.4.
Đã qua hơn một năm, kí ức về anh vẫn như ngày nào in sâu trong tâm trí chị. Chị nhớ anh, chị nhớ Jonghyun của chị, nhớ nhiều lắm. Nhớ nụ cười ngây ngô của cậu bé thực tập sinh khi nhìn chị, nhớ những tiếng gọi 'Chị' rất quen thuộc mỗi sáng hằng ngày, nhớ những biểu cảm vô cùng đáng yêu mà chị đã ngày đêm theo dõi từ trên những sân khấu lớn hay những địa điểm thường ngày. Dường như, mọi thứ đang hiện ra trước mắt chị, không bị xoá nhoà.
Đôi lúc tối đến, khi công việc quá áp lực, chị mở lại tất cả các bài hát của Jonghyun, nghe được giọng hát của anh, chị bất giác mỉm cười. Taeyeon cảm giác như Jonghyun đang ở rất gần bên chị, chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến anh. Và người con trai mang tên jonghyun ấy, đang động viên chị hết mình.
Vô thức nhìn sang bên cạnh, nụ cười trên môi dần nhạt đi.
Một khoảng trống...
" Jonghyun à, chị nhớ em. "
Chị đôi khi vẫn không thể nào tin Jonghyun không còn ở đây, chị còn đang ngờ ngợ lắm. Cái chết sẽ xảy ra với bao nhiêu thần tượng đang ở độ tuổi tươi trẻ nhất vậy? Chị không có giải đáp. Cái chết đến với họ quá nhanh, khiến không một ai có thể lường trước được.
Nếu biết Jonghyun có ý định kết liễu cuộc đời mình sớm như thế, dù có chết Taeyeon chị cũng phải ngăn cản cho bằng được. Vì, chị rất thương jonghyun. Và chị muốn anh phải biết, chị cần anh bên cạnh.
Không ai có thể sống mà không có người thân, bạn bè, Taeyeon chị cũng vậy. Và Jonghyun chính là bạn bè của chị, là người thân của chị. Anh ra đi, khiến chị vô cùng buồn bã, vô cùng đau đớn. Nghĩ tới những ngày tháng sẽ không còn được nghe những tiếng gọi chị hằng ngày hay những tiếng than thở vì lịch trình dày đặc thường xuyên, chị đau khổ đến nhường nào.
Những thứ tưởng chừng đã vô cùng quen thuộc ấy bỗng chốc đã tan biến, mang theo tất cả mọi thứ, chỉ để lại cho chị nỗi chua xót, đau đớn đến tột cùng. Từng ngày, từng tháng trôi qua, Taeyeon cũng đã thích ứng với cuộc sống hiện tại, gọi hẳn là cuộc sống mất đi một người thân.
Chị cũng dần dần mỉm cười, xoá đi những giọt nước mắt ngày nào còn rơi vì anh, vì chị biết, Jonghyun không muốn chị khóc. Chị cũng vui vẻ vì SHINee đã hoàn thành kỉ niệm 10 năm thành lập một cách trọn vẹn và hoàn hảo, càng vui hơn vì anh chắc chắn đã đến bên mọi người vào kỉ niệm 10 năm bên nhau. Tuy Taeyeon không thể nhìn thấy, nhưng chị cảm nhận được. Jonghyun rất thương các thành viên khác, SHINee chính là gia đình thứ hai của anh, mà anh sẽ không bao giờ bỏ mặc gia đình.
Từng giây, từng phút, Taeyeon luôn thầm nghĩ nhưng câu nói muốn gửi đến anh, hi vọng anh có thể nghe được
'Jonghyun à, chị thật sự rất nhớ em, chị muốn được gặp em, muốn hát cùng em, muốn cùng em làm những điều nhỏ nhặt.'
'Jonghyun à, chị giờ đây sống rất ổn, mọi người cũng vô cùng khoẻ mạnh, liệu em có biết được không? Em ở nơi đó thế nào, có ổn không? Có cô đơn không? Chị nhớ em nhiều lắm!'
'Em à, chị phát hành ca khúc mới rồi. Chị muốn em xem nó!'
...Và có thể từ một nơi xa xôi nào đó trên bầu trời rộng lớn kia, Jonghyun đã vô tình rơi nước mắt và gửi lời đến người chị thân yêu của mình
'Chị Taeyeon à, em nhớ chị nhiều lắm. Em sẽ quay về bên mọi người, em sẽ ôm chị thật lâu, chị nhé! Hãy sống thật tốt, mọi người cần chị. Còn em.....sẽ thật vui vẻ ở đây và dõi theo bước chân mọi người ở khắp nơi.'
.End.
#Munie
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com