04.
Có một điều Taehyung chưa từng nghĩ đến trước đây: anh đang thích một ai đó nhỏ hơn mình.
Không phải kiểu thích thoáng qua, không phải "thấy hứng thú rồi vụt chán", mà là một thứ cảm giác bám rễ. Mỗi lần thấy Jeongguk cúi đầu đọc sách, lén ăn vụng bánh trong lớp, hay vô tình cười khi thấy một con mèo ngoài cửa sổ... tim anh lại hẫng một nhịp.
Jeongguk dễ thương. Nhưng không phải kiểu dễ thương thuần khiết.
Từ ánh mắt, dáng đi đến cả cách Jeongguk cười mỉm, tất cả đều như đang che giấu một thứ gì đó... chủ động, quyến rũ, và đầy nguy hiểm, nhưng Taehyung càng thấy thế lại càng bị hút vào. Như con thiêu thân biết rõ ngọn lửa sẽ đốt cháy mình, nhưng vẫn lao vào vì không cưỡng nổi ánh sáng ấy.
- Dừng lại đi đồ ngu, bao nhiêu đứa không thích cứ thích dính vào thằng đấy.
Jimin khoanh tay, nhìn Taehyung chằm chằm khi hai người đang đi qua hành lang dãy lớp 10.
- Jeongguk nó không thiếu người tình đâu, cẩn thận không lại có ngày nằm ôm tao mà khóc huhu.
- Mày nghĩ nhiều quá rồi. - Taehyung cười nhẹ, nhưng không giấu được sự bối rối trong đáy mắt. - Thằng nhỏ rõ là đáng yêu.
- Đáng yêu hả? Mỗi lần giận là nó xoay tao như xoay dế vậy á, đáng yêu con khỉ. - Jimin thở dài. - Mà mày quên nó còn chưa phân hoá à?
Taehyung im lặng. Một phần trong anh hiểu Jimin nói đúng, nhưng một phần khác... không thể rút ra được nữa rồi. Và đúng lúc đó, hai người đi ngang lớp 10a1.
- Đợi chút. - Taehyung bỗng khựng lại, mắt hướng vào trong.
Jeongguk đang đứng trước bảng, tay cầm sách bài tập Toán. Ánh nắng buổi chiều rọi lên khuôn mặt nghiêng nghiêng của cậu, hàng mi dài đổ bóng, giọng nói trầm nhẹ vang lên.
- Đoạn này cậu hiểu chưa? Muốn làm đúng kiểu này thì chỉ cần nhớ đạo hàm là tốc độ thay đổi tức thời... Đừng sợ công thức, nó không khó đâu.
Cô gái ngồi dưới, một omega lớp dưới có gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt sáng long lanh, gật đầu liên tục, tay mân mê cây bút nhưng khuôn mặt không giấu nổi vẻ ngượng ngùng.
Jeongguk nhẹ nhàng lấy tay cô ấy điều chỉnh cách đặt ngón cầm bút.
Nụ cười của cậu... ấm áp, dịu dàng, hoàn toàn không giống lúc nhìn Taehyung. Trong một khoảnh khắc, lòng ngực Taehyung siết lại. Anh cảm thấy khó chịu, có chút buồn buồn.
Hình ảnh hai người chỉ bài cho nhau làm anh nhớ đến mối tình đẹp hồi cấp hai khi anh quen Kim Dongwoo. Chuyện tình của họ, nói sao nhỉ, có thể là như bước từ trong cổ tích ra. Dongwoo thường xuyên đến gặp Taehyung vào mỗi lần chuông reo, khi thì cái bánh mì kem thơm phức, khi thì hộp sữa dâu mát lạnh, khi thì những cái nắm tay đầy xúc cảm. Taehyung đối với hắn cũng vô cùng chu đáo, không một buổi thi đấu bóng rổ nào của Dongwoo mà anh không đến. Anh đã tưởng chừng như cuộc tình này sẽ kéo dài mãi mãi, nhưng không.
Kim Dongwoo dần dần chở nên chán ngấy những cái đụng chạm của Taehyung, phát cáu mỗi lần anh quan tâm hắn thái quá. Hàng ngàn lí do được hắn bịa ra như "dạo này anh bận", "anh đi chơi với bạn bình thường thôi", "anh phải chú tâm vào việc học"... Taehyung gần như đã thuộc làu. Cuối cùng là đến khi hắn nói chia tay, rồi quay lưng bỏ sang du học Úc cùng cô bạn gái mà anh được nghe kể là đã quen nhau gần một năm, Taehyung mới biết mình là tên ngốc thực sự.
May là lúc ấy có Jimin ở cạnh an ủi anh cùng đống gà rán và mấy lon coca nó mua nên anh cũng vơi vơi chút buồn. Nhưng mà nghĩ lại, thằng chả tồi thật.
Chó chết.
- Sao thế cu em? Buồn hả? Đừng bảo với tao là mày lại nhớ đến thằng cha Dongwoo đấy nhé? - giọng Jimin vang bên tai đều đều, nhưng lại chẳng lọt được từ nào vào đầu anh.
Taehyung cắn nhẹ môi, không đáp. Anh biết. Biết rất rõ Jeongguk không phải kiểu người anh có thể dễ dàng chạm tới... nhưng anh đã trúng bẫy rồi. Một cái bẫy mang tên Jeon Jeongguk, cuốn hút đến chết người. Làm sao đây khi từng cử chỉ, dáng đi, điệu cười của thằng nhóc đó cứ in sâu vào tâm thức anh như một lời giãi bày, rằng chuyến này anh khổ dài dài rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com