phiên ngoại:
Phiên ngoại 1:
“Ngươi đang làm cái gì! !”
Một tiếng gầm phẫn nộ dọa ta trong mộng hồn chạy tán loạn bốn phía, ta kinh hoảng mở mắt ra, nhìn thấy một đầu tóc đen bóng lóng thiệt bự, tiếp đó, lại phát hiện nửa người trên của bản thân đang áp lên trên cổ của một người khác, hai đùi nhỏ co ro chính là đang chạm vào bộ vị quan trọng nhất trong toàn thân người đó.
“ A!” Ta kinh hô một tiếng, trong nháy mắt sử ra bản lĩnh lớn nhất là khinh công____ lập tức nhảy ra ngoài màn giường, hai tay bám ngược trên tường.
Thuận ngồi ở bên giường dùng một nhãn thần nghiêm khắc sắc bén trừng ta, lạnh lùng nói:
“ Ngươi lại mộng du sao, hơn nữa còn mặc nội y của nữ nhân.”
Ta cuối đầu nhìn thử, quả nhiên y siêm mở ra để lộ cái yếm của nữ nhân hoa văn phức tạp, màu sắc tiên diễm, ta lập tức đỏ mặt.
Hàn Vĩnh Thuận này, thật sự là, sao lại nói mấy lời không nên nói đó chứ! Ta không phải chính là vì muốn giành lại lòng của ngươi sao, mới không thể không cố gắng phối hợp với sở thích xấu xa của ngươi, mặc lên cái yếm phàm tục đến không chịu nổi này sao?
Nhớ lại năm đó, khi ta ở trong cung làm mật thám và thích khách đệ nhất, ai dám nói với ta một câu “xinh đẹp”, ta tất sẽ khiến cho hắn biến thành “thiên hạ đệ nhất xấu xí”, huống hồ, ban đầu ngươi còn không phải ngày ngày đều nài nỉ ta mặc nữ trang sao!
Ta biết ngươi còn hận ta, ta không nên dụng kế khiến ngươi không còn thế lực, không còn tiền, không còn nhà, khiến nữ nhi bảo bối của ngươi còn bị giam lỏng trong kinh, khiến ngươi lại bị bức đi lưu vong ở đây, trải qua những ngày cực khổ mà trước nay chưa từng có, nhưng ta cũng không có biện pháp a, nhận lộc của người, thì phải trung thành với người, hơn nữa ta làm sao có thể bội phản hoàng đế đã từng cứu ta dưới đao kiếm chứ?
Nhưng mà, không quan hệ, ta lại trở về rồi, hiện tại lại lần nữa trở lại bên cạnh ngươi, chỉ cần ngươi lại một lần nữa ngoan ngoãn yêu ta, ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi. Cho nên, tất cả đều cần phải từ từ, đầu tiên để ta làm cái bóng của ngươi, tiếp đến làm ấm giường, sau đó sẽ cách không xa với vụ khanh khanh a, ha ha ha ha……..!
(Vụ khanh khanh: là thương yêu chiều chuộng)
Ta nghe thấy âm thanh bụng ngươi kêu cô cô nha, bởi vì ta đã là cái bóng của ngươi, vì thế ta cũng đói rồi, ta chớp mắt nhìn nhìn ngươi, ngươi lại nghênh ngang thong thả ra ngoài, thế là ta cũng đi theo sau lưng ngươi. Ngươi ngồi xuống, ta cũng ngồi xuống.
“ Thuận ca……..” Một cô nương thôn quê yêu kiều nỉ non xa lạ chạy về phía ngươi, cánh tay đang ôm một hợp thức ăn dài dài, đây biểu thị chủ nhân của cái bóng là ta phi thường có duyên với nữ nhân.
Cho nên, ngay tại thời điểm nữ hài đó vấp phải cục đá muốn ngã lăn ra, ta liền nhảy lên trước, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mềm mại của nàng, thương hương tiếc ngọc nói:
“ Tiểu thư, nàng không sao chứ? Tiểu sinh thất lễ rồi.”
Trong nháy mắt, xuân tình ám động, vị cô nương đó xấu hổ đến mặt đỏ như hoa đào.
Sự thật chứng minh ta cùng chủ nhân của ta đều có sức quyến rũ dồi dào như nhau, bởi vì đa số mỹ vị trong hộp thức ăn đó đều cho ta tận tình hưởng dụng, gương mặt tươi cười của nữ hài cũng tận tình vì ta mà nở rộ, chỉ còn sót lại một người bị bỏ rơi một bên đang đỏ con mắt thỏ, mà bước thứ hai trong kế hoạch của ta cũng lập tức tiến gần.
Hàn Vĩnh Thuận, ngươi đợi di, ngươi vĩnh viễn cũng không đấu lại ta đâu! !
Phiên ngoại 2:
“ Hôm nay, ta muốn đi____ cầu____ hôn.”
“ Ta biết rồi____ ngươi đã nói lần thứ ba rồi!”
Một sớm thanh minh, người đó nghiêm túc cẩn trọng ngồi ở bên giường, hai mắt trừng hệt như cái chuông đồng, ta không kiên nhẫn xoay người trên chiếc giường gỗ nhỏ của hắn, lười biếng trả lời.
“ Ngươi không đi sao?” Hắn mắt long lanh nhìn ta, ai, hắn cũng thật đáng thương! Từ ngày đầu tiên làm “đại hỏa long” đã lạc bước đến thành con chuột bạch hôm nay, nhân sinh chênh lệch cũng thật lớn a!
“ Không____ ta còn đợi Tiểu Điệp cô nương đưa đồ ăn sáng tới!”
“ Ngươi không muốn biết là cô nương nhà nào sao?” Thanh âm của hắn nghe đã càng lúc càng rõ ràng đáng thương vô cùng.
Hâng, không phải chính là cái đứa quê mùa hoàng mao nha đầu tên là Tiểu Hoa vô luận ta quấy nhiễu thế nào lại chỉ quấn quit lấy ngươi, chỉ làm cơm cho ngươi, còn nuôi một con chó sao! Đây có đáng có bổn đại thiếu gia phải đi coi không? !
Ta tùy tiện ngay cả đầu cũng nhét vào trong ổ chăn của Hàn Vĩnh Thuận, sau đó ngửi rồi ngửi, hửi rồi hửi, ân, vị đạo của hắn vẫn thơm như thế!
Hắn đại khái lại ngồi bên cạnh ta một lát, cho đến khi ta cố ý ngáy lên thật to, mới lặng lẽ rời đi. Trong thoáng chốc, ta nhảy như bay ra khỏi ổ chăn, như chớp điện xông đến cửa phòng, lặng lẽ chú mục đên chiếc bóng cô thân đang dần dần đi xa, trong lòng có chút oán trách: Thật sự là! Không biết ta trước giờ ngủ không bao giờ ngáy sao?
Bỏ đi, tha thứ cho hắn, bắt đầu hành động thôi! Ta hung ác bổ nhào về tầng thấp nhất của đám cỏ khô___ ở đó ta cất giấu bao đồ rách của ta, trong bao đồ cất trữ tam đại pháp bảo của ta. Thế nào, ngươi muốn xem? Đừng gấp, tiếp theo, ta sẽ từng cái từng cái triễn lãm mà.
Ngay lúc ta khí thế bừng bừng tiến gần tới căn nhà đất nhỏ của vị hôn thê thôn quê của Hàn Vĩnh Thuận, ta dám phát thệ, ta trang điểm đến khuynh quốc khuynh thành thế này, tuyệt đối là dùng dao giết trâu để mổ gà____Tài năng lớn mà phải sử ra ở đây, chỉ khuynh đảo được người trong nhà. Không chỉ, tất cả thanh niên nam tử tại đương trường mắt đều nhìn thẳng, mà ngay cả lão công công rảu dài niên kỷ đã lớn cũng nhìn đến mắt hoa thần chuyển, mà vị nữ chủ nhân duy nhất đó____Tiểu Hoa đáng thương, quả nhiên nàng đã cài hoa đầy đầu, nhưng lại làm sao có thể so với trâm hoa kim ngọc, áo hồng váy sen của ta đây?
“ Thuận……” Ta múa ống tay áo, đi thẳng về phía người đã sớm hóa đá kia, thuận tiện còn chớp chớp đôi mắt hoa đào với hắn, thế nào, ngươi không nhớ được sao? Chiếc siêm y này là thuở ban đầu khi ta trà trộn vào trong gánh múa đánh đàn cho ngươi lúc ấy đã mặc đó, đêm đó xảy ra đêm đầu tiên của chúng ta, ngươi không thể ăn xong rồi quên đi nga!
Ta giống như con bạch tuột bám lên toàn thân thể của ngươi, yểu điệu thỏ thẻ: “Ngươi muốn nạp thiếp, ta không phản đối, nhưng nàng là bé gái nha!”
Một lời phát ra, mọi người mới vừa từ trong mỹ mạo của ta chậm rãi tỉnh lại đã càng thêm kinh hãi.
“ Ngươi____ ngươi là có ý gì?” Lúc này, Tiểu Hoa đã nhảy ra, hai mắt đầy khí thế lão đại.
Ta chặt chẽ ôm Thuận của ta, liếc mắt trắng dã nhìn nữ nhân, không vui không tốt nói:
“ Không nhìn thấy sao, ta là chính thê của hắn!”
“ Ngươi……. Ngươi gạt người! !” Tiểu Hoa tức đến mặt đỏ bừng, lại run rẩy không chuẩn xác chỉ về hướng Hàn Vĩnh Thuận hỏi: “Đây là thật sao?”
Thuận ở cạnh bên không nói gì, đột nhiên bắt lấy cánh tay ta chạy ra khỏi nhà, cho đến khi về đền trước cửa nhà, mới để cho ta kịp thở dốc:
“ Ngươi làm cái gì? !”
Hôm nay hắn có đủ hãnh diện rồi a, một nam một nữ vì hắn mà tranh giành ghen tuông, hắn còn không thõa mãn sao?
Ta đang bất bình nghĩ, hắn lại lập tức đẩy ngã ta xuống trên đống cỏ, tựa như con lang đói hung hăng trừng trừng nhìn vào đôi mắt không hiểu của ta, trầm nặng nói:
“ Đây là ngươi tự tìm đấy, vừa rồi ngươi dựa vào ta quá chặt rồi…….”
Kế hoạch làm ấm giường cuối cùng cũng mỹ mãn hoàn tất, ta bắt đầu dùng ánh mắt thâm tình ngưng trọng nhìn Thuận, dùng ngón tay nóng bỏng của ta chậm rãi vẽ theo đường nét toàn thân đang đổ mồ hôi của hắn.
“ Thuận……” Ta phát ra âm thanh nhão nhét.
“ Ân?”
“ Ngươi còn thích ta sao?”
Ta cảm thấy thân thể cửa hắn động một lát, lại không có trả lời.
Ta vội vàng thân tình vươn dài cổ ra, tặng cho hắn một nụ hôn thơm thơm, còn đặt mũi lên trên mặt hắn, nhẹ nhàng thở ra chút khí, dịu dàng thúc giục:
“ Ngươi nói nhanh đi!”
“ Ta sẽ không yêu ngươi nữa đâu…..” Hắn sâu thẳm nói.
Trong lòng ta phát lạnh, cả cái đầu từ trên mặt hắn trượt xuống.
“ Trừ khi____ về sau ngươi đều nghe lời ta.” Hắn xiết chặt lấy cằm của ta.
Vừa nghe lời đó, trong lòng ta nhất thời như nở hoa, vội vàng sủng nhược đáp ứng:
“ Được, được, được, chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi này đi.”
“ Đây thì không thể!” Hắn khổ não lắc đầu, “Ta cả cuộc đời này đều phải lưu vong ở đây.”
“ Hi, trong gói đồ của ta đã có lệnh đặc xá của hoàng đế rồi, chúng ta có thể đi đến bất cứ nơi nào trừ kinh thành ra.”
“ Cái gì?” Hàn Vĩnh Thuận kinh ngạc, “Vậy ta không có lộ phí đi đường……”
“ Không sao hết, trong gói đồ của ta có trang bị toàn bộ gia sản trong nhà, đủ cho chúng ta mua nhà mua đất rồi.”
“ Nếu như ta nói ta không muốn ly khai thì sao?”
Thuận hung tợn trừng mắt nhìn ta, “Ngươi vừa rồi đã nói cái gì cũng đều nghe lời ta mà?”
Ta ngoan ngoãn gật đầu, đáp lời:
“ Chỉ là………”
“ Cái gì?”
“ Bởi vì ta đã bảo hảo hữu đi cứu nữ nhi bảo bối bị giam lỏng của ngươi, nàng nhìn thấy ta thì liền đối với ta nhất kiến khuynh tâm, một đường cứ nháo không phải ta thì không được, không phải ta thì không gả……. ta đã gửi gắm nàng cho bằng hữu, không dễ dàng gì mới chạy được đến chỗ này, ta phỏng chừng, chắc không quá hôm nay thì nàng sẽ chạy được đến đây rồi…… Ngươi còn muốn ở lại chỗ này sao?”
……..
……….
“ Ngươi_____ gói đồ của ngươi ở đâu?” Rất lâu, hắn nói được một câu như thế.
“ Làm gì?” Ta hỏi.
“ Đương nhiên là chuẩn bị xuất phát rồi!” Hắn liếc ta một cái, “Sao rồi, ngươi không muốn nghe lời ta sao?”
“ Nghe! Nghe! Nghe!” Ta vui mừng ôm Thuận của ta, “Lời của Thuận, ta thích nghe nhất!”
Từ đó, cuộc sống lưu vong hạnh phúc của Toái Ngọc đã kết thúc, cuộc sống lang thang hạnh phúc lại oanh oanh liệt liệt bắt đầu.
Phiên ngoại 3:
Từ lúc Trịnh Thị vương triều kiến cơ lập nghiệp đến nay, từ quân cơ trọng thần ở trên, đến thị tỉnh bình dân ở dưới, không ai không biết không ai không hiểu, đây là triều đại mới, thật sự là mới mẻ đến mức chưa từng thấy qua. Đầu tiên là xuất hiện hoàng đế mà trong hậu cung chỉ có một thê tử, rồi lại xuất hiện một Hoàng hậu độc hưởng thánh sủng lại không sinh được một oa nhi nào. Sau đó, quyền khuynh triều dã, Hàn thừa tướng một tay che trời đột nhiên bị lưu đày, còn đương triều thiên tử mà theo tin truyền ra ngoài đã bệnh nặng vong mạng cư nhiên uy phong không giảm lần nữa xuất hiện trên triều, hơn nữa bắt đầu thay đổi phong thái mà chiêu nạp tần phi, Hoàng hậu nương nương vì tư thông với người khác bị đánh tiến lãnh cung lại đông sơn tái khởi (lần nữa vùng lên), ngồi ổn định trên vị trí đầu hậu cung, mà nàng mười năm không hoài thai lại đột nhiên nở nụ khai hoa hoài thượng long chủng….. Tất cả này, cũng thật giống như người ta gọi hòa thượng trượng hai ____ mò không đến đầu.*
(Hòa thượng trượng hai, mò không đến đầu: thời cổ đại người ta chỉ cao khoảng tám tấc, có giơ tay lên cũng quá lắm là cao một trượng, mà hòa thượng cao một trượng hai tấc, nên đương nhiên người khác không thể mò đến đầu hắn. Ý nghĩa ở đây là: một sự việc quá mức kỳ lạ làm người ta không thể nắm bắt được đầu mối.)
Nhưng, chuyện tiếp theo càng khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi. Nghe nói, một vị quan nhỏ ở kinh thành khá xa gần đây kỳ quái lại bị cách chức, nguyên nhân sao, trong nửa tháng hắn rãnh rổi ngồi ở nhà, một lượt khổ tâm suy nghĩ dốc hết cân não ra, mới hơi hơi hiểu rõ. Chẳng lẽ là vì một ngày hắn trong lòng phiền muộn, liền tùy tiện đi Di Hồng Viện uống hoa tửu, kết quả bị người nhận ra báo lên thượng cấp? Hay là hắn đã bị người giám sát, có kẻ gian manh ý đồ mưu hại hắn? Vậy đã mất đi chức quan tự nhiên càng nghĩ càng đổ mồ hôi lạnh, trong lòng của lão bá tánh lại thỏa mái khoái hoạt rất nhiều, hiện nay “kẻ ăn thịt”, từng tên trong đám đó sống còn phải lo lắng nơm nớp, thấp thỏm bất an hơn bọn họ a!
Thanh quan, quan tốt, quan trung thực đã nhiều lên, đây là một chuyện kỳ diệu của tân triều đại, nhưng trên đường của tân triều, mỹ nữ lại không có ai nhìn nữa, đây chính là chuyện lạ nha. Nói tóm lại căn nguyên, chỉ sợ là đến từ một câu báo oán của một lão thợ may tư mật trong cung đình:
“ Như hiện nay a, thắt lưng của các hoàng phi từng cái so với từng cái càng lớn hơn, ống tay áo cũng từng cái so với từng cái thô hơn, màu vải cũng từng cái so với từng cái đen hơn, cách thức, thước tấc, màu sắc của y phục cũng càng khó nắm bắt, không đạt thành, khẩu vị tuyển phi của thánh thượng hoàn toàn biến đổi rồi sao?”
Hoàng cung, vĩnh viễn là nơi lãnh đạo của trào lưu dân gian, chính vì thế, những người đã qua tuổi hôn nhân, rồi những nữ hài khuê các vừa đen vừa tráng kiện đều rất nhanh được định thân sạch bách, đáng thương cho những người hoa da tuyết mạo thì không ai thèm hỏi. Quan niệm của mọi người gần như thống nhất: Hoàng đế chính là hoàng đế, nhãn quang của thiên tử còn sai được sao? !
Ở trên đây, đều là có chút chọc cười trêu đùa, có thể không nghe.
Lại nói, nháy mắt đã đến lúc “Trong hồ ao mọc cỏ xuân, vườn liễu biến sơn ca”, Hoàng hậu Phong Tuyết đáng thương “thân đang hoài thai” của chúng ta, lại một lần nữa trốn vào lãnh cung.
“ Ta nói____ ngươi đường đường là một chính cung Hoàng hậu, làm gì mà luôn trốn trong lãnh cung!” Vô Dạng vừa hạ triều, liền nộ khí xung thiên chạy đến trước mặt ta.
Mấy ngày trước , dưới sự quấn quit quấy nhiễu của ta, Trịnh Vô Dạng cuối cùng cũng ban cho ta một cái mật khí cùng một bộ dáng với của hắn để mở cửa lãnh cung. Lúc đó, ta vui vì cuối cùng cũng có thể lại tìm về “thế ngoại đào nguyên” của bản thân rồi.
Ta trề môi, đáp lời: “Chỉ có ở chỗ này, ta mới không cần nhét ở trong y phục một cái gối bông phiền phức đến chán chết a____ huống hồ, cái này còn lớn hơn nhiều so với cái lần trước!”
“ Hơn nữa, ngươi lại giống như chạy nạn mà gói lại một bao điểm tâm lớn.” Trịnh Vô Dạng mục quang hung ác trừng mắt nhìn bánh trái trong cái gói lụa bày ra trên bàn.
“ Ai bảo ngươi luôn bảo ta ở trước mặt người khác phải giả vờ như không có cảm giác muốn ăn, lại nôn lại ói, còn ngày ngày chua chết ta a!” Ta ủy khuất biện bạch, hóa thân thành một con sóc nhỏ nhắn đáng thương.
Cuối cùng, Vô Dạng không đấu lại được thế công mắt ngấn lệ oán thán của ta, nhẹ nhàng thở dài một hơi, rờ đầu ta nói, “Vậy ngươi liền____ “sinh non” đi!”
Ngày “lâm bồn” được an bài khi Trịnh Vô Dạng đang ở trên triều nghe chính sự, lập tức, làm cho văn võ bá quan, tam cung lục viện, cung nữ thái giám, người người đều biết. Đây dù sao cũng liên quan đến đại sự sinh kế của quốc gia trong tương lai, trên dưới trong cung, đủ loại người đều đợi ở ngoài cung điện của Hoàng hậu ngóng cổ trông chờ, gấp gáp chờ đợi tin tức, mà Trịnh Vô Dạng ở trước cửa phòng ta lại đi tới đi lui như con quay, thật sự là, hắn làm gì mà khẩn trương như thế? Hắn lại không phải không biết, tiểu oa nhi không phải đã ở trên giường của ta mà được “sinh” ra rồi sao!
Đầu tóc bóng loáng, đôi mắt châu đen lóng lánh, làn da trơn mịn, bàn tay nhỏ bé nghịch ngợm đặt ở trên người ta, xem ra một chút cũng không hề sợ hãi, tương lai chuẩn xác sẽ là một nam tử hán dáng vẻ đường đường, uy phong bén nhọn a, đúng không?
Nhưng mà, ta cũng không dám chậm trễ, một mình vò đầu bức tóc, nhảy lên nhún xuống trong phòng, lại hô lại hét. Tiểu oa oa híp mắt chưa mở, tùy ta để một chậu nước đỏ máu và một mảnh khăn mới ngồi cạnh học theo bộ dáng bà lên đồng, cho đến khi thở dốc hô hô, mồ hôi ẩm ướt, toàn thân tê liệt nằm yên không nhúc nhích trên giường, bất kể ngươi muốn cười thế nào, những thứ này đều là chứng cứ của chuyện ta sinh hài tử a!
Được rồi, “vạn sự chuẩn bị chỉ thiếu đông phong”. Ta nhìn tiểu oa nhi trong tay, thâm tình nhìn vào ánh mắt vô tội thơ ngây của nó, trong lòng niệm niệm: tiểu bảo bảo, xin lỗi nga, khiến cho ngươi còn nhỏ thế này đã bị cuốn vào trong âm mưu chốn cung đình rồi. Ngươi yên tâm, ta và Vô Dạng nhất định sẽ khiến cho ngươi vĩnh viễn vô tư vô lo, vui vẻ thoải mái, để ta làm một mẫu hậu tốt của ngươi, thương yêu ngươi suốt cuộc đời vậy! Nghĩ tới nghĩ lui, trong mắt đột nhiên dâng lên một dòng nước mắt, ta mài nhọn răng, mở miệng cắn lên cái mông nhỏ trắng trẻo mịn màng của tiểu oa nhi.
“ Oa…….!”
Một tiếng khóc thanh thúy vang dội triệt để bay khắp không trung của cung Hoàng hậu, ta nghe thấy thanh âm kích động của Vô Dạng:
“ Hoàng hậu sinh rồi! Sinh rồi! Ta có hoàng tử rồi! !”
Hắn lập tức xông vào trong phòng của ta, ta để xõa tóc, trên cổ còn chảy mồ hôi và trong mắt còn ngấn một chút nước mắt cảm động, nhìn hắn.
Chúng ta nhìn nhau mà cười.
Vô Dạng đem hoàng tử ôm ra khỏi phòng, ta tránh sau bức màn trong cung điện lặng lẽ quan sát bên ngoài, ngoài cung một đám đại thần vương hầu đang quỳ, bọn họ dị khẩu đồng thanh nói:
“ Cung hỉ thánh thượng sinh hạ long tử, nguyện triều ta thế thế đời đời, vĩnh thế trường tồn!”
Trịnh Vô Dạng uy nghiêm đứng ở trước mặt quần thần, trang nghiêm tuyên bố: “Chúng ái khanh nghe rõ: Nay trẫm ban tên cho hoàng nhi là Trịnh Võ Cương, kiêm sắc phong làm đương triều thái tử, mười bốn tuổi có thể tự mình chấp chính, vĩnh không thay đổi!”
“ Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! ! !”
Nhất thời, tiếng trả lời rầm rộ.
Phiên ngoại 4:
“ Trịnh____ Võ____ Cương, Trịnh Võ Cương, cái tên nhiều tục khí, thật giống như một tên võ phu!” Ta trề môi báo oán.
“ Chỉ có tên tự của hòa thượng trong miếu mới không tục thôi!” Trịnh Vô Dạng hùng hồn đầy lý lẽ biện bạch, “Đường đường là Hoàng thái tử của Trịnh Thị giang sơn, một triều thiên tử mà tương lai vạn dân kính ngưỡng, đương nhiên phải đặt một cái tên uy võ hùng hồn rồi.”
Trước khi ta cuồng nộ phát ói lên, ta tỉ mỉ kiểm tra lại một lượt gương mặt nhỏ nhắn đang vỗ về trong ngực, có chút lo lắng nói:
“ Chỉ sợ Hoàng nhi trưởng thành rồi vẫn là một gương mặt oa oa, tên không phù hợp thực tế a!”
“ Vậy chúng ta liền cho nó một tiểu danh phù hợp thực tế đi!”
“ Gọi là gì đây?” Ta nghiêng đầu suy nghĩ.
“ Ha ha!” Vô Dạng đột nhiên cười lớn, “Cứ gọi nó____ Oa Oa đi.”
Lúc này, gương mặt nhỏ “mắt như ngủ, lòng hiểu rõ” đó đột nhiên mở miệng ra “oa oa” khóc lớn, ta và Vô Dạng tay chân luống cuống, ta rờ rờ cái mông của oa oa, khô ráo mà, vậy nghĩ tất là muốn bú sữa rồi.
“ Lý ma ma! Lý ma ma!” Ta và Vô Dạng cùng kêu to.
.
Bú sữa….. bú sữa…. chắc là cái miệng của oa oa đang ẩm ướt đây, lồng ngực của bà vú cũng ẩm ướt, tại sao ta cũng cảm thấy ẩm ướt, còn có bị người cắn đau đớn?
“ Oa!” Ta từ trong mộng tỉnh lại, vừa mở mắt, nhìn thấy một đôi mắt nhỏ đang nhắm chặt, thì ra là oa oa ngủ bên trái ta đại khái là đang nằm mơ được bú sữa, cái miệng nhỏ “chút chút” hút đầu nhũ của ta.
“ Ai!” Đau lòng than một tiếng, sáu năm rồi, đầu tóc cũng đã mọc đầy rồi, răng sữa cũng đã mọc gần đủ rồi, đáng tiếc lại không có được ký ức mẫu thân tự tay đúc sữa, ai bảo ta là thân nam nhi? Bỏ đi, tùy ý nó vậy! Ai bảo ta là mẫu hậu thân yêu của nó a!
Lại nhìn nhìn ta tên đang nằm bên phải, cũng đáng thương, oa oa ngày ngày nháo đồi ngủ chung với chúng ta, khiến cho Vô Dạng bị nghẹn dục quá lâu, ngay cả khi ngủ cũng muốn động tay động chân trên người ta. Ai, bỏ đi, ai bảo ta là Hoàng hậu mỹ lệ nhất dịu dàng nhất thân thiết nhất của hắn a!
Còn cái thứ đang ở trên đầu ta, đã ăn đến đầu cũng muốn phát phì ra là con Công Tôn Tiểu Bạch, lại quên mất cấm lệnh của ta, dám ngủ trên giường của ta. Ai, cũng bỏ đi, ai bảo ta không quên “Cám bã chi miêu”* chứ, khiến nó quen với việc đánh mất thói quen hành động và nghỉ ngơi của mèo làm chi!
(*Câu nói gốc là “cám bã chi thê”: có nghĩa là người vợ trong khoảng thời gian khổ cực gian khổ đã cùng mình sẻ chia tất cả. Ý ở đây là: Con mèo cùng em thụ trải qua khoảng thời gian gian khổ trong lãnh cung nên ẻm cưng chiều nó.)
Thế là, hai đại nam nhân, một tiểu oa nhi, một con mèo, hạnh phúc hài hòa cùng chung hưởng trên chiếc giường to lớn, ngủ ngủ ngủ…… Cho đến____
Trong não ta linh quanh chợt hiện, ta thét lên thật to:
“ A! Ta quên hôm nay phải cùng Nam Quý Phi đi thưởng tân hà!”
“ Không____ cho____đi!” Bên tai lập tức truyền đến tiếng gầm phẫn nộ của Trịnh Vô Dạng, “Ngươi không phát hiện mỗi lần hắn nhìn ngươi ánh mắt đều rất không đúng sao? !”
“ Mẫu____ hậu.” Oa Oa cũng tỉnh rồi, nhu nhu hai mắt, không nói hai lời, liền dùng cái miệng còn hôi hơn cả phụ hoàng của nó mà hôn lên mặt ta, “Cho người nụ hôn chào buổi sáng____ ta còn muốn người dẫn ta đến mật đạo của lãnh cung để chơi.”
Tiểu Bạch cũng “phúc chí tâm linh”, nhớ đến cấm lệnh của ta, hoảng loạn vội vàng nhảy xuống giường, cái đuôi lông xù xù không chút kiêng nể mà lướt ngang qua mặt ta, lại chạm ngay đúng vào cái mũi mẫn cảm của ta.
“ Ách xì!”
“ Ách xì! !”
“ Ách xì! ! !”
Thế là, gia đình hạnh phúc cũng bắt đầu có những điều đủ màu đủ sắc không may…….
Phiên ngoại 5:
Khi Oa Oa mười tuổi, có một ngày, Vô Dạng vừa mới thượng triều, nó liền không nói gì hết, bộ mặt thần thần bí bí kéo ta thông qua mật đạo của lãnh cung.
Không dễ dàng gì mới đến được lãnh cung, sau khi ngồi xuống cái bàn cạnh giá hoa tử đằng phượng điệp phấp phới trong khu vườn, ta liền thở dốc hì hụt nói:
“ Oa Oa, mẫu hậu cũng có tuổi rồi, thật sự là không thể chạy đông chạy tây nổi nữa.”
Lúc này, ta nghe thấy một tiếng kêu “meo” ở sau lưng, quay đầu lại nhìn, thì ra là Tiểu Bạch cũng đến, con mèo lười biếng này cũng thật là, hôm nay sao lại siêng năng như thế? Thế là duỗi tay ra bắt lấy, ôm nó vào trong lòng.
“ Mẫu hậu, hôm qua nhi thần đi đến chỗ của Nam Quý Phi chơi đùa, trong lúc vô ý đã hỏi hắn một vấn đề.”
“ Nói.”
“ Ta hỏi hắn vì sao không sinh một hoàng tử luôn để cùng nhi thần làm bạn?”
“ Hắn nói thế nào?”
“ Hắn nói chỉ có nữ nhân mới có thể sinh hài tử.”
Ta vừa nghe, liền hít một ngụm lãnh khí, tên gia hỏa này không thẹn là thiên hạ đệ nhất tráng sĩ, tứ chi cực độ phát triển, nên đầu óc tự nhiên đơn giản đi, lập tức liền đem bí mật của cung đình để lộ ra chắc chắn như vậy.
“ Sau đó, ta tỉ mỉ nghĩ lại một chút, tốt qua lại cùng mẫu hậu ngủ chung giường, mới phát hiện____ thì ra mẫu hậu và ta và phụ hoàng đều giống nhau, đều là nam…..”
Ta bị dọa lập tức che miệng Oa Oa lại, vội vàng quay đầu nhìn bốn phía.
“ Không sao đâu.” Oa Oa ở trong lòng bàn tay ta vẫn hàm hồ không rõ nói: “Ở đây không có người, cho nên ta mới đưa mẫu hậu đi vào lãnh cung đó chứ, mẫu hậu cũng thay ta bảo mật với phụ vương, đừng nói ta đã phát hiện ra bí mật này nga, ta cũng không muốn phụ vương trước khi ta tự chấp chính phải lo lắng cho ta.”
Một hài tử rất hiểu chuyện! Ta thở nhẹ nhõm một hơi, bỏ tay xuống.
“ Điều ta muốn nói với mẫu hậu là, tương lai ta cũng muốn lấy một mỹ nam tử giống như mẫu hậu trầm ngư lạc nhạn, khuynh quốc khuynh thành làm Hoàng hậu của ta.”
“ Vậy sao?” Vừa nghe thấy lời tán dương như thế, ta nhất thời mặt như hoa đào, hai mắt mang điện, nhưng mà, Oa Oa mới nhỏ như vậy mà đã háo sắc thế, thật sự là cha nào thì con nấy mà!
“ Hơn nữa ta sẽ đối với y một lòng một dạ, vĩnh viễn sẽ không để y bị đánh tiến lãnh cung!”
Ai, Oa Oa si tình như thế, ngay cả phụ vương nó cũng không bằng a!
“ Còn có____” Lúc này, Vô Dạng cũng đã y sam bay bay đi về hướng chúng ta, trên mặt là bộ dáng tràn đầy thâm tình chân thành, “Cho dù, không thể không vì bảo toàn cho y mà biếm y vào lãnh cung, cũng phải nghĩ tận hết mọi biện pháp để cho y mỗi ngày đều khoái lạc, khiến cho y vui vẻ quên cả trời đất, cho đến ngày ngươi cứu y ra khỏi đó.”
“ Vô Dạng……” Ta hạnh phúc gọi to một tiếng.
“ Oa Oa.” Vô Dạng cười nói: “Hôm qua ngươi nói muốn có một huynh đệ, đừng lo lắng, đợi qua một năm nữa, thì sẽ có liền.”
“ Là vị Quý Phi nào?”
“ Nam Quý Phi.” Vô Dạng lẳng lặng ở bên tai ta thủ thỉ, “Ai bảo hắn luôn thích đối với ngươi liếc mắt đưa tình!”
Cái hủ dấm chua này! Ta thật sự không dám tưởng tượng bộ dáng một đại nam tử lưng hùm vai gấu mang cái bụng bự đâu.
Oa Oa cũng thần bí hướng ta chớp chớp mắt, giống như đang làm nũng mà ôm lấy Vô Dạng, lớn tiếng nói:
“ Phụ vương, ta nhất định phải có một hoàng đệ mỹ lệ nhất, xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất trên thế giới này, ngàn vạn lần không thể sinh ra giống như bộ dáng của Nam Quý Phi nga!”
Vô Dạng ha ha cười lớn, nói: “Lẽ nào, đệ đệ cũng có thể dự định sao?”
Oa Oa cũng hi hi cười nói: “Ai nói không thể chứ?”
Ta ở một bên, ngây ngốc mà nhìn, trong lòng đột nhiên có một loại dự cảm không tốt đẹp, trước mắt dường như không còn là phu quân và ấu tử của ta nữa, trong nháy mắt đã hóa thân thành một lão hồ ly ngàn năm và một tiểu hồ ly ngàn năm rồi. Ai, chuyện đã đến nước này, vẫn là nên nhanh chóng thay đệ đệ còn chưa ra đời của nó mà cầu nguyện thôi!
Còn về, tương lai có hạnh phúc hay không, vậy thì cứ giao lại cho tương lai đi!
__________ Hoàn __________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com