Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6

Dạo này Nhân Tuấn như người trên trời, đầu óc cứ lửng lơ lang thang ở đâu chứ không tập trung làm việc, bản thảo bị bên khách hàng giục như đòi nợ. Cũng tại lòng anh xảy ra nhiều xáo động quá. Đơn cử như, anh nhận ra mình không còn quá thích Đổng Tư Thành nữa, cho dù đối phương giờ đây độc thân toả sáng, hào quang tỏa ra thu hút ong bướm như thời sinh viên - thứ từng nắm chặt trái tim anh không buông thì anh cũng chỉ gật đầu, ờ, đúng là anh trai tôi có khác. Thay vào đó, anh lại nghĩ về chuyện Lý Khải Xán muốn cắt đứt quan hệ bạn tình nhiều hơn.

Lẽ nào anh làm gì không vừa ý hắn? Làm anh không còn sướng nữa rồi sao?

Nếu không bị sếp gửi mấy đơn khiếu nại rồi nghe phàn nàn dài như sớ cho tỉnh ra, Hoàng Nhân Tuấn cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn mà mở tab ẩn danh, search cách làm cho chỗ ở dưới khít lại.

Điên rồi. Lý Khải Xán lúc nào cũng làm anh phát điên.

Vài người bạn từ thời đại học của Nhân Tuấn trở về từ nước ngoài, đều là người anh quen thông qua Tư Thành, tuy một năm chỉ gặp nhau vài lần vẫn rất thân thiết, hẹn anh gặp mặt ôn lại chuyện cũ. Tư Thành có việc nên đến muộn, chỉ có anh cùng ba nữ một bạn nam ngồi cùng nhau.

Mẫn San là người huyên náo nhất, cô lật lại cuốn lưu bút cùng hàng loạt ảnh chụp do chính mình sưu tầm từ thời sinh viên, đến mấy tháng trở lại đây mới xin thêm được từ nhiều nguồn nên giờ mới dám khoe, mỗi tấm ảnh đều ghi chú sự kiện nào ngày mấy.

"À à lúc này là đại hội thể thao này. Năm ấy khoa mình coi vậy mà đứng nhất luôn."

Trương Kiệt cũng gật gù, "Khoa mình toàn xếp lớp trên mấy tầng cao nhất của các khu, học hai môn ở hai khu khác nhau xác định chạy sấp mặt, thể lực cũng ngẫu nhiên tốt hơn."

Nhân Tuấn mới đùa, "Có mỗi tao vẫn không khoẻ nổi," trỏ tay vào tấm ảnh chụp mình trước khi bắt đầu đường chạy 3000m, "Khoảnh khắc cuối cùng trước khi hít đất đúng nghĩa đen."

Cả bọn cười phá lên. Đúng là có chuyện như vậy thật, giờ nghĩ lại thấy mắc cười chứ lúc đó căng thẳng lắm. Ngay từ đầu Nhân Tuấn cũng không muốn đăng ký chọn chạy đường dài, chẳng may ngủ quên, lỡ mất thời điểm được chọn theo ý thích, chỉ còn lại mục đó mà thôi. Giảm cân không đúng cách nên sức khoẻ của anh không tốt so với bạn bè. Chạy chưa tới nửa đường là đầu anh đã quay quay rồi, hai chân bủn rủn ngã khuỵu trên mặt đất, những gì nhìn thấy cuối cùng chỉ là đôi giày chạy của người phía trước.

"Đoạn đó vắng người lắm, mày cũng top bét nữa, may mà có cậu hậu bối bế về chứ không cũng nằm đó hết ngày."

Nhân Tuấn vẫn hoài mang khúc mắc, "Tụi bây có biết hậu bối đó không? Tao tỉnh lại thì thấy đang ở phòng y tế, cũng phải năm bảy người khác bị chấn thương nữa nên nhân viên y tế không nhớ ai đưa tao đến."

Bốn người đều nhún vai tỏ ý không biết, nhưng Mẫn San trầm ngâm một hồi rồi nói, "Biết đâu là cậu bạn họ Lý kia không? Tao không nhớ tên gì, nhưng mà là đàn em sau chúng ta một khoá, cái cậu thủ khoa đầu vào ấy."

"À à, Khải Xán hả?"

Hoàng Nhân Tuấn suýt sặc cả nước, "Lý Khải Xán sao lại liên quan ở đây?"

"Haiz, mày lúc nào cũng chỉ bám lấy Tư Thành, chẳng để ý gì xung quanh," Mẫn San thở dài chán chường, "Con mắt tinh thường của tao lúc nào cũng thấy cậu ấy thầm lặng theo dõi mày."

Bọn họ không biết chuyện anh thích Tư Thành, hẳn vì anh giấu giếm giỏi, hoặc vì cái mác 'bạn đồng hương', 'bạn cùng phòng' in dấu quá sâu.

Nhân Tuấn lần đầu nghe đến chuyện Lý Khải Xán như vậy, kinh ngạc trợn mắt, "Tụi bây có nhầm ai không đó? Thằng nhóc đó theo dõi tao làm gì?"

Trương Kiệt cười cười, "Đoán đi. Thật ra không chỉ Mẫn San, cả bọn đều biết đến chuyện của Khải Xán, chỉ trừ Tư Thành vì nó quá bận với hội sinh viên, và cả mày nữa vì mày ngu."

Mẫn San lại chìm đắm vào hồi tưởng, "Này nhé, giờ tao mới nhớ, mày nghỉ học là cậu ấy đến lân la gợi chuyện, dò hỏi lí do liền. Mới đầu tao còn tưởng là hậu bối kính nể mày học giỏi, đe đâu chỗ nào có mày là tao cũng thấy thấp thoáng bóng người đó. Tụi bây có nhớ hôm hội thao, Khải Xán làm cộng tác viên của bên truyền thông trường, cầm máy ảnh chụp Nhân Tuấn mãi không?"

Cả bọn gật đầu lia lịa, nghe nhiều chuyện quá nên Nhân Tuấn thấy lùng bùng lỗ tai, "Khoan, sao lúc đó tụi bây không nói?"

"Lúc đó tụi tao chuẩn bị thi chạy tiếp sức mà. Còn nghĩ là Khải Xán đang chụp sân trường, định gọi mày đi ra chỗ khác cho người ta làm việc mà ban tổ chức đã réo điểm danh rồi."

Mỹ Ân như nhớ ra gì đó, lật lại lưu bút, chỉ chỉ vào một tấm hình, "Đây đây, ảnh tao chụp ngày hôm đó, mày đứng dưới tán cây, nhìn xa xa về phía trái là Khải Xán."

Tận mắt chứng kiến, Nhân Tuấn mới thấy ngỡ ngàng đến câm nín. Anh mặc áo sọc ngang đen trắng, xa xa là cái người đang rất chăm chú đưa ống kính máy ảnh về phía mình. Bao đêm ân ái với nhau rồi, anh không thể nhầm lẫn dáng vẻ ấy với bất cứ ai khác.

Hoàng Nhân Tuấn tạm thời đơ đến mấy phút, nghĩ đi nghĩ lại, hoá ra chuyện gặp được Lý Khải Xán vào ngày tốt nghiệp không phải do tình cờ.

Mọi sự như vỡ lẽ, Nhân Tuấn cười hắt, tức đến buồn cười, thằng nhóc ấy đã rắp tâm dẫn dụ anh ngay từ đầu. Nhưng nghĩ sâu hơn một chút, trên đời liệu có ai như Khải Xán, vì tình yêu mà cam tâm chấp nhận quan hệ bạn tình, nghe anh mỗi ngày lải nhải "không có tư cách, không có quyền".

Bỗng dưng anh lại muốn nhấc máy gọi Khải Xán.

"Em đang ở đâu đấy?"

Khải Xán chưa gì đã thấy rối trí, tưởng rằng anh lại bị Tư Thành cào cấu tim gan rồi, công sức đòi chấm dứt quan hệ để thức tỉnh anh lẽ nào đổ sông đổ bể, "Làm sao?"

Phố đã lên đèn, anh đứng từ ban công trông ra ngoài, khói thuốc quẩn quanh đầu mũi khiến nỗi cô đơn bủa vây mỗi lúc một nhiều, "Nhớ em quá."

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, Nhân Tuấn đều đặn rít thuốc, chắc mẩm người kia vẫn chưa cúp máy.

Giọng hắn chua chát hỏi lại, "Tư Thành yêu người khác rồi à?"

Ở bên Nhân Tuấn một thời gian, hắn cũng biết anh chẳng bao giờ tự động nói mấy câu ngọt ngào, chỉ có thể là hai lí do: một là tự nhiên hứng tình, hai là vì Tư Thành nên hứng tình. Tự nhiên hứng tình lúc trời chạng vạng thì hiếm khi, nên hắn nghĩ là vế thứ hai.

Thái độ của Khải Xán làm anh nghĩ chuyện tụi Mẫn San kể là tiểu thuyết, có ai ăn nói khó nghe với người mình yêu vậy không?

Điếu thuốc gần tàn đến những mẩu cuối cùng, Nhân Tuấn đáp lại bằng vấn đề khác, "Em thích tôi à? Thích theo kiểu yêu đương ấy?"

"Tôi nghe bạn bè kể, trông em rất giống như đang theo đuổi tôi khi còn ở trường đại học. Em vẫn còn thích tôi đến tận bây giờ sao?"

Vứt tàn dư của thuốc vào thùng rác, Nhân Tuấn nghe hắn cười cười, "Ừ, nhưng sắp từ bỏ, có người khác để thích rồi. Anh cũng có Tư Thành, cần gì đến tôi nữa."

Chưa kịp để anh đáp lại lời nào, đầu bên kia vội cúp máy. Khốn kiếp, Hoàng Nhân Tuấn hôm nay không tìm được Lý Khải Xán để dạy lại cách nói chuyện với người lớn thì anh sẽ đầu thai làm con chó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com