Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

25.

Trần Anh Chung lại bắt đầu bày ra bộ dạng con trai cưng nhõng nhẽo để vòi vĩnh má đáp ứng cho một thứ gì đó. Mỗi lần Anh Chung bày ra bộ mặt này thì chắc chắn má cậu sẽ chẳng thể nào mà chối từ được.

– Đi mà má, nếu con không chịu trách nhiệm thì tội em Đăng dữ lắm á má à~ Chẳng nhẽ má lại nỡ nhẫn tâm nhìn em ấy trở nên u buồn hay sao?

– Vậy sao trước khi "làm" em thì con lại không nghĩ đến chuyện đó mà bây giờ lại ở đây khóc lóc ỉ ôi với má?

– C-Chỉ là sơ suất thôi, nhưng mà thật sự thì con rất muốn chịu trách nhiệm với em Đăng. Con sẽ chấp nhận mọi thứ, dù cho có bị người khác đàm tiếu như thế nào thì con cũng sẽ nhất định cưới em Đăng!

– Con đó, bây giờ mở miệng ra một câu là em Đăng, hai câu cũng em Đăng. Má hết nói nổi con rồi!

– Vậy là má đồng ý cưới em Đăng cho con hả má?

– Ừm, để ngày nào thích hợp thì má sẽ qua hỏi chuyện với bà chủ bên tiệm may.

– Đúng là chỉ có má thương con nhất. Con là con thương má nhất trên đời luôn đó!

Trần Anh Chung hạnh phúc mà nhào đến ôm chầm lấy má mình.

– Nhưng... nhưng... – Bà Đào vội đẩy cậu ra.

– Ải cuối cùng của con chính là cha con đó. Nếu như con thuyết phục được cha thì má mới có thể qua nói chuyện với người ta được!

– Trời đất, con quên mất. Cha khó lắm, hay là má giúp con nói với cha đi!

– Không được, con phải nói thử với cha một lần. Nếu con nói mà cha không đồng ý thì lúc đó má sẽ giúp, được chứ?

– Dạ, con thương má nhất!

– Thôi đi ông ơi, ông làm tôi nổi hết cả da gà da vịt rồi đây này!

Trần Anh Chung vẫn ôm chầm lấy má mình nhưng trong lòng cậu lại xuất hiện rất nhiều suy nghĩ. Anh Chung biết là má rất thương cậu, bà cũng rất thương Trần Nhật Đăng nên suốt đêm qua cậu đã trằn trọc suy nghĩ rất nhiều.

Lúc chiều bị em Đăng xua đuổi làm lòng cậu đau đớn biết bao. Trần Anh Chung là một người ích kỷ, từ trước đến nay cậu chưa từng yêu ai. Nhưng một khi đã yêu vào rồi thì sẽ nhất định muốn giữ người đó ở bên cạnh mình mãi mãi.

Cậu chính là muốn giữ Trần Nhật Đăng bên cạnh mình mãi mãi, dù cho nó có tránh né hay ghét cay ghét đắng cậu đi chăng nữa thì Trần Anh Chung vẫn sẽ yêu nó.

Chính vì thế mà cậu đã nghĩ đến chuyện nói dối với má rằng mình đã lấy sự trong sạch của Trần Nhật Đăng để được đưa em về dinh.

Dù cho Trần Nhật Đăng không đồng ý thì Trần Anh Chung cũng sẽ nhất định bắt nó đồng ý theo cậu về làm dâu nhà họ Trần.

Nhưng Trần Anh Chung lại quên mất rằng, cha cậu trước giờ là người uy nghiêm mẫu mực. Ông tuy thương con cái nhưng chưa bao giờ thể hiện ra ngoài, thay vào đó sẽ luôn luôn là một hình tượng nghiêm khắc khiến các con cảm thấy nơm nớp lo sợ.

Khi xưa, Anh Chung cũng rất sợ dáng vẻ đó của cha mình, chính vì thế mà lúc nào cậu cũng cố gắng hết sức để có thể khiến ông hài lòng.

Từ trước đến nay Trần Anh Chung chưa từng xin xỏ cha mình điều gì, nhưng hiện tại thì cậu nghĩ là cậu đã có điều muốn xin cha mình rồi.

.

Tối đó, Trần Anh Chung đi vòng quanh nhà để tìm cha mình nhưng mãi vẫn không thấy. Đang chán nản thì lại thấy thằng Minh hớt hải chạy đến, vẻ mặt trông cũng vô cùng gấp gáp.

– Cậu... cậu Anh Chung!

– Mày làm cái gì mà hớt hải vậy Minh?

– Đăng... em Đăng đến tìm cậu kìa!

– Gì em Đăng? Em Đăng đâu?!

– Cậu đi theo con, nhanh lên cậu!

Trần Anh Chung ngày trước chẳng thèm để tâm đến bất cứ ai, ấy vậy mà bây giờ chỉ cần nghe đến tên người yêu thôi là đã như thể muốn nhảy cẫng hết cả lên, cuống cuồng muốn chạy đến gặp người ta rồi.

– Đâu, đâu em Đăng đâu Minh?

– Dạ em Đăng... khi nãy em tới nhờ con đưa thuốc cho cậu, con bảo ẻm đứng đây chờ con một tí ấy vậy mà...

– Chết cha!

Trần Anh Chung nghe xong liền cuống quýt chạy ra phía ngoài cổng ngó ngang ngó dọc tìm kiếm bóng dáng nhỏ nhắn đó, ấy vậy mà tìm mãi cũng chẳng thấy.

Cậu thất vọng thủi lủi quay về thì đột nhiên lại có một ai đó từ phía sau ôm lấy cánh tay cậu.

– Em... Đăng của anh! – Anh Chung vui mừng mà ôm chầm lấy người nhỏ.

– Anh nhớ em... nhớ em rất nhiều!

– Em đừng tránh mặt anh nữa, anh chịu không có nổi đâu Đăng à!

Giọng Anh Chung nghẹn ứ, hệt như sắp khóc. Mấy ngày qua cậu nhớ nó đến phát điên, nhớ lắm nhưng lần nào đến gặp thì cũng đều nhận được câu trả lời rằng Trần Nhật Đăng không muốn gặp cậu. Sau đó thì Trần Anh Chung cũng chỉ có thể ngậm ngùi ra về mà chẳng thể làm gì hơn.

Trần Nhật Đăng e dè mà vỗ nhẹ tay vào tấm lưng đang run lên của cậu. Lần đầu tiên Trần Anh Chung bật khóc, vậy mà lại là bật khóc vì Trần Nhật Đăng.

.

– Cậu đưa tay cho tôi xem!

Anh Chung sững người vì Đăng nó vẫn xưng “tôi” với cậu, như vậy thì quá xa cách, cậu không chịu.

– Vì sao?

– H-hả?

– Vì sao lại xưng “tôi” với anh? – Trần Anh Chung đang cúi gằm mặt rồi lại ngước mặt lên nhìn Nhật Đăng.

– Vì sao lại tránh né không muốn gặp anh?

– Vì sao lại giận anh?

Bị người kia hỏi dồn dập khiến Trần Nhật Đăng bất quá bị cứng miệng không biết phải trả lời thế nào.

Nó không trả lời cậu mà lại kiên quyết nắm lấy bàn tay trái bị thương vào mấy ngày trước của cậu. Lúc đó tay Anh Chung bị sưng tấy lên nhưng cậu lại chẳng hề bận tâm, không thèm ngó ngàng gì tới cho nên đến tận bây giờ vết thương lại càng thêm sưng đau.

Không phải là cậu không muốn chăm sóc cho vết thương của mình, mặc dù má cậu đã nhiều lần mua thuốc để cậu sức nhưng Anh Chung lại không thèm động đến. Chỉ là Trần Anh Chung đang chờ để được Trần Nhật Đăng chăm sóc cho mình mà thôi, dù gì vết thương này cũng là do nó gây ra.

Trần Nhật Đăng lật qua lật lại bàn tay sưng tấy đang dần chuyển sang bầm tím trên bàn tay to lớn của người nọ để sức thuốc cho cậu thì lại không nhịn được mà rơi nước mắt. Chính nó đã làm cho cậu Anh Chung bị thương, vậy mà cậu vẫn không hề la mắng hay trách móc nó bất cứ điều nào.

Cảm nhận được sự ẩm ướt trên bàn tay mình, Anh Chung tá hoả mà nâng mặt nó lên để xem xét, không ngờ Nhật Đăng của cậu lại đang bật khóc.

– S-Sao em khóc? Anh không có la em, em đừng có khóc...

– Cậu đau lắm đúng không? Tôi xin lỗi cậu nhiều lắm! – Đăng nó khóc nấc lên nhưng vẫn không quên tiếp tục sức thuốc cho người yêu của mình.

– Đăng, anh đau...

– Cậu đau hả? Cậu đau ở đâu?

Trần Nhật Đăng hốt hoảng mà lật qua lật lại bàn tay bị thương của Trần Anh Chung một lần nữa. Anh Chung rụt tay mình lại rồi ôm lấy ngực trái của mình mà xoa xoa, vẻ mặt trông cũng vô cùng khó coi.

– Anh đau ở đâu này!

– Cậu đau ở tim à?

Nó ngây thơ mà nhào đến muốn xem giúp cậu đau thế nào, nói không chừng là muốn giở áo Anh Chung ra để kiểm tra luôn đó. Ngay lập tức Trần Anh Chung đã không bỏ qua cơ hội mà liền ôm chặt lấy người ta không chịu buông.

– Buông... buông tôi ra đi cậu!

Nó khẽ cự quậy trong lòng Anh Chung nhưng vẫn không thấy Trần Anh Chung có dấu hiệu gì là sẽ buông nó ra.

– Anh đau ở tim là vì Nhật Đăng xưng tôi với anh đấy!

– Anh đau ở tim là vì Nhật Đăng tránh né không muốn gặp mặt anh dù cho lúc đó Nhật Đăng đang bị bệnh!

– Anh đau ở tim... là vì Trần Nhật Đăng giận anh mà anh thì lại như một thằng ngu chẳng thể nào biết được lí do bị người yêu mình giận là gì!

– Cậu...

– Anh yêu Nhật Đăng nên bất cứ thứ gì khiến Nhật Đăng buồn, khiến Nhật Đăng giận thì đều là do anh mà ra hết.

– Anh không nói mình sẽ mang đến hạnh phúc cho em nhưng một khi có điều gì đó khiến em phiền lòng thì đều là lỗi do anh!

– Chính vì thế mà em được quyền giận, chỉ một mình em mới có quyền được giận dỗi Trần Anh Chung này!

Trần Anh Chung vừa nói ra hết những nỗi niềm sâu bên trong lòng mình thì đã cảm nhận được xúc cảm mềm mại ngay trên đầu môi.

Được một vài giây thì Anh Chung nhận thấy người kia muốn dứt ra, ngay lập tức cậu đã giữ chặt lấy gáy người ta mà kéo vào một nụ hôn sâu hơn.

Trần Anh Chung càng cuồng nhiệt bao nhiêu thì người chủ động hôn trước là Trần Nhật Đăng lại ngại ngùng muốn tránh né khi nhận thấy bản thân đã dần hết hơi.

Đăng nó đẩy Anh Chung ra rồi lại mặc kệ thứ gọi là hình tượng mà há miệng để hớp từng ngụm không khí. Chính Trần Anh Chung đã hôn nó đến thở cũng không nổi.

Cậu nhìn hành động mà Đăng nó cho là chẳng có miếng hình tượng nào của mình nhưng sao nhìn kiểu nào cũng thấy đáng yêu hết cả. Đôi gò má hồng phớt của nó cùng với đôi mắt kiều diễm lấp lánh trong đêm bởi nó vừa khóc càng làm cho Trần Nhật Đăng thêm trân quý đẹp đẽ.

Chắc là cậu yêu Trần Nhật Đăng đến lú lẫn luôn rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com