Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 25

Sau buổi chụp hình, Hạ Chi tung tăng đi shopping. Vì Jenny có hẹn trước nên cô đành thui thủi một mình. Tuy vậy, cô cũng mua cho Jenny rất nhiều quần áo. Ở nơi đây, chị ấy chính là người mẹ thứ hai của cô. Luôn quan tâm, động viên, an ủi cô trong mọi tình huống. Đôi lúc chị ấy cũng phát cáu lên vì cái bệnh ngủ như chết của Hạ Chi. Để có thể gọi Hạ Chi dậy đúng giờ quả đúng là cực hình.

Hạ Chi đang tung tăng trên đường, bỗng nghe phía sau có người hô lên.

"Cướp! Cướp!"

Hạ Chi theo phản xạ quay người lại. Cô thấy một cậu thanh niên mặc nguyên một cây màu đen, đeo khẩu trang, đội mũ kín mít, tay cầm một cái túi xách của phụ nữ. Hắn đích thực là cướp rồi! Phía sau hắn có một người phụ nữ khoảng 30, 40 tuổi gì đó đang đuổi theo.

Thấy mấy người đi đường vẫn thờ ơ như không có chuyện gì xảy ra, Hạ Chi khẽ nhíu mày một cái. Gì chứ? Họ là bị mù, bị điếc hết rồi sao?

Thấy tên cướp đang chạy về phía mình, Hạ Chi cố ý giơ một chân ra chắn ngang. Vì quá chú ý chạy mà tên cướp đã không để ý đến cái chân của Hạ Chi.

Rầm...

Bất ngờ vấp phải chân Hạ Chi khiến tên cướp ngã xuống đường. Hắn quay lại trừng Hạ Chi một cái sau đó đứng lên chạy tiếp.

"Là muốn chạy sao?"

Hạ Chi bốc cục đá gần đó ném một phát về phía tên cướp.

Bụp...

Bị cục đá ném vào chân, tên cướp mất đà ngã mạnh xuống đất. Để phòng hắn chạy nữa, Hạ Chi nhanh chóng phi tới dậm chân lên lưng hắn ấn xuống. Đừng thấy cô nhỏ mà ăn hiếp nha! Karate đai đen đàng hoàng đấy!

Hạ Chi sau khi đạp cho tên cướp vài đạp, giật lại túi xách trong tay hắn cũng thả cho hắn đi. Không thả hắn đi cô cũng đâu biết phải làm gì với hắn.

"Dạ, túi xách của bác đây ạ! Bác kiểm tra xem có mất gì không?"

Sau khi kiểm tra một lượt không thấy mất thứ gì quan trọng, bà Park cảm ơn Hạ Chi rối rít.

"Thật cảm ơn cháu quá! Nếu không có cháu chắc bác không biết phải làm thế nào?"

"À, không cần cảm ơn cháu đâu ạ! Chuyện nhỏ ấy mà, hì hì. Nhà bác ở đâu, cháu đưa bác về!"

"Không cần làm phiền cháu vậy đâu. Có thể cho ta số điện thoại không? Nếu có thời gian ta mời cháu uống nước."

"Dạ, không cần đâu ạ! Vậy cháu xin phép đi trước. Chào bác!"

Hạ Chi nhanh chân chạy. Cô làm việc gì cũng không mong người khác trả ơn. Tuy bỏ đi hơi mất lịch sự một chút nhưng không sao, nếu ở lại một chút nữa chắc cô sẽ xiêu lòng mà cho bà ấy số điện thoại mất.

Bà Park nhìn bóng Hạ Chi khuất dần trong đám đông mà lòng buồn rười rượi. Cô gái ấy thật tốt bụng. Rất tiếc lại không xin được số điện thoại. Nếu có duyên sẽ gặp lại thôi!

Hôm nay, SM mở lớp chiêu sinh thực tập sinh mới nên mới sáng sớm trước công ty đã đông nghịt người. Hạ Chi vốn dĩ chẳng muốn đi nhưng mấy cái anh chàng nhà EXO cứ tra tấn lỗ tai cô làm cô không đi cũng không được. Gì chứ? Tới đây hít bụi à? Ở nhà ngủ không phải sướng hơn sao?

Trong khi mọi người đều nhún nhảy, lắc lư theo điệu nhạc thì Hạ Chi ngồi một góc ngủ gà ngủ gật. Chanyeol thấy vậy quay sang cốc cho cô một cái rõ đau.

Cốp.

"Á... chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?"

"Nước dãi của em sắp chảy thành sông rồi kìa. Thật mất hình tượng mà."

"Hứ... đáng ghét. Chỉ giỏi ăn hiếp tôi."

Tên Chanyeol đáng ghét, xấu xa... Hạ Chi ngồi chửi thầm Chanyeol không thôi.

"Người tiếp theo, Hạ Chi."

Tiếng anh MC vọng tới tai khiến Hạ Chi bỗng giật thót tim. Chắc chỉ là trùng tên thôi, cô đâu có đăng ký.

"Theo thông tin tôi có được thì cô ấy đã là lính nhà SM nhưng muốn thử sức ở lĩnh vực ca hát. Chúng ta cùng giành cho cô ấy một tràn pháo tay nào!"

Hạ Chi chết đứng tại chỗ. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Hạ Chi. Một vài người lên tiếng mỉa mai.

"Là muốn gây sự chú ý sao? Đúng là đồ mặt dày."

"Gì chứ? Cô ta là đang khoe mình là lính nhà SM đấy à! Thật trơ trẽn."

"..."

Phía trong hậu trường, Tae Yeon quan sát không bỏ sót một cử chỉ nào của Hạ Chi cộng thêm những cái nhìn mỉa mai, khinh thường mọi người dành cho Hạ Chi, trong lòng Tae Yeon hả hê không thôi.

Nhìn thấy nụ cười đầy thích thú của Tae Yeon lấp ló sau hậu trường, Baekhyun hiểu ra kịch vui này từ đâu mà có rồi!
Hạ Chi lưỡng lự cả ngày, quyết định lên sân khấu. Dù là ác ý của ai nhưng nếu cô bỏ đi lúc này bọn họ sẽ bảo cô là đồ giả tạo.

Hạ Chi lấy hết dũng khí bước lên sâu khấu. Nhưng một cánh tay đã giữ cô lại.

"Nếu không muốn em không cần phải gượng ép bản thân."

Là Baekhyun sao?

"Em không sao. Anh an tâm đi."

Ca hát là sở thích đầu tiên của Hạ Chi. Nhưng vì nhà cô không có điều kiện và ngoại hình của cô không được đẹp lắm nên cô đã từ bỏ ước mơ đó. Hôm nay, tại nơi đây cô cũng muốn thử sức một chút. Nơi đây là lò đào tạo idol nhất nhì Hàn Quốc, nếu cô được mọi người công nhận thì đó quả là một điều đáng mừng. Còn việc cô có muốn tiến thân vào con đường ca hát ở showbiz Hàn đầy cạnh tranh, khốc liệt này thì còn phải coi thử đã.

Vì không có sự chuẩn bị trước nên Hạ Chi cũng không biết hát bài gì. Cuối cùng cô chọn Beautiful của Baekhyun. Cô rất thích bài hát này.

Mọi người có chút kinh ngạc khi Hạ Chi cất tiếng hát. Cô ấy có một giọng hát trời phú, khả năng phiêu của cô ấy không kém Baekhyun là bao.

Chưa bao giờ Hạ Chi cảm thấy mấy phút trôi qua mà lâu như cả một thế kỷ. Hạ Chi chỉ mong sao bài hát nhanh kết thúc để cô còn xuống khỏi cái sân khấu quỷ quái này! Kết thúc bài hát mà đến một tiếng vỗ tay cũng không có khiến Hạ Chi nên xem xét lại lời nhận xét khen cô hát hay. Cô hát tệ đến vậy sao?

Bốp... bốp... bốp...

Một tiếng vỗ tay vang lên và nối tiếp sau đó là cả hội trường đều tràn ngập tiếng vỗ tay.

Bốp... bốp... bốp... bốp...

"Tôi là tác giả ca khúc mà bạn vừa mới hát. Thật ra tôi sáng tác ca khúc này dành riêng cho chất giọng của Baekhyun. Nhưng khi tôi nghe bạn hát tôi nghĩ là tôi nên nghĩ lại. Bạn có một chất giọng rất tốt. Nếu được đào tạo thêm một chút tôi nghĩ con đường ca hát của bạn sẽ gặt hái được rất nhiều thành công. Cảm ơn bạn đã cảm nhận hết cảm xúc và suy nghĩ của tôi qua từng nốt nhạc tôi gửi gắm vào Beautiful."

Hạ Chi nhận được rất nhiều ý kiến tích cực từ phía ban giám khảo. Đoạn clip của cô được cư dân mạng chuyền tay nhau một cách nhanh chóng. Đa số mọi người đều dành lời khen về khả năng hát live của cô.

Tae Yeon quăng luôn máy tính bảng xuống giường. Mục đích ban đầu của cô là khiến Hạ Chi mất mặt, cuối cùng thì sao chứ? Thật tức chết đi được.

"Cậu nên dừng lại đi. Tình yêu vốn là thứ tình cảm xuất phát từ hai người một cách tự nguyện. Có bao giờ cậu nghĩ, sau những việc làm đó của cậu, Baekhyun sẽ chấp nhận cậu sao? Nói không chừng anh ấy sẽ càng tránh xa cậu hơn mà thôi! Cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng toàn màu hồng, tình yêu cũng vậy! Hãy cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Tíw chỉ nói vậy thôi! Cậu tự suy nghĩ lấy!"

Sunny bỏ ra ngoài để Tae Yeon ở lại trong phòng một mình. Cô là... đã sai rồi sao? Những giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên gò má Tae Yeon.

Tình yêu giống như một viên thuốc kích thích. Có lúc nó đưa ta lên tận chín tầng mây xanh nhưng cũng có lúc nó lại đẩy ta xuống vực sâu thăm thẳm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com