15.1
Q.15 - Chương 1: LIỀU MÌNH CỨU NGƯỜI
Giọng nói quen thuộc khiến Thượng Quan Tuyền vừa mừng vừa sợ...
- Yaelle?
Người mặc áo đen kéo lớp che mặt xuống, tươi cười nhìn Thượng Quan Tuyền: "Thật ra tôi rất muốn nhìn thấy cô gặp xui xẻo, nhưng mà... chẳng còn cách nào cả, tôi thích cô nợ tôi hơn".
Thượng Quan Tuyền nở nụ cười bất đắc dĩ, cô vốn hiểu rõ cách nói ngoài mặc chua ngoa nhưng thực tế thì rất quan tâm của Yaelle rồi.
- Cô có biết nơi này rất nguy hiểm không? - Thượng Quan Tuyền không khó để tưởng tượng ra bên ngoài bố trí rất nhiều cơ quan nguy hiểm, lần này Yaelle đến đây là quá mạo hiểm. Cô rất cảm kích nhưng cũng không muốn Yaelle vì mình mà bỏ mạng.
Yaelle nghe vậy chỉ nhún vai cười. Sau đó cô lấy một chiếc bình thủy tinh nhỏ quơ quơ trước mặt Thượng Quan Tuyền rồi nói:
- Cô đừng quên chúng ta là đặc công, chưa từng quang minh chính đại hành sự, trước nay toàn dùng những thủ đoạn sau lưng. Sở dĩ Lãnh Thiên Dục không cứu được cô ra ngoài là vì hắn chỉ chọn những cách quang minh chính đại. Mấy gã này bố trí các bẫy ở bên ngoài chẳng làm khó được đặc công chúng ta.
- Xem ra những người ở ngoài gặp họa hết cả rồi à? - Thượng Quan Tuyền cởi trói cho bản thân rồi hỏi.
- Đúng, trong bình này có chứa khí độc, chỉ cần bọn họ hít vào một lượng khí nhỏ thôi cũng đủ mất mạng rồi, không ai thoát được. Chúng ta nên rời khỏi nơi này thôi, nếu không bị người khác phát hiện ra sẽ không thoát được đâu! - Yaelle nhanh chóng lên tiếng rồi đỡ Thượng Quan Tuyền dậy.
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn Yaelle, vẻ mặt đầy cảm kích.
Đây là lần đầu tiên Thượng Quan Tuyền đi ra khỏi căn phòng bị nhốt. Khi cô ra ngoài mới biết có bao nhiêu người đứng canh gác mình, các bẫy được bố trí dày đặc ra sao. Nhưng bây giờ nằm la liệt dưới đất là các thi thể, vẻ mặt xanh tím cho thấy họ đã bị trúng độc.
Đúng như lời Yaelle nói, bọn chúng phòng Lãnh Thiên Dục chứ không phòng được đặc công như Yaelle. Còn Phong cũng không dự đoán được cô đã được Yaelle cứu ra, cho nên dù là kế hoạch tinh vi đến mấy cũng vẫn có sơ suất.
- Hôm qua tôi đã tìm hiểu rất kỹ nơi này rồi, chỉ cần đi ra khỏi khu rừng kia sẽ đến được đường quốc lộ, xe tôi đỗ ở đó, khi đó chúng ta sẽ được an toàn! - Yaelle nói với Thượng Quan Tuyền.
- Cám ơn cô!
Cô không biết phải nói gì nữa, chỉ biết trong lòng rất ấm áp. Dù trong tổ chức hai người khắc khẩu, hay ganh đua so sánh với nhau nhưng bây giờ lại cứu giúp lẫn nhau.
- Phụ nữ có thai đều dài dòng như vậy à? Trước kia cô có thế đâu! - Yaelle vừa nói vừa cảnh giác quan sát xung quanh.
- Yaelle, cô... cô biết tôi có thai? - Thượng Quan Tuyền ngạc nhiên hỏi.
Từ lần Yaelle cứu cô khỏi tay Mạt Đức cho đến nay, cô ấy liền biến mất. Thời gian dài không liên lạc với nhau, tại sao vừa gặp mà cô ấy đã biết được tình hình của cô?
Yaelle nhíu mày, bất mãn lên tiếng: "Xin cô, dù gì tôi cũng là đặc công xuất sắc được chủ thượng huấn luyện đấy nhé, con mắt của tôi đương nhiên tinh tường hơn người khác rồi!". Yaelle bày ra vẻ mặt cô-đang-khinh-thường-tôi nhìn Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền cười, sao cô lại hỏi vấn đề ngốc nghếch như thế chứ?
- Về chuyện của Phong tôi cũng nắm được sơ bộ, thật không ngờ anh ta lại là người của tổ chức. Nhưng bây giờ rõ ràng anh ta đang phản bội lại chủ thượng! - Yaelle nói nhỏ.
Thượng Quan Tuyền thở dài một hơi rồi nói: "Đúng, tôi không ngờ anh ta lại có nhiều tay chân như vậy, những người ở đây chắc chỉ là số ít. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là những người này hình như cũng là người của tổ chức Mafia, rõ ràng thế lực của anh ta càng ngày càng lớn!"
Yaelle gật đầu đồng ý rồi nói: "Đừng nói chuyện này vội, chúng ta mau rời khỏi đây trước đã!". Cô chỉ về phía khu rừng cách đó không xa.
Thượng Quan Tuyền gật đầu, đi theo Yaelle vào khu rừng.
Đây là một khu rừng rậm rạp, cây cối um tùm, cành lá cao vút che khuất ánh mặt trời, ánh sáng trong khu rừng rất ảm đạm, dường như chỉ có vài tia nắng yếu ớt nhưng cũng không chiếu rọi được xuống dưới mặt đất. Rõ ràng trong điều kiện như vậy, các loài thực vật đều sinh trưởng mạnh mẽ, thân cây cao lớn khiến cho khu rừng này vừa an toàn nhưng cũng tràn đầy nguy hiểm.
Bóng cây ánh lên bóng dáng hai người, quần áo của Thượng Quan Tuyền bị mấy nhánh cây lớn đâm vào.
- Tôi thấy khu rừng này chẳng khác gì một khu rừng nhiệt đới cả! - Cô nói nhỏ rồi đẩy nhánh cây chắn người mình ra.
- Cầm cái này đi, nó sẽ giúp cô chặt đứng mấy nhánh cây! - Yaelle dừng bước, đưa con dao găm cho Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền cảm kích cười, cầm lấy con dao găm, tình hình đã khá hơn trước.
- Khu rừng này rất lớn, cô phải theo sát tôi đấy, nếu không sẽ bị lạc đường! - Hai người dừng lại, Yaelle lấy la bàn ra rồi nói với Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền gật đầu.
- Đi thôi, chúng ta đi về hướng đông nam là có thể ra ngoài, đến lúc đó sẽ được an toàn! - Yaelle cất la bàn đi rồi chỉ về phía trước, nở nụ cười tươi.
Nhưng đúng lúc Thượng Quan Tuyền đang gật đầu thì một giọng nói châm chọc cách đó không xa vang lên...
- Hai người muốn rời khỏi đây thì phải bước qua xác tôi đã!
Ngay sau đó, một người đàn ông từ phía sau một gốc cây đi ra, vẻ mặt đầy ngoan độc.
Thượng Quan Tuyền và Yaelle chấn động, đưa mắt nhìn người đàn ông...
- Mạt Đức?
Hai người đồng thanh thốt ra tên của anh ta đầy kinh ngạc!
Sao anh ta lại xuất hiện ở đây?
Sự việc bất ngờ khiến Thượng Quan Tuyền và Yaelle hết sức chấn động, bọn họ không thể ngờ được lại gặp Mạt Đức ở đây...
- Mạt Đức, anh...
Thượng Quan Tuyền nheo đôi mắt lại, sau đó lạnh lùng quát: "Anh có biết mình đang làm gì không?"
Mạt Đức giang hai tay ra rồi nói: "Đương nhiên là biết rồi, tôi chỉ làm theo mệnh lệnh, canh gác ở đây thôi, tôi tuyệt đối không bỏ qua cho bất kì ai muốn chạy trốn!"
- Làm theo mệnh lệnh?
Thượng Quan Tuyền nhíu mày, sau đó lớn tiếng nói: "Đúng là buồn cười, anh làm theo mệnh lệnh của ai? Xem ra anh đã phản bội chủ thượng rồi!"
- Chậc, chậc!
Mạt Đức nở nụ cười vô sỉ rồi lắc đầu.
- Đây gọi là kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, tôi chỉ đang làm đúng nhiệm vụ mà thôi. Đợi đến khi Lãnh Thiên Dục chết thì thời của Niếp Ngân cũng chấm dứt. Chủ thượng ư? Haha, người đó sẽ là Phong Nhẫn, anh ta mới là chủ thượng chân chính của tổ chức BABY-M!
- Cái gì?
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, lập tức siết chặt tay lại.
- Rốt cuộc tôi cũng biết những người không rõ thân phận sau lưng Phong là ai. Hóa ra bọn họ đều là người của tổ chức, trong đó... có cả anh nữa à? Anh là sát thủ đặc công xuất sắc do chủ thượng bồi dưỡng, chỉ vì lợi ích mà bán đứng người khác sao?
- Hừ, chẳng qua Niếp Ngân không biết thức thời mà thôi. Anh ta chỉ là quân cờ trong tay Phong, ở lại bên cạnh người như vậy có mà điên!
Vẻ mặt Yaelle đầy châm biếm, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ bắn thẳng về phía Mạt Đức.
- Ôi, Yaelle, đã lâu không gặp! Lần trước hẳn là cô đã được Thượng Quan Tuyền cứu. Đúng là không đơn giản chút nào! Nếu xét về phản bội thì cô mới là người phản bội chứ, sao cô không lấy thân phận người đã chết để xuất hiện trước mặt Niếp Ngân đi? À... Thượng Quan Tuyền, rõ ràng là cô đã biết chuyện của Yaelle mà vẫn giấu diếm Niếp Ngân, rõ ràng là cô cũng bất trung đấy thôi!
Mạt Đức bước lên một bước, nở nụ cười châm chọc.
Sắc mặt Thượng Quan Tuyền càng thêm đông lạnh.
Yaelle bước lên một bước, đứng chắn ngang trước mặt Thượng Quan Tuyền. Tuy cô biết năng lực của Thượng Quan Tuyền khá hơn mình nhưng giờ cô ấy đang mang thai, đối mặt với tình cảnh phải đánh nhau, cô ấy gặp ít nhiều bất lợi.
- Mạt Đức, hôm nay anh không muốn thả chúng tôi đi cũng phải thả, còn không thì trừ khi anh giết chết chúng tôi đi!
Yaelle lớn tiếng nói với Mạt Đức, đưa tay đặt lên thắt lưng cầm vũ khí ra.
- Xem ra lần này để cứu Thượng Quan Tuyền ra ngoài, cô đã chuẩn bị không ít thứ nhỉ... Nhìn đống thi thể dưới đất là tôi đã biết ngay rồi! Chúng ta từ nhỏ đến lớn sống cùng nhau, tôi có lòng tốt khuyên cô một câu, đối nhân xử thế phải thông minh một chút, nếu không là sẽ chịu thiệt đó. Tình hình hiện tại cô hiểu quá rõ, Lãnh Thiên Dục đang dần đánh mất uy tín của bản thân trước các gia tộc, còn Niếp Ngân vì Thượng Quan Tuyền mà từ bỏ nhiệm vụ, thậm chí còn muốn để cô ta rời khỏi tổ chức, điều này là phạm vào đại kỵ. Giờ người có thể hô mưa gọi gió ở cả Mafia và tổ chức BABY-M chính là Phong Nhẫn. Thời của Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân sắp hết rồi, các cô không phải là muốn ôm thi thể của bọn họ rồi cùng nhau đi gặp Thượng Đế đấy chứ!
Mạt Đức vuốt cắm, chậm rãi lên tiếng, mỗi câu nói đều xuyên thấu vào trái tim Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền cười lạnh rồi lên tiếng: "Mạt Đức, xem ra chúng tôi không đi chung một con đường! Hôm nay anh nói những lời này chẳng qua là muốn lấy mạng của chúng tôi mà thôi. Đừng nhiều lời vô ích nữa, có bản lĩnh thì lấy đầu chúng tôi rồi dâng lên cho Phong Nhẫn đi!"
Mạt Đức lạnh lùng cười, đôi mắt dần đỏ ngầu...
- Hai cô đã nói vậy thì đừng trách tôi không nể tình bạn cũ mà đã ra tay vô tình nhé! - Nói xong, anh ta cũng rút vũ khí của bản thân ra, đâm thẳng về phía Thượng Quan Tuyền và Yaelle.
- Yaelle, hôm nay tôi rất cảm kích vì cô đã đến cứu tôi, cô mau đi đi, tôi không cần cô giúp đỡ nữa! - Thượng Quan Tuyền biết đây là một trận chiến sinh tử, cô không muốn Yaelle vì mình mà bỏ mạng.
- Cô lắm điều thế, bảo vệ tốt bản thân và đứa con trong bụng đi! Đúng rồi...
Yaelle tựa sát vào lưng Thượng Quan Tuyền, ra vẻ thoải mái lên tiếng: "Sau khi cô sinh con, tôi muốn làm mẹ đỡ đầu của nó. Cho nên hôm nay tôi không thể sơ suất được!"
Nói đến đây, vẻ mặt Yaelle dần nặng nề hơn. Cô không hề dự đoán được hôm nay lại gặp phải Mạt Đức khiến tình hình nghiêm trọng hơn rất nhiều. Dù sao hiện tại Thượng Quan Tuyền đang mang thai, cô không thể xác định trong tình huống này, Thượng Quan Tuyền có thể rút lui an toàn hay không. Cô chỉ có thể cố gắng hết sức mà thôi!
- Yaelle...
- Đúng là có tình có nghĩa sâu đậm, dường như khiến tôi cũng cảm động quá! Đáng tiếc... hôm nay các cô nhất định phải chết trong tay tôi...
Nói xong, vẻ mặt Mạt Đức đột nhiên trở nên đông lạnh, sau đó anh ta rút thanh nhuyễn kiếm bằng da ra, là thứ vũ khí cùng loại với vũ khí của Yaelle.
Đặc công đọ sức với nhau có thể nói là có sống có chết, ai cũng dốc hết sức, không ai chịu thua kém người khác. Nhất là trong tình huống nguy hiểm, đặc công đấu với đặc công không dùng những chiêu bình thường mà đều dùng ám khí của bản thân để tranh đấu, đó mới được gọi là chiến thắng vẻ vang.
Điều này Yaelle biết, Thượng Quan Tuyền càng biết rõ hơn, còn Mạt Đức thì quá hiểu!
Một cơn gió thổi qua khiến những chiếc lá rụng dưới chân bay lên, chạm vào mặt kiếm. Thanh kiếm lóe sáng, cắt đứt đám lá khô tạo nên một bầu không khí tiêu điều.
Yaelle rút kiếm lại, chắn trước ngực mình, mắt không rời khỏi Mạt Đức. Thượng Quan Tuyền cũng lấy vũ khí của mình ra. Cỏ bốn lá của cô lúc này kết hợp với đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Mạt Đức.
Vì hai người bọn họ đều biết rõ sở trường của Mạt Đức là dùng kiếm, hơn nữa tài phi đao cũng cực kì cao siêu, bách phát bách trúng.
Lúc này, Mạt Đức thu người lại như một thanh kiếm được cất giấu đi, dù có thế nào cũng không thể nhìn ra ánh sáng lóe của thanh kiếm tốt.
Nhưng càng như vậy thì lại càng chứng minh người này cực kì khó đối phó!
Mạt Đức lại xuất kiếm ra, đột nhiên vươn thẳng tay, thanh trường kiếm lao thẳng về phía trước. Một thanh đao từ trong lòng bàn tay anh ta mạnh mẽ lao vút ra ngoài, thẳng về hướng Thượng Quan Tuyền...
Thượng Quan Tuyền không hề sợ hãi, ánh mắt cô càng thêm lạnh lùng. Cô đột nhiên vung tay lên, cỏ bốn lá lóe sáng rồi lao vút trong cơn gió...
Ánh mắt cô như được nhuộm đỏ màu máu, cô vung tay phi cỏ bốn lá đi rồi nhanh chóng né thanh đao, một vật đen ngòm bay thẳng về phía yết hầu của Mạt Đức.
Cỏ bốn lá được phi ra, so với thanh kiếm còn sắc bén hơn nhiều. Hai ám khí va vào nhau, thanh kiếm bị bẻ vỡ giữa không trung.
Mạt Đức kinh hãi, lập tức lùi về phía sau, lùi cho đến khi lưng anh ta chạm vào một gốc cây.
Yaelle thấy vậy lập tức bước lên giữ chặt Thượng Quan Tuyền rồi nói: "Cô điên à, chẳng lẽ muốn cùng chết với loại người đó à? Có đáng không?"
Nói xong, cô cầm thứ vũ khí sắc bén trong tay lên. Sở dĩ gọi nó như vậy vì nó có hình giống một thanh kiếm nhưng lại có thể tản ra bốn phía, loại lưỡi dao sắc bén này có thể giết chết người chỉ trong nháy mắt.
Yaelle đẩy Thượng Quan Tuyền ra rồi tung chiêu, tung vũ khí trong tay ra, tốc độ của nó nhanh đến mức khiến người khác hoa mắt.
Mạt Đức không thể lùi thêm được nữa liền leo lên cây...
Yaelle cười lạnh, sau đó cô cũng bật nhảy lên cao.
Thanh kiếm cũng bay vút lên trời như những chú chim sải cánh, khí thế bức người, kiếm bay đến đâu, cành lá rụng đến đó, những chiếc lá đung đưa khắp bầu trời tạo ra một khung cảnh vừa giá lạnh nhưng cũng hết sức đẹp đẽ.
Mạt Đức cũng không ngồi yên, nâng hai tay lên, cầm chắc lấy thanh kiếm, đâm xoẹt một phát, lá cây nhẹ nhàng rơi xuống, sau đó thanh nhuyễn kiếm bay thẳng về phía Yaelle.
Yaelle lộn một vòng trong không trung, thanh kiếm trong tay cô hóa thành vô số thứ vũ khí nhỏ bay thẳng về phía Mạt Đức.
Chỉ riêng uy lực của nó thôi đã đủ để đánh bật hồn phách của đối phương, thứ vũ khí này như đang muốn truy đuổi vong hồn khiến người ta không rét mà run, ánh sáng sắc lạnh của nó lóe lên như muốn khủng bố!
Mạt Đức cảm thấy mình đang bị bao vây, toàn bộ thứ vũ khí sắc bén đang bao phủ trong bầu trời lao thẳng về phía anh ta. Dù anh ta có né tránh thế nào cũng không thể né tránh nổi. Anh ta không thể ngờ chỉ một thời gian không gặp, thân thủ của Yaelle đã tiến bộ lên không ít!
Anh ta rống to lên một tiếng, sau đó anh ta vung thanh đao trong tay lên, tiếp nhận những lưỡi kiếm.
Chỉ trong nháy mắt, vô số lưỡi kiếm rơi lả tả xuống phía dưới như một cơn mưa kiếm...
Trải qua trận đấu, Yaelle và Mạt Đức đều bị hao tổn sức lực. Yaelle đứng giữa khung cảnh lá rụng phất phơ, kiếm vẫn chắn trước ngực.
Còn Mạt Đức nắm chặt nhuyễn kiếm trong tay, thanh đao của anh ta đã bị Yaelle cắt thành hai đoạn. Dù sao cũng đều là vũ khí sắc bén, chém sắt như chém bùn...
Mạt Đức dừng lại, lẳng lặng quan sát Yaelle và Thượng Quan Tuyền. Hai cô cũng quan sát anh ta.
Vẻ mặt của ba người hoàn toàn tĩnh lặng.
Sau khi lá cây rơi rụng xuống, cả khu rừng khôi phục lại sự tĩnh lặng, một sự im lặng chết chóc.
- Thật không ngờ, chỉ một thời gian ngắn không gặp mà thân thủ của hai người đã khá lên không ít, chỉ đáng tiếc...
Mạt Đức lạnh lùng nói với Yaelle: "Cô muốn để cô ta rút lui an toàn à? Đúng là nực cười! Cô đừng quên giờ cô ta là phụ nữ mang thai, giết cô ta là chuyện quá dễ dàng với tôi!"
Yaelle đứng chắn ngay trước mặt Thượng Quan Tuyền, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm...
- Muốn giết cô ấy thì bước qua xác tôi trước đã!
- Chậc, chậc...
Mạt Đức ra vẻ tiếc hận lắc đầu nói: "Yaelle, tôi không có hứng thú với cái mạng của cô, tôi muốn... cô ta!"
Đang nói, ánh mắt anh ta lóe một tia sáng khác thường, sau đó bước nhanh lên vài bước, vượt qua được Yaelle, nhanh chóng bổ thẳng vào đầu Thượng Quan Tuyền, lực đạo cực kì sắc bén.
Yaelle còn chưa kịp phản ứng thì Thượng Quan Tuyền đã nghiêng người né tránh...
Mạt Đức không đâm vào trúng mục tiêu lại tiếp tục ra tay, chiêu sau còn mạnh mẽ và nhanh chóng hơn chiêu trước.
Thượng Quan Tuyền vẫn nghiêng người né tránh. Hai người đối mặt với nhau, một người tấn công, một người lùi lại né tránh, khoảng cách giữa hai người khoảng chừng hai thước. Tuy Mạt Đức liên tục tấn công nhưng Thượng Quan Tuyền không phải là không có đường sống. Dù cùng là đặc công nhưng thân thủ của hai người có sự chênh lệch khá lớn.
Thượng Quan Tuyền là đặc công Niếp Ngân tự hào nhất, cho nên dù là thân thủ hay sự linh hoạt cũng nhạy bén hơn nhiều so với Mạt Đức và Yaelle. Chính vì như vậy nên Niếp Ngân mới truyền dạy cho cô nhiều tuyệt kỹ, đây cũng là lý do khiến Mạt Đức không phục.
Hôm nay Thượng Quan Tuyền chỉ né tránh chứ không ra tay không phải vì anh ta là người trong tổ chức, mà là cô sợ làm tổn thương đến đứa con trong bụng.
Dường như Mạt Đức cũng biết sự lo lắng của cô, vì thế anh ta lợi dụng điểm này, tấn công nhanh hơn, tay bổ thẳng về phía trước. Ngay sau đó, thanh nhuyễn kiếm đâm thẳng ra...
Keng... Hai kiếm khí va vào nhau tạo nên âm thanh chói tai.
Nhìn lại, thì ra Yaelle đã dùng kiếm ngăn nhuyễn kiếm của Mạt Đức lại, sau đó cô lại vung tay lên, bổ thẳng về phía trước....
Nhưng sắc mặt Thượng Quan Tuyền đột nhiên kinh hãi, cô hô lên: "Yaelle, cẩn thận..."
Quả nhiên, cô còn chưa nói xong, Mạt Đức đã nở nụ cười thâm độc. Anh ta không phản kích lại đòn tấn công của Yaelle mà từ trong lòng bàn tay xuất hiện một thanh đao nhỏ, thanh đao lóe sáng, đâm vào hai mắt Yaelle.
- A...
Thượng Quan Tuyền còn chưa kịp ngăn cản, Yaelle đã kêu lên một tiếng rồi nhanh chóng lắc người nhưng vẫn kịp tránh thanh đao đó.
Lưỡi đao đâm vào đầu vai cô, chiếc áo bị rách ra, bầu không khí bắt đầu phảng phất mùi máu tanh!
Thượng Quan Tuyền nắm chặt cỏ bốn lá trong tay, ám khí một khi đã tung ra thì lại càng tăng thêm sự lạnh lẽo!
Cỏ bốn lá che chắn trước mặt Yaelle, cô lạnh lùng nhìn thẳng vào Mạt Đức, lạnh giọng nói:
- Trong tổ chức BABY-M, điều tối kị là tự giết lẫn nhau! Phong Nhẫn đã phạm vào tối kị, anh không những không hỗ trợ chủ thượng diệt trừ hậu họa mà còn giết chúng tôi để diệt khẩu. Mạt Đức, anh có khả năng đến mức nào mà còn sống ở trên đời này?
Mạt Đức nhìn vào mắt Thượng Quan Tuyền, ánh mắt của cô khiến trái tim lạnh lẽo sắt đá của anh ta chấn động.
Nhưng anh ta vẫn chậm rãi giương kiếm lên, sự ấm áp nhạt nhòe vừa lóe lên lại lập tức tắt lịm, thay vào đó là sự lạnh lẽo. Thanh kiếm lóe tia sáng bức người như chính anh ta vậy.
Thượng Quan Tuyền thấy anh ta hành động như vậy, cô chậm rãi nhếch miệng lên cười.
Nụ cười của cô có chút đau xót nào, giống như cây tường vi cô độc và tịch mịch giữa trời đông giá lạnh. Vẻ mặt cô đầy cảnh giác.
Mạt Đức còn chưa kịp ra tay, một luồng ánh sáng lóe lên từ trong tay Thượng Quan Tuyền. Anh ta còn chưa kịp rút kiếm ra phản kích, tia sáng đã lao đến ngay trước mắt anh ta.
Mạt Đức tập trung tinh thần, đúng là vừa rồi anh ta định phi đao nhưng không ngờ Thượng Quan Tuyền còn thành thạo hơn anh ta. Dường như thủ pháp này không hề giống với thủ pháp của tổ chức.
Anh ta vội vã đứng thẳng người, mau chóng lùi ra xa.
Thượng Quan Tuyền ra tay không hề lưu tình!
Thật ra chiêu phi đao này là do lúc cô bị mất trí nhớ vô tình nhìn thấy Hoàng Phủ Ngạn Tước sử dụng kỹ thuật này. Lúc đó anh ta phi đao để đuổi giết một con ruồi. Kết quả là con ruồi bị thanh đao cắm thẳng vào một gốc cây.
Có lẽ do được huấn luyện nhiều năm nên Thượng Quan Tuyền rất nhanh nhạy trong việc học hỏi. Không ngờ hôm nay cô lại có thể áp dụng. Nhưng hiện giờ, đối thủ của cô không phải người bình thường.
Cỏ bốn lá được phi ra, phóng vút lên cao như cái miệng khổng lồ của con mãng xà đâm thẳng về phía mi tâm của Mạt Đức. Cô phải tốc chiến tốc thắng, nếu càng kéo dài thời gian thì sẽ càng thêm nguy hiểm.
- Yaelle, cô không sao chứ? - Thượng Quan Tuyền không quên Yaelle đang bị thương.
- Đương nhiêu rồi, chỉ là vết thương bé tẹo mà thôi! - Yaelle nói xong cũng đứng thẳng người lên, cùng Thượng Quan Tuyền ra tay đối phó với Mạt Đức.
Ngay lập tức, màu máu đỏ ánh lên trên thanh kiếm trong tay rồi nhanh chóng biến mất. Mạt Đức còn chưa kịp định thần đã cảm thấy ngực đau buốt. Anh ta cúi đầu xuống, máu đang chảy ướt đẫm ngực áo.
Thân thủ xuất sắc của Thượng Quan Tuyền khiến Mạt Đức càng thêm phẫn hận, anh ta cũng xuất kiếm cực kì nhanh lẹ.
Nhưng khi ba kiếm khí cùng va chạm vào nhau, một tiếng "Keng" vang lên, thanh trường kiếm trong tay Mạt Đức bị yếu thế hơn.
Đáy mắt anh ta toát lên sự khiếp sợ.
Anh ta không ngờ thanh trường kiếm của mình lại bị hai cô gái chống lại được!
Điều nực cười hơn cả là... anh ta lại bị thương!
Yaelle thấy Mạt Đức yếu thế liền vội nói với Thượng Quan Tuyền: "Cô đi trước đi!"
- Không, tôi không thể để cô một mình ở đây được, có đi thì phải đi cùng nhau! - Thượng Quan Tuyền ngoan cường lên tiếng.
Yaelle nhìn Thượng Quan Tuyền, vẻ mặt hết sức lo lắng...
Vì vừa đánh nhau nên cô biết Thượng Quan Tuyền đã mất khá nhiều sức lực, trán cô ấy đã lấm tấm mồ hôi. Yaelle biết nói còn đánh nhau tiếp nữa thì nhất định sẽ làm tổn hại đến thai nhi.
- Cô mau đi đi, chẳng lẽ cô không muốn bảo vệ đứa con trong bụng cô à? Đồ ngốc, mau đi đi! - Yaelle khẩn trương lên tiếng.
- Yaelle...
- Cô yên tâm đi, lần này cô nợ tôi ân tình, tôi tuyệt đối phải đòi lại, sẽ không để bản thân gặp chuyện gì đâu. Cô mau đi đi! - Yaelle vội vàng nói.
Thượng Quan Tuyền nhíu chặt mày lại, cô cũng cảm thấy bụng mình đang đau nhói từng cơn. Cô biết nếu cứ liều lĩnh thêm nữa sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Thượng Quan Tuyền nhìn Mạt Đức, thấy anh ta cũng đang bị thương nên cắn răng nói với Yaelle:
- Đừng hiếu chiến quá, tôi đợi cô trong xe!
Nói xong, cô quay người chạy đi!
- Thượng Quan Tuyền, cô cho rằng mình có thể thoát thân được à? - Mạt Đức thấy vậy liền nhổm người dậy định đuổi theo nhưng lại bị Yaelle chặn lại...
- Yaelle, cô muốn chết phải không?
Sắc mặt Mạt Đức trở nên xanh mét và lạnh lẽo, anh ta không nghĩ ngợi gì nhiều, chống tay đứng thẳng lên rồi xông lên đánh nhau với Yaelle.
Yaelle cũng tiến lên, hai tay chụm vào nhau đấm thẳng về phía Mạt Đức. Sau đó cô xoay người, nhanh tay đập vào người Mạt Đức.
Mạt Đức cả kinh, anh ta cảm thấy khí huyết trong người đang bị kìm hãm, toàn thân tê mỏi, hai tay như cứng đờ lại. Chỉ trong nháy mắt, anh ta bừng bừng lửa giận, dùng sức chống lại sự tê mỏi, vận khí khiến cảm giác đau nhức dần tản đi.
- Mạt Đức, hôm nay anh không chết thì tôi chết. Nếu anh giết tôi thì có thể đuổi theo Thượng Quan Tuyền, nhưng tôi sẽ không cho anh có cơ hội làm việc đó đâu!
Nói xong, Yaelle thừa dịp Mạt Đức còn đang vận khí, vung quyền tấn công anh ta tới tấp, động tác vừa nhanh vừa mạnh, lấy nhẹ địch mạnh, mỗi chiêu thức đều hết sức tàn nhẫn và khôn khéo, khó có thể chống đỡ.
Mạt Đức thấy Yaelle ra tay tàn nhẫn như vậy, sắc mặt lập tức kinh hãi. Anh ta chống vững hai chân, rồi bước chân trái lên, nghiêng người né đòn, một tay để lên ngực, nhanh chóng rút một khẩu súng ra.
Yaelle chấn động, lập tức xoay người lại, cô phát hiện thấy có một thanh đao ở cách đó không xa liền tiến lên, nhanh chóng xông người về phía Mạt Đức. Thủ pháp phi đao của cô không thể so với Thượng Quan Tuyền hay Mạt Đức nhưng cũng đủ để khiến đối phương mất mạng trong lần giao chiến này!
Nhưng Mạt Đức đã bóp cò súng...
Pằng! Pằng!
Hai tiếng súng đòi mạng vang lên, chấn động cả rừng cây.
Thượng Quan Tuyền sắp chạy ra khỏi rừng cây đột ngột dừng bước!
Cô không tự chủ được, cả người run lên, lập tức quay đầu lại nhìn vào khu rừng ở phía sau, trong lòng đầy lo lắng bất an.
Tiếng súng!
Là tiếng súng! Cô không nghe nhầm!
Hô hấp của cô dần trở nên khẩn trương và dồn dập... trực giác nói cho cô biết, người nổ súng là Mạt Đức!
Cô đã hoàn toàn quên mất một chuyện, nếu Mạt Đức đã có tâm giết người thì sao có thể tuân theo quy tắc gì đó được chứ!
Yaelle!
Yaelle! Cô đừng xảy ra chuyện gì!
Cô thầm cầu nguyện trong lòng, mồ hôi tuôn ra ướt nhẹp mái tóc dài, nhưng cô không quan tâm được nhiều như vậy nữa.
Trong rừng cây hết sức yên tĩnh... nhất là nơi Yaelle và Mạt Đức đánh nhau!
Bởi vì... Thượng Quan Tuyền thấy cả hai người đang đều nằm dưới đất!
Cô mở to hai mắt nhìn! Mạt Đức bị một thanh đao xuyên thẳng vào tim, còn Yaelle cũng bị trúng đạn, ngã xuống vũng máu, cả người cô run lên bần bật.
Yaelle...
Thượng Quan Tuyền điên cuồng chạy lại, quỳ gối xuống. Cô xé áo ra, muốn cầm máu cho Yaelle.
Nhưng đôi tay hoảng loạn của cô bị Yaelle giữ lại, đôi tay cô nhuốm đầy máu tươi...
- Thượng Quan... Tuyền, vô dụng thôi... Tôi biết... bản thân không... sống được nữa... Cô... cô mau đi đi... Mạt Đức... chết rồi... Phong... tạm thời... chưa thể... phát hiện ra được... Cô mau trốn đi... trốn xa vào...
Yaelle cố gắng mở mắt nhìn Thượng Quan Tuyền, giọng nói đứt quãng.
- Không...
Thượng Quan Tuyền kêu lên: "Cô không thể chết được, không được chết! Yaelle, cô gắng hết sức cho tôi! Mau, tôi đỡ cô, chúng ta cùng rời khỏi nơi này!"
Nói xong, cô cố gắng đỡ Yaelle đứng lên, bước từng bước ra đến bìa rừng.
- Thượng Quan Tuyền... Bộ dạng cố chấp của cô... sau khi tôi chết vẫn sẽ nhớ...
Yaelle vô lực khoát tay lên vai Thượng Quan Tuyền, giọng nói trầm thấp đứt quãng như sắp chết khiến người khác sợ hãi.
- Tôi không cho phép cô nói vậy. Yaelle, không phải vừa rồi cô nói muốn làm mẹ đỡ đầu cho con tôi sao? Cho nên cô nhất định phải giữ lời, biết chưa...
Thượng Quan Tuyền nghẹn ngào, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy thân thiết với Yaelle như vậy, nhưng không ngờ lại là vào thời khắc này!
Yaelle bật cười nhẹ, dường như đã dùng hết sức...
- Tôi... phải nuốt lời rồi...
Vừa nói, Yaelle vừa vươn tay trái tháo chiếc đồng hồ đeo trên tay phải ra...
- Cô... cầm lấy đi... - Yaelle nói đứt quãng.
- Yaelle, đây là vũ khí của cô, tôi không cần! - Thượng Quan Tuyền giận dỗi.
Đây là vũ khí hạng nhất kể từ khi Yaelle vào tổ chức BABY-M do Niếp Ngân đưa cho. Tuy nó giống một chiếc đồng hồ bình thường như thực tế là một ám khí có tác dụng cực kì mãnh mẽ và hiếm thấy. Nó có thể bắn ra tia sáng lạnh có thể khiến thủy tinh công nghiệp rắn chắc nhất cũng phải vỡ vụn khiến người khác sợ hãi. Nhưng bây giờ Yaelle lại đưa vũ khí của mình cho Thượng Quan Tuyền, vậy là có ý gì?
Có phải cô ấy sắp từ giã sinh mệnh rồi không?
Cô tuyệt đối không cho phép Yaelle làm như vậy!
Yaelle vô lực cố bỏ chiếc đồng hồ vào túi áo Thượng Quan Tuyền...
- Thượng Quan Tuyền, nghe... Hãy nghe tôi nói... Tôi... biết bản thân... không được... Sau này... Cô nhất định phải cẩn thận... Hy vọng... nó có thể giúp cô...
Giọng nói của cô càng ngày càng mỏng manh, hô hấp cũng trở nên yếu hẳn đi...
- Yaelle, cô phải kiên trì lên, chúng ta sắp thoát ra rồi. Cô xem, phía trước là bìa rừng rồi!
Thượng Quan Tuyền cắn răng, cố nén cảm giác bất an để bước tiếp, cô cảm giác được đầu Yaelle đang ngày càng cúi thấp xuống.
- Chẳng lẽ cô quên rồi à, từ nhỏ chúng ta đã luôn ganh đua so sánh với nhau, cái gì cũng phải đem ra so sánh mới được. Yaelle, cô nhất định phải cố gắng vượt qua cửa ải này, chúng ta còn chưa phân thắng bại đâu!
Thượng Quan Tuyền biết lúc này Yaelle đang rất cố gắng, nhưng cô không thể để cô ấy ngất đi được, nếu không Yaelle sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa...
Yaelle nghe vậy, khuôn mặt tái nhợt khó khăn nở một nụ cười. Cô mấp môi đôi môi khô khốc, giọng nói mềm nhẹ vang lên:
- Tôi rất muốn... nhưng... để... kiếp... sau... đi...
- Không! Yaelle, cô mau tỉnh lại đi! Yaelle!
Thượng Quan Tuyền vội vã cất tiếng gọi, mồ hôi toát đầy trên trán cô chạy dọc xuống dưới đất, mỗi bước đi của Thượng Quan Tuyền về phía trước đều để lại vệt máu dài đằng sau...
Đây là máu trên người Yaelle, thật ra trong lòng Thượng Quan Tuyền cũng hiểu... Yaelle không thể vượt qua được!
Hơi thở của Yaelle ngày càng suy yếu, cô thì thào bên tai Thượng Quan Tuyền:
- Xem ra... Phong Nhẫn... đã khống chế... một phần thế lực của... BABY-M và Mafia... Cô trở về... nhất định phải... cẩn thận...
- Yaelle, cô không được chết như vậy, biết chưa hả? Tôi không muốn nợ cô cả đời này!
Thượng Quan Tuyền điên cuồng lạnh lùng quát lên: "Thấy không, ở đằng trước có xe cô đã chuẩn bị rồi. Yaelle, cố chịu đựng đi, tôi sẽ lập tức đưa cô đến bệnh viện!"
Yaelle không thể ngẩng đầu lên được nữa, nhưng vẻ mặt không hề có chút tiếc nuối nào. Cô khó khăn nhếch miệng nở một nụ cười, giọng nói gần như nhẹ bẫng như không khí:
- Như vậy... không phải là rất tốt sao... Kiếp sau... Tôi không hy vọng... sẽ gặp lại cô... Chúng ta... sẽ là những người bình thường... bình thường...
Sau khi nói đứt quãng mấy lời vừa rồi, cánh tay Yaelle rốt cuộc cũng thõng xuống, dọc theo tầm mắt của Thượng Quan Tuyền, buông xuống phía dưới...
- Yaelle... Yaelle...
Thượng Quan Tuyền đột nhiên dừng bước, sắc mặt trở nên tái nhợt, nước mắt lã chã rơi...
Yaelle đã chết!
Cô ấy vẫn chết, cuối cùng cô ấy vẫn không kiên trì đợi đến lúc về xe đã ra đi! Tất cả mọi thứ cô ấy đã chuẩn bị đều là vì cô!
Thượng Quan Tuyền run lên...
Cô không bật khóc, những giọt nước mắt nơi khóe mắt như chảy vào trong tim cô...
Sau đó, cô cắn răng, lại bước tiếp, từng bước một nặng nề...
- Yaelle, cô đang ngủ phải không? Chúng ta lập tức tới...
Giọng nói của cô đầy nghẹn ngào, mỗi bước đi là từng ấy giọt nước mắt rơi xuống. Cô ôm lấy Yaelle, nhiệt độ từ cơ thể cô ấy nói cho cô biết kết cục đã được định sẵn!
- Yaelle, cô thật quá tàn nhẫn, cô muốn dùng cách này để khiến tôi mang nợ cô cả đời sao?
Vì sao?
Vì sao hôm nay cô lại cứu tôi... vì sao...
Thượng Quan Tuyền bật khóc, cả người cô đã dính đầy máu tươi của Yaelle!
- A...
Thượng Quan Tuyền điên cuồng hét to lên, vang vọng khắp khu rừng...
- Phong Nhẫn, Thượng Quan Tuyền tôi nhất định sẽ khiến anh nợ máu phải trả bằng máu...
Từng phiến lá cây nhẹ nhàng đung đưa rồi rơi xuống, ánh mắt Thượng Quan Tuyền đột nhiên trở nên rét lạnh...
Q.15 - Chương 2: LỄ TANG CHẤN ĐỘNG LÒNG NGƯỜI
Bầu trời âm u, mây đen dày đặc bốn phía nhưng lại không hề có giọt mưa nào!
Hội trường tang lễ rộng lớn, không khí đầy tang thương!
Hai câu đối phúng điếu được viết chữ màu trắng, to treo hai bên, chính giữa là di ảnh của giáo phụ William, bốn phía là hàng nghìn đóa hoa lan màu trắng. Mấy chục năm cuộc đời trong Mafia đều được cô đọng trong bức ảnh của một ông già mặt mũi hiền lành, khuôn mặt nở nụ cười mỉm.
Trong linh đường có rất nhiều người mặc quần áo đen đến viếng, biểu cảm trầm mặc và nghiêm trang khiến người ta liên tưởng đến sự hiển hách và uy phong của người chết khi còn sống.
Linh đường được chia làm hai tầng. Tầng dưới là gần vạn người quần áo đen đứng xếp hàng chỉnh tề, có thể gọi là một lễ tang có quy mô cực kì lớn. Tất cả các giáo phụ trong Mafia dường như đều đến đây để được nhìn thấy di ảnh lần cuối của giáo phụ William. Đối với bọn họ, cái chết của giáo phụ William quá bất ngờ khiến bọn họ trở tay không kịp.
Ở phía ngoài cửa là một cô gái trẻ hướng dẫn mọi người đến viếng. Một giáo phụ đến từ Italy bước lên trước, cố gắng đứng thẳng người giữa không gian rộng lớn với hàng trăm người. Ông ta kính cẩn cúi đầu về phía linh đường, rồi lại nghiêng về bên trái bốn mươi lăm độ, hành lễ với gia chủ.
Những người thân của giáo phụ William đều có mặt, người cầm di ảnh của ông chính là cô con gái duy nhất - Phỉ Tô!
Nước mắt của cô ta đã không còn chảy nổi nữa, khi thấy phần đông các giáo phụ đều kính cẩn hành lễ, cô ta cũng cúi người đáp lễ nhưng vẻ mặt lại đầy phẫn nộ.
- Cô Phỉ Tô, xin hãy nén bi thương!
Một giáo phụ bước lên, thở dài một hơi an ủi rồi chau mày hỏi:
- Bây giờ các giáo phụ của Mafia từ khắp nơi trên thế giới đều có mặt ở đây, cô không ngại nói ra người đã giết giáo phụ William chứ? Ông ấy là giáo phụ đức cao vọng trọng, chúng tôi sẽ thay ông ấy báo thù!
Phỉ Tô đang quỳ gối dưới đất liền chậm rãi đứng lên, từ trên cao nhìn xuống...
Giờ phút này, toàn bộ hội trường tang lễ đều lặng ngắt như tờ, dường như đang chờ Phỉ Tô nói ra chân tướng sự việc!
Vẻ mặt của Phỉ Tô đầy bi thương, cô ta vĩnh viễn không thể quên được cảnh tượng trong đêm mưa gió bão bùng ấy, còn có tiếng súng lạnh lẽo vang lên.
Cô ta đi đến chính giữa hội trường, chậm rãi cầm chiếc micro, ngón tay run run, giọng nói cũng đừng đau lòng, từ tốn cất lời:
- Mọi người sẽ sớm nhìn thấy hung thủ thôi, hôm nay hắn cũng sẽ đến đây!
Toàn bộ hội trường vang lên tiếng thảo luận.
Đúng lúc này...
- Lão đại Lãnh Thiên Dục - người đứng đầu Mafia đến viếng...
Tiếng thông báo vang lên, toàn bộ hội trường lập tức yên tĩnh trở lại. Phần đông các giáo phụ đều lộ ra ánh mắt chờ mong, rất nhiều người không hề chú ý đến sắc mặt Phỉ Tô lúc này đã trở nên ngày càng phẫn hận!
Hung thủ giết chết cha cô cuối cùng cũng đã tới rồi!
Hôm nay cô nhất định sẽ vạch trần sự hung ác của hắn!
Nghĩ đến đây, cô ta siết chặt tay lại, ánh mắt đầu hận thù, sắc bén như một lưỡi dao.
Bóng dáng của Lãnh Thiên Dục rốt cuộc cũng xuất hiện trên hội trường tưởng niệm, phía sau hắn là Lôi, Vân và Vũ, không có vệ sĩ khác đi theo.
Hắn cũng mặc bộ vest màu đen, khuôn mặt anh tuấn vô cùng hờ hững. Hắn vừa đi vừa quét ánh mắt sắc bén nhìn di ảnh ở ngay chính giữa hội trường.
- Lão đại!
Tất cả mọi người đều cung kính cúi người xuống hành lễ với Lãnh Thiên Dục, thanh âm đầy nghiêm túc và chỉnh tề vang vọng khắp nơi.
Chỉ có một người không hành lễ, đó chính là Phỉ Tô. Lúc này hai mắt cô ta ngập tràn trong hận thù nhìn Lãnh Thiên Dục, xem hắn đang làm bộ làm tịch!
Rốt cuộc hắn vẫn đến đây! Hắn đến đây để chứng minh bản thân trong sạch và vẫn tiếp tục đóng kịch như trước?
Lãnh Thiên Dục hờ hững gật đầu...
Lúc này, mọi người đều tự giác lùi về phía sau một bước tạo thành một lối đi chính giữa cho Lãnh Thiên Dục.
Hắn chậm rãi bước lên bậc thềm. Hắn liếc mắt đến đây, tất cả mọi người đều như nín thở. Phần đông giáo phụ đều suy đoán xem trước cái chết của giáo phụ William, ngài lão đại sẽ xử lý như thế nào.
Lãnh Thiên Dục đứng trước di ảnh của giáo phụ William, trịnh trọng và nghiêm túc hành lễ cúi đầu. Sau đó hắn lập tức đi đến chỗ để thi thể, khuôn mặt cương nghị và lạnh lùng nhíu chặt lại. Chỉ trong một thời gian ngắn mà cả hai vị giáo phụ có địa vị cao trong Mafia đều chết khiến hắn không thể không nhíu mày suy tư.
Thi thể của giáo phụ William được đặt giữa một chiếc quan tài có màu nâu sẫm, phía trên là lớp kính thủy tinh. Chiếc quan tài này được làm bằng loại gỗ quý của Anh Quốc, Phỉ Tô đã đến tận thủ đô Luân-đôn của Anh Quốc để chuyển về.
Toàn bộ hội trường đều yên lặng, dường như có thể nghe được cả tiếng hít thở nhè nhẹ.
- Phỉ Tô!
Sau khi hành lễ xong, Lãnh Thiên Dục đi đến trước mặt Phỉ Tô, lạnh lẽo hỏi: "Giáo phụ William chết như thế nào?"
Cái chết của giáo phụ William nằm ngoài dự đoán của Lãnh Thiên Dục, khi biết tin, hắn hơi giật mình.
Câu hỏi của Lãnh Thiên Dục khiến mọi người chú ý, tất cả đều nhìn Phỉ Tô, một giáo phụ lên tiếng nói:
- Đúng, cô Phỉ Tô, cô vừa nói hung thủ giết giáo phụ William nhất định sẽ đến đây, rốt cuộc đó là ai? Ngay cả ngài lão đại cũng có mặt rồi, cô mau nói ra đi, ngài ấy sẽ đứng ra làm chủ giúp cô!
- Đúng đấy, cô Phỉ Tô mau nói đi!
Toàn bộ hội trường lập tức sôi trào, tất cả mọi người đều nhao nhao lên nói.
Phỉ Tô nhìn Lãnh Thiên Dục, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm khiến Lãnh Thiên Dục phải cảnh giác...
- Lãnh Thiên Dục, không ngờ rằng hôm nay anh lại tới đây! - Rốt cuộc cô ta cũng đã mở miệng, giọng điệu lạnh lẽo hơn băng.
Lãnh Thiên Dục nhíu mày lại, hờ hững lên tiếng: "Giáo phụ William là giáo phụ đức cao vọng trọng, ông ấy xảy ra chuyện không may, tôi nhất định phải tới rồi!"
Phỉ Tô nghe vậy chỉ cười lạnh rồi không nói gì nữa, lặng lẽ đứng yên quan sát. dieღndannleeeღquydo✬n
Lôi thấy vẻ mặt phẫn hận của Phỉ Tô liền bước lại gần Lãnh Thiên Dục rồi nói: "Lão đại, tình hình không ổn lắm".
Lãnh Thiên Dục hơi giơ tay lên ra hiệu, hơn hắn nghiêng người, chờ đợi hành động kế tiếp của Phỉ Tô.
Phỉ Tô lạnh lùng cầm micro, hít sâu một hơi, lát sau, cô ta mở miệng...
Hầu hết các giáo phụ đều yên lặng, bọn họ đều đang chờ đợi Phỉ Tô nói ra chân tướng sự việc.
- Các vị, tôi là người đã tận mắt nhìn thấy cha tôi bị giết hại!
Giọng nói của Phỉ Tô vừa mềm nhẹ nhưng hết sức lạnh lùng, một câu nói đó khiến tất cả mọi người đều tức giận.
- Cô Phỉ Tô, giáo phụ William là do ai hại chết?
Trong lúc nhất thời, đám giáo phụ đều hết sức phẫn nộ. Kẻ công khai giết hại giáo phụ chính là kẻ đối nghịch với cả tổ chức Mafia, người như vậy bọn họ nhất định sẽ không buông tha.
Phỉ Tô nhìn cảnh tượng trước mắt rồi đột nhiên đưa mắt nhìn Lãnh Thiên Dục, ánh mắt đầy hận ý.
Lãnh Thiên Dục vẫn đứng yên, nhìn thẳng vào mắt Phỉ Tô...
- Các vị giáo phụ, hôm nay mời mọi người làm chủ cho tôi, kẻ sát hại cha tôi hiện giờ đang đứng trong linh đường này, kẻ đó không phải ai khác mà chính là lão đại đứng đầu Mafia...
Phỉ Tô xoay người rồi đột nhiên chỉ ngón tay: "Lãnh - Thiên - Dục!"
Ba chữ được bật ra từ kẽ răng cô ta, đầy phẫn hận!
- Cái gì?
Những lời này của Phỉ Tô có uy lực không thua gì vũ khí hạt nhân khiến mọi người như nổ tung...
Ngay sau đó, cả hội trường sôi trào hừng hực!
Lãnh Thiên Dục đứng yên, nhìn vào đôi mắt đầy lửa hận của Phỉ Tô, lắng nghe lời lên án bén nhọn của cô ta, đôi mắt tối đen của hắn thoáng qua tia giật mình.
Lôi thấy vậy, cảm thấy tình hình đang ngày càng xấu đi...
- Lão đại, sao có thể như vậy chứ, cô Phỉ Tô...
- Cứ xem tình hình trước mắt đã!
Lãnh Thiên Dục trầm thấp lên tiếng. Trước tình hình như vậy, hắn chỉ hơi giật mình rồi nhanh chóng khôi phục lại sự lạnh lùng và trầm tĩnh vốn có.
- Vâng!
Lôi đáp lời nhưng vẫn có chút bất an, anh ta đưa mắt nhìn Vân và Vũ.
Nét mặt của Vân và Vũ cũng đầy buồn bực và cảnh giác.
Còn đám giáo phụ thì không hiểu gì...
Phỉ Tô vừa mới nói gì?
Kẻ giết chết giáo phụ William lại chính là ngài lão đại Lãnh Thiên Dục?
Chuyện này tuyệt đối khiến toàn bộ tổ chức Mafia phải khiếp sợ!
- Cô Phỉ Tô, cô mau nói rõ hơn đi, cô vừa nói...
- Tôi nói rất rõ ràng, kẻ giết chết cha tôi chính là lão đại Lãnh Thiên Dục của các vị! Chính là hắn ta! - Giọng nói của Phỉ Tô đầy bén nhọn mà cũng hết sức đau buồn, cô ta vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn.
Còn Lãnh Thiên Dục cũng không có ý định lên tiếng. Hắn biết có kẻ muốn gây rối, làm tổn hại đến uy danh của hắn trước mặt mọi người. Nếu bây giờ hắn lên tiếng thì chẳng khác nào chịu thua.
- Khụ... khụ...
Một giáo phụ Mafia đến từ Mỹ lập tức bước lên phía trước, ho nhẹ vài tiếng rồi nói với Phỉ Tô:
- Phỉ Tô, cô không ngại nói rõ chuyện giáo phụ William bị giết hại cho mọi người chứ?
- Đúng vậy, cô Phỉ Tô, cậu vội vàng chỉ ra và xác nhận ngài lão đại, vậy cô có chứng cứ gì không, cô bảo chúng tôi dựa vào đâu để tin tưởng cô?
Tất cả những người làm có mặt trong hội trường đều hết sức bất an và sốt ruột, bọn họ không thể tin nổi lời Phỉ Tô vừa nói.
- Tất cả những gì tôi nói đều là thật, không vu oan giá họa cho lão đại của các vị!
Phỉ Tô lại nói tiếp: "Đêm đó chính Lãnh Thiên Dục đã đưa vệ sĩ xông vào biệt thự của cha tôi. Lúc đó tôi vừa từ vườn hoa đi vào liền nghe thấy tiếng động ồn ào ở trên tầng. Vừa chạy lên đến nơi, tôi đã chứng kiến cảnh tượng đẫm máu!
Nước mắt cô ta chảy xuống, giọng nói như không thể chịu nổi thêm được nữa, cả người run lên. Người quản gia đứng sau cô ta cũng không đành lòng liền tiến lên, cầm micro rồi vừa khóc vừa nói:
- Tôi và cô chủ cũng như những người làm khác đều nhìn thấy lão gia bị treo lơ lửng trên cửa sổ tầng ba, vẻ mặt lão gia vô cùng đau khổ. Khi chúng tôi lên đến phòng sách thì hắn ta...
Quản gia chỉ tay về phía Lãnh Thiên Dục rồi lớn tiếng nói:
- Chính hắn ta đã nổ súng bắn vào lão gia... Ngài ấy còn chưa kịp nói được câu gì... đã chết rồi! - Giọng nói của người quản gia cũng run run, ngón tay cũng run lẩy bẩy.
Lời nói của Phỉ Tô và người quản gia khiến cả hội trường lập tức im lặng... bọn họ đều kinh ngạc đến ngây người!
Chuyện này... hình như không giống tác phong của ngài lão đại!
Tất cả các giáo phụ đều biết Lãnh Thiên Dục là người có quyền lực tối cao, dù có phán tội người khác thì cũng tiến hành trên đại điện mới đúng, sao có thể giết người ở bên ngoài như vậy? Đây có thể gọi là tội ác tày trời, còn Lãnh Thiên Dục chưa từng làm vậy!
Nhưng bây giờ Phỉ Tô lại nói...
Tất cả mọi người đều vô cùng khiếp sợ...
Thật lâu sau, một giáo phụ dè dặt cất giọng:
- Phỉ Tô, cô khẳng định người đêm đó chính là... lão đại?
Phỉ Tô ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy bi thương...
- Lãnh Thiên Dục, dù hắn có hóa thành tro thì tôi cũng nhận ra người đêm đó chính là hắn, chính hắn là người đã giết cha tôi! Tôi không vu oan cho hắn!
Giọng nói của cô ta như một thứ vũ khí bén nhọn phá vỡ bầu không khí im lặng!
Người làm đứng phía sau Phỉ Tô cũng gật đầu lia lịa, khẳng định tội danh của Lãnh Thiên Dục!
- Phỉ Tô, cô đang nói bậy bạ cái gì đó?
Chấp pháp Vân tuổi vẫn còn trẻ, không nhịn được nữa lập tức lạnh lùng quát lên.
- Đúng vậy, cô nói năng nực cười quá đấy. Nếu ngài lão đại muốn giết một người thì cần phải ra tay vào lúc đêm hôm, lén lút hành động hay sao?
Chấp pháp Vũ cũng bước lên, vẻ mặt đầy tức giận, anh ta vung tay lên, chỉ vào đám giáo phụ rồi chất vấn:
- Chẳng lẽ các ông cũng tin mấy câu nực cười đó à?
Một câu hỏi khiến đám giáo phụ á khẩu không trả lời nổi. Thật ra bọn họ cũng không tin đây là sự thật, dù sao Mafia mới yên ổn được vài năm, tất cả mọi người tưởng như sống rất yên ổn nhưng vẻ mặt của Phỉ Tô và hành động của đám người làm cho thấy hình như họ cũng không nói bừa. Trong lúc nhất thời, bọn họ không biết nên tin ai.
Lãnh Thiên Dục chẳng nói lời nào, chỉ lạnh lùng quan sát biểu cảm của Phỉ Tô. Thật ra khi nhìn nét mặt của cô ta, hắn cũng đoán được bảy tám phần. Hôm nay hắn đến đây rõ ràng là đã sa chân vào một chiếc bẫy đã được thiết kế tỉ mỉ.
Sự đau khổ của Phỉ Tô không phải là giả tạo. Hắn hoàn toàn có thể nhìn ra được điều này. Rốt cuộc vào đêm giáo phụ William bị sát hại, Phỉ Tô đã nhìn thấy những gì mà cô ta lại khẳng định hắn chính là kẻ giết người?
Trừ khi cô ta thấy hắn!
Lãnh Thiên Dục chau mày... có khả năng này không?
Chẳng lẽ kẻ giết giáo phụ William có khuôn mặt giống hệt hắn? Hoặc là...
Lúc này Lôi lại trở nên trầm ổn và bình tĩnh, anh ta thấp giọng nói bên tai Lãnh Thiên Dục: "Lão đại, xem ra chúng ta trúng kế rồi, kẻ đó có phải là..."
Anh ta không nói gì thêm nữa. Đi theo Lãnh Thiên Dục nhiều năm, chỉ cần nhìn biểu cảm của ngài ấy là anh ta có thể phán đoán được chính xác, vì thế anh ta đột nhiên siết chặt tay lại.
- Nếu hắn đã lên kế hoạch tỉ mỉ như vậy thì chúng ta phải xem bước tiếp theo hắn định làm gì!
Lãnh Thiên Dục khoanh hai tay lại, khuôn mặt lạnh như băng có chút hờ hững.
Phỉ Tô thấy Lãnh Thiên Dục trầm mặc, coi như hắn đang khiêu chiến và miệt thị. Nhất là sau khi hai vị chấp pháp và Vân và Vũ chất vấn, lửa giận trong lòng cô ta lại càng dâng trào...
- Các vị, có lẽ mọi người không biết, trước đó vài ngày, bởi vì cha tôi và chín vị giáo phụ khác nắm trong tay chứng cứ liên quan đến danh dự của Lãnh Thiên Dục, bọn họ đã đến đại điện để hỏi hắn ta. Nhưng rốt cuộc bọn họ lại ra về với vẻ mặt không vui, rồi sau đó không lâu cha tôi lại bị sát hại, tôi nghĩ chín vị giáo phụ kia cũng sẽ gặp bất trắc sớm thôi!
Ngay sau đó, Phỉ Tô đọc tên chín vị giáo phụ kia ra!
- A...
Giọng nói ngạc nhiên và khiếp sợ bật ra khắp hội trường. Đám giáo phụ nhìn xung quanh bốn phía, quả thật không thấy bóng dáng chín vị giáo phụ kia đâu cả, ngay cả người đại diện cho gia tộc của bọn họ cũng không có mặt!
- Chuyện này...
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn Lãnh Thiên Dục, ánh mắt đầy thăm dò, chẳng lẽ lời Phỉ Tô nói đều là sự thật?
- Lão đại, chuyện này... rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Một vị giáo phụ có bộ râu dài khiếp sợ lên tiếng hỏi, bọn họ có thể thấy Phỉ Tô không nói dối.
Phỉ Tô lạnh lùng nhìn về phía Lãnh Thiên Dục rồi nói: "Lãnh Thiên Dục, anh còn định ngụy trang bao lâu nữa? Hôm nay anh không định nói rõ ràng chuyện này hay sao?"
Trước ánh mắt nghi ngờ và lời nói lạnh lùng của Phỉ Tô, vẻ mặt hắn không hề dao động chút nào. Hắn nhếch miệng lên, chậm rãi nói ra mấy từ:
- Tôi không giết ông ta!
Câu nói của Lãnh Thiên Dục như một quả bom nổ tung khiến cả hội trường lại xôn xao.
- Anh nói dối! Lãnh Thiên Dục, tôi muốn anh phải đền mạng!
Phỉ Tô không ngờ Lãnh Thiên Dục lại phủ nhận như vậy. Cô ta đột nhiên xông lên định ra tay đánh Lãnh Thiên Dục nhưng ngay sau đó, Lôi liền đứng chắn phía trước, ngăn cô ta lại... diiii»enda»nle»quyd»on
- Cô Phỉ Tô, xin cô hãy bình tĩnh, nhất định trong chuyện này có hiểu lầm gì đó, ngài lão đại đã nói không giết thì chắc chắn là không giết!
Phỉ Tô căn bản chẳng nghe vào, cô ta chỉ vào Lãnh Thiên Dục, đau đớn kêu lên:
- Lãnh Thiên Dục, đồ ngụy quân tử, dám làm mà sao không dám thừa nhận? Đêm đó tôi còn nói tốt nhất anh hãy giết tôi đi, nếu không tôi nhất định sẽ báo thù thay cha tôi!
- Phỉ Tô!
Lãnh Thiên Dục nhíu chặt mày lại rồi quát lên, giọng nói trầm thấp tràn đầy quyền uy cùng ánh mắt lạnh lùng...
- Tôi nói lại một lần nữa, cũng là lần cuối cùng, tôi không giết cha cô!
Tính nhẫn nại của hắn sắp hết!
Thấy vậy, các giáo phụ không kìm nén nổi liền mở miệng nói:
- Lão đại, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu mọi chuyện không phải do ngài làm thì hôm nay chín vị giáo phụ kia đâu? Chúng tôi biết bọn họ có quan hệ rất tốt với giáo phụ William, hôm nay là lễ tang của ông ấy, bọn họ không thể không đến được!
- Đúng vậy, chẳng lẽ bọn họ cũng đã gặp bất trắc như lời cô Phỉ Tô nói?
- Lão đại, ngài hãy cho chúng tôi một lời giải thích hợp lý đi!
- Tôi thấy mọi người nên tỉnh táo lại đi, ngài lão đại là người thế nào chẳng lẽ chúng ta không biết hay sao? Ngài ấy đã nói là không làm tức là không làm, ngài ấy luôn là người nhất ngôn cửu đỉnh!
- Chuyện này cũng không phải không thể xảy ra, trông cô Phỉ Tô có giống người đang nói dối đâu!
...
Trong chốc lát, cả đám người nhao nhao cả lên như một cơn đại hồng thủy ập vào hội trường, vẻ mặt Lãnh Thiên Dục càng thêm lạnh lẽo.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói khác thường đột nhiên vang vọng khắp hội trường...
Q.15 - Chương 3: HÃM HẠI TRÍ MẠNG
Giọng nói sắc bén và lạnh lùng vang lên như một mũi tên xuyên thủng vào bầu không khí đang đè nén...
- Mọi người cứ yên tâm, đừng nóng vội, cả chín giáo phụ đều đã đến rồi đây! Tôi hoàn toàn có thể chứng thực những lời của cô Phỉ Tô đều là sự thật!
Sau khi giọng nói này vang lên, tất cả mọi người đều kinh ngạc, đồng loạt quay đầu về phía cửa...
Tất cả các giáo phụ đều trợn tròn mắt!
Phỉ Tô cũng sững sờ!
Hai vị chấp pháp là Vân và Vũ cũng đưa mắt nhìn người vừa đến rồi lại quay sang nhìn nhau, không biết nên làm sao!
Lôi cũng quay ra nhìn, khuôn mặt trầm xuống, hai tay siết chặt lại!
Lãnh Thiên Dục chỉ khẽ nheo mắt lại, khuôn mặt tuấn tú như được điêu khắc trông rất hờ hững, toàn thân hắn toát ra sự lạnh lẽo và uy quyền đầy khí phách.
Người vừa đến chính là Phong!
Theo sau hắn ta chính là chín vị giáo phụ !
- Chuyện này... chuyện này... đã có chuyện gì xảy ra ?
Đám giáo phụ trong hội trường không hiểu gì cả!
Không phải Phong là người luôn ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục, là một trong tứ đại chấp pháp hay sao? Trong ấn tượng của bọn họ, ngoài Lãnh Thiên Dục ra thì Phong chính là người có vị thế cao thứ hai, nhưng tại sao giờ hắn lại xuất hiện ở đây...
Chỉ điểm Lãnh Thiên Dục giết người? Tại sao cả chín giáo phụ đều theo sau hắn ta?
Toàn bộ hội trường lâm vào cục diện bế tắc!
- Phong, đồ phản bội, mọi chuyện hôm nay đều do anh lên kế hoạch! - Lôi bước lên một bước, lạnh giọng quát.
Nhóm giáo phụ lại càng chấn động!
Nghe vậy, Phong chỉ lạnh lùng cười rồi nói: "Lôi, sau khi biết những tội ác Lãnh Thiên Dục đã gây ra, tôi đã không ngừng khuyên bảo anh rời khỏi hắn ta, không ngờ anh lại vẽ đường cho hươu chạy, người bán đứng Mafia không phải là tôi mà chính là Lãnh Thiên Dục".
Sau khi nói xong câu đó, hắn rảo bước về phía đám giáo phụ, từng bước lại gần Phỉ Tô...
- Phỉ Tô, tôi biết những gì cô nói đều là sự thật, hãy để tôi và các vị giáo phụ cùng giúp cô!
Phỉ Tô bật khóc, giờ phút này, Phong chính là sứ giả chính nghĩa của cô ta. Cô ta lập tức lùi về phía sau.
Phong cầm micro, nhìn Lãnh Thiên Dục rồi lại đưa mắt nhìn mọi người.
- Các vị, những gì cô Phỉ Tô nói đều là sự thật. Thật ra cho tới nay, Lãnh Thiên Dục chính là người hưởng nhiều lợi nhất từ tổ chức Mafia, vì lợi ích của thân mà anh ta đã cấu kết với chủ thượng Niếp Ngân của BABY-M, đem thông tin mật của tổ chức Mafia tiết lộ ra bên ngoài. Tôi đã đi theo anh ta nhiều năm, tuy nhìn rõ sự việc nhưng không thể làm gì khác. Tôi bèn trao đổi thông tin với giáo phụ William, ông ấy không kìm chế được đã tập hợp với chín vị giáo phụ khác để đi tìm Lãnh Thiên Dục đối chất. Ai biết được Lãnh Thiên Dục lại đề phòng mọi chuyện, tàn nhẫn sát hại giáo phụ William. Sau khi tôi biết chuyện này, sợ rằng chín vị giáo phụ khác cũng gặp nguy hiểm nên đã đi tìm họ ngay lập tức, hơn nữa còn cùng họ đứng ra làm chứng.
Phong nói tới đây liền cố ý dừng lại một chút, hài lòng khi chứng kiến sự kinh hãi của đám giáo phụ bên dưới.
Quả nhiên...
- Lão đại, anh mau giải thích cho rõ ràng đi! Tại sao chấp pháp mà anh tín nhiệm nhất là định tội cho ngài thế này, anh bảo chúng tôi tin anh thế nào đây?
Một giáo phụ của một gia tộc Italy bực tức lên tiếng.
Lời của vị giáo phụ này vừa nói ra đã khiến các giáo phụ khác bất mãn và khiếp sợ, bọn họ đồng loạt nhìn về phía Lãnh Thiên Dục nhằm tìm kiếm một lời giải thích hợp lý.
Phỉ Tô cũng cực kì oán hận nhìn Lãnh Thiên Dục, chỉ hận không thể băm hắn thành trăm mảnh.
- Đúng là nói bậy! Phong là kẻ phản bội, hắn đã phản bội ngài lão đại. Tôi là người rõ ràng nhất chuyện ngài lão đại có cấu kết cùng tổ chức khác hay không, Phong... hắn chính là gián điệp của tổ chức BABY-M! - Lôi phẫn nộ gào lên, ánh mắt sắc bén nhìn Phong.
Phong ra vẻ buồn cười, lắc đầu nói: "Lôi, anh cho rằng mọi người sẽ tin anh sao?" die✲nda»nleq»uydon
Hắn nhíu mày lại rồi tiếp tục lên tiếng: "Mọi người hãy nghĩ một chút xem, nếu tôi thật sự là gián điệp của tổ chức BABY-M phái đến thì tôi đâu cần bôi xấu bản thân và tổ chức như vậy? Rõ ràng là nếu như vậy thì khác nào tôi tự lấy đá đập vào chân mình?
Lời nói của Phong khiến cả đám giáo phụ gật đầu!
- Đúng, chấp pháp Lôi, những lời vừa rồi của anh chẳng có độ tin cậy gì cả! - Một giáo phụ bất mãn nói.
- Mọi người không nên tin lời Lãnh Thiên Dục nói, anh ta chính là kẻ ngụy công tử!
Một trong chín giáo phụ lên tiếng nói, ông ta kích động lên tiếng: "Hôm nay sau khi chúng tôi không cam lòng rời khỏi đại điện, tôi còn nhớ giáo phụ Willilam nói với tôi rằng nếu sau này ông ấy chết đi thì nhất định là do Lãnh Thiên Dục gây ra. Quả nhiên những lời này không sai chút nào".
Phỉ Tô nghe vậy, hô hấp dần trở nên dồn dập, cô ta chỉ vào Lãnh Thiên Dục, cất giọng chất vấn đầy sắc bén: "Lãnh Thiên Dục, đến nước này rồi mà anh còn không nhận tội à?"
Mọi người đều tập trung ánh mắt vào Lãnh Thiên Dục đang lạnh lùng đứng yên một chỗ, nhưng lại kinh ngạc khi phát hiện ra rằng ánh mắt hắn không hề gợn chút sóng nào, thậm chí còn không có vẻ gì là căng thẳng, vẻ mặt còn lóe lên sự bỡn cợt!
Hắn cụp mắt xuống rồi lại ngạo mạn nhìn tình hình hỗn loạn xung quanh, dáng người cao lớn đứng yên không hề nhúc nhích!
Sự ồn ào bất an dần lắng xuống...
Lát sau, Lãnh Thiên Dục mở miệng, không hề giải thích gì mà chỉ hỏi Phỉ Tô một câu...
- Phỉ Tô, cô khẳng định người đêm đó là tôi?
Phỉ Tô nghe vậy liền sững người trong giây lát. Sau đó, vẻ mặt bi thương thoáng qua sự nhục nhã:
- Đúng, cả đời này tôi không thể quên kẻ đã giết cha tôi. Anh chỉ cười lạnh một cái rồi lập tức nổ súng mà không nói câu gì, đồ nham hiểm! - Cô ta nghiến răng nghiến lợi đáp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com