22.
Trần Nhật Đăng và Trần Anh Chung ra khu vườn phía sau hiệu may. Thư nó từng nói đây là nơi mà nó thích nhất với cậu Anh Chung.
– Cậu ơi, mình ngồi ở đó đi!
Nhật Đăng chỉ vào chiếc ghế gỗ dài dưới gốc cây có bóng râm mát mẻ. Thời tiết hôm nay cũng thật khiến con người ta cảm thấy dễ chịu bởi những tia nắng ấm áp cùng những làn gió nhè nhẹ thổi qua làm mái tóc ai đó rối bời.
– Khi trước em có nói với anh rằng em rất thích nơi này có đúng không?
– Dạ, em thích nơi này lắm!
– Vì sao thế?
– Vì khi ở nơi này, em cảm thấy rất dễ chịu, rất thoải mái. Như thể mọi muộn phiền trong lòng đều tan biến hết cả.
– Vậy là... trong lòng em có rất nhiều muộn phiền?
Trần Nhật Đăng chợt khựng lại, đúng là trong lòng nó ẩn chứa rất nhiều muộn phiền. Nhưng nó lại không muốn những người thân thiết bên cạnh mình phải thương hại hay là lo lắng cho mình nên lúc nào nó cũng chỉ muốn giấu nhẹm đi cái quá khứ của chính mình.
– Thi thoảng thôi ạ, cậu đừng quan tâm! – Nó cười trừ xua xua tay bảo không có gì đâu.
– Làm sao mà anh có thể không quan tâm được hả em? Anh thương em mà Đăng...
Cả hai im lặng nhìn nhau hồi lâu, Trần Anh Chung trầm ngâm nhìn nó thật lâu, chắc là chuyện đó cũng rất khó nói nên mới khiến Nhật Đăng trở nên như vậy. Thôi thì để khi khác cậu sẽ hỏi sau vậy.
Hai người cứ ngồi nhìn nhau thật lâu mà chẳng ai nói với ai điều gì. Rồi Trần Anh Chung lại sát gần đến bên nó, môi hai người từ từ chạm vào nhau. Một nụ hôn chẳng nồng nhiệt cũng chẳng vồ vập mà lại vô cùng nhẹ nhàng và ngọt ngào.
Trần Nhật Đăng vốn cũng chẳng hề bài xích việc này vì cậu và nó đã hôn nhau được một vài lần rồi. Hai tay nó đặt trên đùi nhàu nhăn hết cả nếp áo của mình vì vẫn cảm thấy ngại ngùng quá đi mất.
Hai người dứt nhau ra khỏi nụ hôn và quay mặt đi hướng khác. Vẫn là có chút ngại ngùng nên Nhật Đăng liền đảo mắt nhìn xung quanh để tránh né ánh mắt của người kia.
Bồng, phía sau lưng họ, chỗ cửa sau của tiệm may có tiếng xì xầm.
– A, thằng quỷ!
– Trâm, mày be bé cái mồm thôi!
– Áaaa!
Bọn họ quay lại phía sau rồi lại sửng sốt khi trông thấy nhỏ Trâm và cái Thảo bị té ngã và nằm chồng lên người thằng Trọng tội nghiệp.
Tụi nó đang rình rập hai người và có lẽ chuyện mà Trần Nhật Đăng luôn muốn che giấu mọi người bây giờ đã bị phát hiện mất rồi, ngay cả nụ hôn lúc này của hai người...
Đăng hốt hoảng mà vội đứng dậy rồi chạy đến phía mấy anh chị giúp việc. Bọn chúng vì cái tính nhiều chuyện nên chen lấn nhau muốn xem Đăng và cậu Anh Chung hôn nhau như thế nào nên mới bị ngã sõng soài ra như thế này đây.
– Sao... sao mấy anh chị lại ở đây?
Thằng Trọng lật đật đứng dậy rồi cười hề hề, nói:
– Đăng à... em đừng quan tâm anh chị, cứ tự nhiên đi em!
– Thằng này, im đi! – Nhỏ Trâm đánh cái chát vào vai thằng Trọng rồi vội cười gượng.
– Đăng, em và cậu Anh Chung đang yêu nhau sao? Tụi chị thấy cả rồi, em không cần phải giấu nữa!
– Chị Thảo... em...
– Có chuyện gì thì em cũng phải nói với tụi chị một tiếng chứ? Sao lại giấu giếm như thế?
Chị Thảo có hơi lớn tiếng, chị biết Đăng nó còn nhỏ nên có lẽ sẽ dễ nhẹ dạ cả tin vào mấy lời ngon tiếng ngọt của mấy cậu công tử nhà giàu.
Thảo biết Đăng nó đẹp, nên cho dù là nam hay nữ thì vẫn sẽ mê mẩn nó như điếu đổ mà thôi. Chị không biết Trần Anh Chung có phải là người đàng hoàng hay là một kẻ chỉ thích trêu hoa ghẹo nguyệt, yêu thích cái đẹp nên chị mới trở nên cẩn trọng như vậy vì Thảo muốn Trần Nhật Đăng không phải chịu khổ.
– Đăng, dù gì họ cũng biết rồi. Em nói cho họ biết luôn đi! – Anh Chung đi đến bên cạnh nó mà nói.
– Thật ra, thật ra... em và cậu Anh Chung yêu nhau đến nay cũng gần được hai tuần rồi. Chuyện không nói cho mọi người biết cũng là ý của em, xin mọi người đừng trách cậu Anh Chung!
Ba đứa kia cũng không cảm thấy bất ngờ mấy vì chúng đã sớm đoán được chuyện đó rồi, chủ yếu là muốn người trong cuộc tự thừa nhận mà thôi.
– Cậu Anh Chung, cậu có chắc là cậu một lòng một dạ với em Đăng nhà chúng tôi không?
– Cô Thảo đừng có lo, tôi chắc chắn rằng mình yêu em Đăng vô đối!
Trần Anh Chung nhẹ nhàng đan tay mình vào tay nó rồi lại nhìn nó mà mỉm cười ôn nhu.
– Được, chúng tôi sẽ tin tưởng mà giao lại em Đăng cho cậu. Cậu phải thật yêu thương em ấy đó, nếu không thì chúng tôi chắc chắn sẽ tìm cậu tính sổ!
Thằng Trọng bày giọng hù dọa mà giơ một cái nắm đấm lên cao. Cả bọn lại được phen bật cười.
– Được được, mọi người cứ yên tâm!
.
Sau khi bị mọi người trong tiệm may phát hiện bản thân đang yêu đương với Trần Anh Chung thì Trần Nhật Đăng vẫn cảm thấy rất hạnh phúc với chuyện tình cảm của mình.
Ngày nọ, Anh Chung lại đến tiệm may rủ nó đi chơi vì thời tiết hôm đó rất đẹp. Mấy anh chị trong hiệu may liền hiểu ý mà để nó đi cùng cậu mặc dù nó đang bận làm giúp bà chủ một số việc lặt vặt trong tiệm.
Thằng Trọng – một đứa hay làm biếng, không biết tại sao lúc đó lại trở nên xông xáo đột xuất. Trọng nó đã đến và giành làm hết phần công việc của Đăng rồi đẩy nó ra cửa để nó có thể đi cùng Trần Anh Chung.
Đăng trước khi đi còn cảm ơn mấy anh chị ríu rít rồi đi chơi cùng cậu Anh Chung. Nắng sớm đẹp lắm, tia nắng nhàn nhạt vàng dịu xuyên qua từng tán lá. Hôm nay Trần Anh Chung đi một chiếc xe máy đến đón nó đi chơi, Trần Nhật Đăng ngồi phía sau ôm lấy eo cậu ấy, cảm giác quá đỗi bình yên.
– Hôm nay mình đi đâu thế cậu?
– Bí mật, lát nữa em sẽ biết ngay thôi!
Nhật Đăng yên tĩnh ngồi nhìn cảnh vật ở lại phía sau, bồng nó thấy yêu cái Sài Gòn hoa lệ này biết bao.
.
Sau một hồi vòng vo, cậu Anh Chung chở nó đến một cái bãi đỗ xe lớn rồi đậu chiếc xe máy của cậu vào đó. Rồi hai người đan tay nhau đi trên phố, đến một chỗ gần đó, nơi có hàng chục chiếc xe xích lô đang đậu hàng ngang ở đó.
– Mình sẽ đi xe xích lô hở cậu? – Nó có chút bất ngờ cùng vui vẻ mà cười tít cả mắt hỏi cậu.
– Đúng rồi, anh sẽ chở Nhật Đăng đi bằng xích lô!
Nói rồi Anh Chung đi đến và thuê một chiếc xích lô rồi đưa cho chú chở xích lô vài ba tờ tiền.
Trần Anh Chung thuần thục leo lên yên lái trước rồi lại hất mặt về phía phần ghế ngồi phía trước. Trần Nhật Đăng cũng mỉm cười thật tươi rồi bước lên vỉ xe và ngồi vào nệm xe đằng trước.
– Anh đạp đấy nhé!
Nói rồi cậu dốc sức đạp để bộ phận chở “khách” phía trước di chuyển. Chiếc xích lô lăn bánh trên những cung đường tấp nập nhộn nhịp của đất Sài Thành lúc bấy giờ.
– Nhật Đăng có thích không?
– Dạ thích, thích lắm ạ!
Nó thích thú cười tươi rói ngắm nhìn đường phố xung quanh, đây cũng là lần đầu tiên nó được ngồi xích lô. Khi trước còn lông bông nó cũng hay thấy người ta đạp xích lô chở khách mà cũng ước được một lần ngồi thử trên xích lô.
– Chúng ta đi dạo vòng quanh đây một lát rồi sẽ về nhé?
– Dạ... nhưng mà...
– Hửm, sao thế?
– Em sợ cậu đạp lâu thì mệt, hay là mình thôi đi ạ?
Nó quay lại nhìn cậu, trên trán Anh Chung đã lấm tấm mồ hôi. Nếu cậu ấy mệt thì không cần phải cố làm tiếp để chiều nó nữa, Nhật Đăng không muốn cậu Anh Chung phải nhọc nhằn vì nó đâu.
– Không mệt tí nào, em nhẹ cân nên anh đạp cũng không mệt lắm đâu!
– Cậu đừng quá sức, em lo!
Nói rồi Trần Nhật Đăng lại ngại ngùng mà đánh mắt nhìn đường phố xung quanh. Trần Anh Chung thì chỉ biết vừa đạp xe vừa phì cười vì nó quá đỗi dễ thương, cứ như vậy thì bảo sao mà cậu không yêu cho được đây.
.
Sau một vài vòng dạo quanh Sài Gòn, cậu Anh Chung cùng nó trên đường trở về chỗ giữ xe máy của cậu ban nãy để lấy xe về tiệm may. Trên đường đi vì có chút buồn chán nên Anh Chung đã chủ động hỏi nó về những điều mà lâu nay cậu luôn thắc mắc.
– Đăng này, sao anh chưa bao giờ nghe em kể về cha má của em hết vậy?
Nghe cậu hỏi thế, Trần Nhật Đăng chợt sững người, nó ấp úng không biết phải trả lời thế nào.
– Đăng, em có nghe anh nói không vậy?
Nhận thấy người kia cứ thẫn thờ ra đó mà không trả lời mình thì Trần Anh Chung liền đụng nhẹ vào vai nó để ra hiệu.
– À dạ?
– Em làm sao thế?
– À em... em...
– Em sao thế? – Trần Anh Chung nhíu mày.
– Em không có sao cả!
Nhận thấy biểu tình kỳ lạ của nó, Trần Anh Chung lại càng thêm tò mò.
– Sao anh chả bao giờ nghe em kể về cha má của em hết vậy? Anh tò mò lắm đấy!
– Em... em mồ côi. – Mi mắt nó cụp xuống buồn bã.
Trần Anh Chung lúc này chợt thấy bản thân mình thật bỉ ổi, nếu ngay từ đầu Trần Nhật Đăng đã ậm ừ không muốn trả lời thì cậu ấy cũng không nên hỏi dồn như thế.
– Anh, anh xin lỗi...
– Không sao đâu ạ, chuyện qua lâu rồi em cũng chẳng buồn nữa đâu!
– Anh sẽ không thắc mắc về chuyện đó nữa đâu, nên là em đừng buồn hay suy nghĩ gì nhiều hết nhé. Anh sẽ thấy tội lỗi lắm nếu làm em buồn đấy!
– Dạ em biết rồi!
– Nhật Đăng của anh ngoan!
Nói rồi Trần Anh Chung lại xoa nhẹ đầu nó an ủi. Một đứa trẻ thiếu thốn tình thương từ nhỏ như Đăng thì rất cần được sự quan tâm và chăm sóc từ người khác. Anh Chung hứa nhất định sẽ luôn khiến nó cảm thấy hạnh phúc mãi về sau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com