Khi các nhân vật Jinbaku shounen hanako-kun chơi một ứng dụng vừa Facebook vừa Instagram tên là Instabook. Tính cách nhân vật đôi khi sẽ khác tí. Ở đây mình cho Aoi quen biết với 7 bí ẩn và mokke nha. Bạn nào không thích thì có thể click back.
▪Tác giả: Tiêu Thất Gia▪Converter: Diên Vĩ (truyen.org)▪Editor: Tường An (Anna1412)▪Thể loại: ngôn tình cổ đại, xuyên không, dị giới, huyễn huyễn, HE▪Tổng số chương: 1568 chươngTình trạng bản gốc: Hoàn thành▪Văn án: Mộ Như Nguyệt, truyền nhân thế gia y học Trung Hoa, bị kẻ thù hãm hại mà xuyên đến đại lục Thần Vũ trở thành tiểu thư phế vật Mộ gia bị người ta đánh đập đến chết. Trên Kim Loan điện, một thánh chỉ tứ hôn, nàng bình thản tiếp chỉ gả cho Quỷ Vương gia nổi danh nhất Tử Nguyệt quốc. Người đời đều biết Quỷ Vương gia đần độn ngu ngốc, bộ dạng lại như quỷ, nào ai biết hắn chính người phúc hắc, thâm tàng bất lộ? Mọi người đều cười nhạo phế vật xứng ngốc tử là tuyệt phối, lại chẳng ai biết nàng là thiên tài tuyệt thế? Mộ Như Nguyệt nhìn nam nhân tuấn mỹ như thần trước mắt, nghiến răng nghiến lợi: "Dạ Vô Trần, ngươi dám gạt ta, dáng vẻ ngươi bây giờ giống kẻ ngốc sao?" Quỷ Vương gia cười cười, cưng chiều ôm nàng vào lòng: "Ở bên cạnh nàng, ta cam nguyện làm một kẻ ngốc mặc nàng sai khiến."…
Hường Phấn Everywhere!!! Tim Bay Everywhere!!! :vThích hợp cho những ai đã mệt mỏi vì ngược lâu ngày. Nhàm chán vì các nội dung quá giống nhau.Enjoy nha các Readers! :D…
Tên tác phẩm : Cái Giá Của Nhận Sai Nữ ChủTác giả: Mãn Thành Thì QuangThể loại : Xuyên không, sư sinh, tu chân, phúc hắc hạ niên công, 1×1, HE.Editor : Lạc Thủy Vô TâmDịch Giả : QT Tiên SinhTình trạng RAW: Hoàn (113 chương)Link: lacthuyvotam.wordpress.com…
Tác giả : Trường Sinh Thiên DiệpNhân vật chính: Tạ Nhất x Thương KhâuThể loại: Đam mỹ, hiện đại, tình cảm, ngọt sủng, thần tiên yêu quái, mỹ thực, lịch sử, nhiều CP, kinh dị, sinh con, HE.Số lượng : 159 chương + 10PN…
- Chủ thụ, cổ trang , thụ xuyên- Tác giả : Dualeokhongngot - Tình trạng : 76 chương + 7 phiên ngoại ( hoàn) Văn án : Lưu Triệt là một gay, rất nổi tiếng trong giới. Ngồi gục mặt ở một quầy rượu, xung quanh là đám bạn tốt đang cười nhạo. Đúng vậy y rất nổi tiếng, nhưng là nổi tiếng với đám 0, Lưu Triệt cảm thấy bất hạnh. Bản thân y là 0 nổi tiếng với 0 làm gì? Lưu Triệt cao lớn cường tráng, đường nét góc cạnh tuấn mỹ. Dáng người chuẩn 1 nhưng tâm hồn chuẩn 0. Tâm hồn chuẩn 0 tác dụng gì, đâu ai muốn thượng y. Bị xe đâm, tỉnh dậy liền thấy mình ở một nơi xa lạ, bỗng nhiên có một tướng công và một đứa con. Đây là cố sự của một tiểu thụ phấn đấu không ngừng. Truyện do mình viết các bạn đừng đem đi nhé!…
Đến tương lai tôi là học bá (*)Tác giả: Kỷ Nam Thành(*học bá: chỉ những người học giỏi, ngầu, mà người ta chỉ có thể nhìn mà không thể theo được, hay có thể cho là hotboy học đường, và có n fan theo =)))Thể loại: xuyên đến tương lai, đồng nhân Kiếm Tam, môn phái Trường Ca môn, có cơ giáp, công thụ đều cường, công sủng thụ, 1×1, HE, chủ thụ.Edit: Thủy Lưu LyVăn ánỞ thế kỷ 21, Mạc Vấn chỉ là một chàng trai ba không* chơi nhân vật môn phái Trường Ca trong game Kiếm Tam, đột nhiên một ngày cậu xuyên đến Trái Đất một ngàn năm sau. Là một người dùng đàn cổ Skill (thi triển kỹ năng), Mạc Vấn nhìn cơ giáp gần đó chỉ cần dùng một đấm đã tạc một cái hố to đùng trên đất, cảm thấy áp lực thật lớn...(*không tiền, không nhà, không xe... ta đoán vậy)Tại sao phía Bắc là sói, phía Nam lại trở thành chó đông lạnh? Cái điện thoại di động này là loại cảm ứng, hơn nữa còn là ba sao? Còn nữa, lúc đó, có thể bay lên trời là tàu lửa hay là máy bay?Giáo sư: "Không hổ danh là bạn học Mạc Vấn, không ngờ lại có thể trả lời đúng toàn bộ như vậy.""..."Lời tác giả: Toàn văn vui vẻ thoải mái, ngốc ngếch, tình tiết mới mẻ, độc đáo, tác giả dùng ngôn ngữ dí dỏm miêu tả vai chính dựa vào kiến thức người xưa thoải mái đạt được thành tích tốt. Đối với người theo đuổi là Warner cũng từ từ chối trở nên yêu thích, hai người sớm chiều ở chung, giúp đỡ lẫn nhau, cuối cùng trở thành bạn lữ mà người người hâm mộ. Nhân vật khắc họa sinh động, chọc trúng điểm manh (moe=đáng yêu) của nhóm độc giả.Nguồn: thuyluulyblog…