4
hôm nay jungwon được nghỉ nhưng anh jongseong lại để quên tập tài liệu ở nhà, nên em lại phải bắt xe mang lên công ty cho anh.
jungwon đứng ở sảnh, đi đi lại lại, chờ anh mãi mà chẳng thấy bóng dáng đâu. đúng lúc đó, có một chị nhân viên dừng lại, hỏi em
" em mang tài liệu đến cho jongseong hả?" chị ấy biết jungwon vì đây không phải lần đầu jongseong đãng trí. jungwon rất đáng yêu nên chị ấy rất quý, hay mua đồ ở căng tin cho em ăn.
" này, anh ấy là người như thế nào vậy?" một nhân viên nữ bên cạnh, hình như là nhân viên mới, cũng chạc chạc tuổi jongseong, hào hứng hỏi em.
" là sao ạ-"
" thì chị thắc mắc thôi. ở văn phòng anh ý ngầu lắm luôn, hầu như cô nào trong phòng cũng đổ gục đó. chị làm ở phòng marketing cũng gặp anh í mấy lần, đẹp trai như lời đồn lun." máu tám chuyện nổi lên
" tém tém lại bớt...!" chị nhân viên quen em để ý mặt jungwon đang trở nên xám xịt.
" không phải đâu ạ. anh ấy có nhiều tật xấu lắm, như hay giận dữ vô cớ này, lại còn suốt ngày quăng đồ đạc lung tung, quần áo mặc xong lại cất vào tủ chứ không giặt..." những câu chuyện bịa có thật có đùa được jungwon thêu dệt lên để không ai dám ngó nghía đến anh jongseong của em nữa. lúc đó thì máu liều nhiều hơn máu não nên jungwon không quá quan tâm đến hậu quả sau này.
"gì-gì cơ...." hai chị ấy mặt đờ ra, nhưng sau đó lại cúi xuống, tỏ ra ái ngại.
jungwon chợt cảm thấy lạnh dọc sống lưng, em từ từ quay lại thì thấy anh jongseong đứng ở ngay đằng sau...
không phải anh ấy nghe hết rồi đấy chứ??
jungwon chợt lo lắng tột độ. đúng là cái miệng hại cái thân mà. em nói thế kiểu gì cũng sẽ làm anh buồn. mà jungwon chỉ thích thấy anh cười thôi
qua vụ này anh jongseong sẽ đuổi em ra khỏi nhà mất.
" cảm ơn em. giờ thì về đi, đi cho cẩn thận" anh jongseong cầm lấy tập tài liệu. bình thường anh sẽ nằng nặc giữ jungwon lại để rủ em đi ăn trưa với mình, nhưng hôm nay lại đuổi em về
" anh ơi, không phải...." jungwon chưa nói hết câu thì một anh nhân viên khác đã đi qua, lớn tiếng bảo với jongseong rằng đến giờ họp rồi.
" anh còn bận, em về đi" jongseong quay lưng lại, nói thế rồi nhanh chóng bước vào thang máy.
jungwon lững thững ra về. anh jongseong cố tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng jungwon là ai chứ? em quen anh đã lâu, ở chung một mái nhà một quãng thời gian cũng không ngắn, em đâu ngốc mà không biết anh đang nghĩ gì... anh jongseong, anh ấy luôn muốn khoác lên người bộ dạng hoàn hảo nhất, và không thích những chuyện không hay trong quá khứ bị đào bới lại. jungwon... em vừa làm gì vậy? em tạt một gáo nước bẩn lên người anh mất rồi...
jungwon ngồi trên xe bus về nhà, vò đầu bứt tai, nghĩ đủ mọi cách để có thể xin lỗi anh. anh ấy kiểu gì cũng giận cho xem!
tối đó, jungwon nhận được tin nhắn. anh bảo anh tăng ca, sẽ không về trước 10h. jungwon chỉ đáp lại "vâng" rồi ngồi ở phòng khách chờ anh. nhưng kim đồng hồ nhích sang con số 12 rồi mà vẫn không có dấu hiệu nào cho thấy anh sẽ về.
nghe tiếng cạch cửa, jungwon vội lao ra như một con robot.
" anh ăn cơm chưa?"
" ăn rồi, anh nói em đừng đợi còn gì?" jongseong không nhìn jungwon mà cứ lảng tránh sang hướng khác.
" anh... uống rượu à?" jungwon có thể ngửi thấy mùi rượu phảng phất trên quần áo của anh, xen vào đó là vài hương nước hoa lạ mà anh chẳng bao giờ dùng.
" không, em đừng hỏi nữa được không? giờ anh chỉ muốn đi tắm và đi ngủ thôi"
" dạ vâng" jungwon nghe lời nép sang một bên.
đêm đó, hai người nằm quay lưng vào nhau, bờ lưng của anh ngày thương ấm áp thân thuộc bao nhiêu thì hôm nay lạnh lẽo xa cách bấy nhiêu. jungwon trằn trọc không ngủ được nhưng cũng không dám cựa quậy nhiều vì sợ sẽ làm anh mất ngủ.
em muốn xin lỗi anh, nhưng anh chưa cho em cái cơ hội đó.
sáng hôm sau, khi jungwon thức dậy thì gối của anh cũng không còn hơi ấm nữa. anh đang muốn tránh mặt em đây mà!
jungwon mang bộ mặt ỉu xìu đến quán cà phê của anh sunghoon. hôm nay là ngày thường, quán cũng không đông nên em chỉ ngồi nhìn ra ngoài phố, thi thoảng lại thở dài khe khẽ.
" lại dỗi nhau rồi chứ gì?" sunghoon vừa lau cốc vừa hỏi jungwon.
" vâng..." jungwon đáp chán đời "làm sao để anh ấy hết giận em bây giờ?"
" sao mày hỏi anh? anh có bồ đâu mà biết" sunghoon nhún vai.
" thì bình thường làm sao để con trai hết giận anh nhỉ?"
" mày cũng là con trai mà"
" nhưng em chưa dỗi bao giờ..."
" chậc, lại bốc phét rồi. tên đó suốt ngày hét vào lỗ tai anh là " jungwonie lại dỗi tao rồi..." sunghoon còn cố tình bắt chước ngữ điệu của jongseong.
" haizz...chỉ cần anh ấy mua đồ ăn là em quên" jungwon nằm ườn ra bàn.
" đây mang về cho anh jongseong của em. bánh anh mới làm" sunghoon đặt lên bàn một hộp bánh nhỏ âm ấm.
" em cảm ơn..."
hôm đó, jungwon về nhà muộn hơn bình thường nhưng trong nhà vẫn tối om. phen này anh ấy dỗi dai thật rồi, vì trò đùa của em cũng không vui tẹo nào.
vừa cất hộp bánh vào tủ thì điện thoại em sáng đèn.
"tối nay jaeyoon nó rủ qua nhà chơi game nên anh ngủ ở đây nhé. em ngủ trước đi"
jungwon đương nhiên buồn khi em đọc những dòng tin nhắn đó. em định nhắn "nhưng em sợ..." mà sau thế nào lại xoá đi, chỉ đáp lại cụt lủn " vâng ạ"
"có tập trung chơi không đây?" jaeyoon thất hơi bực khi jongseong cứ dán mắt vào điện thoại, cứ như đang chờ đợi điều gì đó. thì là chờ phản ứng của em đó, nhưng em chỉ đáp lại 2 chữ " vâng ạ".
" mà jungwon sợ ma mà, mày để em nó ngủ thế chắc nó không ngủ được đâu" jaeyoon cười cười, huých vào tay jongseong.
jongseong biết jungwon sợ, em sẽ không ngủ được cho mà xem.
" jungwon lớn rồi" jongseong lạnh lùng đáp rồi dẹp điện thoại sang một bên. phải chi em nói em sợ, em nói em cần mình.
sau hai tiếng chơi, hầu như ván nào cũng thua, jaeyoon bực bội nói
" mày chơi kiểu gì vậy? tụt hết rank của tao rồi"
" xin lỗi, không tập trung lắm"
" về với em jungwon của mày đi. tao không chứa chấp mày nữa!"
jaeyoon nói vậy rồi rời khỏi bàn pc, úp mặt lên giường, đấm mấy cái vào gối vì cay.
lúc này tầm 1 giờ sáng, jongseong kiểm tra điện thoại thì thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ của em, cả tin nhắn của em nữa. vì jongseong đeo tai nghe nên không biết gì cả. lòng chợt bùng lên lo lắng, vội vã bay vào đọc tin nhắn em gửi.
" anh ơi, anh ngủ chưa?"
" em xin lỗi anh rất nhiều... em biết em sai rồi"
" anh cứ mắng em cũng được mà. anh đừng tránh em"
" anh về đi"
...
" anh nghe điện thoại đi mà"
" em nhớ anh"
sau khi jongseong seen, câu cuối cùng ngay lập tức bị jungwon gỡ. chứng tỏ em vẫn chưa ngủ, vẫn đang ôm điện thoại đây mà.
jongseong đứng dậy, khoác áo khoác vào. thấy vậy, jaeyoon ngó đầu lên hỏi.
" đi đâu vậy?"
" mày không cho ở nữa nên về"
" này khoan, mày phải cày lại cho tao rồi mới được về..."
" mai nhé"
" mai cái gì mà mai, đứng lại..."
jaeyoon chưa kịp cản thì jongseong đã mất hút.
jungwon chùm chăn kín mít đầu vì sợ. chợt tiếng cạch cửa vang lên, mà giờ đã gần hai giờ sáng, làm jungwon run lên bần bật. mồ hôi lạnh em bắt đầu lăn, mắt thì nhắm tịt lại không dám tưởng tượng thứ gì đang tiếp cận em.
" jungwon..."
" AAAA" sao con ma nó còn biết cả tên mình, jungwon hoang mang tột độ.
" anh đây mà..."
bình tĩnh lại, jungwon nhận ra giọng nói ấm áp thân thuộc của anh jongseong. em tốc bỏ cái chăn, nhìn thấy anh, lao vào lòng anh, ôm chầm lấy anh như lâu lắm rồi không được gặp.
jongseong cũng ôm lấy em, khẽ hôn nhẹ lên mái tóc em. cảm giác như thể đã một khoảng thời gian rồi không được ôm em như thế này.
" em sợ..."
" sợ ma hả?"
" không phải" jungwon lắc lắc đầu " em sợ mấy chị ở văn phòng tán tỉnh anh nên mới nói thế... em bồng bột không suy nghĩ trước khi nói. em xin lỗi" giọng jungwon lạ lạ, dường như em sắp khóc.
" mấy chị đó xinh đẹp, lại giỏi giang"
"
" thế à? jungwon cũng biết ghen cơ đấy....thế em có biết anh chỉ yêu mình em không?" jongseong vừa nói vừa xoa đầu em.
bây giờ jungwon bật khóc thật rồi, em liên tục lảm nhảm câu "em xin lỗi..."
" em..." giọng em liên tục bị ngắt quãng vì những cơn nấc trong cổ họng " cũng yêu anh.."
không chần chừ một phút giây nào, jongseong kề môi lên môi em. em ban đầu hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng bị cuốn theo nụ hôn đó. jongseong cứ theo đà mân mê cánh môi hồng mềm mại của em, thứ gây nghiện nhất trên đời. jungwon thì cũng không có nhiều kinh nghiệm trong việc hôn, em cứ để mặc theo tự nhiên cho đến khi không thở được mới vỗ nhè nhẹ vào vai anh. jongseong cũng hơi luyến tiếc khi buông em ra, nhưng jungwon nhìn sâu vào đôi mắt anh, cảm thấy như bị hút vào. em khẽ nhón chân lên, cuốn lấy môi anh một lần nữa.
" jungwon không ngoan rồi, em học trò này từ khi nào đấy?"
" em mới học 5 phút trước..."
" làm hoà nhanh thế sao?" sunghoon thấy jungwon vừa thay nước cho mấy bình hoa vừa lẩm nhẩm mấy bài hát sến súa.
" vâng" jungwon cười cười.
" bánh của anh có ngon không?"
" ngon lắm ạ"
" gì cơ?"
park sunghoon sốc nhẹ, rõ ràng hôm qua cái bánh đó bị cháy nên mới bảo jungwon cầm về cho tên đó ăn, ai bảo hắn dám dùng cái khăn gucci sunghoon tặng để lau bàn. sau đo lại còn bảo không biết.
haizzz, sunghoon nhún vai nhìn sang jungwon vừa làm vừa cười tủm tỉm. quả nhiên yêu vào rồi thì những thứ đắng ngắt cũng trở nên ngọt ngào một cách diệu kì nhỉ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com