối bên trong chắc chắn rất quan trọng.
Lê Tiệm Xuyên quỳ một chân, nhìn chằm chằm con số trên khóa mật khẩu trong ánh sáng mờ căm, bắt đầu chuyển động từng số.
Tiếng rắc rắc khe khẽ vang lên.
Sáu chữ số đã được quay xong.
"Cạch!"
Tiếng lò xo lanh lảnh vang lên, khóa mật khẩu trên ngăn kéo cuối cùng cũng được mở ra.
Việc này tựa như một người lang thang trong sa mạc gần nửa tháng cuối cùng cũng nhìn thấy ốc đảo, chết lặng đến khó tin nổi.
Lê Tiệm Xuyên đứng hình hai giây, rồi đấm một cú mạnh lên cái khóa mật khẩu đã giày vò hắn hơn mười mấy tiếng đồng hồ.
Kim loại làm trầy da tay của hắn, dính chút máu tươi.
Lê Tiệm Xuyên bực tức xả giận giống như không cảm thấy đau đớn, cuối cùng thì cú đấm này cũng đã quét sạch mọi bực bội trong lòng hắn.
Trút giận đúng cách rất tốt cho sức khỏe tâm thần ___ hắn rất tin vào điểm này, ngoại trừ những lúc Ninh Chuẩn quyến rũ hắn ___ bởi vì rất có khả năng phát triển thành trút giận sai cách.
Mùi rỉ sắt trên tay kích thích đầu óc của hắn, khiến hắn minh mẫn lạ thường.
Hắn lau mặt, đứng dậy mở ngăn kéo.
Trong ngăn kéo trống rỗng, chỉ có một tờ ghi chú gấp hình hoa, và một con dao giải phẫu sắc bén và sáng như tuyết.
Lê Tiệm Xuyên kiểm tra toàn bộ ngăn kéo, không hề có vách kép.
Hắn cầm lấy dao giải phẫu, mở tờ giấy ghi chú và xem nội dung phía trên.
"Chìa khóa rời đi nằm trong trái tim của người yêu."
Khi vừa nhìn rõ hàng chữ này, Lê Tiệm Xuyên bỗng cảm thấy sợ hết hồn hết vía.
Hắn vô thức đọc hàng chữ đó lên, sau đó dường như có cái gì đó nhắc nhở hắn, hắn cầm con dao giải phẫu, theo bản năng quay đầu nhìn vào cái giường ở sau lưng hắn ___
Trên chiếc giường đơn vốn trống trơn đột nhiên xuất hiện một người đang hôn mê!
Mà người này, Lê Tiệm Xuyên không cần quan sát nhiều hơn thì đã biết đó chính là Ninh Chuẩn!
Vì sao Ninh Chuẩn lại xuất hiện ở nơi này?
Trước đó Ninh Chuẩn đã ở đâu?
Sự xuất hiện của Ninh Chuẩn và hàng chữ trên tờ giấy ghi chú này có liên hệ gì?
Chỉ có vài giây ngắn ngủi mà trong đầu Lê Tiệm Xuyên đã lóe lên vô số câu hỏi và suy đoán.
Một giây tiếp theo, hắn nghe ra được nhịp thở của Ninh Chuẩn thoáng thay đổi, nhanh hơn một chút.
Có vẻ như Ninh Chuẩn sẽ nhanh chóng tỉnh dậy từ trong hôn mê.
Lê Tiệm Xuyên cầm dao giải phẫu đi tới cạnh giường, nhìn xuống gương mặt tái nhợt của Ninh Chuẩn.
Khi vào trò chơi, ngoại hình của Ninh Chuẩn đã thay đổi, đôi mắt đào hoa âm trầm bắt mắt nhắm lại, nhìn sơ qua đặc điểm gương mặt thì tựa như đang đối diện với một người xa lạ.
Người xa lạ này nhỏ bé và mỏng manh, gầy ốm và yếu ớt, không hề có khí chất mạnh mẽ khác thường lúc cố tình hạ thấp bản thân để quyến rũ tìm vui của Ninh Chuẩn.
Đó là độc quyền của Ninh Chuẩn.
Lê Tiệm Xuyên nhìn một lúc, cho tờ ghi chú vào trong miệng, nhai qua quýt hai cái rồi nuốt vào bụng.
Sau đó, hắn cầm hờ con dao giải phẫu, gõ nhẹ mũi dao lên mặt Ninh Chuẩn.
Dưới cái chạm lạnh lẽo, Ninh Chuẩn rụt người lại như một con động vật nhỏ sợ lạnh, chật vật mở mắt ra.
Vẻ hoảng hốt trong mắt chưa xuất hiện được một giây thì đã bị thay thế bởi vẻ nghiêm nghị và cảnh giác lạnh như băng, nhưng ở một giây này, tầm mắt đang quét đã cố định trên người Lê Tiệm Xuyên.
Tất cả cảm xúc trong đôi mắt kia lập tức lắng xuống, chuyển thành trong veo.
"Anh ơi, anh có nhớ em không?"
Giọng nói khàn khàn mang theo ý cười, có chút thân mật và đùa giỡn, vừa lạnh lùng nhưng lại mỏng manh khó hiểu.
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm đôi mắt kia một chốc, đột nhiên cúi người bồng Ninh Chuẩn lên, lạnh lùng vỗ vào mông và bắp đùi của Ninh Chuẩn: "Giường bẩn lắm, ôm tôi này."
Hết chương 27
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com