Chương 01.1
Chương 1: Cá nước vui vầy
Năm đó Phác Xán Liệt vừa tròn 16 tuổi liền vào học tại Đệ nhất học viện Sentinel, thường xuyên được nghe đến một người tên là Biên Bá Hiền.
Y có thể nói là người có công lao rất lớn từ lúc Liên bang thành lập đến nay, thậm chí là dẫn đường vĩ đại nhất, cơ hồ là tình nhân trong mộng của hết thảy lính gác, hoặc có thể nói trắng ra là—— đối tượng dâm ý. Bởi vì y là một dẫn đường chưa bị đánh dấu, đã thế còn rất câu người.
Độc thân, không bị ràng buộc, quyến rũ mà ôn nhu, rất nhiều từ ngữ để hình dung con người đáng mơ ước này. Hàng tá người đổ xô tới mong cầu được người đẹp nhìn trúng.
Phác Xán Liệt đã nghe thấy bạn cùng phòng mình lúc thủ dâm từng gọi tên y, hắn còn nghe được bọn lính gác say rượu đem mấy lời hạ lưu thấp kém ảo tưởng đè vị dẫn đường này làm cho khóc lóc cầu xin tha thứ.
Thế nhưng cũng chỉ là mấy lời đê hèn, mặc dù Biên Bá Hiền là một dẫn đường, nhưng cường đại đến mức bất cứ lính gác nào cũng phải tôn kính, không một ai dám tùy tiện khi dễ y, bởi vì y không cần lính gác bảo vệ, khoa trương mà nói, Biên Bá Hiền không gì không làm được.
Vậy thì không thể không đề cập đến lịch sử nổi tiếng nhất "Chiến tranh Hồng Tháp", lúc đó chính là vị thiếu úy trẻ tuổi này quyết đấu đến cùng, cứng rắn chống đỡ bằng sức mạnh tinh thần của một dẫn đường, hướng về lính gác của địch mà làm ám thị, cuối cùng dựa vào tài hoa quân sự xuất chúng mà chỉ huy số lượng quân đội ít ỏi miễn cưỡng chuyển bại thành thắng, đem lại bình yên cho Liên bang bây giờ.
Mà lần đầu tiên nhìn thấy Biên Bá Hiền, là lúc Phác Xán Liệt 17 tuổi, cũng chính là năm thứ hai nhập học.
Sau khi đến học viên này, hắn đã rất nhanh được Liên bang chú ý tới.
Từ lúc tiến vào thời đại hòa bình, chất lượng lính gác cũng bắt đầu như vàng thau lẫn lộn*, rất nhiều lính gác lão đời ưu tú đã chết ở trên sa trường, thế hệ lính gác mới thật không có cách nào bù đắp thiếu sót này. lính gác thứ phụ đã hiếm thấy, lính gác cấp cao lại càng hiếm như lá mùa thu, mà lính gác ưu tú thì thật gần như không có, chính lúc này Phác Xán Liệt xuất hiện.
*tốt xấu lẫn lộn
Hắn vốn là lính gác cấp cao, hơn nữa là lính gác cấp cao tài ba đàng hoàng, thầy giáo của hắn chính là một vị tướng già – Kỳ Sơn, hiệu trưởng của học viện. ông như nhặt được kho báu lại càng dốc lòng mà dạy dỗ.
Từ một thiếu niên, Phác Xán Liệt rất nhanh chóng trở thành đệ nhất lính gác của thời đại.
Mấy ngày trước giáo sư thính giảng muốn tiến hành một cuộc tọa đàm, các lính gác phản ứng kịch liệt như lũ quét tranh đoạt chỗ ngồi, học viện luôn luôn quản lý nghiêm ngặt thật sự hiếm thấy có sự kiện ẩu đả lớn như thế này.
Làm lính gác đẳng cấp của học viện Liên bang, các lính gác tự nhiên sẽ có kiến thức sâu rộng năng lực siêu quần, người có tiếng tăm mở tọa đàm đương nhiên không thể quá gây chú ý, mà người lần này là ngoại lệ—— đệ nhất thính giảng của học viện Guide, Biên Bá Hiền thượng tướng.
Vốn dẫn đường chưa bị đánh dấu sẽ bị nghiêm cấm ra vào học viện của các lính gác, bởi vì nơi này nồng nặc tin tức tố của lính gác làm cho dẫn đường rất dễ xảy ra kết hợp nhiệt, tiến tới dục hỏa đốt người khó có thể tự chủ, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Thế nhưng Biên Bá Hiền là ngoại lệ. Bởi vì y có sức khống chế cường đại có thế khắc phục cảm giác nghẹt thở do tin tức tố của lính gác mang lại như lúc bình thường.
Tốt như vậy đương nhiên Liên bang sẽ không buông tha mà nhét y vào học viện để đào tạo đám lính gác.
Thời điểm Phác Xán Liệt biết chuyện thì đã không còn một chỗ trống. Hắn lần đầu tiên hạ mình mở miệng xin thầy hướng dẫn tấm vé vào cửa buổi tọa đàm.
Kỳ Sơn lão tướng quân nghe được lời thỉnh cầu của Phác Xán Liệt trong tích tắc liền cảm động trời mới biết đồ đệ bảo bối này của ông vô dục vô cầu tới cực điểm, đối với tất cả dẫn đường đều kính sợ tránh xa. Lại còn trầm mặc ít lời, mỗi lần nhắc tới phải tìm cho hắn một dẫn đường, đứa nhỏ này đều lắc đầu nói không cần. Sau đó ông bắt đầu hoài nghi Phác Xán Liệt yêu thích lính gác, nơm nớp lo sợ, quan sát hồi lâu mới thật sự phát hiện thì ra hắn đối với dẫn đường hay lính gác đều không có hứng thú.
Lần này thì tốt hơn rồi, rốt cuộc cũng có hứng thú với dẫn đường! Mặc dù biên Bá Hiền là một tên khốn nạn nhưng chí ít vẫn là dẫn đường! Chính xác dẫn dắt cuối cùng cũng có thành quả!
Lập tức, lão nhân gia mang theo cả Phác Xán Liệt đi tiếp đón Biên Bá Hiền.
Ngay lần thứ ba Phác Xán Liệt sốt sắng điều chỉnh cái cà vạt, một chiếc xe quân dụng đã đi tới trước mặt, cửa xe bị đẩy ra, một người trẻ trung bước xuống.
Người đến thân hình gầy gò, khuôn mặt thanh tú hơi nhợt nhạt, trên gương mặt mang theo một nụ cười nhẹ, cặp mặt có vẻ vô tội mà dịu dàng rũ xuống, phảng phất như có ánh sáng lưu chuyển trong đó. Tuy là thân mang một bộ quân trang thẳng tắp, nhưng lại lộ ra một chút thi vị lười biếng.
Cả người anh khí lại vô tình lộ ra một chút quyến rũ.
Phác Xán Liệt đang chuẩn bị nghiêm chỉnh chào đón bằng nghi lễ quân đội, bên kia Biên Bá Hiền đã thảnh thơi giơ tay lên mở miệng trước, âm thanh trong suốt linh động, giọng điệu lại lười biếng rõ rệt, "Ui, lão Kỳ, thân thể vẫn tốt nhỉ, còn có thể động đây?"
Kỳ Sơn ngoài cười nhưng trong không cười nhìn y, "Tiểu tử thối, ngứa da?"
"Không dám không dám, ngài xem là tôi đang quan tâm ngài ấy mà!" Biên Bá Hiền cười híp mắt tiêu sái tiến lại gần, "Nhớ tôi chứ, lão Kỳ?"
Kỳ Sơn thở dài bất đắc dĩ lắc đầu cười, "Tiểu tử cậu cũng sắp 30 rồi, đừng đùa giỡn như mấy đứa trẻ nữa được không."
Biên Bá Hiền cũng cười theo, đảo mắt nhìn người bên cạnh nãy giờ vẫn cố chấp nhìn mình chằm chằm. Nghiêng đầu có chút nghi ngờ hỏi "Ồ? Anh bạn nhỏ này nhìn lạ mặt quá. . ."
Thấy Biên Bá Hiền đặt tầm mắt trên người mình, Phác Xán Liệt tức khắc đoan chính trở lại, mỉn cười nhanh chóng gọn gàng chào một cái, "Chào thượng tướng."
Biên Bá Hiền không nghĩ tới Phác Xán Liệt đột nhiên lại có biểu hiện như vậy, hơi ngẩn người, chốc lát nụ cười lại càng sâu, giơ tay đáp lễ, "Xin chào, anh bạn nhỏ." dáng vẻ cũng có chút đẹp mắt đấy nhỉ.
Tầm mắt bị thu hút, đó là bàn tay đẹp nhất hắn từng thấy, thon dài mảnh khảnh, trắng mịn tinh tế, lại còn nhẵn nhụi mềm mại, xinh đẹp như bảo vật, mê người mà chói mắt.
Sững sờ một lúc, Phác Xán Liệt mới bừng tỉnh nhớ ra người này đang bắt tay mình, mang theo một chút lạnh lẽo như ngọc thạch, sau đó mới từ từ buông ra. Phác Xán Liệt hướng mắt nhìn người đối diện, phát hiện y cũng đang nhìn mình, "Anh bạn nhỏ, cúi chào cũng không cần lâu như vậy nha."
"Tôi. . ." Phác Xán Liệt há miệng, hình như muốn nói gì đó..
"Hả?"
"Phác Xán Liệt, " Phác Xán Liệt ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Biên Bá Hiền, "Tôi là Phác Xán Liệt."
"Nha . . ." Ngón tay Biên Bá Hiền vuốt cằm suy tư, "Nghe có chút quen tai nhỉ. . . Phác Xán Liệt.. . ."
Y vẫn nghĩ ngợi, lúc sau giọng nói lại có chút ám muội.
"Tôi nhớ ra rồi, " Biên Bá Hiền đắc ý cười, "Đệ nhất lính gác đúng không? Trước tôi cũng nghĩ Liên bang quả thực kiếm được mánh lời, bây giờ gặp quả nhiên là một hạt giống tốt. Cố lên anh bạn nhỏ, ông lão này kiếm người cũng không tồi."
"Phác Xán Liệt . ." Phác Xán Liệt thấp giọng lặp lại tên mình lần nữa.
"Được được được, tôi biết cậu tên Phác Xán Liệt rồi. Gọi cậu là anh bạn nhỏ cho thân thiết ấy mà." Biên Bá Hiền vừa nói vừa cẩn thận nhìn Phác Xán Liệt từ trên xuống dưới, "Ừ, không tồi, tiểu lính gác đẹp trai như vậy, thật nhiều năm rồi không nhìn thấy, còn nhỏ mà đã yêu nghiệt dạng này, lớn rồi không chừng còn điên đảo toàn bộ Liên bang?"
"Được rồi được rồi ai mà yêu nghiệt bằng cậu, đừng có nhìn nữa!" Kỳ Sơn như bảo vệ con kéo Phác Xán Liệt ra sau lưng mình, chặn tầm mắt của Biên Bá Hiền, "Đứa trẻ này là người trung thực, cậu đừng trêu chọc nó!"
"Chà chà, " Biên Bá Hiền ghét bỏ lườm nguýt Kỳ Sơn, "Lão gia ông trong đầu toàn nghĩ linh tinh, cậu ấy còn ở đây đấy, đừng có già mà không đứng đắn được không? Không sợ dạy hư đời kế tiếp à?"
Hai vị chiến công lừng lẫy nhiều năm đang ngươi một câu ta một câu dốc lòng "học hỏi" đối phương.
Phác Xán Liệt nhìn xuống tay mình, hồi tưởng lại cảm xúc ngắn ngủi vừa rồi, trong lòng như có một sợi lông mềm mại phất qua.
Trong không khí lại có một mùi thoang thoảng, thơm ngát mà trong veo, nhưng lại khiến người ta mê say như lên men.
—— Mùi rượu Rum.
Phác Xán Liệt đưa bàn tay vừa bị nắm chặt ngửi một cái, là mùi tin tức tố của Biên Bá Hiền.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com