Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 36



Đêm đó, mình trằn trọc hoài luôn, đếm mấy trăm mấy ngàn con cừu vẫn không tài nào mà ngủ nổi.

-"Sica!"

Điên rồi!

Đi chết đây!

Bị người đó ám ảnh đến nỗi giờ nhắm mắt cũng nghe thấy giọng chị ta là sao? Khổ không cơ chứ!

-"Sica, ngủ chưa em?"

Má hơi man mát, bị ai đó vỗ vỗ.

-"Dậy đi em..."

Không phải ảo tưởng...là thật.

-"Nhanh em, chị có chuyện gấp!"

Đất trời ơi, cả buổi tối nghĩ ngợi, giờ người ta tới lại nóng người thẹn thùng mới vãi chứ! Nhiều lúc không hiểu nổi chính bản thân mình nữa!

Ai đó lay lúc một mạnh, khiến mình chẳng thể trả vờ được nữa. Mắt hơi he hé, vừa nhìn thấy Yuri mặt đã nhuộm hồng, đành phải trùm chăn, lèo nhèo giả bộ.

-"Tôi nhọc quá...có gì để mai được không?"

Yuri không nói gì, mình nghe có tiếng bước chân ra khỏi phòng mới dám thở phào.

Tiếc là, rất nhanh sau, chăn bị kéo ra, đứa khốn nạn nào đó đập lên mặt mình cái khăn lạnh buốt, ngay sau đó lại ngọt giọng quan tâm mới giả tạo chứ.

-"Tỉnh ngủ chưa em?"

Bà nhà chị, ngủ éo đâu mà tỉnh?

Phòng đang để đèn ngủ, thành ra không khí cứ kì quái kiểu gì ấy, mình đành bật thêm bóng lớn, nheo mắt nhìn đồng hồ, gì chứ? Ba giờ sáng, người này hâm, hâm nặng.

-"Rồi, tỉnh lắm rồi, xảy ra giết người cướp của ở đâu à?"

-"Chị...chị...ban nãy vừa mới đi nhậu cùng bọn đàn em của em..."

-"Sao?"

-"Chị đã biết...em và Singu..."

Người tính không bằng trời tính đây mà, thật uổng công mình suy nghĩ cả buổi, tính trăm phương ngàn kế xem làm thế nào để nói chuyện này cho Yuri một cách khéo léo nhất.

Yuri ngồi sát mình hơn, tay đan tay mình, ấp úng.

-"Em...em...có thể nào..."

-"Em..."

-"Thực ra thì...chị..."

Chết mất, muốn chọc người ta phát điên à?

Cuộc đời mình, thề chưa bao giờ kiên nhẫn đến thế, có người ngập ngà ngập ngừng, mồ hôi toát ra như tấm, mất cả thế kỉ sau mới mở lời được.

-"Sica, chị...cho chị một cơ hội!"

Trống ngực đập thình thịch, nghe cũng ngộ ngộ ra rồi, mà thấy giáo sư căng thẳng quá, mình nổi lòng tà dâm muốn trêu chọc.

-"Cơ hội gì cơ? Đằng ấy nói gì đây nghe không hiểu?"

Yuri khổ sở như kiểu bị bắt nạt ý, tay siết chặt hơn, chậm rãi bảo.

-"Thú thực là có hơi già, con người cũng còn nhiều điểm cứng nhắc, nhưng...tóm lại là......cho Yul làm...người yêu em!"

Ép người ta nói ra, tới lúc người ta nói ra rồi, cổ họng lại bị nghẹn cứng.

Giây phút ấy, ngọt ngào khó tả, ngọt ngào phát khóc luôn.

-"Đừng vậy...Yul xin lỗi...em khó xử à..."

Mình càng khóc tợn, Yuri càng cuống.

Biết làm sao đây?

Yuri lịch sự nho nhã là thế, mình thì mở miệng câu nào là bậy bạ câu đấy.

Người ta là giáo sư, mình bằng đại học cũng không có.

Hơn nữa, còn là con đại gia, chị Yoo Jin, người Sun Mi thích...

Nghĩ thì hay, lúc đối diện thực tế mới thấy khó khăn. Mình tạm thời bế tắc, Yuri bối rối kéo mình vào trong lòng, ra sức lau nước mắt nước mũi, ân cần vỗ về.

-"Là Yul sai...Yul rút lại những lời vừa xong..."

Nhìn ai đó, tội chết đi được, lòng mình mềm nhũn luôn, nghẹn ngào nức nở.

-"Không phải...không phải thế..."

-"Sao em? Em nói đi...nghe em hết!"

-"Không được rút lại, cho tôi chút thời gian."

Ai đó hơi ngạc nhiên, rồi tự dưng mặt rạng ngời hẳn lên, ôm chặt mình, khẽ ngả người xuống giường.

-"Như vậy có thể suy luận rằng em cũng có chút chút cảm xúc với Yul không?"

Mình ngượng, quay lưng về phía Yuri, đánh trống lảng.

-"Bổ đề mới à?"

-"Ừ, hơi mới..."

-"Chị...có thật lòng không?"

-"Thật!"

-"Nhỡ mai sau có người đẹp hơn tôi, hoàn hảo hơn tôi bày tỏ với chị, có hối hận không?"

-"Đó là góc nhìn của em thôi, còn với góc nhìn của Yul, em là chuẩn nhất!"

Yuri đáp rồi kéo mình gần hơn, cũng không làm quá đáng cả, chỉ là đặt đầu mình tựa lên cánh tay ấy, tay kia nghịch mái tóc dài, thỉnh thoảng đưa lên cánh mũi khẽ ngửi.

Hành động đơn giản, lại khiến mình cảm giác rất được trân trọng, trái tim tan chảy ngọt ngào.

-"Vì sao lại...có ý với tôi?"

-"Không biết!"

-"Thế từ bao giờ?"

-"Không rõ nữa."

Ghét thật, hỏi gì cũng không nói được.

-"Hồi về nước, sao nhận ra tôi? Lớn vậy mà?"

-"Vừa đanh đá vừa to mồm, chẳng khác xưa chút nào..."

Ai đó thì thầm nơi vành tai, hơi thở ấm áp phả vào cổ hại mình nóng bừng. Cái người này, không thể nói giảm nói tránh thành cá tính được hay sao?

-"Ngày xưa mình thân lắm à?"

-"Đâu có, là em cứ quấn lấy Yul, đi một bước bám một bước, suốt ngày đòi bế đòi ẵm, Yul chẳng còn cách nào..."

Giọng rõ đểu, mình làm bộ dỗi dỗi.

-"Giờ đây không thèm bám nữa nhé, tha hồ mà tự do!"

-"Nhưng giờ Yul lại quen hơi mất rồi!"

Trời, ngọt như rót mật vậy, đêm đó, tâm sự mãi, tình cảm lắm, ấm áp lắm, không gian tràn ngập hạnh phúc.

---------------------------------

Ngày hôm sau tỉnh dậy đã là quá trưa rồi, người ta cũng không còn ở bên cạnh, mình tự nhiên thấy hoang mang, cứ như kiểu chỉ là giấc mơ thôi ý, liền chạy quanh nhà tìm kiếm.

Chẳng có ai cả, chỉ có mẩu giấy nhỏ, nét chữ phóng khoáng.

" Yul làm thịt cừu kiểu Pháp, hi vọng em thích. Yul có seminar, tối sẽ qua quán đón em."

Chuyện Yuri tỏ tình, là thật, là thật đó!

Phải tự véo mình mấy cái, thấy đau đau mới yên tâm thưởng thức thịt cừu, không biết nên gọi là bữa sáng hay bữa trưa nữa.

Ặc, mặn quá.

Giáo sư thật, lần nào cũng vậy!

Trách trách thế thôi, mà vẫn ăn hết, công nhận ngon, mặn nhưng vẫn thấy ngon mới sợ, đúng là vị giác của mình bị người ta thuần chủng rồi.

Xong xuôi, sờ đến túi xách thấy xấp ảnh nóng, chợt nhớ tới Sun Mi. Mình chắc tý phải tới nhà nó thôi, tới xin lỗi nó.

Nó tha thứ thì chính thức nhận lời Yuri, nó không tha thứ, kiểu này chắc phải cạnh tranh công bằng mất. Mình lỡ thương Yuri nhiều nhiều lắm rồi, và quan trọng nhất là, Yuri và Sun Mi, hiện tại cũng chẳng có gì.

Mình bắt taxi tới khu nhà nó, không ngờ gặp con xe vàng choé ấy, tuy bị mình tẩn một lần nhưng chắc được con Yoo Jin mang đi sang sửa, nhìn lại như mới.

Một lát, Sun mi đi ra, tươi cười rạng rỡ.

Mình thử gọi điện cho nó rủ đi chơi, giọng nó làm như tiếc nuối lắm ý.

-"Chán quá, tao đang ở Viện Toán mày ạ! Tuần này nhiều việc quá..."

Ức chứ, nói thật thì chết ai? Sao phải giấu, vậy mà hôm qua đưa ảnh còn làm như căm thù thằng DongWook lắm ấy.

Nghĩ thấy bực bực, mình bảo lái xe đi theo.

Bọn chúng rẽ vào Time City, hai "hót gơn" sành điệu lượn lờ hết cửa hàng này tới cửa hàng kia, trông Sun Mi vui vẻ phải biết, chẳng giống nó lý giải nó bất đắc dĩ phải thân với Yoo Jin, rất khổ tâm một chút nào.

Đến đi WC cũng rủ nhau kìa? Nhất hai chị!

Mình định bụng đi về, hôm khác nói chuyện sau thì lại cảm thấy hơi có nhu cầu, đành vào giải quyết tạm.

Mình vào sau nên không giáp mặt với bọn chúng, mà một lúc, nghe tiếng nước xả, lại được nghe giọng nói thánh thót của Yoo Jin.

-"Chẳng có cái nào ưng ý mày ạ, tao thấy cái váy ở cái hàng lúc đầu tiên mình bước vào đó, cũng được nhưng giá rẻ quá, mặc lên mất điểm..."

-"Ừ, mày nói phải!"

Sun Mi tán thành nhiệt tình.

-"Mày đưa ảnh cho con Sica chưa?"

Ảnh nào đây? Đừng nói là ảnh hôm qua nhé, chắc không phải, ảnh nóng của chồng nó mà nó bình tĩnh được thế à?

-"Đưa rồi."

-"Mày làm thế nào kích động nó, để nó tới công ty làm loạn lên, tao sẽ tìm cách đưa ba mẹ tới, thách nó còn bước được vào cửa nhà tao nữa..."

-"Dễ ợt, cái con bốc đồng đấy, cứ để tao xử."

Hai đứa cười phớ lớ, mình trong nhà vệ sinh, cả người cứng đờ luôn.

Sốc.

Sốc nặng.

Yoo Jin thì khỏi nói, còn Sun Mi, đúng là không thể ngờ, cũng chưa bao giờ ngờ tới.

Mang tiếng học thức văn hoá, còn lên hẳn kế hoạch cẩn thận tỉ mỉ dụ một con vô học là mình đây vào tròng. Nham hiểm vãi. Đàn em nói không nghe, giờ thì nhục rồi, người ta bảo ngu thì chết mà, bệnh tật gì đâu!

-"Mày và chị tao tới đâu rồi?"

-"Cứ bình tĩnh, cái gì càng khó có được họ càng trân trọng."

-"Triết lý vớ vẩn, cứ đưa lên giường là ruột gan moi ra được hết..."

-"Tao không tranh luận với mày chuyện đó, mỗi người một cách."

-"Suốt ngày ra gặp con Sica là cách à?"

-"Giáo sư làm nghiên cứu, chuyện tình cảm khờ quá, mà tao chủ động thì cảm thấy mất mặt, nên cần nó làm chất xúc tác, còn dùng nó nhiều nhiều."

-"Nói thật, mày và nó đặt cạnh nhau, đến đứa đần cũng sẽ chọn mày, sao mày cứ phải so đo với nó thế? Chị tao chắc chỉ coi nó là em gái thôi, nghe bảo ngày xưa ở nhà nó mà."

Một ả thắc mắc, một ả õng ẹo trả lời.

-"Mày sai rồi, đến tư cách đặt cạnh tao nó cũng chẳng có..."

Mịa nhà mày, bà mày nhổ vào.

-"Biết chắc chắn một người như giáo sư sẽ không yêu cái loại ngu ngu bốc đồng như nó đâu, nhưng thỉnh thoảng thấy giáo sư tốt với nó quá, lại thường xuyên ra quán bánh, tao rất ngứa mắt."

-"Thế cho nên mày muốn chị tao thấy nó làm loạn, không ra thể thống gì à?"

-"Đây là tao tốt bụng thôi, giúp giáo sư nhận thức được mà tránh xa cái loại rác rưởi đấy, đến nói chuyện với giáo sư, tao cũng cảm thấy nó không xứng."

-"Nghĩ lại bực cả mình, mẹ tao chuyển hết cổ phần cho chị ta rồi, mà rõ ràng chị ta chẳng liên quan gì tới công ty cả. Mày nhớ lời hứa đấy, tao giúp mày về làm dâu, mày lấy chị ta rồi thì ngọt nhạt nịnh nọt để chị ta chuyển lại sang cho vợ chồng tao..."

-"Nhất trí...còn phần của ba mày cơ mà, lo gì..."

-"Được rồi, mày trang điểm kĩ quá đấy, tô đi vẽ lại, ra được chưa?"

-"Phải làm cho giống để mặt mộc chứ, mày thật!"

...

Đắng.

Nghẹn.

Uất điên cả người, không biết kiếp trước có phải mình làm việc gì có lỗi với bạn bè không mà kiếp này nhục thế không biết?

Bây giờ có nên xông ra vả cho mỗi đứa vài cái?

Hay là, mình có thể giả bộ không biết, tương kế tựu kế, chơi lại con Sun Mi như thằng Ki Kwang?

Làm như vậy, liệu có tiểu nhân quá?

Nhưng mà cục tức này, mình nuốt không trôi, ức đến nỗi sắp không thở được mất.

Nóng hết cả máu, con ranh con, loại mất nết.

Đợi đấy, đợi bà mày xử mày!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com