Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

02

Tụi đàn em của Jungkook bảo nhau rằng hôm nay cậu rất kì lạ, rất khác so với mọi ngày. Không ai hiểu tại sao, nhưng Jungkook cũng không hề nghi hoặc gì về bản thân khi cậu nhận ra được chép bài là một cảm xúc mới lạ. Lúc đầu, cả lớp không ai để ý đến chuyện Jungkook không ngồi gác chân lên bàn nữa, hay tự do ném vở sang cho cái thằng đàn em chăm chỉ nhất để chép hộ, cơ mà nay thằng nhóc đó cũng hơi khó chịu vì thấy cánh tay mình được rảnh rỗi một cách lạ lùng.

Khi thầy Taehyung - người mà Jungkook tự đặt trong đầu óc mình là người đẹp - nói rằng nếu không còn ai đặt câu hỏi thì sẽ bắt đầu vào tiết học luôn, Jungkook đã hơi hụt hẫng, có lẽ cậu muốn đặt câu hỏi gì đó để gây ấn tượng tốt với thầy, nhưng lại nhớ ra sáng nay bản thân vừa tặng cho thầy một cú ngã xe đạp xui xẻo. Thế nên cậu định bụng phải đợi một thời gian nữa đủ để thầy quên đi cú ngã đó đã rồi hẵng tạo ánh hào quang trước mặt thầy. Mong rằng nó không quá muộn màng.

Jungkook hạ quyết tâm, chân ngồi ngay ngắn phía dưới bàn, thôi đâm chọt cái đứa cậu ghét và lấy cuốn vở mới toanh mà cả năm học mới chép được dăm ba bài học ra, cậu ngồi chăm chú nghe giảng, miệng còn lẩm bẩm tự hỏi sao giọng thầy nghe êm tai thế, còn hay nữa. Tất cả mọi điều này đã khiến cho bọn đàn em của cậu nghi ngờ về dòng chảy của thời gian.

- Ê đại ca hôm nay bị khùng thiệt, sao tự nhiên chăm chú nghe giảng chép bài thế kia mày?

- Tao nói rồi, đại ca mê trai, cái thầy đó hình như hồi sáng đụng xe với đại ca thì phải.

- Không phải hàng xóm thì chắc là người quen với mẹ của đại ca, sợ bị mẹ đánh ấy mà.

- Rén rồi thì nói đi cưng.

Hẳn chúng nó đã biết rõ đại ca của mình sẽ không nghe thấy, nên thỏa sức rầm rì ngay một bên tai cậu, mà Jungkook quả thật không nghe thấy được lời nào, vì hầu như hai lỗ tai đều đã được tập trung cao độ cho lời giảng của vị thầy giáo mới đến kia.

Và đây là lần đầu tiên, Jungkook chép bài đầy đủ nhất trong những năm học cao trung...

Và cũng là lần đầu tiên mà cậu hào hứng chép bài đến thế...

Cho đến khi tiếng chuông cuối tiết reo lên ầm ĩ, lũ trong lớp bắt đầu làm ồn và tiếng giảng bài của thầy giáo tắt dần, Jungkook lại trở nên khó chịu khi nghĩ đến câu nói của thằng đàn em lắm mồm vào hôm trước, "Cái gì tuyệt vời và đẹp đẽ thường ngắn ngủi và ít ỏi lắm đại ca à." Ừ, giờ thì đại ca hiểu được rồi. Chưa bao giờ Jungkook ghét tiếng chuông cuối tiết đến kinh khủng như vậy. Thế là cậu nghĩ đến chuyện sẽ nói với ba yêu cầu thầy hiệu trưởng cho thầy Kim dạy mỗi ngày vài tiết học, nguyên tuần không cho thầy ấy nghỉ một ngày nào. Nghe cũng vui đó, Jungkook thấy thế, nhà cậu có tiền mà, lo gì, chỉ lo người đẹp không để ý đến mình thôi.

- Ê tụi bây đi ăn kem không, tao bao? - Jungkook quay người ra hỏi mấy thằng đàn em, nhếch lông mày lên với phong thái của một kẻ cầm đầu đầy uy quyền.

- Hồi sáng tụi mình ăn hết nguyên thùng kem rồi giờ đại ca muốn ăn nữa hả? - Thằng nọ mở to mắt, đại ca hôm nay thực sự không ổn.

- Riêng mày khỏi ăn nhé?

- Dạ thôi ạ.

Thế rồi Jungkook đứng lên, xỏ tay vào hai bên túi quần, miệng huýt sáo thong thả cùng bọn đàn em đi ra khỏi chỗ ngồi, hướng về phía cửa lớp. Ngay tức thì, thằng khốn Sanghoon - cái tên mà Jungkook thường gọi cái đứa mà cậu ghét nhất - đột nhiên nổi hứng châm chọc cậu, cái mồm chua ngoa nói to lên trước khi Jungkook kịp bước ra khỏi lớp.

- Sao hôm nay tên đại ca dỏm nào đó siêng năng học hành vậy ta, hay là sợ rớt tốt nghiệp thiệt rồi?

Jungkook đang huýt sáo cũng phải thả lỏng cơ miệng, cậu nhếch môi, lưỡi chọc bên trong má như một thói quen, bước chân khựng lại. Cậu thở dài rồi quay đầu, đi đến trước bàn thằng Sanghoon đang ngồi:

- Bố mày nhịn mày hơi lâu rồi đấy nhé thằng chó! - Jungkook vừa nói vừa giơ cao chân lên đạp một phát lên bàn nó, cái khoảnh khắc mà tất cả mọi người trong lớp biết sắp có thế chiến xảy ra nữa. Ngay lúc này Jungkook rất thèm thèm khát để xé rách cái mồm nó ra.

Không nằm ngoài dự đoán của mọi người, bao gồm của Jungkook, thằng Sanghoon đứng dậy tỏ vẻ không thể chịu thua, vỗ vỗ vài phát lên vai cậu, đôi mắt trợn trắng của nó cùng với cái điệu cười khềnh khệch giống như đang chọc ngoáy người đối diện.

- Thế mày định làm gì tao nào?

Chưa kịp để Jungkook đốp chát lại, nó còn hắng giọng thêm, "Có ngon thì ra về gặp tao ở bên ngoài cổng trường đi!"

Jungkook phì cười thành tiếng, chẳng vui lắm khi thằng khốn này đánh giá quá thấp năng lực đánh đấm của cậu, những cái nhìn nghi hoặc bủa vây Jungkook, kiểu như bất cứ ai trong lớp này cũng sẽ mặc định cậu luôn thua hắn, vì sắc vóc của thằng này nhìn nặng đô hơn thật.

- Tất nhiên, tao luôn ngon. - Jungkook nói một cách kiêu ngạo, khuôn mặt vênh váo không hề sợ sệt.

Dứt lời, Jungkook ngoảnh đầu quay đi, mặc kệ thằng khốn Sanghoon có tỏ vẻ như gì.

***

Lúc sải bước trên hành lang, Jungkook thấy thầy giáo yêu thích của mình đang bước đi từ đằng xa. Bây giờ cậu mới để ý, chiếc áo màu trắng dính bẩn ban sáng đã được thay bằng một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt khác, cũng khiến cho thầy ấy nhìn rất sáng sủa không kém gì màu sắc của chiếc sơ mi trắng đem lại, hoặc là đối với Jungkook, thầy ấy vốn đẹp sẵn, một vẻ đẹp trong trẻo và thanh cao chuẩn mực trong môi trường học đường, thậm chí ngay cả cách thầy ấy bước đi và cúi chào các đồng nghiệp cũng đẹp lạ lùng. Jungkook chưa từng nghĩ bản thân cậu sẽ bị mê hoặc bởi những điều như vậy, nhìn lại bản thân, Jungkook lần đầu tiên ngán ngẩm cái bộ dạng vừa vạm vỡ vừa hung dữ khó coi của mình, áo sơ mi không thèm đóng thùng với quần, thẻ học sinh cũng đeo xộc xệch, thêm lũ đàn em đang cố nhíu lông mày và trợn mắt sao cho thật hung dữ (nhưng toàn một lũ hay sợ bị thầy giáo phản ánh với bố mẹ, mà không chịu bỏ cái thói tay chân nhanh hơn não) thì làm sao mới có thể khiến cho thầy ấn tượng được, huống chi là một ấn tượng cực kỳ lâu dài.

Jungkook nghĩ ngợi gì đó, cậu dừng bước, quay mặt lại nhìn lần lượt năm thằng đàn em, thực ra băng đảng của Jungkook không ít như này mà còn nhiều hơn nữa, nhưng mà ở rải rác mỗi lớp.

- Tao đếm đến năm mà không thằng nào đóng thùng chỉn chu thì nhịn ăn kem!

Không ngoài dự đoán, cả năm thằng vừa hốt hoảng nhét áo vào trong quần vừa méo xệch cả khuôn mặt nhìn Jungkook, "Đại ca ổn không ạ?"

- Nếu đại ca thấy không ổn hãy nói với em, em sẽ nói với mẹ đại ca giùm cho ạ.

- Nín! - Jungkook quát. Theo thói quen, cả năm đứa đều im re, khúm núm đi theo sau cậu để được ăn kem ngoài cổng trường.

Giờ giải lao năm phút đối với Jungkook là quá bình thường, cậu chẳng lo lắng mấy về thời gian ở trường học, kiểu như nghe những lời mắng nhiếc của giáo viên đã giống như việc nghe thấy chuông báo thức mỗi buổi sáng, cậu không thèm để ý đến, từng lời nói xuyên qua hai lỗ tai mượt mà như cách cậu tắt đi đồng hồ và quyết định ngủ nướng thêm vậy (trừ khi ngày nào có giao dịch kem thì cậu sẽ dậy sớm hơn cả chuông báo thức).

Jungkook nhảy qua hàng rào cùng đồng bọn, hồ hởi chạy đến bà bán kem vừa mới lái xe đến đỗ gần nơi cổng trường. Ngoài ông lão sợ vợ có khuôn mặt giống một lão trùm trong phim hành động ra, thì đối với Jungkook xe kem của bà Lee ở trước cổng trường là tuyệt nhất. Từng chút kem được nuốt vào cổ như một trận mưa rào mạnh mẽ tắm cho những ngày hè nóng như hun - Jungkook từng bảo thế, cơn mát lạnh dội xuống cổ họng khiến cậu nhăn cái cặp lông mày lại như bị ai nhéo thật mạnh ở bắp tay, nơi miệng còn phát ra âm thanh ngộ nghĩnh thay vì kêu lên là "ngon quá". Bà Lee đã miêu tả Jungkook ăn kem thôi cũng giống như một con thỏ đang tức giận vậy, hai bàn tay quắp lại và cái má ửng hồng lên trong lạ cực kỳ.

Jungkook cười hì hì khi ăn một lượt hết hai cây kem chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi, sau đó còn lớn tiếng dọa nạt năm thằng nhóc ăn nhanh lên.

Lúc vào tiết học thứ hai, Jungkook không cư xử giống như tiết đầu tiên, cậu ngồi gác chân lên như mọi lần, ngồi vẽ bậy lên sách và chẳng để tâm đến việc chép bài, hẳn những lời phán đoán của bọn trong lớp hay là tụi đàn em về cậu lúc ban nãy đã đúng, đại ca Jungkook có vấn đề thật rồi.

Jungkook liếc nhìn thằng Sanghoon ở dãy bàn bên kia, nó ngồi xoay ngòi chì trên hai đầu ngón tay, biết cậu đang nhìn mình, nó nheo mắt lè lưỡi với Jungkook, còn làm ra kí hiệu ý chỉ chê bai Jungkook nhỏ con hơn mình, còn làm khẩu hình miệng nói rằng "cậu thật trẻ trâu".

Cậu chép miệng, lầm bầm, "Thằng này mà không được dạy dỗ là không được rồi."

Nói xong, cậu lấy trong túi quần ra một cái dây buộc tóc mà cậu thó được trong phòng thư viện của nhà trường vào ngày hôm trước, chẳng biết của ai. Cậu vo tròn một mảnh giấy lại, đặt chiếc dây vào hai ngón tay, lấy cục giấy vừa vo tròn đó đặt vào chính giữa sợi dây, giữ rồi kéo căng ra ở đằng sau, con mắt to tròn long lanh của cậu nheo lại, nhắm kỹ cái gương mặt khó ưa của thằng Sanghoon. Ngay tức thì, Jungkook thả tay, cục giấy bắn một phát thật mạnh mẽ vào giữa trán nó. Cơn đau nổ tung ở trán, nó như phát điên mà mất kiểm soát, tức tối đứng phắt dậy rồi trợn mắt hướng về Jungkook.

Thầy giáo giật mình, đang viết bài trên bảng liền quay ngược ra nhìn hắn đầy tức giận:

- Này Sanghoon, cậu có biết bây giờ là đang trong tiết học của tôi không? - Giáo viên môn Toán gằn từng tiếng một, nó từ nổi điên chuyển dần sang xấu hổ, áy náy nhìn ông thầy.

- Bước ra hành lang đứng cho tôi!

Sanghoon không nén nổi bực dọc bước ra khỏi chỗ, nặng nề từng bước đi ra khỏi cửa trước ánh mắt chán ghét của mọi người. Lúc bước đi, nó khẽ liếc qua Jungkook, nó càng muốn phát điên hơn khi nó thấy cậu ngồi đấy hả hê, thè lưỡi ra và lắc lư cái đầu với nó. Sanghoon nắm chặt bàn tay, nghĩ bụng lúc ra về nhất định sẽ đánh bầm dập cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com