Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

7

Nhân Tuấn và Khải Xán có dùng chung một ứng dụng chia sẻ vị trí, anh tức tốc lái xe đến vị trí hắn đang ở, nếu nhớ không lầm thì địa chỉ này là nhà hắn. Lần lữa gần năm phút trước cửa, anh vẫn chưa dám bấm chuông, cho đến khi cánh cửa bị kéo vào trong làm anh hơi hoảng.

"Ơ, anh Nhân Tuấn ạ?"

Người xuất hiện không như mong đợi của Nhân Tuấn, anh hơi thất vọng cười nhạt, "Chào Thần Lạc."

Thần Lạc bảo anh đợi chút rồi nhanh chân quay vào. Nhân Tuấn lúc này mới để ý trước thềm cửa đủ loại giày dép, bên trong cũng truyền ra âm thanh om sòm náo nhiệt, có vẻ là tiệc trong công ty. Chưa đầy mười giây sau, Khải Xán từ từ bước ra, thái độ ung dung thư thả, không như anh cồn cào ruột gan sau cuộc gọi trước đó. Cáu thế nhỉ, Nhân Tuấn rủa thầm, rõ ràng nhỏ hơn mình, mà trông mặt cứ kênh kênh như ông nội mình vậy.

"Lái xe đến à?"

Đấy đấy, lại cái kiểu ăn nói không chủ vị nữa, anh hằn học đáp, "Chứ đi bộ mười lăm cây số hả?"

Bực quá nên anh không nghe tiếng hắn cười khẽ.

Khải Xán mặc áo khoác, lớn tiếng nói vọng vào, "Em đi có việc chút, mọi người thoải mái nhé," sau đó lại cầm tay kéo anh xuống cầu thang thoát hiểm. Chung cư này thuộc loại căn hộ cao cấp, tuy không sang như chỗ anh ở nhưng cũng gọi là đáng sống, tất nhiên là không thiếu thang máy, anh không biết Khải Xán định bày trò gì nữa đây.

"Có làm sao? Chúng ta quang minh chính đại đến mức nói chuyện được ở ngoài à?"

Giọng Khải Xán cợt nhả như gai xương rồng châm chích vào người anh.

Căng thẳng cứ chồng chất, anh lấy gói thuốc ra nhưng bị Khải Xán giật lấy, trông theo hướng nhìn của hắn đến biển báo "cấm hút thuốc", không nhịn được mà chửi thề một câu.

"Anh muốn nói gì thì nói nhanh lên. Bọn họ còn đang chờ tôi."

Nhân Tuấn nhìn thẳng vào ánh mắt không đáy của Khải Xán, lạ thật, vẫn là ánh mắt như mọi khi thôi, sao hôm nay anh lại thấy nó xa lạ và vô tình đến cùng cực, lòng anh có chút quặn thắt, "Em dạo này làm sao thế?"

"Có làm sao đâu," Khải Xán thở dài như hết cách với anh, "Chẳng phải anh nói chúng ta sẽ duy trì cho đến khi anh có thể tiến đến với Tư Thành à? Chính là bây giờ đấy."

Mặc kệ việc Khải Xán cứ mở miệng là nhắc đến Tư Thành, anh chỉ muốn biết một chuyện, thái độ có vẻ khẩn thiết, "Em thích người khác rồi sao?"

Đối diện với đôi mắt lấp lánh như ánh sao của Nhân Tuấn, đôi khi Khải Xán không thể kiềm được lòng mình, muốn nói quách ra là hắn yêu anh rồi chốt sổ luôn. Nhưng nghĩ đến những khi bị Nhân Tuấn cho ra rìa vì Tư Thành, lần này hắn quyết nhẫn tâm đến cùng, "Ừ."

"Người đó... Người đó...," anh lắp bắp mãi, vì chẳng biết lấy tư cách gì để hỏi người đó là ai. Rõ ràng chính anh là người luôn vạch ra ranh giới, tại sao bây giờ lại muốn can dự vào những dự định riêng tư của đối phương?

Khải Xán bình tĩnh quan sát người trước mặt. Xem ra Nhân Tuấn dao động rồi, dẫu từ khi thích mà vẫn chưa biết mình thích như giờ đến tận lúc anh nhận ra tình cảm vẫn còn khá xa, Khải Xán không thề ngăn mình cảm thấy có chút tự hào.

"Vậy... Vậy chúng ta làm bạn được không?" Nhân Tuấn biết mình không thể nhúng mũi vào chuyện yêu đương của Khải Xán, nhưng dứt khoát cắt đứt thì anh chưa đủ can đảm. Có là bạn cũng không thể làm tình nữa, vậy sao anh vẫn ngoan cố cứu vãn cái mối quan hệ này nhỉ?

Khải Xám hừm một hơi dài, bỗng bật cười, "Làm bạn với anh thì tôi được gì?"

Hàng mày của Nhân Tuấn nhướn cao, không nghĩ rằng hắn lại hỏi thế, "Em làm bạn với người khác mà còn so đo chuyện đó à?"

"Ừ," hắn khẳng địch chắc nịch.

"Thế Thần Lạc cho em cái gì, tôi cho em cái đó."

Ồ, vẫn còn ghen tị với Thần Lạc cơ đấy, Khải Xán cố kiềm nén nét cười trên đuôi mắt mình, nghiêm túc so sánh, "Thần Lạc hay dẫn tôi đi ăn mấy quán ngon, còn anh có mỗi việc ăn đúng bữa cũng không làm được."

Cái này Nhân Tuấn không cãi được, nhưng mà cũng là bạn ăn đó thôi, ăn không phải benefit à, sao làm bạn ăn được mà không làm bạn tình được? Mà khoan, anh hơi trầm ngâm, bạn ăn rồi có ăn luôn nhau không?

"Ừm... Vậy... Vậy dự án nào khó nhằn quá, tôi chạy deadline cùng em."

Nghề của họ không giống nhau, nhưng về căn bản là dựa trên cơ sở của ngành thiết kế đồ hoạ, những việc đơn giản thì Nhân Tuấn có thể giúp được. Chuyện này mà đến tai sếp của anh, chắc anh bị đá đít ra khỏi công ty mất, bản thảo chờ anh chốt lần cuối đang xếp thành hàng gồm mấy chục file rồi.

Vốn dĩ Khải Xán cũng không cần lắm, đồng nghiệp như Thần Lạc còn chẳng mấy khi được rớ tới phần việc của anh. Nhưng để Nhân Tuấn có một cái cớ hợp lí ở lại, rồi vun đắp thêm tình yêu dành cho mình, hắn thấy không tồi, "Cũng được."

Định quay đầu đi lên lại nhà, Khải Xán giơ gói thuốc trước mặt anh, "Cái này tịch thu. Không thích làm bạn với người hút thuốc."

Nhân Tuấn tặc lưỡi, gửi tặng hắn một ánh mắt chán ghét cực độ, có ai kết bạn mà ra nhiều điều kiện thế không?

Thấy anh vẫn đứng như trời trồng không nhúc nhích, Khải Xán nhíu mày, "Không vào nhà sao?"

Chẳng mấy chốc anh đã thấy vui vẻ trở lại, còn tưởng hắn bỏ anh đi trước nữa chứ, "Được à?"

"Bạn thôi mà, càng đông càng vui."

Trông thấy vẻ mặt chưng hửng rồi cố lấp liếm đi của anh, Khải Xán lén cười sảng khoái, chơi trò kéo đẩy với anh vui thật.

Lúc quay trở vào, mọi người đều tiếp đón Nhân Tuấn nồng nhiệt, có vài người từng học cùng trường cũng biết đến anh nên cuộc trò chuyện cũng không bị ngắt quãng chút nào. Lúc này một đồng nghiệp nữ mới cao giọng, "Này Khải Xán, nghe Thần Lạc bảo em sắp cưới à? Sao chẳng đả động tí nào với mọi người vậy?"

Cảm nhận được cái lườm của Khải Xán, Thần Lạc giả điếc, hớp một hơi bia thật dài. Khải Xán đáp lời, "Vâng, chuyện chưa thành, em cũng không muốn ầm ĩ."

Điệu bộ của Nhân Tuấn hơi mất tự nhiên. Rốt cuộc là hắn thích người ta đến mức nào mà mới tách ra khỏi anh gần một tháng đã tính đến chuyện cưới xin? Khải Xán không thất đức đến độ nói yêu người nhác trong khi vẫn đang làm tình với anh chứ?

Mọi người phấn khích vô cùng, chẳng mấy khi thấy nhân tài kiệm lời của công ty tiết lộ đời sống riêng tư, "Con cái nhà ai mà may mắn thế? Mà thôi, nếu được em thích thì chắc người kia cũng là cực phẩm."

Được Khải Xán thích là may mắn, Nhân Tuấn thầm khó hiểu, vậy anh cũng từng được hưởng may à? May mắn kiểu gì mà chỉ toàn nghe hắn chế giễu, công kích bằng lời nói, mặt mày lúc nào cũng thái độ, nói một câu cãi một câu chẳng biết nhường nhịn. Điểm xấu một đống như thế, điểm tốt đào đâu ra mà may với chả mắn?

Điểm tốt.

Điểm tốt à? Tự dưng anh hơi ngờ ngợ, ngoại trừ chuyện làm tình giỏi, khách quan mà nói Khải Xán cũng có vài điểm tốt khác.

Khải Xán để ý đến việc anh quen thói xấu sợ mập mà nhịn ăn như đã từng, tin nhắn đều là hỏi về chuyện ăn uống, còn nói anh bỏ hút thuốc cho đỡ hại sức khoẻ.

Khải Xán luôn đến đón anh về bất kể thời gian địa điểm, không cần biết anh lại nổi cơn vô cớ về chuyện gì - mà hầu như toàn là chuyện liên quan đến Tư Thành.

Khải Xán cười chê anh ngu ngốc vì mơ mộng đến người ngoài tầm với, nhưng luôn có mặt mỗi lúc anh gục ngã đớn đau vì tình trường.

Mặc dù lời lẽ quan tâm của hắn cay độc không kể xiết.

May mắn được Khải Xán yêu à, Nhân Tuấn bắt đầu nghĩ ngợi.

Trước đây chắc chắn anh sẽ bỏ qua ngay lập tức, nhưng bây giờ có cái gì đó cứ len lỏi trong lòng, ngột ngạt và thêm chút ấm ức. Anh tò mò về người trong mộng của Khải Xán quá.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com