Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

non

Đôi khi, Diluc nhớ về những buổi chiều chạy rông trên cánh đồng hoang.

Anh ấy có thể chạy một mạch từ đỉnh đồi xuống dòng sông trong vắt dưới ấp. Nhà anh ấy nằm trên đồi, nơi cơ man đất là đất. Dòng họ nhà anh như được thừa hưởng cái gia sản khổng lồ ấy qua bao đời, nơi mà người dân đã quá quen với việc một ngôi nhà to lớn với mái ngói đỏ lẻ loi một mình trên đồi và họ gọi đó là "Đồi Dawn".

Nhưng nó không còn là nhà anh nữa.

Diluc sờ vào tấm biển đá được khắc sắc bén trên cánh cửa "Dawn Winery". Trước khi anh ấy đến tuổi dậy thì, anh đã sớm nhận ra rằng kinh doanh của gia đình thua lỗ khủng khiếp. Mặc dù bố anh luôn muốn giấu con trai mình về việc sắp sạt nghiệp, cuối cùng, họ gần như phải bán hết tất cả đồ đạc quý giá trong biệt thư và chuyển ra một ngôi nhà nhỏ thuê ở ấp. Cả tửu trang đã được đem đi thế chấp. Nhờ vào sự quen biết cũng như mối quan hệ xưa cũ, bố anh có thể lùi thời hạn trả tiền cho căn nhà thế chấp của họ. Thế nhưng sau đó họ cũng không vực lại được cơ nghiệp xưa và không đủ tiền trả nợ. Rượu của Dawn Winery đã không còn độc quyền, Cat's tail hoàn toàn đánh bại họ. Bố anh mất vì mệt nhọc và chứng viêm phổi vào năm ngoái. Bên chủ nợ cũng rất nhân từ và tốt bụng khi lùi hạn dàn xếp việc giao nhà đến nửa năm vì anh còn để tang bố. Nhưng dù thế nào thì căn nhà đáng thương kia cũng phải được giao cho chủ mới.

Diluc đã đến xem ngôi nhà của mình lần cuối trước khi trao nó vào ngày mai.

Căn biệt thự rực sáng hạnh phúc dưới ánh mặt trời, hùng hồn như vị vua trên cả mảnh đồi nay ảm đạm trong nắng hoàng hôn. Mọi căn phòng đều tối om không có ánh nến. Anh ấy rạo quanh trong sân vì không có chìa khóa để vào nhà. Một vài bộ bàn ghế gỗ sam cũ nát vứt vương vãi một góc sân. Diluc thậm chí đã vô tình đạp lên tấm biển hiệu phủ đầy bụi mốc meo. Anh ấy rên rỉ, đau đớn làm sao cho một ngôi nhà từng giàu có. Anh ấy nhìn lại căn biệt thự Dawn một cách hậm hực trước khi quay gót để vô tình nhìn thấy một người lạ mặt ở trước cổng nhà anh ấy. Làn da ngăm nâu khỏa mạnh cùng mái tóc xanh nước biển thẫm màu, và đôi mắt ngoại quốc.

- Ồ, tôi đoán rằng mình không phải vị khách duy nhất dưới hoàng hôn này,- anh ta nói, giọng vui vẻ.

- Xin lỗi vì đã làm phiền, tôi chỉ tiện đường lên đây ngắm cảnh thôi. Và giờ tôi xin phép.

Diluc đáp một cách lịch sử và anh ấy toan bỏ đi.

- Tôi đoán là không. Tôi đã thấy anh đứng nhìn ngôi nhà rất lâu như thể một người sắp phải chia tay một thứ quý giá. Hẳn anh là con trai người chủ cũ của ngôi nhà này phải không ?

Diluc bối rối. Anh ấy đã bị bắt gặp khi đang ngắm nhìn căn biệt thự lần cuối. Nó không phải điều gì xấu xa, Diluc cũng không làm gì trộm cắp cả trừ khi anh ấy có phép thuật và mang được cả ngôi nhà vào túi rồi đem giấu đi, vì đằng nào người mua cũng chỉ chú tâm đến mảnh đất rộng lớn. Nhưng lòng tự trọng trẻ con của anh ấy không muốn bị phát hiện rằng mình đang tiếc nuối những gì còn sót lại trong khi bản thân thì đang nghèo khổ. Ai mà biết được cậu ấm nhà Ragnvindr với nụ cười rạng rỡ như hoàng tử không đăng quang trên ngọn đồi Dawn nay phải sống trong căn nhà nhỏ đang thuê và đi làm thêm cho tiệm đồ chơi.

- Anh là chủ mới của căn nhà, người mà ngày mai tôi sẽ gặp. Vậy anh định chê cười vì tôi đang nhìn vào thứ không còn là của mình,- Anh ấy nới với giọng gắt gọng và đỏ mặt.

Anh chàng lạ mặt kia ngỡ ngàng vài giây rồi phì cười.

- Tôi không có ý đó. Vậy, xin lỗi vì đã làm anh hiểu lầm. Diluc Ragnvindr đúng không nhỉ ? Tôi là Kaeya Alberich, tôi không phải chủ mới của căn nhà, con trai của ông già đó thì đúng hơn. Tôi chỉ đơn giản là ngẫu hứng muốn xem trước ngôi nhà thôi, ai ngờ rằng lại gặp anh ở đây. Vậy, anh có muốn vào đó xem chút với tôi không ?, Kaeya giơ chùm chìa khóa lên và lắc nó.

- Tôi... vào á ?

- Chứ còn ai ở đây.- Kaeya nhìn lại anh với vẻ thắc mắc.

- Tôi hiểu rồi, vậy làm phiền anh,- Diluc bẽn lẽn đáp như thể mình có tội.

Kaeya tra chiếc chìa khóa to nhất vào cửa chính rồi đẩy vào. Cánh cửa lâu ngày không mở kêu "két" một phát. Diluc ho sặc sụa vì bụi. Bố anh ấy mất vì viêm phổi cũng một phần do bụi. Nên anh ấy rất ghét bụi.

- Anh không sao chứ ?

- Tôi không sao, dường như bụi nhiều hơn tôi tượng tưởng.

Họ đi một vòng quanh phòng khách. Tất cả những chiếc sofa quý giá cùng với đồ trang trí đắt tiền đã được đem bán hết nên hầu như chả còn gì cho họ ngắm chỉ trừ cái lò sưởi dán chặt vào tưởng. Chiếc lò sưởi với đá cẩm thạch đã từng tỏa sáng với những tia lửa tí tách mỗi đêm đông.

- Chúng ta đang ở tháng 9, có nghĩa là sắp chuyển mùa rồi. Tôi thấy hơi lạnh , chắc do sắp tối. Anh có lạnh không ?

Diluc không đáp lời, anh ấy đang đắm chìm trong kí ức hồi nhỏ ngồi bên lò sưởi chơi chùng cha.

- Hei, Diluc.

-Vâng ? Tôi xin lỗi vì lơ đãng chút. Anh sẽ lên tầng hai chứ ?

-Chắc chắn rôi,- Kaeya cười. Anh sẽ dẫn đường cho tôi được không ?

- Tốt thôi, dù gì tôi cũng sẽ phải làm điều đó vào ngày mai,- Diluc đáp và dẫn anh ta lên tầng hai.

Tầng hai của họ có bốn phòng, hai phòng ngủ, một phòng sách và nhà tắm. Họ đẩy một cánh cửa, phòng ngủ của bố anh ấy. Nó gần như trống không. Diluc cảm thấy không khí ngượng nghịu. Rõ ràng nhà họ đã chả còn gì, việc đi qua đi lại để ngắm như này trông khá vô ích. Anh ấy mở cửa căn phòng thứ hai và chợt nhận ra suy nghĩ của mình đã sai. Đó là phòng ngủ cũ của anh. Mọi đồ nội thất vẫn còn ở đó, không hề mất đi thứ gì. Chiếc giường rộng lớn của anh, tủ quần áo, chiếc đèn ngủ và cả thú bông hồi nhỏ. Diluc há hốc mồm vì kinh ngạc.

- Thật bất ngờ, tôi tưởng rằng mọi thứ đã được đem đi,- Kaeya chống tay lên cằm, trông có vẻ suy ngẫm

- Tôi ... tôi cũng không biết điều này.

Diluc cảm thấy rằng có vẻ như anh ấy hiểu điều đó là sao. Từ sau khi hai bố con nhà họ chuyển sang ngôi nhà nhỏ ở ấp, bố anh ấy vẫn luôn nhớ về ngôi nhà cũ. Việc ông để lại toàn bộ đồ dùng cũ ở phòng anh có lẽ là do ông ấy mong muốn về một ngày căn nhà sẽ trở về với họ, trở về với con trai ông. Anh ấy thấy mắt mình cay cay.

- Anh ổn chứ, Luc ?

Anh ấy không đáp lời được.

Một vòng tay to lớn ôm trầm lấy anh. Đầu anh ấy áp vào bờ ngực khỏe khoắn của Kaeya.

- Tôi không hiểu điều gì, nhưng tôi đoán ... anh sẽ cần một cái ôm ?

Diluc òa khóc nức nở. Anh ấy vùi mặt vào bờ ngực rộng lớn và cảm giác như đang tan chảy trong cái ôm đầy dịu dàng. Anh cũng chỉ là một đứa trẻ mới lớn.

- Bình tĩnh hơn chưa ?,- Kaeya hỏi và lôi chiếc khăn tay màu xám ra lau lên khuôn mặt lem nhem nước mắt của Luc.

- Tôi ổn,- Luc đẩy tay của Kaeya ra và trùi toàn bộ vào tay áo của mình

- Đừng làm thế, bẩn áo của anh đấy.

- Kiểu gì tí nữa tôi cũng giặt thôi,- anh ấy sụt sịt càu nhàu.

Họ nhanh chóng bước ra ngoài sân vì bên trong ngôi nhà chứa đầy ắp kỉ niệm của Diluc. Trời đã gần như xẩm tối.

- Tôi đoán là đến lúc phải về rồi. Cảm ơn vì đã ... cho tôi mượn chiếc khăn tay. Ngày mai chúng ta sẽ gặp lại để trao đổi giấy t-
kaeya kéo tay anh ấy lại khi thấy anh định bỏ đi.

- Từ từ đã nào. Chà, như thế này thì nhanh quá. Nhưng mà, tôi chắc chắn rằng anh yêu quý ngôi nhà đó đúng không ? Tôi có cách để anh được ở lại trong ngôi nhà đó đấy.

- Được rồi, tôi không phải trẻ con. Anh không cần an ủi tôi kiểu vậy đâu,- Diluc chán nán muốn gỡ tay ra khỏi Kaeya

- Không, tôi không nói đùa.

Kaeya đáp chắc nịch và nhìn anh một cách nghiêm túc.

- Không, có bán rượu cả đời tôi cũng không mua lại được căn nhà đâu. Với lại thật ra tôi không thích rượu

- Không, ý tôi không phải thế ...ôi,- Kaeya lay trán rên rỉ.

- Chứ ý cậu là sao. Cậu biết đó, lương ở tiệm đồ chơi không hẳn là nhiều. ,- Diluc nghĩ về chủ tiệm đồ chơi -người đàn ông tóc cam lúc nào cũng cười toe toét dù quán của họ ế khách thường xuyên, lương của ông chủ so với nhân viên hầu như chả cách xa nhau là bao.

- Anh biết ông cố của chúng ta không ?

- Có lẽ có, họ đã từng quen nhau. Mặc dù sau này đến đời con cháu của họ thì đó chỉ là mối quan hệ xã giao bình thường, và hai bên hợp tác cũng như giúp đỡ nhau dựa trên niềm tin được truyền lại của hai ông cố.

- Ừ, đúng. Chắc bố anh không biết, nhưng ông nội thì lén kể cho tôi hồi tôi còn rất nhỏ, rằng hai ông cụ hẹn ước nếu họ sinh được một đôi trai gái thì sẽ đính hôn ước cho hai đứa trẻ. Rất tiếc là ông cố anh chết sớm quá, và con ông cụ lại là con trai như ông nhà tôi. Thành ra ông cố Alberich tiu nghỉu khi không thể làm thông gia với anh bạn tri kỉ.

- Lần đầu tiên tôi nghe chuyện đó, nhưng điều này thì liên quan gì ?

Kaeya cười ranh mãnh.

- Có chứ. Thân làm cháu thì cũng cần thực hiện ước mơ của ông. Anh cũng không muốn căn nhà rơi vô tay ông già nhà tôi rồi bị phá đúng không. Hay anh cưới tôi đi, như vậy thì chúng ta có thể sống ở ngôi nhà này.

- Vâng ? Tôi nghe không rõ, anh nói lại được không,- Diluc mở to mắt và đang cố tiêu hóa lời của Kaeya, người anh vừa gặp được có một tiếng.

- Làm phu nhân nhà Alberich nhé ?

- Hả ???



(Oneshot ?)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com