(15)

//
Không khí ngày giao thừa rất tốt, năm giờ chiều, Hanbin đi với Junhoe, cầm pháo ra sau vườn đốt.
"Tôi không nghĩ anh giữ lại tập tục này đó." Cậu nhìn Junhoe, thật sự thấy chút kinh dị. Thói quen đốt pháo này rất ít thấy ở dân thành phố.
"Mẹ tôi thích, rất có không khí." Hắn cầm một viên pháo, châm lên, "Cậu cẩn thận một chút."
Sau đó ném một cái, tiếng nổ vang ra, giấy đỏ bắn ra đầy đất. Hanbin vui vẻ tới mức hét lên hai tiếng.
"Buổi tối chúng ta cũng đi xem pháo hoa đi." Hanbin đề nghị , có điều đối phương lắc lắc đầu, "Chuyện này chỉ con nít mới làm."
"A..." Hanbin lại bắt đầu tỏ vẻ đáng thương, giả vờ thất vọng khổ sở, chỉ là lần này người nọ không mắc mưu.
"Đi thôi, xem cần giúp gì nữa không." Junhoe nói vậy, Hanbin chỉ có thể theo sau.
Ăn cơm tất niên thường sớm hơn ngày thường, có vậy mới dư thời gian đi chơi đây đó, cơ mà Junhoe chỉ muốn ở nhà.
Mẹ Goo bưng cá kho đặt lên bàn, Hanbin thưởng thức hương vị của một bàn đồ ăn, tán thưởng thành tiếng, "Bác nấu ăn xịn thiệt luôn, thật sự đã vất vả rồi."
"Con thật biết cách ăn nói." Bà cười hiền từ, sau đó lại ra vẻ thương tâm, "June chưa bao giờ biết thông cảm cho mẹ."
"Mẹ đã vất vả rồi." Hắn chỉ có thể nói như vậy, sau đó trong lòng thầm mắng Hanbin đúng là vua nịnh nọ.
"Được rồi được rồi, cái thằng nhóc này." Bà mặt ngoài trách cứ, kỳ thật nội tâm vẫn rất yêu thương hắn, cười một cái rồi bảo Junhoe lấy rượu vang đỏ ra.
Trước khi dùng cơm Hanbin không biết đã chạy tới chỗ nào, mẹ Junhoe gọi mọi người ăn cơm, thấy chỉ có một mình hắn, liền sai hắn đi kêu Hanbin.
"Kim Hanbin." Junhoe gọi với lên lầu, không thấy ai đáp lại nên hô thêm một tiếng, quay đầu chợt phát hiện ánh mắt không vừa ý của mẹ, vội sửa lại, còn kêu lớn hơn một chút. "Hanbin, xuống dưới ăn cơm."
Mẹ dạy gọi thẳng tên người khác là bất lịch sự, nên Junhoe trước nay không gọi cậu ta là Hanbin.
Vì thế lúc người nọ ló đầu ra, biểu cảm trên mặt có phần kinh dị.
"Ăn... Ăn cơm." Junhoe có chút thiếu tự nhiên, liền xoay đầu vào nhà bếp, muốn kiếm chuyện gì đó làm.
Người một nhà cùng quây quần, còn có Hanbin, không khí năm mới càng thêm đông đủ ấm cúng.
"Qua năm mới hy vọng mọi thứ càng thuận lợi!" Bố Junhoe nâng ly, bốn người khẽ chạm, sau đó tự mình uống.
Nghe trưởng bối chúc, tâm tình Hanbin càng vui vẻ, nâng ly đến trước mặt Junhoe, cụng ly mời hắn.
Junhoe lúc đầu ngồi ngốc ra, sau đó cười khẽ, nghĩ bộ dạng nghiêm túc của tên nhóc này có chút buồn cười, lại rất đán gyêu.
Hắn nâng ly, khẽ cụng với cậu, sau đó nuốt xuống.
"Cho anh."
Đôi đũa vừa gắp một miếng thịt bò vào chén là của Hanbin, hôm nay người nọ đột nhiên tốt bụng đốt xuất.
"Cám ơn." Dường như ngồi trước bố mẹ thấy hơi ngại, Junhoe đáp như thế, sau đó nghiêng người qua chỗ cậu, thấp giọng nói. "Hóa ra năm mới có thể làm cậu cải tà quy chính."
"Anh..." Hanbin trừng mắt có chút tức giận, nhưng người kia lại vì bộ dạng hiện tại của mình mà cười lên.
Phải biết rằng Junhoe rất ít cười, đặc biệt là cười to, cho nên chỉ nụ cười khẽ này thôi cũng làm Hanbin khó thở.
"Bố mẹ sang nhà ông ngoại chúc tết, con với Hanbin tự chơi đi." Nghe mẹ dặn dò như vậy, không cần chúc tết người thân khiến Junhoe thấy rất hoải mái, nhưng Hanbin mới càng là phiền phức lớn hơn.
"Muốn ra ngoài không?" Hanbin thò miệng qua hỏi như một đứa nhóc, Junhoe nâng khóe miệng, "Tùy cậu."
"Vậy chúng ta đi xem pháo hoa đi." Sau đó tay hắn liền bị lôi đi, trực tiếp thay giày ra khỏi cửa.
Hai người đi tới quảng trường gần nhất.
Điều may mắn là mấy ngày nay tuyết không rơi, trời cũng không lạnh đến mức chịu không được, khăn choàng màu đỏ quấn kín mít quanh cổ Hanbin, che đi cằm cậu.
"Đẹp quá!" Chỉ vừa đến đã thấy người ta bắn pháo hoa, cậu vội chạy lên.
"Oa! Quá trời luôn!" Cậu đứng nhìn pháo hoa, kinh ngạc cảm thán, sau đó không chút khách khí, bắt Junhoe đứng chờ.
Lúc sau cậu cầm túi đi, vừa bước tới vừa nhảy nhót vui vẻ, muốn tìm một chỗ hơi vắng người, Junhoe chỉ hơi bước chậm chút đã muốn theo không kịp.
"Đi chậm chút coi." Hắn thật sự lười vận động, xung quanh có rất nhiều người nên chẳng thấy thoải mái xíu nào. Lúc hắn đến gần Hanbin, trong tay người nọ đang cầm hai que pháo sáng rực.
"Goo Junhoe, Goo Junhoe!" Cậu hưng phấn kêu lên, sau đó đưa tay tới, "Cho anh, cầm chơi đi nè."
Ngữ khí cứ như đang dỗi dành một đứa nhỏ, nhưng Junhoe chỉ đơn giản là nhận lấy.
Pháo hoa trong tay chiếu sáng rực rỡ, Junhoe hơi cúi đầu nhìn xuống, Hanbin ở bên cạnh đã vung vẩy khắp nơi.
Bọn họ chơi rất lâu, ban đầu Junhoe chỉ đứng cạnh xem người nào đó, lúc sau mặt cũng dày lên, dùng lý do "Sợ cậu đốt không hết." để đốt theo.
"Nè." Hanbin không biết kiếm đâu ra kẹo bông gòn, cầm một que thật lớn đưa cho Junhoe. Tuy rằng Junhoe ngày thường không thích kiểu đồ ngọt này, nhưng hôm nay hắn không có bình thường.
Há miệng ăn, vị ngọt thấm đến đầu lưỡi, Junhoe sau đó rơi vào trận tập kích của Hanbin.
Cậu ta như vậy mà nhè ngay chỗ đông người thế này, hôn lên mặt hắn.
"Cậu vừa làm gì." Phản ứng đầu tiên của hắn là kinh ngạc, nhưng tên kia chỉ dùng thái độ đứng đắn nói, "Goo Junhoe lúc ăn kẹo hẳn nhiên rất ngọt."
Người nọ thật không biết xấu hổ, nhưng hắn lại không phản bác.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com