Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4

Park Jimin nhìn bức ảnh trong điện thoại tay có chút run run, cậu cảm thấy lạnh cả sống lưng rồi. Nhìn ra phía cửa ra vào.

Cạch..cạch...

Tay nắm cửa bắt đầu xoay tròn như có ai đó ở ngoài cố mở nó ra vậy. Park Jimin hiện tại chỉ đứng chôn chân tại chỗ nhìn ra phía ngoài cửa.

Cạch..cạch

Tiếng đập cửa cùng tiếng khoá càng lúc càng gấp gáp hơn. Chỉ đến khi ngoài cửa phát ra tiếng vỡ đồ thì cậu với kịp phản ứng mà chạy ra ngoài. Đôi bàn tay run run chuẩn bị mở khoá cửa.

Cạch!

Bên ngoài không có ai!

Ngoài hành lang trống không và một chiếc bình hoa đã vỡ vụn thì không còn ai nữa. Park Jimin chân run lẩy bẩy, ai lại đi nhát ma vào đêm hôm như thế này vậy.

Cậu cúi người nhặt một miếng sứ vỡ trên sàn rồi ngờ ngợ gì đó. Hoạ tiết này rất quen, cậu đã từng thấy nó ở đâu đó rồi.

Phải, là chiếc mình sứ trên bàn thờ của ngôi nhà hoang sau trường!

"N-nhưng ai đã mang nó đến đây...?"

Tiếng bước chân trên tầng mái?

Park Jimin đặt mảnh sứ xuống rồi chạy đến cuối hành lang, nơi có một chiếc cầu thang dẫn lên tầng gác mái. Cậu nghe thấy tiếng bước chân, muốn lên kiểm tra thử nhưng cửa đã bị khoá mất rồi. Chết tiệt thật.

Park Jimin đành ngậm ngùi đi về phòng, nhưng cậu luôn có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm mình. Nhưng khi ngoảnh ra thì lại chẳng có ai. Không phải cậu stress rồi tự ảo tưởng ra đấy chứ?

Đến cửa phòng, Park Jimin nhặt những miếng sứ và mang nó vào bên trong. Chuyện này càng lúc càng kì lạ rồi...

***

Sáng hôm sau, như thường lệ thì hôm nay sẽ có tiết thể dục. Haiz, tiết Park Jimin ghét nhất đây. Cậu sẽ lại lấy cớ đau bụng để ở trên lớp hehe.

"A, Chae Hyun, tao đau bụng. Xin thầy hộ tao nha."

Park Jimin m bụng nằm vạ vật ở trên mặt bàn, mặt cậu nhăn lại tỏ vẻ đau đớn.

"10 điểm diễn xuất. Lần sau dùng chiêu khác đi nhé." Kwon Chae Hyun vứt cho Park Jimin một ánh mắt kì thị rồi quay đi.

Tuyệt, cậu sẽ ngủ bù cho tối hôm qua. Vì hôm qua tầm 12 giờ trên gác mái có chiếc chân cùng tiếng vỡ đồ liên tục khiến cậu không thể nào vào giấc được. Chết tiệt thật chứ!

"Chào cậu, cậu là Park Jimin đúng không?"

Chỉ vừa lim dim thì một bàn tay đã bám lấy vai của cậu khiến cậu choàng tỉnh.

"Xin lỗi vì đã làm cậu giật mình. Có người đã nhờ tớ đưa cái này cho cậu."

Một bạn nữ xinh xắn đang giơ ra một bức thư nhỏ màu vàng cũ. Nhưng thứ Park Jimin quan tâm là trên bức thư có một kí hiệu vô cùng quen mắt, cậu liền giật lấy bức thư rồi cất vào túi áo. Có vẻ kiểu đuổi khéo này có hiệu nghiệm rồi, bạn nữ kia rất biết điều liền xin chào rồi đi mất.

Lúc này Park Jimin với mở tờ giấy nhỏ kia ra nhìn một lúc. Nó đúng là một hình cối xay gió, Jeon Jungkook nói chuẩn đấy.

"Gì đây?"

Park Jimin nhíu mày, trong thư là những chữ cái loằng ngoằng của như của trẻ em với tập viết. Lá thư cũ kĩ và những nét bút nghệch ngoạc. Ai đã đưa cái này cho cậu?

"Trốn tiết à?"

Cái đm, lại là Jeon Jungkook. Cậu ta cứ như một bóng ma lúc ẩn lúc hiện chớp nhoáng quanh cậu vậy.

"Lần sau đừng có mà xuất hiện bất thình lình như vậy." Park Jimin cau mày, đưa bức thư cho Jeon Jungkook.

"Dịch."

Jeon Jungkook nhận lấy tờ giấy cũ đã nhàu nát rồi ngồi xuống. Nhìn kĩ một lúc, đây là loại giấy đã ngừng sản xuất từ lâu rồi, đâu đó cũng phải 7-8 năm.

"Ai đưa cho cậu cái này?" Jeon Jungkook hỏi.

"Không biết, có người nhờ bạn nữ lớp bên cạnh đưa cho tao." Park Jimin thành thật trả lời.

"Loại giấy này ngừng sản xuất 8 năm trước rồi."

Jeon Jungkook đưa tay miết tờ giấy sần sùi đã bị bào mòn qua năm tháng.

"Nhìn nó như với bị đào từ dưới đất lên vậy nhỉ?"

Jeon Jungkook thấy Park Jimin bày ra vẻ mặt cực kì căng thẳng thì lại có chút muốn ghẹo gan.

Nhưng chắc là thôi, nhìn cậu ta căng ghê. Jeon Jungkook sợ.

Ting!

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Park Jimin lập tức mở lên xem. Lại là một tin nhắn khác từ tài khoản lạ tối hôm qua.

"Mày nên cảm thấy hối hận vì đã làm điều đó. Vụ hoả hoạn mày đã gây ra, tao sẽ tiễn mày về chơi với em trai tao nhé!"

Câu nói đó khiến Park Jimin tái mặt, cậu không hiểu?

Tay Park Jimin run đến nỗi cầm điện thoại không nổi nữa. Mặt cậu tái mét, mắt nhìn chằm chằm dòng tin nhắn từ số lạ kia.

"Sao thế?"

Jeon Jungkook ghé đầu sang nhìn nội dung tin nhắn kia. Mặt thoáng chút hoang mang rồi liền trở lại như bình thường. Nhìn Park Jimin đang đơ người khiến cậu có chút lo lắng.

"Jimin? Jimin!"

Tiếng hét của Jeon Jungkook khiến cậu bừng tỉnh. Như thể nhớ ra cái gì đó, Park Jimin bật dậy chạy ra ngoài mặc Jeon Jungkook ngồi đó chẳng hiểu cái đếch gì đang xảy ra.

"Cậu ta bị cái quái gì thế?"

***

"Ba! Con có chuyện muốn nói."

Park Jimin xông thẳng vào phòng hiệu trưởng mà không hề gõ cửa khiến cho ông Park vô cùng bất ngờ.

"Jimin, có chuyện gì thì con cũng nên gõ cửa. Đây không phải là nhà."

Ông nhắc nhở cậu một chút rồi lại tiếp tục làm công việc của mình.

"Ba, vụ hoả hoạn 8 năm trước ở sau trường có liên quan đến nhà mình phải không?"

Câu nói của Park Jimin khiến ông Park khựng lại một chút, ánh mắt thoáng sự bàng hoàng nhìn đứa con trai trước mặt. Ông xếp lại đống tài liệu rồi đứng dậy đi đến phía ghế sofa và ung dung ngồi xuống.

"Ai đã nói cho con biết chuyện này?" Ông ung dung rót một ly trà rồi thưởng thức như việc vừa nghe được chỉ là quá đỗi bình thường.

"Trả lời câu hỏi của con!" Park Jimin hét lên.

"Jimin, có những chuyện mà trẻ con không lên biết đâu. Đừng quá tò mò"

Ánh mắt của ông rất đáng sợ khiến cậu thoáng chút rùng mình. Nhưng cậu biết, ba mình có liên quan đến việc này. Ông đang có bí mật gì giấu cậu sao?

"Nhưng b-"

Park đang định tiếp tục hỏi thì từ ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng động lớn, một học sinh nam mở cửa rồi thở hồng hộc, mặt tái mét như vừa gặp ma.

"Có chuyện gì?" Ông Park hỏi.

"T-thầy, ch..chết người, chết người!"

Cậu học sinh kia lắp bắp nói không thành tiếng, tay cứ chỉ trỏ ra ngoài cửa. Không như ba mình vẫn đang ngồi ở sofa, Park Jimin không kịp nghĩ nhiều mà lao thẳng ra ngoài.

Lại nữa sao?

Chỉ vừa bước ra ngoài, tiếng ồn ào rồi tiếng còi cảnh sát inh ỏi ở giữa sân trường. Cậu đi đến đó hỏi một người bạn thì biết được trên sân thượng có người chết đuối trong bể nước của trường.

"Mẹ kiếp thật!" Cậu nói thầm.

Park Jimin chạy thật nhanh lên sân thượng. Đập vào mắt cậu là một cái xác trắng bệch đang bắt đầu chảy máu trong. Theo cậu đoán thì chắc vừa được vớt lên. Nhưng cậu thấy có gì đó không đúng ở đây lên muốn đến gần hơn để xem kĩ thi thể.

"Này cháu, đây không phải chỗ để đùa nghịch đâu." Một chú cảnh sát đến gần nhắc nhở cậu.

"Dạ chú ơi, thầy hiệu trưởng bảo cháu đến kiểm tra danh tính bạn học." Park Jimin kiếm đại một lý do gì đó. Nhưng có vẻ lý do này không khiến chú cảnh sát tin tưởng. Chú ấy vẫn bảo cậu tránh xa hiện trường vụ án.

Park Jimin nghĩ ngợi một lúc rồi cũng ngậm ngùi rời đi. Nhưng cậu đâu phải là người dễ bỏ cuộc như vậy. Nhân lúc mọi người đang tập trung gần hết về cái bể nước kia thì cậu lại một lần nữa mon men đến bên cái xác. May mắn khi không ai để ý vì khi đó có cả người nhà nạn nhân đến nhận thi thể.

Đm, chỉ vừa nhìn thấy khuôn mặt của nạn nhân cũng khiến cậu mắc ói. Khuôn mặt trắng bệch cùng những cục máu đông đọng lại trên khuôn mặt. Mắt cậu ta mở to như kiểu trước khi chết đã nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ. Miệng bị khâu lại tầm 30 mũi bằng sợi cước đỏ nhìn rất gớm.

"Bị giết rồi ném xuống bể nước sao?" Park Jimin tự hỏi. Nhưng nếu muốn ngụy tạo thành một vụ tự tử thì hung thủ sẽ không khâu miệng nạn nhân như thế này. Đây chắc chắn là cố tình rồi.

Cậu có thể ngờ ngợ đoán được ai là hung thủ vì phương thức dã man cùng việc chỉ nhắm đến những học sinh trong lớp của cậu.

Nhưng để xác minh suy luận của mình có đúng hay không thì lại tuỳ thuộc vào thứ khác nữa.

"Chú ơi, cháu thấy có thứ gì đó trong túi áo nạn nhân kìa."

"Sao?"

Chú cảnh sát kia nhìn Park Jimin đầy hoài nghi nhưng cuối cùng cũng cúi xuống kiểm tra túi áo của nạn nhân. Hm, đúng là có một tờ note màu hạt dẻ ở trong túi áo thật.

Khi mở ra thì không ngoài dự đoán, vẫn là kí hiệu đó.

Cậu thật sự không thể hiểu nổi tại sao lại có người dã man như vậy. Theo như các vụ án mà cậu tìm hiểu, tất cả các sát nhân đều có một cách gây án giống nhau nhưng với người này lại khác. Mỗi một nạn nhân hắn ta đều sử dụng một phương thức khác nhau nhưng lại cố tình để một kí hiệu khiến mọi người nhận ra đó là hắn.

Việc này như thách thức cảnh sát vậy, nhưng chỉ có Park Jimin biết người hắn muốn thách thức chính là cậu.

Park Jimin đang rơi vào trầm tư thì đột nhiên bị một cánh tay ai đó làm cậu giật mình. Đm, lại là hắn nữa hả?

"Thế nào rồi, điều tra được gì chưa?"

Jeon Jungkook đưa tay khoác lên vai của Park Jimin, giọng không bao giờ nghiêm túc nổi mà lại có chút đùa nghịch và cả ý cười trong đó nữa.

"Nhìn thấy mày thôi là đã thấy cả ngày hôm nay đen như c*t rồi" Park Jimin nghĩ.

Park Jimin thấy vậy thì cũng chẳng thèm quan tâm đến nữa, cậu bày ra vẻ mặt kiểu mình đã quá quen rồi. Tính ra cậu và Jeon Jungkook quen nhau cũng khá lâu rồi nhưng ngoài những lúc nói về mấy vụ án kia thì họ cũng chẳng nói chuyện với nhau được mấy câu.

"Không nói cũng được, tao nhìn mặt mày hơi căng. Chắc là biết được gì rồi đúng không?"

"Mày đoán xem?" Park Jimin nhướng mày rồi quay về lớp học.

"Ha, đoán ra rồi."

***

Kwon Chae Hyun hôm nay nghỉ vì phải đến đón đứa em gái họ từ Mỹ trở về. Park Jimin nhàm chán hết ngồi bấm điện thoại lại nằm gục xuống bàn học để ngủ. Cậu tạm thời không muốn nghĩ đến việc kia nữa, sức khoẻ vẫn là quan trọng nhất mà phải không?

"Jimin, đi ăn trưa không?" Jeon Jungkook hỏi.

"Không, tao không đói."

"Đi đi, tao không muốn đi một mình đâu~." Jeon Jungkook bắt đầu nhõng nhẽo rồi lay lay bả vai của Park Jimin.

Hừ, tối đã không ngủ được ra lớp lại gặp cái thằng thần kinh rung rinh này nữa chắc cậu điên mất thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, từ sáng đến giờ vẫn chưa có cái gì bỏ vào bụng khiến dạ dày cậu cũng hơi reo.

"Mày bao thì đi."

"Được được, mau đi thôi. Tao đói~" Jeon Jungkook hớn hở đứng dậy rồi kéo Park Jimin đi đến căng tin.

Có vẻ việc nam sinh chết đuối kia vẫn đang là chủ đề bàn tán khá sôi nổi nhỉ. Đi đến đâu hai người họ cũng nghe thấy mọi người nói về nó.

Đã hai vụ án xảy ra khiến mọi người đều lo sợ, ngay cả giáo viên và các bậc phụ huynh. Đã có rất nhiều người cho con họ nghỉ học và chuyển đi nơi mới. Điều đó khiến hiệu trưởng cũng chính là ba của Park Jimin rất đau đầu.

"Jimin, mày nghĩ ai sẽ là nạn nhân tiếp theo?"

Jeon Jungkook vừa ăn vừa thản nhiên nói như đó là chuyện cơm bữa. Park Jimin vẫn chả hiểu nổi hắn đang nghĩ cái gì nữa. Jeon Jungkook dường như có một thứ gì đó rất đặc biệt.

"Có thể là mày, hoặc tao chăng?" Park Jimin nói đùa.

"Hm, có thể. Vậy thì trước khi chết nên chơi cái đã. Sống không chơi chết hối tiếc."

Jeon Jungkook nói, ngừng ăn một chút rồi nhìn Park Jimin. Bốn mắt nhìn nhau khiến trái tim Park Jimin cũng đập theo liên hồi. Gì đây? Không phải chưa già đã đau tim rồi đấy chứ?

"Sao lại nhìn chằm chằm tao thế? Thích tao à?" Park Jimin nói đùa, không hiểu sao nhưng chắc do ở với Jeon Jungkook lâu lên cậu cũng bị ảnh hưởng về cái tính ghẹo gan của hắn.

"Thích thì sao mà không thích thì sao?"

"Thích thì yêu mà không thích thì thôi."

Park Jimin cũng đéo biết mình đang nói cái mẹ gì nữa. Cậu vội đặt đĩa đồ ăn xuống rồi đứng dậy định rời đi.

"Đi đâu?" Jeon Jungkook cũng vội đứng dậy theo.

"Về lớp, mày ăn đi. Tao no rồi." Nói xong thì cậu vội chạy thẳng về lớp nhưng lại không biết ai kia đang nhìn bóng lưng mình khuất dần trong ánh sáng. Lại cười nữa rồi.

------

Dạo gần đây Kwon Chae Hyun cảm thấy Jeon Jungkook và Park Jimin rất thân, gần như nơi nào xuất hiện Park Jimin thì nơi đó sẽ có Jeon Jungkook. Nó còn phát hiện Jeon Jungkook và Park Jimin rất hay đi ăn tối với nhau nữa. Hỏi thì chỉ nhận được câu trả lời "Nó cứ bám theo tao." một cách thờ ơ vl của thằng bạn tốt. Nghe sặc mùi bốc phét.

"Jimin, Jiminnnn."

Kwon Chae Hyun hét lên rồi vẫy vẫy Park Jimin đang đứng chình ình ở trên ban công.

"Biết rồi biết rồi, để người ta còn thở đã. Mẹ, biết thế tao xủi mẹ đi cho xong, tự nhiên bị bắt lên rừng trồng cây, sao không bảo tao cạo đầu đi tu luôn đi." Park Jimin khó chịu càu nhàu.

Hôm nay là ngày buổi trồng cây tình nguyện diễn ra. Jeon Jungkook đã đặc biệt đến tận kí túc xá để đón Park Jimin. Trên xe Kwon Chae Hyun và crush cậu ta cứ nói chuyện không ngừng về việc sẽ ăn gì, mặc gì và sống ra sao khi phải ở trong rừng. Đau đầu vãi.

Vì đi xe riêng chứ không đi tập thể lên bốn người đến sớm hơn so với dự định. Đợi hội tình nguyện kia đến thì trời cũng đã tối. Tất cả bắt đầu dựng lều, ăn uống và nghỉ ngơi để ngày mai bắt đầu công việc.

"Chae Hyun, mày chung lều với tao!" Park Jimin định kéo Kwon Chae Hyun vào trong thì bị Jeon Jungkook giật ra. Cậu ta nhanh tay hơn kéo Park Jimin về phía người của mình.

"Nào, mày nên để cậu ta ở với người yêu của mình." Jeon Jungkook thì thầm vào tai Park Jimin. Ừ, cũng có lý. Cậu nên giúp Kwon Chae Hyun tiếp cận crush của nó chứ nhỉ. Coi như tích đức luôn.

"Vậy tao với mày cùng lều à?"

"Không muốn hả?"

"Không!"

Nói xong Park Jimin đi thẳng vào trong lều rồi kéo khoá lại.

"Trẻ con quá đấy, Park Jimin."

Jeon Jungkook nhìn bóng người phía trong qua lớp lều mỏng rồi bất giác cười một cái. Con người đó, cũng được đấy.

Park Jimin ở trong thấy mãi Jeon Jungkook không vào thì nói vọng ra.

"Có vào không hay chết ở ngoài đấy rồi thế?"

"Chắc là sắp chết rồi." Jeon Jungkook nói đùa, tay kéo khoá rồi bước vào bên trong.

Bầu không khí trong lều có chút ngượng ngùng, nhưng nó chỉ ngượng đối với Park Jimin thôi. Còn tên kia thì hoàn toàn trái ngược.

"Jimin, mày có nghĩ trong vụ hoả hoạn 8 năm trước vẫn còn người sống không?" Jeon Jungkook đột nhiên hỏi khiến Park Jimin có chút lúng túng.

"...tao không biết, nhưng tao đoán là không thể. Nghe nói còn một người con trai không tìm thấy xác. Có thể nó đã bị lửa thiêu rụi rồi cũng nên." Jeon Jungkook chỉ im lặng nghe Park Jimin nói, mặt thoáng trầm xuống định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

"Haha, có thể họ thành ma rồi ám ngôi nhà đó cũng nên." Jeon Jungkook quay mặt lại mặt đối mặt với cậu, hiện tại khoảng cách của hai người là rất gần, chỉ cần nhích một chút là môi họ sẽ chạm vào nhau.

"Nằm xa tao ra một chút." Park Jimin đưa chân đá thẳng vào bụng khiến Jeon Jungkook đau đến suýt khóc. Con mẹ nó, người gì mà bạo lực vậy.

"Thích tao thì cũng nên kiềm chế một chút, đừng lộ liễu như thế."

Park Jimin vừa cười vừa nói, sau đó tặng cho người kia ngón tay giữa thân yêu rồi quay lưng đi ngủ mặc kệ "ai đó" đang sắp đi chầu ông bà mất rồi.

"Thằng chó, mày giỏi đấy."

Đêm hôm nay đặc biệt rất nhiều sao, nhìn thoáng qua thì như một giải ngân hà thu nhỏ lại trong tầm mắt vậy.

Trong chiếc lều màu xanh da trời nhạt, có hai con người vừa thức còn chửi nhau mồm miệng không ngớt. Thế quái nào giờ lại ôm nhau ngủ ngon lành thế?

"Aaaaaaaa."

Tiếng kêu thất thanh truyền từ đâu đó quanh khu rừng này khiến tất cả mọi người đều thức giấc.

"Mẹ nó, gặp ma hay sao vậy?" Park Jimin bị đánh thức giữa đêm thì sinh ra cáu bẩn. Ngồi dậy dụi dụi mắt rồi mở khoá bước ra ngoài. Theo sau là Jeon Jungkook đang mặt nghệt ra không hiểu chuyện gì.

"Sao vậy, anh Hyun Jin?" Park Jimin hỏi với giọng ngái ngủ.

"Anh cũng không biết nữa, để anh ra kiểm tra."

Park Jimin nhìn xung quanh một hồi lâu, sau đó lại nghĩ hay chỉ là trò đùa của mấy người ở đây. Cậu vùng vằng định đi vào lều tiếp tục giấc ngủ thì lại bị Jeon Jungkook kéo lại.

"J-Jimin, nhìn kìa." Giọng Jeon Jungkook run lên, hai mắt mở to đầy sợ hãi.

"Gì nữa?" Park Jimin tò mò nhìn theo hướng mà Jeon Jungkook chỉ.

Đệch, cậu chỉ biết thốt lên vài tiếng rồi quay mặt đi tránh việc buồn nôn.

Sau khi lấy lại bình tĩnh thì Park Jimin mới dám bước đến phía cây cổ thụ to lớn trước mắt. Trên đó đang treo một cái xác phụ nữ lủng lẳng nhìn thôi cũng thấy buồn nôn.

"Anh Hyun Jin, anh mau bảo tất cả mọi người vào trong lều rồi gọi báo cảnh sát đi"

Sau khi xem xét một hồi, cậu nhận ra đây không phải người ở trong hội trồng cây. Vả lại nhìn thoáng qua cũng có thể biết người này là người ngoại quốc.

"Nhưng sao lại có người ngoại quốc ở đây?"

"Nạn nhân bị xiết cổ đến chết sau đó với bị treo cổ." Jeon Jungkook nói.

"Sao mày biết?" Park Jimin nhìn Jeon Jungkook rồi lại quan sát cái xác một lần nữa.

"Nhìn kìa, vùng cổ vẫn còn vết hằn. Nhưng vết hẳn đó lại không phải của dây thừng mà chính là dây điện."

Từ từ, sau khi quan sát cái xác một hồi thì cậu lại phát hiện ra một tờ note được kẹp giữa hai ngón chân của nạn nhân. Con mẹ nó, vẫn chính là hắn ta.
Vì trời quá tối, lại thêm việc thi thể bị treo quá cao lên cậu không thể nhìn rõ được. Chắc lại đợi cảnh sát đến rồi.

Park Jimin cùng Jeon Jungkook trở về lều để kiểm tra lá thư kia.

"Jimin, mày nghĩ vẫn là nó chứ?" Jeon Jungkook nhìn tờ giấy note một lúc lâu.

"Việc giết người rồi công khai như vậy thì còn ai khác ngoài hắn à?" Park Jimin lườm Jeon Jungkook một cái, tự cảm thán mình sao lại chơi với một tên tư duy ngu như vậy.

"Còn tao thì sao, haha." Jeon Jungkook bật cười khúc khích nhưng rồi nụ cười đó liền tắt ngúm khi bị Park Jimin cho một cái đấm vào mặt. Dù nhẹ nhưng rất đau đó.

"Đừng xem nhiều phim rồi bị ảo nữa."

Park Jimin sau một hồi quan sát thì cũng mở tờ note đó ra.

"Dù có làm bao nhiêu việc từ thiện đi nữa thì cũng sẽ không bao giờ che lấp được tội ác của mày đâu."

Park Jimin bàng hoàng nhìn dòng chữ nguệch ngoạc kia. Trong lòng lại bắt đầu cảm thấy run sợ. Tại sao tên đó lại luôn biết cậu ở đâu? Park Jimin cảm thấy nghi ngờ mọi thứ xung quanh mình. Cậu không biết nữa, không biết rằng ai mới là tên đó. Cũng không biết gã đang ở đâu và làm gì tiếp theo.

Đã có quá nhiều người vì cậu mà ra đi rồi, chuyện này phải kết thúc thôi.

Tầm 2 tiếng sau thì cuối cùng cảnh sát cũng đến nơi. Vì đang ở trong rừng lên việc cảnh sát đến muộn là có thể hiểu được.

"Thưa chỉ huy, nạn nhân được xác nhận là đã chết được tầm 6-7 tiếng rồi ạ. Các ngón tay và ngón chân bị rút sạch móng. Bụng còn có vết rạch hình chữ O. Nạn nhân được xác định là chết do đã bị nhiễm chất độc của loài sứa Irukandji ạ." Một cảnh sát báo cáo tình hình của nạn nhân.

"Haa, Jungkook, mày đoán sai rồi kìa. Vậy mà nói như chuyên nghiệp lắm." Park Jimin nói Jeon Jungkook với một giọng khinh bỉ. Má, buồn cười vl.

"Ai cũng phải có một lần sai chứ, tuỳ vào mức độ nghiêm trọng hay không mà thôi. Ví dụ như giết người, nó mới là nghiêm trọng."

Câu nói tưởng chừng như bình thường với Park Jimin nhưng thật ra nó lại mang một hàm ý sâu xa vô cùng. Nó được ánh lên qua cái nhìn đầy ý cười của Jeon Jungkook đối với cậu bạn mới quen của mình.

"Loài sứa Irukandji có chiều dài 2 cm nhưng nọc độc của chúng lại gấp 100 lần rắn hổ mang và cả ong Tarantula. Sau khi bị cắn, nạn nhân sẽ có các triệu chứng như nôn mửa, nhức đầu, tăng huyết áp và sau đó tim sẽ ngừng đập trong vài phút."

"Coi bộ mày cũng được việc đó Jungkook." Park Jimin cười.

"Tao đọc trên Google." Jeon Jungkook trả lời tỉnh bơ, không quên ghẹo gan Park Jimin.

Sau khi cái xác được mang về để tiếp tục điều tra thì việc trồng cây của họ cũng bị hoãn lại. Tất cả những người có ở hiện trường đều bị mang về sở cảnh sát để lấy lời khai. Trong đó có cả Jeon Jungkook và Park Jimin.

"Chú ơi, cho cháu hỏi nhà vệ sinh ở đâu ạ?" Park Jimin đi đến và hỏi một viên cảnh sát đang trực ở cửa. Sau khi được chỉ, cậu liền đi mất tăm. Nhưng nơi cậu đến không phải nhà vệ sinh mà chính là phòng pháp y.

Park Jimin thận trọng bước vào bên trong. Thật may mắn vì không có người chực ở trong này. Hầu hết mọi người đã ra ngoài vì đây đang là giờ nghỉ trưa.

Đi đến bên cạnh nơi đặt cái xác, kéo tấm khăn trắng còn vương một vài vết đỏ. Cậu gần như ngất đi khi nhìn thấy gương mặt bị rạch thành hình cối xay gió cùng với đôi mắt đã bị móc một bên.

Đúng như Jeon Jungkook nói, trên cổ vẫn còn hằn vết đỏ do bị xiết chặt, nhưng đó không phải nguyên nhân cái chết. Mái tóc vàng cùng đôi khuyên tai ngọc trai của cô gái này thật sự rất quen mắt. Dường như cậu đã gặp ở đâu rồi thì phải.

Đột nhiên, đèn điện trong phòng chớp tắt liên tục rồi tắt ngấm, các con dao khám nghiệm không ai đả động cũng bị rơi xuống đất tạo ra những tiếng chói tai.

Park Jimin vội vàng kéo tấm vải lên rồi quay lại kiểm tra. Dù có chút sợ nhưng cậu vẫn mò mẫm khắp nơi để tìm ổ điện.

"Tadaaa~" Jeon Jungkook đột nhiên xuất hiện đằng sau lưng Park Jimin rồi kêu lên khiến cậu gần như ngất trên cành quất luôn. Sau khi bật điện rồi xếp những con dao về chỗ cũ, Park Jimin cũng không thèm nhìn Jeon Jungkook lấy một cái. Cậu dùng điện thoại chụp ảnh lại thi thể nạn nhân rồi đi ra ngoài. Tránh việc ở lâu sẽ bị phát hiện.

"Jimin, dỗi sao? Tao chỉ muốn hù một chút thôi mà, Jimin."

Jeon Jungkook vừa ôm bụng cười vừa chạy theo xin lỗi cậu. Hm, có vẻ như cậu bé này dỗi rồi đây.

"Jimin à, tao xin lỗi màa."

"......."

"Lần sau sẽ không hù doạ kiểu như vậy nữa đâu, hứa đó."

"Còn có lần sau nữa cơ à?" Park Jimin ném cho Jeon Jungkook một cái lườm cháy máy rồi bỏ ra ngoài.

"A a, đừng dỗi nữa. Tao đưa mày về nha." Jeon Jungkook đưa tay ôm qua eo Park Jimin, kéo cậu về phía gara để xe.

"Bỏ tay ra, mau cút mẹ mày đi." Park Jimin dùng cùi trỏ huých vào sườn Jeon Jungkook một cái nhưng cũng không hề né tránh những cái chạm của cậu ta.

"A, nhìn mày dỗi rất đáng yêu đó nha. Rất giống em tao hồi bé." Jeon Jungkook nói, mặt lại trùng xuống vài phần.

"Mày có em sao?"

"Ừ, nhưng em ấy không còn nữa rồi."

Không khí bỗng rơi vào im nặng một lúc, Jeon Jungkook cũng buông tay mình ra khỏi eo của Park Jimin. Chỉ thấy cậu ta lẳng lặng lấy chìa khoá mở xe sau đó đi vào trước.

Park Jimin nhìn thấy vậy cũng không dám hỏi gì nữa, chỉ theo Jeon Jungkook vào trong xe.

"Jungkook, đến trung tâm thương mại đi." Park Jimin nói.

"Đến trung tâm thương mại? Để làm gì?"

"Tao nói đến thì đến đi, thắc mắc nữa ăn đập đó." Park Jimin gằn giọng, Jeon Jungkook cũng chỉ nhìn rồi gật gật và lái xe đi.

Cả buổi hôm đó hai người họ cùng nhau chơi ở trung tâm thương mại. Park Jimin đưa Jeon Jungkook đi chơi hết tất cả các trò chơi ở đó, nào là bắn súng, đua xe, ném bóng. Sau đó họ cũng nhau đi ăn, đi xem phim và cả đi mua sắm nữa.

Qua đó, Park Jimin cũng dần mở lòng hơn với con người trước mặt. Cậu nhận ra được rất nhiều tính tốt của hắn. Ngoài việc nói chuyện hơi lôm côm cùng việc hay ghẹo gan và ngu ngốc ra thì Jeon Jungkook cũng rất tốt. Hắn biết lo lắng cho người khác, cụ thể là mình Park Jimin thôi.

Jeon Jungkook cũng rất biết quan tâm đến cảm xúc của cậu, khi xem phim, đến cảnh nữ chính chấp nhận chết để nam chính cùng gia đình được an toàn. Nhìn thấy Park Jimin sắp khóc, Jeon Jungkook đã ôm cậu, sau đó còn mua rất nhiều bỏng ngô cùng kẹo bông để dỗ ngọt Park Jimin. Dù hành động có hơi trẻ con nhưng lại khiến cậu rất vui.

"Ha, hôm nay chơi với mày vui lắm luôn." Jeon Jungkook vừa xách vừa cười nói với cậu một cách vui vẻ. Jeon Jungkook đã từng cười rất nhiều, nhưng có lẽ khi ở bên Park Jimin nụ cười đó mới là xuất phát từ niềm vui và sự hạnh phúc thực thụ.

"Mày chưa từng chơi những trò như vậy trước đây sao?" Park Jimin thắc mắc, lúc ở trung tâm thương mại khi nhìn thấy những trò chơi như vậy. Jeon Jungkook lại cảm thấy rất xa lạ, cũng không biết chơi chúng như thế nào. Park Jimin còn tưởng cậu ta xuyên không từ thời cổ đại đến đây luôn đó.

"Trước đây chưa từng chơi những thứ như vậy. Có lẽ sau này cũng không còn cơ hội chơi nữa." Jeon Jungkook đột nhiên nhỏ giọng đi.

"Đừng vớ vẩn. Hôm nay ở lại phòng tao đi, dù sao cũng tối rồi." Park Jimin nói, giọng pha chút ngại ngùng như mấy cô gái mới lớn vậy, điều đó khiến Jeon Jungkook thật sự rất buồn cười.

"Mày không sợ tao sẽ làm gì mày sao?" Jeon Jungkook nhướng mày, ánh mắt không chính chắn nhìn Park Jimin một lượt.

"Người như mày có thể làm gì được tao à?"

"Ha, để xem."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com