Chương 7
- Aaaaaaaaaaaaaaa
Một ngày mới ồn ào lại bắt đầu trở lại tại kí túc xá của INTO1. Doãn Hạo Vũ mơ ngủ gào lớn khi nhìn thấy cậu bạn đồng niên trong bộ đồ con gấu đang hung hãn ôm mình rồi giãy đành đạch để gọi mình dậy. Nó gào thét liên tục tên của Trương Gia Nguyên, không quên giãy mạnh hơn bạn đồng niên hòng muốn thoát khỏi hai cánh tay như gọng sắt của con gấu Đông Bắc. Hai đứa út cứ giật disco đùng đùng giữa nhà như vậy cho đến khi anh cả Bá Viễn gào lên gọi cả bầy ngồi yên để chuẩn bị ăn sáng. Trương Gia Nguyên cười khoái chí nhìn bạn đồng niên tóc tai phờ phạc bù xù nhìn mình, nó cởi bộ đồ con gấu ra rồi vắt lên ghế, ngửa đầu cười lớn rồi vào bếp rửa tay để giúp Bá Viễn.
- Trương Gia Nguyên.
Lưu Chương bất chợt gọi giật nó khi nó đang vui vẻ ngâm nga một giai điệu theo tiếng nước chảy. Nhướng mày nhìn anh trai ra vẻ khó hiểu, nó vừa lau khô tay vừa dư dứ nắm đấm trước mặt anh nó rồi nhe răng cười khoái chí.
- Mày đứng yên cho anh. Đứng yên đấy.
Nhìn biểu cảm nghiêm trọng trên mặt Lưu Chương, Trương Gia Nguyên cũng không dám đùa giỡn nữa.
- Làm sao đấy?
- Tay mày còn hoạt động được không? Tay phải của mày ấy.
- Được chứ có gì mà không được...?
Trương Gia Nguyên nhấc cánh tay lên xoay xoay vài vòng, rồi tung những cú đấm thật lực vào không khí để chứng minh cho Lưu Chương thấy là cánh tay nó chẳng làm sao cả. Lưu Chương không nói gì, hắn thở dài một hơi rồi quay người ra bàn ăn, chỉ để lại hai chữ: "Cẩn thận."
Trương Gia Nguyên to gan lớn mật, hất hàm cười, cho rằng Lưu Chương đã lo xa quá, ngồi xuống bàn rồi nhanh nhẹn ăn hết dĩa mì xào của mình. Ngày hôm nay trông có vẻ thật là yên bình, Tiểu Cửu và Châu Kha Vũ ngồi yên vị trên ghế sofa như những chú cừu ngoan ngoãn, dù sao thì một đứa không nghe được một đứa không nhìn được thì cũng chẳng làm được việc gì. Bá Viễn và Lưu Vũ vẫn đang tìm mọi cách để liên lạc với "bên ngoài" trong vô vọng, mấy người còn lại cũng chẳng dám ho he, chỉ dám cố gắng tự tìm trò tiêu khiển với nhau để giải tỏa cái không khí trầm lặng đang dần dần bao trùm lên căn nhà.
- Chán không?
- Chán.
- Có gì nghe không các em mình?
- Có chứ heheeee
Và thế là đại nhạc hội tại gia – nhưng thiếu độ sung của chúa tể Vinahey Châu Kha Vũ đã được tổ chức. Santa lôi bộ trống từ tầng hai xuống, Lâm Mặc hí hửng cầm cái souna của Trương Gia Nguyên lên toe toe mấy bài, Lưu Chương cũng xách cây piano điện xuống góp vui, và đương nhiên không thể thiếu guitar của con gấu Đông Bắc – là guitar điện cho máu. Ban nhạc in tu mấy không biết ùm xèng bùm bùm ồn ã cả nhà, cá chắc rằng nếu không phải bọn họ đang bị cô lập thì sẽ bị bế lên phường vì tội gây mất trật tự trong khu dân cư.
Nhưng chuyện vui vẻ chẳng kéo dài lâu. Trong khi đang chơi [INTO1] bản remix, dây đàn guitar của Trương Gia Nguyên đã bị đứt cái phực, cắt thành một đường xước dài trên bắp tay phải của nó. Gấu Đông Bắc tặc lưỡi chán nản, đứng dậy vươn vai một cái rồi lủi thủi đi lấy hộp cứu thương để tự sơ cứu cho chính mình.
- Để anh giúp em.
Bá Viễn mỉm cười, rồi chậm rãi giúp cậu em bôi thuốc và khử trùng. Oxi già vừa chạm vào vết thương, Trương Gia Nguyên đã nhăn nhó vì cảm giác tê rát xộc thẳng lên não nó, miệng không ngừng xuýt xoa bảo anh trai nhẹ tay chút. Lòng Bá Viễn bất chợt có một chút chấn động, nhưng anh cố gắng trấn an chính mình, luôn miệng bảo em trai chịu khó một chút.
Mãnh nam đến massage bấm huyệt còn không kêu đau, lại vì vết xước nhỏ trên cánh tay bị dính oxi già mà kêu la xuýt xoa không ngừng?
Vô lý!
Bá Viễn mím môi cất chiếc hộp cứu thương, im lặng quan sát từng cử chỉ và hành động của Trương Gia Nguyên. Cậu nhóc vẫn chẳng để ý gì, cứ xuýt xoa thổi thổi vết xước trên tay cho đỡ rát, sau đó lại lon ton vào nhà bếp tìm nước uống. "Chắc là chẳng có việc gì đâu. Mình nghĩ quá nhiều rồi." – Bá Viễn thở dài tự trấn an mình.
Nhưng chưa yên tâm được bao lâu, Trương Gia Nguyên – lúc này đã thay áo – trầm mặc đi đến cạnh Bá Viễn và Rikimaru, cúi mặt không nói năng gì.
- Hai anh...
- Gia Nguyên? Sao vậy?
Nó chẳng nói gì, dùng cánh tay trái cầm lấy tay phải, đập cái rầm lên bàn, rồi xắn tay áo bên phải lên. Trên làn da trắng nõn đầy cơ bắp, là một hình xăm hình một bông hoa to lớn, kéo dài từ bả vai đến hết các đầu ngón tay. Trông thì chất chơi đấy, nhưng mà trong trường hợp này thì...
Trừ Cao Khanh Trần không thấy được gì nhưng nghe thấy cả căn nhà yên lặng, tới tiếng muỗi cũng nghe thấy, cậu biết chắc là có chuyện rồi.
- Là...là ai xảy ra chuyện vậy?
- Là Nguyên.
Lưu Chương đứng bên cạnh Cao Khanh Trần, nhẹ giọng thông báo với quả dâu Thái một câu nhẹ tênh.
- Chuyện này nghiêm trọng rồi. Có lẽ...
Lưu Chương lập tức tập hợp cả nhóm lại, yên lặng nhìn bốn con người "mọc hoa" trên người kia, não bộ nhảy số cực nhanh. Hắn đập bàn khiến cho Cao Khanh Trần giật mình muốn té khỏi ghế ngồi.
- Thôi đủ rồi, chúng ta sắp "liệt" mất nửa cái nam đoàn rồi. Rốt cuộc là vì cái giống gì lại xảy ra chuyện như thế nàu?
- Hiện tại chúng ta đang bị cô lập ở một thế giới khác, toàn mạng xã hội không có ai ngoài mười một người chúng ta, đây ắt hẳn cũng không phải là chương trình thực tế gì.
- Anh nghĩ là việc này có liên quan gì đó tới những vết thương xuất hiện vào hôm đầu tiên đóa hoa đỏ nở.
- Hôm đầu tiên đóa hoa đỏ nở?
- Cái cây đó đấy, Lâm Mặc.
Bá Viễn chỉ về hướng cửa chính ký túc xá – nơi có một cái cây to lớn nở đầy những đóa hoa màu đỏ kỳ lạ.
- Em thấy nó là một cái cây bình thường mà?
- Không đâu, đúng hơn là không chắc. Cái cây đó là Santa mua đúng không? Em nhớ nơi xuất xứ của nó chứ?
- Đảo Hải hoa, Viễn ca, là đảo Hải hoa. Em mua nó vì thấy nó giống loài cây mọc trong sân chỗ ký túc xá chúng ta từng ở.
- Huyết sắc thụ?
- Cái gì cơ Lưu Vũ?
- Là Huyết sắc thụ - cây máu.
Căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng, chỉ có Châu Kha Vũ là ngơ ngác không hiểu gì vì Lâm Mặc nãy giờ phiên dịch cho hắn cũng đột nhiên trầm mặc. Doãn Hạo Vũ với Trương Gia Nguyên quả nhiên là thanh niên 8G thế hệ mới, Lưu tiểu đội trưởng chỉ vừa dứt lời đã ngay lập tức đưa thông tin Wikipedia của Huyết sắc thụ lên màn hình máy chiếu siêu to khổng lồ ở chính giữa phòng khách, sau đó nó hí hửng nhảy tót ra ngồi cạnh "my everything" của nó để phổ cập kiến thức đơn giản cho cậu nghe.
--------------------------------------
Tên: Huyết sắc thụ
Thường gọi: Cây máu, cây hoa đỏ, cây lời nguyền, cây linh hồn,...
Sinh trưởng: Đảo Hải hoa
Đặc điểm: Mọc tự do, không mọc theo cụm hay nhóm, thích thì mọc không thích cũng mọc. Bám đất, vô cùng bám đất, có "trái tim", có "cảm xúc", có "lời nguyền".
Khuyến cáo: Không đào cây khỏi nơi nó sinh trưởng và phát triển, nếu không sẽ phải chịu "lời nguyền".
Mức độ nguy hiểm: Không có thông tin.
Ảnh hưởng tới con người: Không có thông tin.
Hình ảnh: *y chang cái cây nằm trước cửa ký túc xá*
Dẫn nguồn: Dân ca Đảo Hải hoa – Huyết sắc thụ
"Cốc cốc cốc
Cạch cạch cạch
Là ai đang khóc
Là ai đang cười
Là người đã đem tôi về đây. Một cái cây, cho dù có đau khổ, buồn bã, cô đơn thì cũng không có ai đoái hoài đến. Kẻ đã tìm ra tôi, lá cây xum xoe sà xuống đầy ngạc nhiên trước sự xuất hiện của sinh vật lạ. Kẻ đã đào tôi lên. Sự ngơ ngác được thay thế bởi con đau. Đứt rễ, rời khỏi gia đình, đến một nơi xa lạ, cùng với những cái cây xa lạ. Ai sẽ để ý đến một cái cây? Kể cả khi nó buồn, kể cả khi trái tim nó vỡ nát. Ai sẽ tin nó có một trái tim?
Ai đang khóc? Ai đang cười? Tôi chỉ là một cái cây. Tôi đang dần cạn kiệt. Kẻ đưa tôi về có lẽ đã quên mọi sinh vật đều cần ăn uống. Tôi đang chết dần.
Ai đang khóc? Ai đang cười?"
--------------------------------------
Cả căn nhà lần nữa rơi vào trầm mặc. Chẳng ai lên tiếng cũng chẳng ai dám ho he, ánh nhìn của cả nhóm đang đặt tất cả lên người con gấu nâu Nhật Bản đang ôm lấy đầu gối, co ro thành một cục ôm trong góc nhà.
Suy cho cùng, cũng tại y lôi cái cây đó về nhà cơ mà...
- SANTAAAAAAAA ÔNG CHẾT VỚI TÔIIIIIIIII
--------------------------------------
Lâu rồi không gặp?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com