Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

04

Jeongwoo bị chứng mất ngủ từ rất lâu về trước, khoảng tầm thời gian khi mới mất cảm hứng làm nhạc. Jeongwoo mất ngủ hoặc khi ngủ sẽ mơ thấy những thứ không hay, vì vậy mà cậu thường có thói quen chơi đàn đến đêm khuya, mỗi ngày cũng ngủ khá ít.

Hôm nay Jeongwoo không ghé phòng piano nửa đêm nhưng cũng không ngoại lệ, cậu mơ thấy cậu lạc giữa một khu rừng lớn, hàng loạt những âm thanh gào thét của những con thú hoang cứ như muốn xé rách màng nhĩ của cậu, bầu trời đêm tối như muốn nuốt chửng Jeongwoo, cả không gian chẳng có gì ngoài cả rừng cây khô héo cùng những ánh mắt sắc lẹm màu vàng của sói đang rình rập.

Từng nốt nhạc treo trên cành cây khô cứ rơi hoài từ trên cao rồi rớt xuống bể vụn vỡ bắn lên những mảnh thuỷ tinh khiến da cậu đau điếng, từng nốt từng nốt cứ đuổi theo Jeongwoo khiến cậu cứ chạy mải miết giữa đêm tối vô định.

Jeongwoo cảm nhận được trên tay cậu có một hơi ấm, mỏng thôi nhưng cậu cảm thấy nó như truyền một luồng sức mạnh cho mình. Đôi chân của cậu như nhẹ tênh, từng bước chạy cứ vậy như bay trên mặt đất rồi chạm đến mặt trăng.

Jeongwoo không còn nhìn thấy những khuôn nhạc nữa, không còn tiếng sói tru xé tai, cả người nhẹ nhàng khoan khoái bay giữa khung trời đêm mờ ảo này.

Phía dưới trời sao là thứ ánh sáng rực rỡ kèm theo tiếng nhạc nhộn nhịp đang chờ đón cậu. Một rạp xiếc rất to giữa rừng cây bạt ngàn, bay kế bên cậu là một nàng tiên xanh, cô bé nháy mắt với Jeongwoo một cái rồi bay về hướng mái che đỏ giữa rừng, đôi bàn tay nhỏ bé cầm lấy ngón tay trỏ vốn mang theo vết chai kéo Jeongwoo về chốn nhộn nhịp bên dưới.

Trên đỉnh đầu là trăng treo tròn vành vạnh đẹp đến ngây lòng người, cả một rừng cây đêm tối Jeongwoo đã thấy được phủ lên một màu ấm áp, ánh vàng lập loè sắc lẹm cũng hoá thành những đàn đóm đóm bay lên như những vì sao giữa trời đêm.

Từng làn gió nhẹ giữa khuya đẩy người cậu theo nàng tiên xanh, kì lạ thay gió đêm nhưng lại không mang hơi lạnh, mỗi làn gió cứ như bông mềm dụi nhẹ vào người Jeongwoo, mềm mại như mái tóc của một người nào đó vậy.

Chờ đón cậu là chiếc đàn piano màu trắng tuyệt đẹp. Phía dưới ánh trăng sáng kia, những phím đàn đen trắng có những chú lính chì diễu hành tạo một không khí trang nghiêm, lại không kém phần ấm áp.

Jeongwoo được đặt trên ghế piano cơ, đến cả độ cao cũng vừa vặn đến nỗi Jeongwoo hoài nghi có phải chỗ này được sắp xếp cho mình hay không.

Không cần Jeongwoo động tay, một bản nhạc thân quen vang lên, những phím đàn cứ như có người vô hình đang đánh vậy, bản nhạc số 4 mà Jeongwoo đã sáng tác, giai điệu vui tươi thanh mát lấy cảm hứng từ chuyến đi du lịch đến vùng thảo nguyên hướng bắc.

Từ 4 phía cánh gà, những đoàn người tiên đua nhau bắt cặp khiêu vũ giữa không trung, những chiếc cánh rũ ra những mớ bột tiên lấp lánh rớt lưa thưa trong không trung đẹp như bầu trời Bắc cực quang.

Khung cảnh đẹp đẽ khiến Jeongwoo từ lâu đã không còn mơ mộng cũng phải thốt lên vì độ tuyệt mỹ của nó, dòng cảm hứng cứ vậy chạy theo cậu, trong đầu Jeongwoo lại hiện lên một khuôn nhạc.

Đồng thời một đoạn kí ức xa lạ hiện lên trong đầu Jeongwoo, một cậu nhóc áo đen ngồi đàn với chiếc piano màu trắng cũ kĩ, kế bên là cậu nhóc áo trắng ngồi dựa vào người cậu, đôi chân đung đa đung đưa theo nhịp nhạc. Trên tay cậu bé áo trắng còn cầm theo một con búp bê vải chú hề.


—————————————————————
Ở phòng của Jeongwoo lúc nửa đêm.

Mái đầu vàng núp sau cánh cửa lớn, sợi dây đen đung đa đung dưa.

Cạnh.

Cánh cửa tự mở ra, Doyoung nhìn qua ngó lại, cả người cứ lén la lén lút như chiếc mèo rình chuột vậy. Em nhón chân nhẹ nhàng đi về phía giường của Jeongwoo. Phía sau lưng cũng lờ mờ hiện lên đôi cánh lớn của mình.

Doyoung nhìn thấy Jeongwoo đang đổ mồ hôi hột, đôi mày nhíu chặt, cả người vùng vẫy giữa mớ đệm êm và chăn mềm. Em nhẹ nhàng nắm lấy lay Jeongwoo, đôi cánh cũng mở rộng rồi ôm trọn Jeongwoo vào giữa khoảng không của đôi cánh.

Một luồng sáng vàng đi từ tim Doyoung rồi biến mất giữa trán của Jeongwoo, cứ duy trì như thế tầm 5 phút thì luồng sáng hoà tan cùng với cậu rồi ngừng lại. Doyoung gạt những sợi tóc sinh trên trán Jeongwoo, đưa tay lau đi những vệt mồ hôi của Jeongwoo nhẹ như cách cậu lau vụn bánh trên miệng em vậy. Đó là một trong điều hôm nay Doyoung rất thích và học được từ Justin của mình.

Cậu đã không còn dãy dụa nữa, đôi mày nhíu chặt cũng thả lỏng hơn, hơi thở dồn dập giờ cũng đã đều đặn nhịp nhàng hơn. Doyoung học theo động tác của Jeongwoo, vuốt nhẹ tóc cậu sang một bên, ngắm nhìn khuôn mặt đã thả lỏng yên giấc của Jeongwoo rồi nắm tay cậu đến hừng sáng.


Jeongwoo lần đầu tiên sau nhiều năm trải qua những cơn ác mộng, cậu đã có một giấc ngủ ngon, một giấc mơ tuyệt đẹp. Người ta thường sẽ quên đi những điều mình mơ thấy sau 5 đến 10 phút, thế nhưng từng luồng kí ức từ giấc mơ đêm qua ghim chặt vào đầu Jeongwoo. Cậu vẫn cảm nhận được sự nhẹ tênh khi mình được bay giữa không trung cũng những nàng tiên.

Và quan trọng hơn, Jeongwoo nhớ như in khuôn nhạc mà cậu mơ thấy đêm qua.

Cậu nhanh tay lấy quyển sổ đã nằm trong tủ từ lâu của mình, nhanh tay ghi chú khuôn nhạc hôm qua rồi đóng lại. Đã lâu không có cảm hứng như Jeongwoo, một khuôn nhạc nhỏ thôi cũng khuôn trên khuôn mặt đã in nét buồn của mình thêm phần rạng rỡ hơn một chút.

Biết đâu đêm qua mình có thể viết một khuôn nhạc đó, sáng nay đánh thử thì sẽ viết được thêm thì sao nhỉ ?

Nghĩ là làm, Jeongwoo đứng dậy đi thẳng về phía phòng đàn ở kế bên phòng mình, ngồi ngay ngắn trên ghê mở nắp đàn ra. Bàn tay cậu nhấn từng phím theo khuôn nhạc sẵn có trên tay. Chỉ có một khuôn cũng khiến người ra rung động không thôi. Jeongwoo cứ đàn mãi một đoạn nhạc, hai mắt nhắm lại muốn tìm lại cảm hứng từ đêm qua nhưng không thể.

Cảm hứng là thứ cần nhưng lại không thể cưỡng cầu, là một nghệ sĩ Jeongwoo hiểu rõ hơn ai hết về điều đó.

Đành vậy, chỉ có thể hi vọng sẽ còn gặp lại giấc mơ đó vào lần sau thôi.

Leng keng.

Tiếng chuông phát ra từ phía cửa ra vào của phòng đàn, Doyoung đứng phía sau cửa nghiêng đầu nhìn vào trong, khi ánh mắt vừa chạm lấy ánh mắt Jeongwoo, từ phía xa Jeongwoo cũng cảm nhận được ý cười từ phía đôi mắt long lanh ấy. Trái tim chưa một lần rung động của thiếu niên thiên tài cũng nhảy lên một nhịp.

Hôm nay lại là một ngày mới cùng bạn nhỏ Doyoung nhỉ ?


——————————————————————
Sì poii cho mí bà là tất cả những cảnh ở rạp xiếc trong chương một sẽ đều xuất hiện ở các chương sau. Và ngoại hình hay bất kì đồ gì Doyoung đem theo hay gắn liền cùng khi vừa xuất hiện sẽ đều có lý do và liên quan tới 1 phần kí ức của Jeongwoo.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com