#25 ✔
Namjoon
---------------------------
Namjoon và bạn cùng đội văn nghệ của trường, điều đó giúp hai người thân thiết với nhau hơn.
Vì là sắp tới có cuộc thi giữa các trường với nhau, vậy nên bạn cùng đội phải tập ngoài trời hàng ngày liền, và thật không may, cơn cảm mạo đã đến khi mà cuộc thi diễn ra. Cơn đau và ngứa họng hành hạ bạn, những cơn ho dữ dội cứ liên tiếp ập tới, đến sắp giờ diễn nó vẫn không ngừng, bạn đang gập cả người xuống để ho, thì ai đó gọi tên bạn.
"Y/n, cậu không sao chứ?"
Khi bạn ngước lên thì thấy Namjoon đang nhìn bạn, dù cách ba bốn người nhưng bạn vẫn nhìn thấy khuôn mặt có vẻ lo lắng của cậu.
"À, không...sao đâu" Bạn cố nén lại cơn ho để trả lời. Bạn vẫn nhận thấy ánh mắt của Namjoon đang nhìn bạn khi bạn đi đến một nơi thoáng hơn để giảm cơn ho. Thật may vì lúc diễn cơn ho cũng đã dứt. Khi bạn dọn đồ để về nhà thì Namjoon chạy đến bên bạn, không biết cậu ấy lấy đâu ra một chai thuốc bổ đưa cho bạn, bạn mỉm cười cảm ơn và nhận lấy chúng .
Vì chấn thương ở lưng vào đầu năm 11 nên bạn đành phải rút ra khỏi đội văn nghệ, vậy nên bạn và Namjoon dường như chẳng chạm mặt nhau nhiều nữa, chỉ có vài lần hai người chào hỏi nhau khi gặp nhau ở căn tin ở trường, vẫn nụ cười sâu với hai núm đồng tiền đó, bạn dường như lạc vào chúng mỗi khi nhìn cậu, bạn quá cuồng chúng rồi.
Năm 11 vẫn trôi qua một cách chậm rãi, lúc đi dạo ở sân trường, bạn vẫn thấy Namjoon cùng những người bạn trong đội văn nghệ chơi đùa cùng nhau, rồi nhìn cách mà cậu ấy xoa đầu cô bạn cùng tuổi thì trong bạn dường như hơi khó chịu khi nhìn thấy khung cảnh đó, tại sao vậy nhỉ? Nhưng cùng vì áp lực cuối cấp mà bạn liền bỏ chúng qua sau đầu, tập trung vào việc học tập.
Lịch học quốc phòng hai người cùng chung một ngày, không biết có phải vì ông trời thương bạn để Namjoon lo lắng cho bạn khi mà cơn sốt lại đến, bạn ôm đầu đang điên cuồng đau cùng trán nóng hổi ngồi gục xuống ghế đá, bởi vì với tính cách trầm của bạn nên cũng chả ai đến hỏi han câu nào, đang lúc vừa mệt vừa tủi thân thì Namjoon đến và cốc đầu bạn. Vì đang gục xuống đầu gối nên bạn không nhận ra ai, đang định ngước lên mắng một trận vì cốc đầu một cách rõ đau thế thì bạn liền nhìn thấy nụ cười tươi của cậu ấy, ánh nắng nơi má lúm đồng tiền đang tỏa ra vầng sáng, má ơi, chói mắt quá.
"Sao lại ngồi đây thế này?" Namjoon hỏi.
"Hình như tớ sốt rồi." Bạn thấy có người quan tâm nên liền khai thật.
"Hả? Thật á? Để tớ xem nào?" Cậu liền cúi xuống, một chân chống xuống đất và nâng đầu bạn lên vừa tầm với cậu ấy. Trán đang nóng rừng rực của bạn liền nhận thấy sự mát lạnh của tay cậu.
"Sao nóng thế này, cậu xin thầy về thử xem, hay tớ đi xin giúp nhé?" Cậu toang đứng lên thì bạn liền níu cậu lại.
"Thôi để tớ đi" Bạn gắng sức lê người đến chổ thầy ngồi. Vừa định mở miệng thì người thầy lạnh lùng của bạn liền cắt ngang, bảo rằng không được về. Bạn buồn rầu đi lại nơi ghế đá.
"Thầy nói sao?"
"Không cho về, đành chịu thôi." Bạn mệt mỏi tiếp tục gục xuống.
Namjoon liền ngồi xuống bên bạn, tiếp tục sờ trán bạn để kiểm tra rằng có lên độ không.
"Tớ không sao đâu, cậu cứ đi đi"
"Thật chứ? Cậu chắc rằng sẽ không sao?"
"Ừ, không sao cả đâu." Bạn cố cười.
"Vậy thì lúc về để tớ chở cậu về, đừng đi bộ nữa..." Namjoon đang muốn dặn dò thêm thì người bạn chung lớp lên tiếng gọi cậu để kiểm tra, cậu đành bỏ đi.
Namjoon vẫn giữ đúng lời hứa mà chở bạn về với con xe đạp, bạn dựa đầu vào bờ lưng mát rượi của cậu để giảm cơn khó chịu. Đến khi về nhà thì bạn mệt mỏi nằm xuống giường để nghỉ ngơi, bạn ngủ một giấc đến khi trời đã tối, bạn gắng gượng mò tìm chiếc điện thoại để có thể gọi mẹ bạn, thì bạn đã thấy đến cả 10 cuộc gọi nhỡ từ số máy lạ.
"Xin lỗi, ai đã gọi tôi đấy ạ?" Bạn tò mò nên đã gọi lại.
"Y/n? Cậu sao rồi? Tớ gọi mà không bắt máy?" Bạn giật mình thì giọng của người bên kia đầu giây, không phải Namjoon sao?
"Namjoon à? Tớ mới ngủ dậy"
"Cậu làm tớ lo chết đi được, gọi cả chục cuộc mà không bắt máy, làm tớ tưởng cậu sao rồi chứ" giọng anh hậm hực nhưng đầy sự lo lắng, điều đấy giúp bạn khỏe hơn trong lúc này.
"Xin lỗi..."
"Xin lỗi gì chứ...thôi, cậu đói không? Tớ mua gì đó cho cậu nhé? À, uống thuốc nữa, tớ mua luôn rồi đem đến cho cậu."
"Ấy, đừng, mẹ tớ sắp về rồi, không sao cả" Bạn lật đật từ chối.
"Thôi vậy...nếu có gì thì gọi tớ nhé, tớ sẽ đến thăm cậu." giọng anh như trùng xuống thì lời từ chối của bạn.
"Ừ, cảm ơn cậu, Namjoon" Bạn cười.
"Không có gì đâu, cậu nghỉ ngơi đi, tớ cúp máy đây, tạm biệt."
"Tạm biệt" Bạn lại cười tủm tỉm vì cách anh quan tâm, thôi xong rồi, tim bạn đập nhanh quá rồi, nhưng sự vui mừng đó lại bị dìm xuông vì cơn sốt đang làm bạn khó chịu, thôi thì hết bệnh lại tiếp tục thòng tim vậy.
Sau mấy ngày đi học lại, bạn mới biết rằng Namjoon gần như hỏi cả trường để biết số điện thoại bạn, bạn ôm tim đang đập nhanh như lúc nhìn thấy nụ cười của cậu, Namjoon, đền tim đi.
Dường như số lần gặp mặt của hai người tăng lên sau ngày hôm đó, bạn cũng kịp cảm ơn vì đã chở bạn về nhà. Hai người trở nên thân thiết hơn sau vài hàng ngày nói chuyện, dù biết rằng có thể đối với bạn, sự quan tâm đối với Namjoon đã không còn dừng lại ở tình bạn, nhưng với tính cách nhút nhát thì ngày mà bạn muốn nói lên tình cảm của bạn thì càng ngày càng được lùi lại, đến khi cả hai đã đến lúc thi đại học thì bạn biết tình cảm này cũng đã muộn rồi.
Bạn nhận được lời nhắn của Namjoon hẹn gặp nhau ở cổng trường khi ngày bế giảng kết thúc, bạn không biết điều gì sẽ xảy ra nên tham sự buổi lễ với sự bồn chồn. Bạn vui vẻ chụp hình với tất cả những đứa bạn cùng lớp để tạo nên kỉ niệm cho đời học sinh sau khi thầm nhủ hãy gạc Namjoon qua một bên (mianhe, anh Namjoon =]]). Đến khi lớp bạn từng đứa ra về thì bạn mới sực nhớ đến Namjoon, chạy nhanh đến cổng trường thì không thẩy cậu ở đâu cả, đang lo lắng vì không biết rằng có phải cậu đã giận rồi hay không thì thấy cậu từ phòng bảo vệ đi ra.
"Namjoon" Bạn chạy đến bên cạnh cậu.
"Tớ..."
"Cậu biết tớ đợi bao lâu rồi không? 2 tiếng rồi này?" Bạ vừa định nói lời xin lỗi thì cậu liền cắt ngang.
"Tớ quên mất, xin lỗi, Namjoon"
"Thôi bỏ đi, tớ chở cậu về, muộn rồi" Cậu xoa đầu bạn rồi bỏ đi.
"Namjoon, tớ xin lỗi."
"Đừng nói nữa, lên xe đi" Namjoon dắt ra chiếc xe đạp, khuôn mặt cậu trở nên không cảm xúc. Bạn lo lắng ngồi lên xe.
"Cậu...hẹn tớ có việc gì không?"
"Không có gì" Cậu lạnh lùng trả lời.
Bạn cũng im lặng khi nhận được câu trả lời, đã xin lỗi rồi cơ mà.
Trên đường về nhà, Namjoon không trả lời lại một câu nói nào của bạn cả, chỉ im lặng tập trung vào lái xe. Đến khi về nhà, bạn buồn bã quay đi thì Namjoon mới nắm lấy cặp bạn mà kéo lại, bạn muốn quay lại để hỏi thì Namjoon liền lên tiếng bảo bạn đứng yên, nghe thấy tiếng mở cặp của bạn thì balo bỗng nặng đi, vừa thả vào thứ gì đó thì Namjoon lại đẩy bạn lại vào nhà. Bạn quay lại thì Namjoon đã bỏ đi.
Bạn nhanh chóng thả cặp xuống và nhận ra đó là một cái hộp, bạn hồi hộp mở ra thì thấy một đôi vòng tay tự làm và một lá thư, bạn mỉm cười khi đọc những câu chữ.
"Chào, tớ quá ngại để nói thẳng với cậu, nên đành hẹn cậu để có thể đưa lá thư này cho cậu, cũng chả có gì đâu, chỉ là tớ muốn nói câu này với cậu.
Y/n? Làm người yêu tớ nhé? Tớ thích cậu từ khi cậu ngồi đối diện tớ trong phòng họp vào năm lớp 10, rồi cậu cứ phải làm tim tớ đập nhanh khi mà ngồi một mình dưới ánh nắng, hay chỉ là cái cười nhẹ khi cậu nghe tớ nói chuyện, mọi thứ đều tuyệt vời, Y/n à, nhưng tớ không muốn cứ phải lấy danh nghĩa để mà lo lắng cho cậu khi cậu gặp chuyện, vậy nên tớ muốn bày tỏ với cậu, tớ thích cậu, Y/n"
Bạn nhẩy cẩng trước cửa nhà, lôi điện thoại từ trong túi ra và gọi cho Namjoon.
"Tớ đồng ý, Namjoon"
------------------------------------
W đã trở lại, và cái kết nó vẫn nhàm như xưa =[[[[
Edited ✔ [22/11/17]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com